Chương 1268: Hán Ngụy quyết chiến (thượng)

Chương 1268: Hán Ngụy quyết chiến (thượng)

Từ lúc tiêu diệt Tào Hưu, Hạ Hầu Đôn mới hoàn toàn nắm giữ quân quyền ở Nghiệp Đô, theo việc Tào Chương lại một lần nữa suất quân trở về, lực lượng quân Tào lại tiến thêm một bước tăng cường, trước mắt tổng binh lực quân Tào ở Nghiệp Đô đạt tới mười hai vạn người, bao gồm hai vạn kỵ binh, ngoại trừ ba vạn binh lính mới chiêu mộ ra, còn lại chín vạn quân đội phần lớn là quân tinh nhuệ, cùng lúc đó, quân Tào còn có hơn bốn mươi vạn thạch lương thực tích trữ, binh lính tinh nhuệ và lương thực tích trữ đầy đủ làm cho Hạ Hầu Đôn tự tin quyết chiến với quân Hán.

Nhưng tình thế của Nghiệp Đô quả thật không thể lạc quan, Triệu Vân và Văn Sính dẫn mười sáu vạn đại quân đã vượt qua Hoàng Hà Bắc thượng, Lưu Hổ dẫn năm vạn đại quân ở Phũ Khẩu như hổ rình mồi đối với Ngụy Quận, Hoàng Trung và Cam Ninh dẫn tám vạn quân từ Thanh Châu thẳng tiến về Nghiệp Đô, còn có Lưu Cảnh tự mình dẫn mười vạn đại quân từ Tỉnh Hình giết nhập vào Hà Bắc, gần bốn mươi vạn đại quân từ bốn phương tám hướng bao vây Nghiệp Đô.

Quân Tào lập tức như rơi vào cạm bẫy của mãnh thú, hoặc là bị nhốt chết trong cạm bẫy, hoặc là ngoan cố chống cự, liều chết đánh cược một lần.

Trên đại sảnh phủ Thừa tướng, Hạ Hầu Đôn, Trương Liêu, Hứa Chử, Tang Bá, Quách Hoài, Tào Chương cùng với mưu sĩ Quốc Uyên, Lưu Diệp, Tân Bì tụ tập, thảo luận quyết chiến trận cuối cùng với quân Hán.

Trên đại sảnh đặt một sa bàn toàn cảnh Hà Bắc, mọi người trang nghiêm, đứng trước sa bàn trầm mặc, trước mắt ý kiến của họ hơi khác nhau, Tào Thực chủ trương cố thủ Nghiệp Đô chống lại quân Hán, nếu kiên trì một hai năm quân Hán không thể thủ thắng, bọn họ tự sẽ lui binh.

Nhưng Hạ Hầu Đôn lại không muốn bị động thủ thành, y hy vọng có thể tìm kiếm được nhược điểm của quân Hán, tập trung binh lực tiêu diệt từng bộ phận, tử thủ Nghiệp Đô cho đến cuối cùng chính là bị nhốt chết, đó tuyệt đối không phải tính cách của y.

- Tang Bá tướng quân nói đi, trước mắt quân đội của Triệu Vân ở đâu?

Hạ Hầu Đôn quay đầu lại hỏi Tang Bá.

Tang Bá vốn cùng Từ Hoảng cùng nhau thủ Lạc Dương, sau trận chiến Trung Nguyên Tào Nhân thất bại thảm hại, gã tạm thời được triệu về Hà Bắc, dẫn một vạn quân thủ bến Bạch Mã bờ bắc Hoàng Hà, cũng bởi vậy tránh bị quân Tào Lạc Dương giết.

Tang Bá suất lĩnh một vạn quân đã rút lui về bờ bắc Hoàng Hà, trước mắt đóng trú ngoài nam thành ở Nghiệp Đô, gã phái ra không ít thám báo tra xét tình huống của quân Hán tại Hoàng Hà, khá hiểu biết đối với tình hình quân Hán ở mặt nam.

Tang Bá thi lễ nói:

- Quân Hán chủ lực của Triệu Vân đang ở phía nam huyện Đãng Âm, cách Nghiệp Đô khoảng một trăm năm mươi dặm, họ cũng không hề bắc thượng, dường như đang chờ mệnh lệnh.

- Quân đội của Hoàng Trung hiện đang ở đâu?

Hạ Hầu Đôn lại hỏi Quách Hoài.

Trước mắt Quách Hoài nắm trong tay ba vạn quân đội vốn của Tào Hưu, quân đội đóng trú tại thành đông, chủ yếu chịu trách nhiệm tình báo mặt đông. Quách Hoài lập tức khom người nói:

- Khởi bẩm Đại tướng quân, quân đội của Hoàng Trung trú đóng ở Nghiệp huyện, cách Nghiệp Đô cũng khoảng một trăm năm mươi dặm.

Lúc này, không đợi Hạ Hầu Đôn hỏi, Tào Chương liền tiến lên một bước nói:

- Mười vạn đại quân của Lưu Cảnh đã qua Tỉnh Hình ba ngày nay ở quận Thường Sơn, hiện tại hẳn ở Triệu Quận.

Tào Chương gấp gáp trở về tham dự lễ tang của phụ thân, đương nhiên đây là cớ của y, lúc ấy y vì ba vạn U Châu quân bị diệt toàn quân mà tức giận rời khỏi Nghiệp Đô, nhưng y nghe nói Tịnh Châu đã bị quân Hán đánh hạ, Lưu Cảnh đóng quân Thái Nguyên, y liền ý thức được quân Hán chủ lực từ Tỉnh Hình tiến vào Hà Bắc, như vậy U Châu quân của y sẽ lập tức đứng mũi chịu sào, bị quân Hán tiến công.

Tào Chương cũng từng suy xét lui binh đến Liêu Đông, hoặc là trở về Nghiệp Đô, cùng những đội quân Tào khác chống đỡ địch, mà đang lúc y khó đưa ra quyết định, Nghiệp Đô lại truyền đến tin dữ phụ thân qua đời, phận làm con, y nhất định phải đi Nghiệp Đô chịu tang, cũng chính vì duyên cớ này, cuối cùng Tào Chương quyết định từ bỏ U Châu, suất quân trở về Nghiệp Đô.

Ở Nghiệp Đô, Tào Chương chỉ có hai vạn quân đội, không thể chống lại một trăm ngàn quân đội mà Hạ Hầu Đôn nắm trong tay, y đồng thời cũng hấp thu bài học của Tào Hưu, điều kiện tiên quyết là không mất đi khống chế đối với quân đội, tận lực phối hợp với bố trí quân đội của Hạ Hầu Đôn, đương nhiên, Tào Chương cũng phản đối khốn thủ Nghiệp Đô, chủ trương xuất binh quyết chiến cùng quân Hán, trên mặt chiến lược, y và Hạ Hầu Đôn không mưu mà hợp, đây cũng là nguyên nhân y vẫn trầm mặc không phản đối Hạ Hầu Đôn.

Hạ Hầu Đôn gật gật đầu, tương đối hài lòng thái độ của Tào Chương, tuy rằng lấy tính cách của y, y nhất định sẽ cướp quyền chỉ huy của U Châu quân, nhưng hiện tại tình thế đã không cho phép nội chiến, y chỉ có thể miễn cưỡng nhận phối hợp của Tào Chương mà không phải giao quyền.

Lúc này Hạ Hầu Đôn nhặt lên cây gỗ chỉ vào Triệu Quận, nói:

- Lưu Cảnh chủ lực ở Triệu Quận, cách Nghiệp Đô ước ba trăm dặm, nếu chúng ta suốt đêm xuất binh Bắc thượng, quyết chiến với mười vạn quân của Lưu Cảnh, nhiều nhất một ngày có thể phân ra thắng bại, mà quân đội của Hoàng Trung và Triệu Vân cũng không kịp trợ giúp, chỉ cần chúng ta có thể đánh tan chủ lực Lưu Cảnh, lại quay lại đánh tan quân đội của Hoàng Trung, vậy thì chúng ta sẽ không chỉ có một trận thắng giành được Hà Bắc, thậm chí còn có thể một lần nữa thu phục Thanh Châu, Từ Châu và Dự Châu, một lần nữa chiếm cứ ưu thế chiến lược đối với Hán quốc, cho nên thành bại là nằm ở hành động ngay lúc này.

- Nhưng nếu như chúng ta thất bại thì làm sao?

Quốc Uyên do dự hỏi.

Hạ Hầu Đôn lắc lắc đầu:

- Sao Quốc thị trung lại nói những lời không có kiến thức như thế, bất cứ chuyện gì cũng không thể nắm chắc mười phần, nhưng chúng ta có mười vạn tinh binh, Lưu Cảnh cũng có mười vạn tinh binh, hai quân đối chiến, thắng bại là chia 5: 5, ít nhất chúng ta có hy vọng chiến thắng chủ lực Lưu Cảnh, điều này còn mạnh hơn so với khốn tử ở Nghiệp Đô.

- Nếu như Lưu Cảnh không nghênh chiến thì sao đây?

Lưu Diệp vẫn luôn im lặng bỗng mở miệng hỏi.

Những lời này giống như cây kim đâm vào chỗ yếu hại của Hạ Hầu Đôn, Hạ Hầu Đôn lập tức nổi trận lôi đình, y chỉ vào Lưu Diệp mắng to:

- Ngươi cho là mình có dòng họ Hán thất sẽ lấy được ưu đãi từ chỗ Lưu Cảnh sao? Ngươi là tên khốn kiếp ăn cây táo rào cây sung, hôm nay không giết ngươi, kẻ dưới sao phục tùng?

Hạ Hầu Đôn rút kiếm đâm về phía Lưu Diệp, Quách Hoài và Trương Liêu hoảng sợ vội ôm lấy y. Quách Hoài khuyên nhủ:

- Đại tướng quân bớt giận, lâm chiến giết mưu sĩ, không phải điềm tốt.

Có lẽ khá kiêng kị câu nói lâm chiến giết tướng, Hạ Hầu Đôn thu kiếm, thét ra lệnh thị vệ hai bên:

- Kéo người này ra ngoài đánh côn cho ta.

Trong lòng Lưu Diệp cũng phẫn hận vô cùng, không đợi thị vệ tiến lên, gã đã hừ mạnh, bước nhanh ra ngoài.

Lưu Diệp bị đuổi đi, cơn tức của Hạ Hầu Đôn vẫn chưa tiêu, y quay lại hỏi Tân Bì:

- Hay là Tân trung thừa cũng muốn phản đối?

- Ta không có ý kiến!

Hạ Hầu Đôn thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại nhìn Tào Thực, y chờ đợi Tào Thực tỏ thái độ cuối cùng. Tào Thực bất đắc dĩ, đành phải chậm rãi gật đầu:

- Hết thảy do Đại tướng quân làm chủ!

- Vậy quyết định như vậy đi, giữ lại ba vạn lính mới thủ thành, còn lại chín vạn đại quân theo ta bắc thượng nghênh chiến Lưu Cảnh, xuất phát luôn hôm nay.

Mọi người giải tán, Hạ Hầu Đôn ra khỏi phủ Thừa tướng, lên ngựa ra lệnh:

- Đi Bắc Quân doanh.

Lúc này, phía sau truyền đến tiếng gọi:

- Đại tướng quân xin dừng bước

Hạ Hầu Đôn quay đầu lại, thấy là Quách Hoài đuổi theo, y ghìm chặt chiến mã hỏi:

- Bá Tế có chuyện gì vậy?

Quách Hoài chạy lên trước, nói:

- Vì sao Đại tướng quân không cho Văn Viễn thủ Nghiệp Đô, năm xưa y có thể thủ Hợp Phì không mất, ty chức cảm thấy để y thủ Nghiệp Đô sẽ nắm chắc hơn.

Ba vạn lính mới là do Trương Liêu huấn luyện hơn một tháng, Trương Liêu và ba vạn quân li hợp càng sâu, có uy vọng cao trong ba vạn lính mới, cho nên Quách Hoài đề nghị để Trương Liêu dẫn ba vạn lính mới thủ Nghiệp Đô, nhưng Hạ Hầu Đôn lại không quyết định như vậy, thủ Nghiệp Đô dính đến vấn đề quân quyền của ba vạn lính mới, cho nên Hạ Hầu Đôn quyết định để Hạ Hầu Mậu, con trai mình thống soái ba vạn lính mới.

Hạ Hầu Đôn trầm tư một lát, vẫn lắc lắc đầu:

- Nếu chủ lực ta chiến bại, tổ chim bị phá trứng có an toàn không? Ý ta đã quyết, không cần khuyên nữa, Bá Tế mau trở về đông doanh, một lúc nữa suất quân hội hợp với quân ta.

Hạ Hầu Đôn thúc giục chiến mã, chạy gấp mà đi, Quách Hoài tiếc nuối lắc lắc đầu, Hạ Hầu Mậu tuy là con rể của Tào Tháo, nhưng lại vô mưu, để gã thủ Nghiệp Đô, thật sự không phải là ý hay, Quách Hoài cũng không biết làm gì, đành phải lên ngựa đi về quân doanh.

Buổi chiều cùng ngày, Hạ Hầu Đôn tự mình dẫn chín vạn đại quân rời khỏi Nghiệp Đô, trước khi đi, y dặn đi dặn lại con trai Hạ Hầu Mậu, bảo gã thủ vững thành trì, không được để quân Hán dụ ra khỏi thành tác chiến, Hạ Hầu Mậu vâng dạ lời dặn dò của phụ thân.

Hạ Hầu Đôn lập tức thúc giục hành quân gấp về hướng bắc, y nhất định phải đuổi tới đánh bại chủ lực Lưu Cảnh khi mà viện binh quân Hán chưa tới, lấy thế chủ động trong chiến dịch này, trong lòng Hạ Hầu Đôn còn ôm một tia hy vọng, có lẽ họ còn có thể nắm được cơ hội đánh chết Lưu Cảnh hoặc là bắt giữ Lưu Cảnh, như vậy chiến cuộc thiên hạ đã hoàn toàn nghịch chuyển.

Lúc này đại quân của Lưu Cảnh đã đến huyện Tương Quốc phía bắc quận Quảng Bình. Huyện Tương Quốc chính là Hình Đài Hà Bắc ngày nay. Đúng lúc này, Lưu Cảnh nhận được tin thám báo, ở mặt nam huyện Hàm Đan phát hiện chủ lực quân Tào, đang cấp tốc hành quân về hướng bắc.

Điều này nằm trong dự liệu của Lưu Cảnh, vốn ý ban đầu của hắn là dẫn xà xuất động, để Hạ Hầu Đôn dẫn đại quân ra khỏi Nghiệp Đô, sau đó để quân chủ lực của Triệu Vân cắt đứt đường lui của Hạ Hầu Đôn, tiêu diệt Hạ Hầu Đôn và từng bộ phận Nghiệp Đô, đương nhiên, Lưu Cảnh cũng suy xét tới khả năng họ bị đại quân của Hạ Hầu Đôn đánh bại, vì thế, hắn phải chuẩn bị chu toàn.

Hàm Đan cách Tương Quốc chừng 130 dặm, nếu như kỵ binh truy kích, một ngày là đuổi tới, nhưng Lưu Cảnh biết, Hạ Hầu Đôn tuyệt đối sẽ không để quân đội phân tán, lúc này quyết chiến, song phương đều hết sức cẩn thận, sẽ không có sơ suất.

Lúc này Lưu Cảnh hạ lệnh quân đội rút về phía bắc, tiếp tục dẫn dụ quân đội của Hạ Hầu Đôn về hướng bắc, giữa trưa ngày hôm sau, mười vạn quân Hán đến huyện Cao Cấp Triệu Quận, Lưu Cảnh từ phía tây huyện thành xây dựng đại doanh trên đồi Hàm Long, vùng huyện Cao Ấp có không ít đồi núi thấp, hơn nữa nước ngầm vô cùng phong phú, sườn núi giữa đồi núi cũng có thể dễ dàng đục giếng nước, vô cùng thích hợp để đóng hạ đại doanh.

Đồi Hàm Long chính là một tòa đồi núi bằng phẳng, cao ngất trên bình nguyên, cách bình địa khoảng trăm thước, trên đồi núi vô cùng bằng phẳng chiếm khoảng hai trăm mẫu đất, Lưu Cảnh phái đại tướng Quan Vũ dẫn hai vạn binh lính, dùng thời gian mười ngày xây dựng một toà quân doanh bản tường chắc chắn, lại tưới nước ngưng băng, đại doanh trên cao nhìn xuống, dễ thủ khó công.

Thật ra đúng như lo lắng của Lưu Diệp, Lưu Cảnh căn bản không có ý định quyết chiến với Hạ Hầu Đôn, dùng chiến thuật kéo dài để kéo tinh thần Hạ Hầu Đôn suy sụp.

Trong quân doanh binh lính vô cùng bận rộn, đóng hạ lều lớn, xây dựng lán phòng cháy, đào giếng, xây dựng tháp canh, nhiều đội thám báo trinh sát tuần tra được phái đi bốn phương tám hướng, Lưu Cảnh cùng mười mấy đại tướng đi tuần tra đại doanh, hắn đi vào cửa nam phụ cận cổng chính, chỉ thấy hơn trăm thợ thủ công theo quân đang lắp ráp máy bắn đá to lớn, hắn đi lên trước hỏi:

- Máy bắn đá mặt đông đã lắp xong chưa?

Thợ thủ công cầm đầu tiến lên thi lễ nói:

- Khởi bẩm điện hạ, đã lắp xong rồi, tuyệt đối không sai sót nhầm lẫn.

Lúc này, Đại tướng Quan Vũ phía sau hạ thấp giọng nói:

- Điện hạ, nếu quân Tào dùng máy bắn đá hỏa công đại doanh, có tạo thành uy hiếp với đại doanh không?

Điều này không chỉ có một mình Quan Vũ lo lắng, rất nhiều tướng lĩnh đều có lo lắng này, nếu quân Tào dùng hỏa cầu công kích đại doanh, chỉ cần một viên hỏa cầu nhập vào đại doah, dẫn đốt lều lớn trong doanh, hậu quả không tưởng tượng nổi.

Lưu Cảnh thản nhiên cười nói:

- Quân Hán dựa vào lửa để lập nghiệp, sao có thể thua hỏa công của quân Tào được, mọi người yên tâm, chúng ta có đủ sách lược ứng phó rồi.

Đề xuất Linh Dị: Khủng Bố Phát Thanh
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN