Chương 1270: Hán Ngụy quyết chiến (hạ)

Chương 1270: Hán Ngụy quyết chiến (hạ)

Cuối cùng đại chiến Hán Ngụy đang đi theo quỹ đạo phát triển như dự định, Hán Vương Lưu Cảnh suất lĩnh mười vạn đại quân không chịu ứng chiến, ở huyện Cao Ấp quận Thường Sơn ngăn cản quân Tào chủ lực do Hạ Hầu Đôn suất lĩnh, Triệu Vân và Văn Sính suất lĩnh mười sáu vạn đại quân lập tức bao vây thành Nghiệp Đô, đồng thời năm vạn quân Hán tại Phũ Khẩu Hình do Lưu Hổ suất lĩnh cũng đuổi tới Nghiệp Đô, gia nhập bao vây Nghiệp Đô.

Hoàng Trung và Cam Ninh suất lĩnh tám vạn quân Hán thì bố trí ở vùng Hàm Đan phía bắc Nghiệp Đô, phụ trách chặn chủ lực quân Tào trở về Nghiệp Đô, quân Hán đã bày ra thiên la địa võng, đợi thời khắc phá thành Nghiệp Đô.

Trước mắt trong thành Nghiệp Đô có ba vạn quân Tào, họ đều là binh lính mới chiêu mộ hơn một tháng trước, nhóm lính mới này do con trai của Hạ Hầu Đôn là Hạ Hầu Mậu thống soái. Hạ Hầu Đôn mặc dù không tiếp nhận đề nghị của Quách Hoài, để Trương Liêu thủ thành, nhưng y cũng biết năng lực thống soái của con trai mình không đủ, bèn bổ nhiệm Tang Bá giỏi về thủ thành làm Phó tướng, đồng thời để mưu sĩ Tân Bì ở lại giúp Hạ Hầu Mậu.

Ba vạn quân Tào trải qua một tháng được Trương Liêu và Tang Bá huấn luyện, đã không còn chia năm xẻ bảy như lúc ban đầu nữa, hơn nữa được trang bị tiên tiến, toàn bộ đều là trang bị cho quân Tào chính quy, nhìn khá có khí thế đằng đằng sát khí, nhưng huấn luyện ra tinh nhuệ và luyện được tinh binh tôi luyện chiến trường là hai việc khác nhau, đối mặt với chiến trường chính thức, đối mặt với sống chết, tân binh rất dễ không chịu nổi áp lực tâm lý mà sụp đổ.

Lúc này, quân Tào trên đầu thành nhìn binh lính quân Hán dưới thành dày đặc như kiến, hai mươi vạn đại quân đã bao vây Nghiệp Đô, doanh trướng che phủ trời đất, không nhìn thấy đầu thấy cuối, tất cả binh lính quân Tào đều sợ, trong lòng đã muốn rút lui, gia quyến của họ đều ở trong thành, chẳng qua là vì mấy thạch mà nhập ngũ, hiện tại lương thực đã tới tay, còn có thể trông cậy vào những binh lính quân Tào này hết lòng tuân thủ lời hứa bán mạng tiếp hay sao?

Ở một góc đầu thành phía đông, mấy chục binh lính quân Tào đang tụ tập lại một chỗ bàn tán xì xào, một gã binh lính quân Tào trẻ tuổi đang nói với mọi người về Trường An:

- Ta chỉ là một tiểu nhị tửu quán, nhưng mỗi tháng ta có thể kiếm được bảy ngàn tiền, đấu gạo sáu mươi tiền, mỗi tháng ta có thể kiếm được mười thạch lương thực, mỗi năm là 120 thạch, còn tiền dư thì đi thanh lâu, uống rượu linh tinh, ngày ngày tiêu dao.

- Trường An tốt như vậy sao?

Một gã da đen ồm ồm hỏi.

Binh lính trẻ tuổi lập tức nóng nảy:

- Lừa ngươi ta sẽ là tên khốn kiếp.

- Hẳn là thật rồi.

Một binh lính khác khẽ nói:

- Thúc phụ ta ở Trường An gửi thư nói Trường An rất tốt, bảo cha ta đến đó, phụ thân nói cố thổ không muốn rời đi, kết quả ta phải tòng quân, hài, sớm biết thế ta đã đi Trường An rồi, cũng không biết lần này có thể sống sót trở về không.

Binh lính trẻ tuổi hạ thấp giọng nói:

- Mọi người đừng ngu ngốc, trận này đến chúng ta bỏ chạy, cởi khôi giáp trốn về nhà, ai biết ai chứ.

- Nói đúng, dù sao chết cũng vô nghĩa, ngày lành hưởng thụ không đến, không bằng bỏ chạy, sống những ngày yên lành.

Mọi người đều tán thành, ham muốn trốn thoát đã cắm rễ trong lòng của họ.

Mà tường thành bên kia, cũng có binh lính quân Tào kích động nhau từ bỏ chống cự, không cần phải bán mạng vì Tào thị, phải bảo vệ tính mạng của mình. Những người này đều là thám báo quân Hán ở trong thành, chừng hơn trăm người, họ ở đầu thành, ở quân doanh, ở trong đội ngũ tuần tra trinh sát trên đường phố, nơi nơi tản ra tin đồn, tinh thần quân Tào tan rã, binh lính bị kích động xong thừa dịp hỗn loạn bỏ trốn, nhiều người nói, quân tâm quân Tào đã dần dần bắt đầu dao động rồi.

Hạ Hầu Mậu tuy rằng chưa tính là ăn chơi trác táng, cũng có thể đọc sách tập võ, nhưng so với phụ thân Hạ Hầu Đôn, gã quả thật kém quá xa, gan dạ sáng suốt không đủ, kinh nghiệm không đủ, tuy rằng học được không ít mưu lược, nhưng chưa từng ra chiến trường mà chỉ là lý luận suông.

Tuy nhiên Hạ Hầu Mậu cũng khá ra sức, mang theo binh lính tùy tùng tuần tra qua lại trên đầu thành, xem xét tình hình bố trí phòng ngự, tất cả bố trí phòng ngự đều do một tay Tang Bá bày ra, do Hạ Hầu Mậu đến ra lệnh, gã cũng biết mình năng lực không đủ, cho nên luôn tán thành đối với các loại đề nghị của Tang Bá.

Khi đi đến thành lâu phía đông, một binh lính đuổi theo phía sau, gọi to:

- Hạ Hầu tướng quân dừng bước!

Hạ Hầu Mậu ghìm chặt chiến mã quay đầu lại hỏi:

- Chuyện gì?

- Tang tướng quân có việc gấp tìm tướng quân thảo luận!

- Tang tướng quân ở đâu?

- Ở cửa thành bắc.

Hạ Hầu Mậu quay ngựa lại, chạy ra cửa thành bắc, Tang Bá vội vã tìm mình, tất nhiên là có đại sự phát sinh.

Không bao lâu, Hạ Hầu Mậu chạy tới cửa thành bắc, vừa lúc gặp Tang Bá đang nổi giận đùng đùng, gã xoay người xuống ngựa, bước nhanh lên trước hỏi:

- Xảy ra chuyện gì vậy? Vì sao Tang tướng quân tức giận như thế?

Tang Bá chỉ vào hơn mười binh lính bị trói phía sau, nói:

- Trong quân xuất hiện lính đào ngũ rồi, những binh lính đào ngũ này bị trinh sát tuần tra bắt đấy.

Hạ Hầu Mậu cả kinh, liền vội vàng hỏi:

- Chạy trốn bao nhiêu người?

Tang Bá kéo gã đến một bên, thấp giọng nói:

- Ước chừng chạy trốn hơn một ngàn người.

Hạ Hầu Mậu lập tức sợ hãi kêu to:

- Nhiều như vậy sao?

- Xuỵt! Tướng quân nói nhỏ thôi.

Tang Bá hạ giọng nói:

- Việc này nhất thiết phải giấu diếm, ngay cả thân binh cũng không được nói, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến quân tâm, làm cho quân tâm bị dao động.

Hạ Hầu Mậu vội vàng gật đầu, lại nhìn đám binh lính bị trói:

- Vậy xử lý họ thế nào đây?

Tang Bá lạnh lùng nói:

- Đưa bọn chúng đi trảm thủ tại chỗ, dùng đầu người cảnh cáo binh lính ai dám chạy trốn, đây chính là kết cục của họ.

Tuy rằng Hạ Hầu Mậu cảm thấy không đành lòng, nhưng gã cũng không dám phản đối, chỉ phải gật đầu nói:

- Tang tướng quân cứ xử lý đi! Ta không có ý kiến.

Sau nửa canh giờ, hơn mười đầu người máu chảy đầm đìa đã được treo đầu thành và cổng quân doanh, cảnh báo toàn quân, ai dám chạy trốn, đây chính là kết cục. Tang Bá tuy rằng dùng thủ đoạn tàn nhẫn đã chấm dứt tình trạng binh lính chạy trốn, nhưng lại càng khiến binh lính thêm hoảng sợ, càng sợ hãi hơn đối với tử vong.

Màn đêm dần dần hạ xuống, ở một góc thành lâu bỗng nhiên có ba cây đuốc sáng, ngay sau đó một nhánh được ném xuống thành, sớm có binh lính trinh sát tuần tra quân Hán phát hiện ra, chạy tới, nhặt thư trên mặt đất sau đó lập tức trở về quân doanh bẩm báo.

Trong đại doanh, Triệu Vân đang cùng Văn Sính, Lưu Hổ thảo luận kế sách công thành, Lưu Cảnh chỉ cho bọn họ thời gian ba ngày, hôm nay là ngày đầu tiên, quân Hán còn chưa bắt đầu phát động thế công, lúc này Bàng Thống đứng bên cười nói:

- Ba vị tướng quân không cần lo lắng, Nghiệp Đô chỉ có ba vạn tân binh thủ vệ, thời gian ba ngày đủ để đánh hạ thành trì.

Triệu Vân cười khổ một tiếng nói:

- Ta cũng biết thời gian ba ngày là đủ, mấu chốt là dùng cái giá nhỏ nhất như nào để hạ thành trì, cuối cùng có thể không chiến mà khiến binh lính khuất phục.

Đúng lúc này, có binh lính ở ngoài trướng bẩm báo:

- Khởi bẩm Đô đốc, đầu thành có một phong thư bắn xuống, là thư viết cho Đô đốc.

Tinh thần Triệu Vân rung lên, vội vàng nhận thư, mở ra đọc, sau đó cười nói với mọi người:

- Là Lý Phù phái người gửi tới nói quân tâm của quân Tào dao động, đề nghị chúng ta chế tạo thanh thế, làm binh lính quân Tào kinh sợ.

Văn Sính lập tức mỉm cười:

- Muốn nói thanh thế tốt, chính là dùng hỏa công rồi.

Lưu Hổ cũng gật đầu nói:

- Dùng máy bắn đá công kích, hỏa thiêu đầu thành Nghiệp Đô, dọa cho binh lính quân Tào khiếp sợ.

Triệu Vân lại hỏi Bàng Thống:

- Quân sư nghĩ như thế nào?

Bàng Thống vuốt râu cười nói:

- Các vị đều là danh soái độc chắn một phương, loại chuyện này không cần hỏi ta nữa.

Lúc canh một, ba trăm máy bắn đá lớn của quân Hán bắt đầu phát động hỏa công về thành Nghiệp Đô, hơn vạn thùng dầu hỏa ném lên đầu thành đông và thành nam, thành đông và thành nam lập tức có ánh lửa ngút trời, khói đặc cuồn cuộn, lửa lớn nuốt sống hai tòa thành lâu, dấy lên ngọn lửa cao tới hơn mười trượng, khói đặc đã bao phủ hơn phân nửa thành Nghiệp Đô.

Quân dân thành Nghiệp Đô lâm vào khủng hoảng, dân chúng ở thành nam và thành đông đều dìu già dắt trẻ chạy về hướng thành bắc, đám lính cũng hoảng sợ, từ trên đầu thành trốn xuống dưới, chạy ra khỏi quân doanh, trà trộn vào đám đông chạy nạn.

Trên đường cái hỗn loạn, dân chúng khóc lóc gào thét liên tục, binh lính cởi khôi giáp, liều mạng chạy trốn vào trong nhà, ban ngày hơn ba mươi đầu người đã làm nội tâm họ sợ hãi, quân tâm dao động nghiêm trọng, dưới sự kích động của thám báo quân Hán, mấy người chạy trối chết dẫn phát trăm người trốn chết, Tang Bá giết liên tiếp hơn mười người cũng không ngăn được binh lính chạy tán loạn, Tang Bá chỉ phải ném trường kiếm xuống, ngửa mặt thở dài:

- Đây là ông trời tiêu diệt Tào Ngụy rồi!

Trong phủ Thừa tướng, Tào Thực kinh ngạc nhìn khói đặc và lửa cháy ngút trời, lúc này ngoài thành bắc Đồng Tước Cung đã bị quân Hán chiếm lĩnh, hiện tại quân Hán dùng liệt hỏa công thành, khiến Tào Thực cảm nhận sâu sắc, cái gì gọi là cùng đường.

Lưu Diệp bên cạnh thở dài nói:

- Điều này ở trong dự liệu của ta, Lưu Cảnh dùng bản thân làm con mồi, dụ dỗ Hạ Hầu Đôn bắc thượng, thật ra Hạ Hầu Đôn căn bản cũng không để ý tới tồn vong của Nghiệp Đô.

Tào Thực vô cùng tỉnh táo, hỏi Lưu Diệp:

- Tử Dương cảm thấy Nghiệp Đô giữ được không?

Lưu Diệp lắc lắc đầu:

- Đây chỉ là cảnh báo của quân Hán, nếu chúng ta không có phản ứng, chúng sẽ dùng hỏa công tấn công từ tứ phía, trong vòng hai ngày, thành Nghiệp Đô tất sẽ bị quân Hán công phá.

Tào Thực cúi đầu thở dài:

- Vì một mình ta, lại làm cho dân chúng bị chôn vùi trong thành, cũng là bất hạnh dữ dội đấy.

Lưu Diệp muốn nói lại thôi. Đúng lúc này, thị vệ của Tào Thực là thủ lĩnh Dương Ân chạy nhanh tới:

- Khởi bẩm tướng quân, quân coi giữ đã bạo phát chạy trốn quy mô lớn, nghe nói binh lính chạy trốn trên sáu mươi phần trăm.

Tấ cả quan viên ở đây đều ngây ra, không ngờ chạy trốn trên sáu mươi phần trăm, thành Nghiệp Đô làm sao có thể thủ được đây? Tào Thực vẫn rất tỉnh táo, hỏi:

- Hạ Hầu tướng quân có thái độ như nào?

- Hạ Hầu tướng quân dường như đã dao động rồi, y hỏi ta, Thừa tướng có nguyện ý tiếp tục thủ thành nữa hay không?

Tào Thực cười lạnh:

- Đây là con trai của Hạ Hầu Đôn sao? Thực hoang đường!

Tào Thực quay đầu lại nhìn mọi người:

- Ý tứ của mọi người thì sao? Chúng ta còn chống đỡ nữa không?

Tất cả mọi người không ai hé răng, yên lặng cúi đầu, rất hiển nhiên, tất cả mọi người đều không muốn đánh tiếp. Tào Thực gật gật đầu, nói với Lưu Diệp:

- Thỉnh cầu Tử Dương ra khỏi thành đàm phán với quân Hán, đã nói ta bằng lòng đầu hàng quân Hán, ta có thể hy sinh cho tổ quốc, nhưng hy vọng quân Hán tha cho quân dân Nghiệp Đô.

Mùng mười tháng giêng năm Kiến An thứ hai mươi lăm, quân coi giữ Nghiệp Đô dưới uy áp hùng mạnh của quân Hán đã hoàn toàn sụp đổ, trong một đêm, ba vạn tân binh đã chạy trốn hơn hai vạn người, Tào Thực hạ lệnh đầu hàng, Hạ Hầu Mậu và Tang Bá nghe theo lệnh của Tào Thực, ra lệnh bỏ vũ khí, suất lĩnh tám ngàn binh lính còn sót lại ra khỏi thành đầu hàng.

Khi hừng đông, Tào Thực cầm ấn tín và dây đeo triện, suất lĩnh bách quan ra khỏi thành đầu hàng quân Hán. Triệu Nhân tiếp nhận sự đầu hàng của Tào Thực, lập tức hạ lệnh năm vạn quân Hán vào tiếp quản thành Nghiệp Đô. Từ việc Nghiệp Đô bị quân Hán công chiếm, ý nghĩa xã tắc Tào Ngụy do Tào Tháo mấy chục năm tung hoành rốt cuộc đã chấm dứt.

Chỉ còn lại Hạ Hầu Đôn suất lĩnh chín vạn quân Tào vẫn đang giằng co cùng quân Hán chủ lực như trước, khoảnh khắc cuối cùng của Tào Ngụy cũng sắp xảy ra rồi.

Đề xuất Đô Thị: Siêu Phẩm Vu Sư
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN