Chương 1266: Tấm lòng khác biệt.
Chương 1266: Tấm lòng khác biệt.
Tết Nguyên Đán năm Kiến An thứ hai mươi lăm, đối với Vị Ương cung mà nói nhất định là môt tân niên lạnh lẽo, Lưu Cảnh suất lĩnh đại quân, đóng quân ở Tịnh Châu, không thể trở về Trường An đón tân niên, tuy nhiên, thê tử cùng nhi tử của Lưu Cảnh đã thói với điều này, trong ký ức của bọn họ, Lưu Cảnh chí ít cũng có năm sáu lần không cùng bọn họ đón tân niên rồi.
Tân niên sắp đến, trong Vị Ương cung cũng như những gia đình bình thường đều giăng đèn kết hoa, bận rộn lau chùi dọn dẹp, nghênh đón tân niên, lúc này, trong cung Vị Ương, hoạn quan cùng cung nữ có tới hơn năm trăm người, cũng tạo nên một bầu không khí náo nhiệt.
Sáng giao thừa, trên dưới Vị Ương cung cũng sắp xếp xong những việc cuối cùng, treo đèn lồng, ruy băng, dọn dẹp rác rưởi, hơn năm trăm cung nhân đều tất bật, lúc này, một chiếc xe ngựa nhẹ nhàng chậm rãi chạy trên đường cái, trên cửa xe là một khuôn mặt hồng nhuận phấn khởi, rất nhiều cung nữ nhận ra nàng, chính là nữ nhi của Gia Cát tướng quốc - Gia Cát Quả, nàng có đặc quyền bất cứ lúc nào cũng có thể tiến cung, tuy nhiên sáng sớm nhìn thấy nàng, thật chút hiếm lạ.
Xe ngựa dừng trước Phượng Hoàng đài, Gia Cát Quả nhảy xuống xe, vừa lúc Đào Trạm theo sau là mười cung nữ từ cửa cung bước ra, nhìn thấy Gia Cát Quả đối diện đi tới. Gia Cát Quả vui mừng nhảy lên, phất phất tay: - Dì Đào!
- Hóa ra là Quả nhi, sao lại đến sớm như vậy, hiếm thấy nha!
Đào Trạm tươi cười bước lên trước, thiếu nữ này là con dâu mà trượng phu đã chỉ định, tuy nàng không thật hài lòng, nhưng là trưởng bối, nàng vẫn yêu thích cô gái nhỏ này, Gia Cát Quả thanh tú xinh đẹp, dáng người cũng vô cùng tốt, chắc chắn sẽ là một mỹ nhân, phương diện nào nàng cũng hài lòng, duy chỉ có tâm tính của cô gái này vẫn còn khá trẻ con, vẫn chưa trưởng thành, chỉ điều này là nàng không hài lòng, hy vọng duy nhất của Đào Trạm, chính là khi cô gái nhỏ bé này trưởng thành, tâm tính có thể từ từ mà trầm tĩnh hơn.
Tuy nhiên trước mắt dường như còn phải chờ đợi thêm vài năm nữa, hơn nữa cuộc hôn nhân này ngoại trừ ba người Đào Trạm, Tôn Thượng Hương và Hoàng Nguyệt Anh biết ra, những người còn lại đều không hay biết, càng không cần nói đến những đứa bé này.
Gia Cát Quả hôm nay không phải đọc sách, nàng có vẻ vô cùng phấn khởi, mở cửa xe nói: - Dì Đào, xem giày lính con tự làm nhé.
Từ đầu tháng 11, Đào Trạm liền vận động phụ nữ ở Trường An tiếp viện cho quân đội, may giày cho tướng sĩ, các nàng dùng da dê được lót bên trong áo hay chăn mền, may mấy chục vạn đôi giày lính ấm áp trong hai tháng, dần gửi đến quân đội.
Đào Trạm nghe nói Gia Cát Quả cũng may giày lính, lập tức hiếu kỳ, tiến lên cười nói: - Quả nhi cũng có thể may giày lính đực rồi sao, để dì Đào nhìn xem nào!
Nàng bước lên nhìn, chỉ thấy trong xe có bảy tám đôi giày lính, nàng thuận tay lấy ra một đôi, đúng là một đôi giày lính da dê, bên trong là lớp lông dê mềm mại ấm áp, đường may tinh tế, không ngờ may được ba đường chỉ vô cùng rắn chắc, dẻo dai.
Đào Trạm kinh ngạc hỏi han: - Đây là mẫu thân và con cùng làm sao?
Nàng thật sự không tin cô gái nhỏ này có nhiều kiên nhẫn để may giày lính. Gia Cát Quả chu đôi môi đỏ nhỏ giọng nói: - Dì Đào xem thường người ta rồi, đây đều là một mình con làm đấy, làm khoảng một tháng.
Đào Trạm áy náy cười nói: - Dì Đào thật không ngờ Quả nhi lại tài năng như vậy, để dì phái người mang giày lính này tới binh bộ cho con.
- Không! Không! Gia Cát Quả vội vàng xua tay: - Tám đôi giày này, bốn đôi là làm cho cha con, bốn đôi khác là làm cho Hán vương, con là làm cho họ đấy.
- Con thật là khôn lanh mà!
Đào Trạm nhéo nhéo khuôn mặt trắng nõn của cô gái, cười nói: - Được rồi! Ta sẽ phái người đem hộ qua, vừa lúc xế chiều hôm nay có người đi Thái Nguyên.
Lúc này, một tên thị vệ bước nhanh lên phía trước nói: - Khởi bẩm vương phi, đã chuẩn bị xong xe ngựa, thế tử cũng chờ ở bên trong, hiện tại xuất phát được chưa ạ?
- Dì Đào định đi đâu ạ? Gia Cát Quả hỏi.
- Đi thăm hỏi gia quyến của binh lính, hằng năm đều phải đi.
Trong lòng Đào Trạm vừa động, cười hỏi: - Con tới vừa đúng lúc, nếu không thì đi cùng dì Đào nhé!
Gia Cát Quả có chút nũng nịu, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, lắp bắp nói: - Con đi được sao?
Nàng không phải là không muốn đi, mà nghĩ cùng ngồi trên cùng một xe với Lưu Trí, mặt hơi đỏ. Đào Trạm cầm tay nàng nói: - Đi nhanh đi! Con hãy đi theo bên cạnh dì, chiều lại đến chơi với Châu nhi.
Gia Cát Quả đành bước theo Đào Trạm đến trước xe ngựa, Lưu Trí đứng chờ trước cửa xe, cậu cũng rất kinh ngạc, mẫu thân sao kéo Quả tỷ đến, cậu vội vàng tiến lên thi lễ: - Tham kiến mẫu thân!
Lại thi lễ với Gia Cát Quả: - Chào Quả tỷ!
Lưu Trí tính cách trầm ổn, thành thục, hoàn toàn khác với tính cách hoạt bát của Gia Cát Quả, tuy nhiên hai người đều đang ở lứa tuổi mới biết yêu, gặp mặt nhau cũng có chút ngượng ngùng, Gia Cát Quả cũng đỏ mặt thi lễ, Đào Trạm thầm buồn cười kéo hai người lên xe: - Được rồi! Được rồi! Đừng thi lễ tới thi lễ lui nữa, muộn rồi, đi nhanh đi!
Xe ngựa vừa chuyển động, mấy nữ hộ vệ cưỡi ngựa đi theo, xe ngựa nhanh chóng lăn bánh khỏi cửa Vị Ương cung, hai trăm kỵ binh sớm chờ ở nơi này, lập tức lên ngựa bảo vệ xung quanh, xe ngựa chạy về hướng thành Bá Lăng.
Trong ba tòa vệ thành ở Trường An, Hàm Dương chủ yếu là các xưởng, là chỗ tụ họp của thợ thủ công, bên trong thành có mấy ngàn phân xưởng, mà huyện Đỗ Lăng lấy buôn bán là chủ yếu, các loại cửa hàng, thị trấn cũng có đến mấy ngàn, là chỗ tụ họp của thương nhân.
Mà huyện Bá Lăng còn lại chính là quân thành, là nơi sinh hoạt của hơn vạn hộ quân, bên trong thành, gần một trăm ngàn người là gia quyến của tướng sĩ, mà phía tây bắc của huyện Bá Lăng chính là quân doanh Bá Lăng quân doanh lớn nhất ở Trường An.
Đào Trạm phải đến trấn an gia quyến của các quân nhân, chính là muốn đến huyện Bá Lăng, trên đường cái huyện Bá Lăng vô cùng náo nhiệt, rất nhiều người đến huyện Đỗ Lăng mua đồ tết trở về, ngựa, la xe bò chậm rãi di chuyển trên đường cái, trên xe, trên lưng ngựa, la đều chất đầy kiện hàng lớn nhỏ.
Từng đám trẻ con mặc đồ mới, nô đùa chạy đuổi trên mặt tuyết, tiếng cười vang khắp phố lớn ngỏ nhỏ, xe ngựa của Đào Trạm cùng đội hộ vệ chậm rãi vào bên trong thành, bên trong thành, mọi người đều đoán được, nhất định là vương phi đến đây, hằng năm vào sáng giao thừa, vương phi đều tới thăm gia quyến của tướng sĩ, điều này đã trở thành thông lệ, mọi người trên đường đều tránh qua hai bên, nhiều người quỳ xuống, bái lễ với vương phi, bày tỏ sự tôn kính của họ với vương phi.
Xe ngựa chậm rãi di chuyển, đi tới thành đông, hôm nay, Đào Trạm muốn tới thăm vài hộ gia đình có binh sĩ bỏ mình, xe ngựa dừng trước cửa một biệt viện nhỏ, đây là một ngôi nhà nhỏ chưa tới một mẫu đất, nhà ở của mọi người ở Trường An đều như vậy, phía trước có một cái sân nhỏ, còn có năm sáu phòng nhỏ, phòng ở được xây chưa lâu, nhìn rất sạch sẽ.
Chủ nhân của tòa nhà đã nhận được tin tức, đã đứng chờ trước cửa lớn, nữ thị vệ đỡ Đào Trạm xuống xe, hai người liền vội vàng bước lên quỳ xuống: - Tiểu dân tham kiến vương phi!
Đào Trạm vội vàng tiến đến dìu họ đứng lên: - Hai vị lão nhân gia không cần đa lễ, xin đứng lên!
Nàng quay đầu nói với thị vệ: - Mang đồ đạc chuyển vào trong viện đi!
Bọn thị vệ mang mấy túi gạo, mấy con heo mang tới sân, hai người vội vàng thiên ân vạn tạ, nghênh đón Đào Trạm vào trong, Lưu Trí và Gia Cát Quả cũng theo sau bước vào, hai vợ chồng này đều đã hơn năm mươi, Đào Trạm sở dĩ lựa chọn tới an ủi bọn họ, bởi vì ba người con trai của họ đều nhập ngũ, trong đó, con thứ trong trận đại chiến Trung Nguyên đã bỏ mình.
Đào Trạm không bước vào nhà ở của bọn họ, nàng đứng trong sân dưới cái nắng ấm áp cùng trò chuyện với hai lão nhân gia. Đào Trạm dịu dàng nói: - Ta cũng chỉ thừa vào giao thừa tới thăm hai người một chút, hy vọng sang năm cả nhà các ngươi có thể đoàn viên.
- Cảm tạ vương phi đã đến thăm, quan viên binh bộ cũng nói, sau khi chiến tranh chấm dứt, hai đứa con đều có thể về nhà, chúng ta cũng chuẩn bị trở về cố hương rồi.
Đào Trạm mỉm cười gật đầu, lại hỏi: - Hai vị lão nhân gia là người ở nơi nào?
- Chúng tôi là người quận Bình Dương ở Tịnh Châu, năm kia, cả nhà chạy đến Quan Trung, vì ba đứa con trai đều nhập ngũ, cho nên quan phủ cấp cho chúng tôi chỗ ở này.
- Trong nhà cũng chỉ có hai lão nhân gia thôi sao?
Ông lão áy náy nói: - Đương nhiên không phải, chúng tôi còn có ba đứa con dâu và hai đứa cháu, con dâu thứ đã trở về nhà mẹ đẻ rồi, chuẩn bị tái giá, con dâu út trở về nhà mẹ đẻ ở Hán Trung cùng đón tân niên, con dâu cả sáng sớm đến huyện Đỗ Lăng mua đồ tết, trưởng tôn đang ở quan học đọc sách, buổi chiều mới trở về, cho nên chỉ có hai người chúng tôi.
Đào Trạm nhỏ nhẹ trò chuyện cùng hai lão nhân gia, Lưu Trí và Gia Cát Quả đứng sau lưng nàng. Lưu Trí cảm thấy có chút kỳ quái vụng trộm liếc qua Gia Cát Quả, cậu phát hiện Quả tỷ luôn điên điên khùng khùng này hôm nay thật yên tĩnh, sau khi lên xe ngựa, giống như một thục nữ, điềm đạm nho nhã mỉm cười không nói nhiều, hôm nay nàng đổi tính rồi sao?
Vừa lúc đôi mắt biết cười của Gia Cát Quả cũng len lén nhìn qua, hai người bốn mắt chạm nhau, khuôn mặt bỗng đỏ ửng, vội nghiêng đầu qua chỗ khác, tim Lưu Trí đập thình thịch, trong lòng sinh ra một cảm giác khác thường, cậu mới phát hiện, không ngờ Quả tỷ lại xinh đẹp tuyệt trần như vậy.
Lúc này, Đào Trạm cáo từ, hai lão nhân gia cung kính đưa tiến các nàng ra khỏi tiểu viện, Đào Trạm quay đầu cười nói với hai đứa nhỏ: - Hai con còn lề mề cái gì, không mau lên ngựa?
- Dì Đào, người nhìn phía trước kìa! Gia Cát Quả khẽ nói.
Đào Trạm lúc này mới phát hiện phía trước dân chúng thị trấn đứng chật ních, có tới mấy ngàn người, những người này đều là gia quyến của các tướng sĩ, nghe nói vương phi tới thăm bọn họ, bọn họ từ khắp nơi đổ về, bọn thị vệ có chút khẩn trương, Đào Trạm lại cười cười, lôi kéo hai cô cậu bước lên tiếp đón, đám đông bắt đầu nháo động hẳn lên, bọn lính lo sợ bước lên trước ngăn lại.
- Vương phi, chúc mừng năm mới! Có người hô to.
Đào Trạm dừng bước, cao giọng nói với mọi người: - Các tướng sĩ đều hăng hái chiến đấu trên chiến trường khắc nghiệt, Hán vương điện hạ cũng ở chiến trường chỉ huy tác chiến, không thể hồi kinh đoàn tụ cùng người nhà, ta thay mặt Hán vương điện hạ tới thăm mọi người, hy vọng mọi người có được một năm mới bình an, tất cả quân hộ của Hán quốc, mỗi gia đình đều được nhận một con heo, đây là một chút tâm ý của Hán vương điện hạ, hy vọng mọi người không chê.
Mọi người vô cùng xúc động, đồng loạt hô lên: - Cảm tạ vương phi, cảm tạ Hán vương điện hạ!
Không biết là ai vung cao tay hô lớn: - Hán vương vạn tuế, vương phi vạn tuế!
- Hán vương vạn tuế, vương phi vạn tuế!
Tiếng hô long trời lở đất, cảm xúc của mọi người đều bị cuốn theo, tiếng hô của mọi người xuất phát từ nội tâm, ngay cả ánh mắt của Gia Cát Quả cũng đã ươn ướt, nàng không kìm nổi quay đầu nói với Lưu Trí:
- Ngươi phải nhớ kỹ, những người này đều là con dân của ngươi, tương lai ngươi nhất định phải đỗi đãi bọn họ thật tốt, yêu quý bọn họ, nếu không ta tuyệt không tha cho ngươi!
Lưu Trí yên lặng gật đầu, trầm giọng nói: - Ta biết rồi!
Đào Trạm cũng rất kinh ngạc, nàng quay đầu nhìn lại Gia Cát Quả, nàng chợt phát hiện, thiếu nữ này có một tấm lòng thiện lương, một trái tim nhân ái, Đào Trạm cũng bị cô gái làm cho cảm động, không khỏi nắm lấy tay cô gái nhỏ.
Đề xuất Voz: Đêm Tây Nguyên - Dưới ánh trăng khuya