Chương 1267: Kiêu Hùng bái chào.

Chương 1267: Kiêu Hùng bái chào.

Sáng sớm tết Nguyên Đán, trong cung Đồng Tước vô cùng yên tĩnh, vài tên hoạn quan hầu hạ Tào Tháo ngồi trên bậc thang trước phòng bệnh, vừa hưởng thụ ánh mặt trời những ngày đầu xuân, vừa tám chuyện phiếm, lúc này phía xa xa truyền đến tiếng chuông du dương, một tên hoạn quan nói: - Chắc là Nghiệp cung đang cử hành đại lễ tân niên rồi!

- Hẳn là vậy, nghe nói còn có nghi lễ Thực công tử chính thức đảm nhiện chức vị tể tướng.

Một tên hoạn quan khác cảm thán: - Aiii! Thế sự khó lường, nếu Phi công tử không chết, sao có thể đến phiên Thực công tử, người ta nói huynh đệ như tay chân, ta lại thấy, quyền lực chính là đao kiếm, chuyên dùng để chém đứt tay chân.

Lời vừa thốt ra, trong phòng bỗng truyền đến những tiếng ho khan kịch liệt, vài tên hoạn quan tay chân luống cuống, hẳn là Ngụy công đã tỉnh lại, bọn họ vội vàng chạy vào phòng hầu hạ. Trên giường bệnh, Tào Tháo như đèn dầu đã cạn, hấp hối, hai tháng này, phần lớn thời gian lão đều bị hôn mê, lúc tỉnh lại thần trí lại không rõ, ngay cả vợ con của mình cũng không nhận ra.

Đám hoạn quan sớm tập thành thói quen, bọn họ phải nắm chặt thời gian, cho Ngụy công dùng cơm để duy trì tính mạng cho lão, tuy nhiên, mấy tên hoạn quan đều rõ ràng, thời gian Ngụy công không còn bao lâu nữa, thân thể như vậy sao có thể chống chịu được giày vò như vậy.

- Mau đỡ Ngụy công ngồi lên!

Một tên hoạn quan nhanh cóng lót đệm sau giường, chuẩn bị dìu Tào Tháo ngồi lên, không ngờ Tào Tháo lại mở mắt, khe khẽ hỏi: - Các ngươi vừa mới nói cái gì?

Mấy tên hoạn quan ngơ ngác nhìn nhau, Ngụy công có chút không giống với bình thường, một tên hoạn quan cười nói: - Là Ngụy công đã nghe lầm, chúng thần đâu có nói gì!

- Nói bậy!

Tào Tháo thì thào trách cứ: - Ta nghe rất rõ ràng, Phi nhi làm sao rồi?

Mấy tên hoạn quan sợ tới mức hoảng hồn, không ngờ Ngụy công đã tỉnh, bọn họ đồng loạt ngã quỳ xuống đất, sắc mặt Tào Tháo có chút hồng hào, ánh mắt thậm chí có thần sắc bén, lão dựa vào đệm lót, nhìn chằm chằm mấy tên hoạn quan: - Các ngươi mới vừa nói, Phi nhi đã chết?

Đám hoạn quan sợ sệt dập đầu trên nền đất: - Tiểu nhân đáng chết! Đáng chết!

Tào Tháo nhắm mắt lại, một lát, chậm rãi nói: - Nếu không muốn chết, hãy nói thật cho ta biết chuyện gì đã xảy ra?

Mấy tên hoạn quan không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng, chỉ muốn bảo vệ tính mạng của mình, một tên hoạn quan nơm nớp lo sợ nói: - Tháng trước, Phi công tử bất hạnh mất mạng, bây giờ do Thực công tử làm chủ.

Tào Tháo thống khổ nhắm chặt hai mắt, một câu cũng không thốt nên lời, mấy tên hoạn quan nghĩ chắc không sao, bỗng nhiên, một tên hoạn quan phát hiện khóe miệng Ngụy công trào ra máu tươi, hoảng sợ hét ầm lên, mấy tên hoạn quan khác cũng kinh sợ lảo đảo chạy ra ngoài hô lớn: - Người đâu mau gọi ngự y!

Một lúc sau, Tào Thục và bách quan nghe tin đều đến tụ tập trước sân, khẩn trương chờ đợi tin tức, lúc này, trong phòng truyền tới tiếng khóc của Biện phu nhân, mọi người chợt cảm thấy bất an, Vương ngự y bước ra, Tào Thực sợ hãi bước lên phía trước hỏi: - Phụ thân ta như thế nào rồi?

Vương ngự y thở dài: - Công tử xin hãy nén bị thương!

Tào Thực ngây dại, gã vô lực ngã quỵ xuống đất, khóc lớn, tất cả quan viên đều quỳ xuống đất khóc lóc, trong cung Đồng Tước, vang vọng âm thanh khóc lóc bi thảm.

Năm Kiến An thứ hai mươi lăm, nhất đại kiêu hùng Tào Tháo sau gần một năm chịu đựng giày vò từ bệnh tật, cuối cùng bất hạnh qua đời, nội thành Nghiệp Đô đều khóc tang, ban đêm, trên quảng trường trước Nghiệp cung dựng lên linh bằng (lều của người chết), mười mấy vị cao tăng đến siêu độ, cũng cho phép bách quan và dân chúng đến phúng điếu.

Hạ Hầu Đôn và tất cả con cháu Tào thị để tang quỳ gối trước linh bằng, đốt giấy tờ vàng bạc, duy chỉ có Tào Hưu vẫn chưa đến, Tào Hưu đóng quân ở ngoài thành đông Nghiệp Đô, mấy tháng nay, Tào Hưu cùng Hạ Hầu Đôn tranh giành quân quyền, vô cùng bất hòa với nhau.

Đến nay mới thôi, Tào Hưu vẫn như trước khống chế chặt chẽ ba vạn nhân mã của mình, căn bản không nghe theo mệnh lệnh của Hạ Hầu Đôn, cũng không vào thành, khiến cho Hạ Hầu Đôn cực kỳ tức giận, vài lần muốn giết Tào Hư, nhưng không có cơ hội.

Lúc này, tâm phúc của Hạ Hầu Đôn đại tướng Quách Hoài bước đến phía sau Hạ Hầu Đôn thấp giọng nói: - Ty chức có việc bẩm báo!

Hạ Hầu Đôn đứng dậy, theo Quách Hoài đến một góc không người, hỏi: - Chuyện gì?

- Tào Hưu đã vào thành!

Độc nhãn của Hạ Hầu Đôn bỗng chốc sáng ngời, y đương nhiên hiểu được ý tứ của Quách Hoài, đây là cơ hội ngàn năm có một sao y có thể không tận dụng cơ hội này, chỉ có điều y đang để tang, chuyện này y không tiện ra mặt. Hạ Hầu Đôn trầm ngâm một lúc, Quách Hoài hiểu được ý tứ của y, nhân tiện nói: - Chuyên này xin để ty chức xử lý!

Hạ Hầu Đôn chính là có ý như vậy, thấy Quách Hoài chủ động gánh vác, không khỏi mừng rỡ, liền vội vàng hỏi: - Ngươi tính toán làm như thế nào?

- Vẫn là câu nói kia, biết người biết ta, trắm trận trăm thắng, ty chức sẽ điều tra rõ bố trí của gã, sau đó xuống tay từ nhược điểm của gã.

Hạ Hầu Đôn biết Quách Hoài là đại tướng vô cùng có mưu lược, để gã làm việc thì mình có thể hoàn toàn yên tâm. Y vỗ mạnh vào bờ vai của Quách Hoài: - Hết thảy đều kính nhờ ngươi rồi!

Sắp tới giờ hợi, tiếng trống vang lên nhắc nhở cửa thành sắp đóng lại, sau tám trăm hồi trống, cửa thành đóng lại, cho dù hôm nay Nghiệp Đô xảy ra đại sự, Ngụy công bất hạnh qua đời, nhưng quan phủ vẫn quyết định đúng giờ đóng cửa thành.

Tào Hưu sau khi bái tế linh cữu của thúc phụ, liền định trở về quân doanh, theo quy củ, là con cháu Tào thị, đêm nay gã hẳn phải túc trực bên linh cữu của Tào Tháo, nhưng Tào Hưu cực kỳ cẩn thận, trong thành Nghiệp Đô chính là địa bàn của Hạ Hầu Đôn, gã không dám qua đêm bên trong thành, gã nhất định phải trở về quân doanh ở ngoại đông thành, đương nhiên, gã viện cớ phòng ngừa quân Hán đánh lén Nghiệp Đô, nhất định phải duy trì tinh thần chiến đấu cao độ, Tào Thực cũng chấp nhận lý do của gã, cho phép gã trở về quân doanh.

Tào Hưu sớm có chuẩn bị, gã mang theo 800 kỵ binh, trong đó có ba trăm kỵ binh theo gx vào thành, còn lại năm trăm kỵ binh chờ ở ngoại đông thành, nhưng bái tế có quy định, không mang binh đến bái tế, Tào Hưu tạm thời để ba trăm kỵ binh ở phủ đệ cách Nghiệp cung hai dặm, gã chỉ dẫn theo hơn mười hộ vệ thân cận đến linh bằng bái tế.

Mười thân vệ ở không xa chỗ dựng linh bằng chờ gã, bọn họ dẫn ngựa tiến lên, Tào Hưu leo lên lưng ngựa ra lệnh: - Đi!

Mọi ngựa đều leo lên ngựa phóng chạy theo Tào Hưu, trên đường cái hoang vắng, tuy hôm nay là Nguyên Đán, nhưng Tào Tháo qua đời, ảnh hưởng đến không khí của tân niên, người thành Nghiệp Đô ai cũng trở về nhà sớm, trên đường cái thỉnh thoảng có bóng người, hơn nữa cũng sắp đến giờ hợi, trên đường cái không còn bóng người nào, chỉ có binh lính tuần tra.

Tào Hưu phóng ngựa chạy gấp, ba trăm kỵ binh của gã đang ở tại một phủ đệ cách hai dặm, đó là phủ đệ của gã ở Nghiệp Đô, có người an bài cho bọn họ nghỉ ngơi cơm nước, trong lòng Tào Hưu có chút lo lắng, gã nhất định phải nhanh chóng trở về phủ đệ của mình.

Chạy được một dặm, phía trước xuất hiện binh lính tuần tra, khoảng hơn trăm người, do một quan quân cưỡi ngựa thống lĩnh, lúc này, binh lính tuần tra phát hiện phía trước có người phóng ngựa chạy gấp, không khỏi quát lớn: - Trong thành không được phép phóng ngựa, dừng lại cho ta!

Nhưng Tào Hưu căn bản không thèm để ý, tiếp tục phóng ngựa chạy nhanh về phía trước, quân lính trinh sát tuần tra hét lớn một tiếng:

- Tiễn thủ ngăn lại!

Tăm tên lính đều giương cung lắp tên, nhắm ngay mười người Tào Hưu đang phóng ngựa, quan quân hô to: - Nếu không dừng lại, ta sẽ bắn tiễn!

Tào Hưu bất đắc dĩ đành phải thả chậm chiến mã, dần dần dừng ngựa, đúng lúc này, trên đỉnh đầu bỗng nhiên có tiếng mõ vang lên, hai bên nóc nhà có không ít binh lính mai phục, gần ngàn mũi tên đồng loạt bắn về phía Tào Huu và thuộc hạ của gã. Tào Hưu không kịp trán, vạn tiễn xuyên tim chết thảm tại chỗ, mười tên thân vệ của gã cũng bị loạn tiễn bắn chết.

Lúc này, Quách Hoài bước từ trong một hẻm nhỏ ra ngoài, quan quân trinh sát tuần tra tiến lên thi lễ:

- Ty chức may mắn không làm nhục sứ mệnh!

- Vất vả rồi!

Quách Hoài tán thưởng gật gật đầu, tất cả hiển nhiên do gã bày ra, nhược điểm của Tào Hưu, chính là khoảng cách gã từ linh đường đến phủ đệ của mình, vì muốn bắt giết Tào Hưu, Quách Hoài đã bố trí hai vòng phục kích, một vòng chính là phục binh trên nóc nhà, do thủ hạ của gã giả trang thành binh lính tuần tra, trong lúc ngăn chặn Tào Hưu chạy vội tạo cơ hội cho binh lính mai phục trên nóc nhà bắn giết.

Một vòng phục kích khác chính là phủ đệ của Tào Hưu, ba trăm kỵ binh của Tào Hưu sớm bị Quách Hoài phái người hạ độc vào cơm canh giết chết tại chỗ, bố trí gần một ngàn phục binh trong phủ đệ của Tào Hưu, chỉ cần Tào Hưu vừa tiến vào, cũng sẽ bị loạn tiễn bắn chết, nhưng ông trời vẫn là chiếu cố bọn họ, trong lần phục kích đầu tiên đã giết được Tào Hưu.

Quách Hoài bước lên trước, đá vào thi thể của Tào Hưu, gã lập tức phái người báo cáo cho Hạ Hầu Đôn, bước tiếp theo chính là thu hàng ba vạn quân đội của Tào Hưu, việc này không khó, dù sao không phải quân U Châu của Tào Chương, một khi Tào Hưu đã chết, rất dễ dàng thu phục được nhánh quân này.

Nhận được tin tức Hạ Hầu Đôn lập tức cởi đồ tang, mặc áo giáp, lại đến tìm Tào Thục, nói cho gã biết chuyện này, trong lòng Tào Thực tuy bất mãn, không ngờ trong ngày tế linh cữu của phụ thân lại giết người, nhưng gã cũng không thể làm gì được, chỉ phải nghe theo sắp đặt của Hạ Hầu Đôn, đến quân doanh ở ngoại đông thành. Trời sáng, Hạ Hầu Đôn thay đổi toàn bộ tâm phúc của Tào Hưu, nắm chặt ba vạn quân này vào tay mình.

Tin tức Tào Tháo bệnh nặng mà chết trong buổi chiều cùng ngày được thám tử quân Hán ở Nghiệp Đô dùng bồ câu truyền tin đến cho Lưu Cảnh ở Thái Nguyên, Lưu Cảnh cũng lập linh đường bái tế linh cữu của Tào Tháo, phúng điếu với thân phận con rể cũng là với thân phân đối thủ.

Nhưng bái tế thì bái tế, nhưng chiến tranh sẽ không vì Tào Tháo qua đời mà dừng lại, ngược lại, Lưu Cảnh lập tức hạ lệnh cho toàn quân xuất phát, tiến quân đến Hà Bắc, một trăm ngàn quân Hán bắt đầu hưng phấn, nóng lòng tham chiến, bọn họ đã chờ đợi ngày này lâu rồi.

Trên quan đạo ngoại thành Thái Nguyên, vài tên thám báo kỵ binh phóng ngựa nhanh như cuồng phong, chạy gấp tới quân doanh ngoài thành Thái Nguyên, không bao lâu, họ liền dừng trước đại doanh, mấy tên thám báo nhanh chóng xuống ngựa, một tên đồn trưởng chạy lên phía trước hô lớn:

- Quân tình khẩn cấp, phải lập tức gặp Hán vương Điện hạ.

Lúc này, Lưu Cảnh đứng trước sa bàn trong đại trướng thảo luận phương án xuất binh Hà Bắc với Tư Mã Ý, Gia Cát Lượng. Lưu Cảnh dùng cây gỗ chỉ vào vị trí U Châu nói: - Trước mắt ngoài Nghiệp Đô, còn có hai vạn quân U Châu của Tào Chương, tuy ba vạn quân U Châu đã bị diệt ở Hoàng Hà, nhưng nhánh quân này có sức chiến đấu vô cùng mạnh mẽ, có mười ngàn kỵ binh do Ô Hoàn kỵ binh huấn luyện tạo thành, trước mắt do Tào Chương thống soái, không thua gì Hổ Bí kỵ binh ở Nghiệp Đô, ngang sức với Quan Lũng kỵ binh của chúng ta, ta đang nghĩ, trước hết có nên đến U Châu, giải quyết hết quân U Châu của Tào Chương, mới tiến đến Nghiệp Đô, hai vị quân sư nghĩ như thế nào?

Gia Cát Lương khẽ cười nói:

- Hiện tại Hạ Hầu Đôn nắm trong tay một trăm ngàn binh lính, nếu ta là Hạ Hầu Đôn, ta nhất định sẽ không tử thủ ở Nghiệp Đô, sớm muộn sẽ bị vây khốn mà diệt vong, không bằng quyết chiến với Điện hạ một phen.

Tư Mã Ý cũng tán thành: - Khổng Minh nói không sai, tác phong của Hạ Hầu Đôn luôn nắm quyền chủ động trong tay mình, đây là thói quen của hắn, trước kia ở Hứa Đô chính là như vậy, tin tưởng Hạ Hầu Đôn sẽ không khoanh tay ngồi chờ chết, hơn nữa hắn đã đoạt được quân đội của Tào Hưu, vậy việc điều binh khiển tướng của hắn sẽ không có trở ngại nào nữa.

Lưu Cảnh trầm tư, nếu là như vậy, ngược lại có thể dẫn dụ đại quân Hạ Hầu Đôn đến, chưa hẳn là chuyện xấu, nói như vậy, cần phải tạm thời đình chỉ quân đội của Triệu Vân và Văn Sính bắc thượng, hơn nữa quân đội của Hoàng Trung cũng không thể đến quá gần Nghiệp Đô, nếu bị Hạ Hầu Đôn tiêu diệt sẽ không ổn, chuyện tới nước này, hắn không thể chần chừ, nhất định phải lập tức xuất binh.

Đúng lúc này, ngoài trướng có thị vệ bẩm báo: - Khởi bẩm Điện hạ, thám báo có tin tức cần bẩm báo.

Lưu Cảnh lập tức ra lệnh: - Để hắn tiến vào!

Một lát, đồn trưởng thám báo tiến vào, hán quỳ một gối xuống nói: - Tham kiến Điện hạ!

- Có tin khẩn cấp gì?

- Khởi bẩm Điện hạ, thuộc hạ ty chức ở quận Thường Sơn phát hiện Tào Chương dẫn hai vạn quân U Châu tiến về phía Nghiệp Đô.

Lưu Cảnh ngẩn ra, hắn bỗng hiểu được, đây hẳn là Tào Chương muốn đến dự tang lễ của phụ than. Lưu Cảnh nhìn nhìn Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý, hai người đều chậm rãi gật đầu. Lưu Cảnh hạ quyết tâm, lúc này mới ra lệnh: - Truyền lệnh của ta, toàn quân khởi hành xuất phát!

Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Băng Phong: Ta Chế Tạo Phòng An Toàn Tại Tận Thế
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN