Chương 1269: Hán Ngụy quyết chiến (trung)
Chương 1269: Hán Ngụy quyết chiến (trung)
Hai ngày sau, Hạ Hầu Đôn suất lĩnh chín vạn quân chủ lực đã tới trại lớn của quân Hán, hạ liên trại cách lều lớn quân Hán chừng ba dặm, Hạ Hầu Đôn đứng trên một tòa gò đất, nhìn lều trại quân Hán khổng lồ xa xa, trong lòng y trầm xuống, trong thời gian hai ba ngày ngắn ngủi quân Hán tạo ra trại lớn quy mô như thế, điều đó chứng minh họ đã sớm có chuẩn bị rồi.
Sau một lúc lâu, Hạ Hầu Đôn mới oán hận nói:
- Lưu Cảnh muốn đánh lâu dài với chúng ta, đáng tiếc hắn nhầm rồi.
Hạ Hầu Đôn quay đầu ra lệnh cho Quách Hoài:
- Quách Tướng quân, ngươi dẫn bản bộ từ mặt đông tiến công trại lớn quân Hán.
Trương Liêu đứng bên vội đề nghị:
- Đại tướng quân, hiện tại quân Hán ở trên cao, quân ta cường công tất nhiên sẽ tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, không bằng thừa dịp lúc ban đêm mượn bóng đêm yểm hộ, mệnh cho kỵ binh ở trên đồi chuẩn bị, sáng mai phát động tiến công.
Quách Hoài cũng đồng ý nói:
- Văn Viễn nói rất có đạo lý, xin Đại tướng quân suy nghĩ kỹ!
Hạ Hầu Đôn cũng là đại tướng có kinh nghiệm phong phú, dù trong chính trị y có dã tâm bừng bừng, khuyết thiếu trái tim khoan dung, nhưng khi lĩnh quân đánh giặc y lại có thể nghe theo đề nghị của thuộc cấp. Trương Liêu nói rất có lý, Hạ Hầu Đôn gập dầu tiếp nhận đề nghị của Trương Liêu, y lập tức hạ lệnh:
- Xây dựng ba toàn đôn đài hai mươi trượng, để lắp ráp máy bắn đá.
Buổi chiều cùng ngày, một vạn quân Tào ở cách đại doanh không xa ném túi vải vào trong đường sông, chuẩn bị ban đêm từ trên đồi đâm qua, cùng lúc đó, mấy ngàn quân Tào thì đang xây dựng gò đất cách đại doanh khoảng ba trăm bước, chuẩn bị dùng để lắp ráp máy bắn đá, từ trên cao nhìn xuống đả kích đại doanh quân Hán. Đây là chiến thuật mà năm Kiến An thứ sau quân Tào đã dùng để quyết chiến với quân Viên Thiệu, xây dựng thổ đài cao hơn hai mươi trượng, dùng phích lịch xe từ trên cao đả kích Viên quân, khiến quân Tào chiếm cứ ưu thế tiến công.
Nhưng lịch sử sẽ không tái diễn, quân Hán cũng không phải là quân Viên Thiệu, kỹ thuật máy bắn đá của quân Hán vượt xa quân Tào, máy bắn đá to lớn của quân Hán có thể ném đá lớn nặng trăm cân ra ngoài bốn trăm bước, tầm bắn còn xa hơn so với máy bắn đá quân Tào.
Ngay lúc binh lính quân Tào đang vận chuyển đá xây nền, máy bắn đá đặt ở đại doanh phía nam của quân Hán đã bất chợt bắn ra, bốn mươi máy bắn đá liên tục ném ra đá lớn, tảng đá lớn nặng hơn trăm cân che trời phủ đất ném mạnh đến, mấy trăm binh lính trốn tránh không kịp, bị nện trúng đầu làm đầu vỡ vụn, cả người máu thịt mơ hồ, vô cùng thê thảm, mà nền đá vừa mới xây nên cũng bị tảng đá lớn gào thét đập trúng phá hủy hết, quân Tào còn lại đều chạy trốn về phía nam, chạy ra khỏi phạm vi máy bắn đá của quân Hán.
Hạ Hầu Đôn nổi trận lôi đình, lại hạ lệnh:
- Dựng máy bắn đá, buổi tối công kích đại doanh quân Hán!
Lúc này, mặt trời đã lặn xuống, ánh nắng chiều trên không trung đã biến mất, biến thành màu nâu xanh, màn đêm dần hạ xuống, Lưu Cảnh đứng trên tháp canh, quan sát động tĩnh của đại doanh quân Tào, dù hoàng hôn mờ tối, nhưng Lưu Cảnh vẫn mơ hồ thấy được bóng đen to lớn sừng sững trong đại doanh quân Tào, đó hẳn là máy bắn đá của quân Tào rồi.
Lưu Cảnh quay sang cười nói với Tư Mã Ý:
- Trọng Đạt cho là chúng ta cần kiên trì bao lâu?
Tư Mã Ý cười cười nói:
- Điều này cần xem Điện hạ nguyện ý chịu đựng phiêu lưu bao nhiêu, nếu Điện hạ nguyện ý chịu đựng năm thành phiêu lưu, không ngại phái người đi hạ chiến thư, hẹn ai quân quyết chiến, có lẽ Hạ Hầu Đôn sẽ bằng lòng, nếu Điện hạ lấy được cơ hội thắng bảy thành trở lên, vậy phải kiên nhẫn chờ đợi, thủ vững đủ loại tấn công của quân Tào, chỉ cần Tử Long tướng quân đánh hạ Nghiệp Đô, quân Tào đại thế đã mất, dĩ nhiên là không lòng dạ nào ham chiến rồi.
Lưu Cảnh cười tự giễu nói:
- Phương án này vẫn là ta đề xuất trước, tự mình lại không kiên trì nổi, Trọng Đạt nói đúng, phải bình ổn tinh thần chờ đợi.
Khi màn đêm hoàn toàn bao phủ, bóng đêm tối đen, Trương Liêu suất lĩnh hai vạn kỵ binh mai phục trong rừng cây cách vài dặm, tất cả chiến mã đều bao trùm bốn vó, kỵ binh đều không mang theo trường mâu binh khí, mỗi người chỉ đem một chiến đao và một tấm chắn, từng binh lính thì mang theo ba túi bùn đất.
Nhiệm vụ của họ là dưới sự che chở của đại chiến máy bắn đá ở mặt nam, lợi dụng tốc độ của kỵ binh ở mặt đông để lấp đầy một con dốc tiến công, gần sáu vạn túi bùn đất chưa đủ, Trương Liêu phỏng chừng, ít nhất cần hai mươi vạn túi bùn đất, tức là họ phải cần ba lượt qua lại.
Trương Liêu kiên nhẫn chờ, ánh mắt của y dõi về phía xa xa, lúc này, trong ánh trăng, y mơ hồ thấy bóng dáng máy bắn đá của quân Tào đang chậm rãi tiến về phía trước, tim của y không khỏi đập nhanh, nếu hỏa công của quân Tào có hiệu quả, nói không chừng đêm nay họ có thể công phá được đại doanh quân Hán.
- Giữ yên lặng, chờ đợi mệnh lệnh của ta!
Trương Liêu truyền đạt mệnh lệnh của y xuống.
Trong đại doanh quân Hán, Lưu Cảnh đang lạnh lùng nhìn chăm chú vào máy bắn đá quân Tào đang từ xa chậm rãi tiến lại gần, khoảng cách ước chừng mấy trăm bước, lấy tốc độ hành quân của quân Tào bắc thượng, họ không thể mang theo đồ quân nhu như vậy, đây là họ tạm thời chặt cây cối chế thành, lại máy bắn đá thô ráp này không thể duy trì lâu, nhiều nhất phóng ra bốn năm lần.
Lúc này quân Hán đã tích cực chuẩn bị chiến đấu, trong quân doanh tất cả lều lớn đều đã thu vào, đây chính là phòng ngừa quân Hán bắn hỏa cầu vào đại doanh, dẫn phát doanh trướng bị thiêu hủy, hai vạn tên lính chuẩn bị chắn bản và bùn đất, bọn họ thực thi trách nhiệm, bất cứ lúc nào cũng có thể dập tắt hỏa cầu.
Mà bốn mươi máy bắn đá của quân Hán kẽo kẹt kéo đến, chờ đợi quân địch tiến vào tầm bắn, ở sau máy bắn đá, tám ngàn binh lính quân Hán đã chuẩn bị sắp xếp, trên mặt đất đặt tấm da trâu dài mười trượng, dùng cây gỗ cao dựng lên, tạm thời ghép thành tấm chắn da trâu cực lớn, để hỏa cầu của quân Tào không thể bắn vào đại doanh quân Hán được.
Máy bắn đá của quân Tào càng ngày càng gần, bánh xe lớn chậm rãi lăn trên mặt đất, mỗi máy bắn đá do hai trăm người thúc đẩy, hai trăm người này cũng đồng thời là binh lính sử dụng máy bắn đá. Quân Tào tổng cộng đầu nhập vào một trăm máy bắn đá, toàn bộ dùng để phóng hỏa cầu, Hạ Hầu Đôn hiểu rất rõ lực lượng phản kích của quân Hán, y chỉ có thể dùng ưu thế số đông để giành cơ hội phóng ra.
Máy bắn đá của quân Tào rốt cuộc đã vào phạm vi tầm bắn của máy bắn đá quân Hán, đám lính cùng hò hét, tốc độ di chuyển của máy bắn đá nhanh hơn, mà đúng lúc này, trong trại quân Hán phát ra những âm thanh trầm đục, ngay sau đó trong không trung xuất hiện hơn mười chấm đen nhỏ, phát ra những tiếng gió rít kỳ lạ, gào thét đập tới trên đầu quân Tào, binh lính quân Tào hoảng sợ, đều tránh ra phía sau máy bắn đá.
Chỉ nghe tiếng nổ vang ầm ầm, mấy chục máy bắn đá bị đập trúng, lập tức giá gãy, dây đứt, thân hình máy bắn đá cao lớn đổ sập, tảng đá lớn lăn nện vào trong binh lính quân Tào, máu bắn tung tóe, tiếng kêu thảm thiết không ngừng, hơn ngàn binh lính quân Tào không chịu đựng nổi nỗi sợ hãi to lớn này, đều la to chạy trốn về phía sau.
Vòng tiến công thứ nhất của quân Hán đã phá hủy mười lăm máy bắn đá của quân Tào, nhưng binh lính quân Tào lại lợi dụng khe hở bắn ra ngắn ngủi của máy bắn đá quân Hán, lại lần nữa thúc đẩy máy bắn đá đi tới, chưa được hai mươi bước, trên không trung lại vang lên tiếng gió gào thét kỳ lạ, lại một vòng tảng đá lớn gào thét đập tới đỉnh đầu binh lính quân Tào.
Lúc song phương ở mặt nam triển khai đại chiến máy bắn đá, Trương Liêu rốt cuộc đã thấy thời cơ xuất binh tới rồi, y thấp giọng hét lớn:
- Xuất phát.
Hai vạn kỵ binh quân Tào lập tức phát động, kỵ binh đông nghìn nghịt từ trong khu rừng chạy ra, chạy về hướng đồi Hàm Long, dù chiến mã bọc bốn vó bằng vải bố thật dày, nhưng hai vạn kỵ binh lao đi vẫn phát ra năng lượng rất lớn, khiến mặt đất chấn động rung lên, lập tức kinh động đến quân coi giữ ở mặt đông.
Quân trại mặt đông ước chừng có một vạn quân coi giữ, do đại tướng Tưởng Khâm Thống soái. Tưởng Khâm được lính gác bẩm báo, dưới ánh trăng phát hiện rất nhiều kỵ binh quân Tào, y đồng thời cũng cảm nhận được mặt đất chấn động, Tưởng Khâm cùng lúc phái người đi bẩm báo với Hán vương, về phương diện khác y mệnh lệnh binh lính quân Hán chuẩn bị cung nỏ phòng ngự, đồng thời ba mươi máy bắn đá bố trí ở đông trại cũng bắt đầu khởi động.
Kỵ binh quân Tào như cuồng triều che trời phủ đất vọt tới, máy bắn đá của quân Hán cũng bắt đầu khởi động bắn ra từng khối đá lớn, đánh tới hướng kỵ binh quân Tào đang lao tới. Lực chạy của kỵ binh quân Tào rất mạnh, liều mạng trốn tránh tảng đá lớn đang gào thét ở trên đỉnh đầu đập tới, tảng đá lớn ầm ầm rơi xuống đất, kích khởi bụi đất bay mù mịt, nhưng kỵ binh quân Tào vẫn quá mức dày đặc, vẫn có kỵ binh bị nện trúng, hoặc là bị đá lớn cuồn cuộn ném trúng văng đi, chiến mã kêu thảm, kỵ binh rơi xuống đất.
Tảng đá lớn không ngừng gào thét quăng tới không ngăn cản được bước tiến của kỵ binh quân Tào, họ giơ tấm chắn lên cao, vọt vào trog mưa tên dày đặc, kỵ binh bị mưa tên bắn ngã, chết thê thảm và nghiêm trọng, nhưng đại lượng kỵ binh vẫn ném từng túi bùn xuống gò núi tạo thành một tòa đất, mấy trăm quân Tào áp chặt vào tòa đất, nơi này ngược lại trở thành một điểm chắn sự tiến công mù của quân Hán, họ phụ trách sửa sang lại túi bùn, xếp túi bùn tán loạn thành đống, thời gian dần qua, một con dốc hẹp dài dẫn hiện ra dưới chân núi mặt đông đồi Hàm Long.
So sánh với tiến triển của quân Tào ở mặt đông, đại chiến máy bắn đá ở mặt nam lại khiến người ta chán nản, trong khoảng cách ngắn ngủi trăm bước, tảng đá lớn dày đặc của quân Hán đã phá hủy hầu hết máy bắn đá của quân Tào, cuối cùng chỉ còn mười ba máy bắn đá của quân Tào tiến vào khoảng cách bắn, trong tiếng trống đinh tai nhức óc của quân Tào, mười ba viên hỏa cầu lớn chợt bay lên trời, vẽ ra mười ba đường cong tinh xảo, đánh về phía đại doanh quân Hán trên sườn núi.
Tám ngàn binh lính quân Hán đều giơ tấm da lên, ghép thành tấm da cao mười trượng rộng trăm trượng, che phủ lên đại doanh quân Hán. Trên đồi núi nhỏ, Hạ Hầu Đôn bị tấm màn da to lớn xuất hiện đột ngột mà giật mình trợn mắt há hốc mồm, kỳ vọng vốn tràn ngập trong mắt lại một lần nữa trở nên ảm đạm.
Mười ba viên hỏa cầu đập trúng màn da, nảy lên lăn xuống sườn núi, không ngờ không có một viên hỏa cầu nào có thể phá vỡ màn da, Hạ Hầu Đôn thở dài, trong tiếng thở dài tràn đầy thất vọng, máy bắn đá quân Tào sau hai đợt tiến công lại không phát huy được tác dụng, mười ba máy bắn đá còn lại toàn bộ bị quân Hán phá hủy, đồng thời cũng phá hủy kế hoạch dùng hỏa công phá đại doanh quân Hán.
Cả đêm chiến đấu, quân Tào tạm thời bị phá hủy một trăm máy bắn đá được chế tạo tạm thời, hai mươi ngàn quân Tào đi theo máy bắn đá thì có hơn ba ngàn người tử thương, cuối cùng cũng chỉ có một viên hỏa cầu đột phá màn da đánh vào đại doanh quân Hán, nhưng không hề thu được hiệu quả gì, hỏa cầu bị binh lính quân Hán dập tắt, điều này làm cho Hạ Hầu Đôn hiểu một sự thật, hỏa công sẽ không sinh ra hiệu quả gì đối với quân Hán.
Tuy hỏa công thất bại, nhưng mặt đông Trương Liêu suất lĩnh kỵ binh lại giành được thành công, sau khi thương vong hơn một ngàn kỵ binh, trước núi mặt đông xuất hiện một con dốc chiều rộng năm trượng, dài hơn hai mươi trượng, quân Tào rốt cục đã mở ra được một chỗ hổng tiến công rồi.
Đề xuất Huyền Huyễn: Thái Cổ Đệ Nhất Thần