Chương 805: Điều kiện hà khắc.

Chương 805: Điều kiện hà khắc.

Lưu Cảnh ở trong lều chủ tướng tiếp kiến ba trưởng lão người Khương, đây là những người sống ở mặt Nam quận Trương Dịch, thay mặt cho vài bộ lạc người Khương cư trú gần địa khu Đại Đấu Bạt Cốc, bọn họ thật không ngờ đích thân Hán Vương thống lĩnh đội kỵ binh này, hơn nữa Hán Vương còn tiếp kiến nhiệt tình bọn họ, khiến họ vô cùng cảm động.

Ba người đều nói được Hán ngữ, trong đó có một lão giả tóc trắng như tuyết cảm khái nói:

- Chúng tôi sinh sống ở Quận Trương Dịch mấy trăm năm, nhiều thế hệ đều chăn ngựa cho triều đình, triều đình đối với chúng tôi khá tốt, họ không chỉ miễn giảm thuế mà còn trợ cấp lương thực nuôi dưỡng chiến mã. Bộ lạc chúng tôi cũng dần tăng lên, lúc đầu vài trăm người sau gia tăng lên đến mấy ngàn người, cuộc sống giàu có sung túc, nhưng kể từ khi Nam Cung Tác chiếm cứ Trương Dịch thì cuộc sống chúng tôi bị thay đổi không nhỏ, người không chỉ bị bắt đi lính mà hàng năm còn phải cống dê bò, ba chiến mã, ba bộ lạc chúng tôi vốn lúc đầu có năm trăm ngàn con dê hiện tại chỉ còn có hai trăm ngàn, trâu ngựa cũng thế, cuộc sống bần hàn, ngay cả nằm mộng chúng tôi cũng muốn thoát khỏi sự khống chế của Nam Cung Tác.

Lời nói này của lão trượng được hai người còn lại rất đồng cảm, họ đau lòng không ngớt, ba người kiềm chế không được lệ rơi lã chã, Lưu Cảnh vội trấn an họ:

- Quân Hán lần này đến hành lang Hà Tây chính là muốn khôi phục lại trật tự như cũ, chúng ta sẽ lấy lại sự độc lập cho các bộ lạc, họ sẽ tự quyết định vận mệnh của chính mình, thống nhất nhận sự quản lý của quan phủ, tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho loại hành vi bóc lột tàn khốc của Nam Cung Tác đối với các bộ lạc, không để cái gọi là "Vương Khương" tồn tại, cho nên mọi người hãy yên tâm, lúc này quân Hán nhất định sẽ tiêu diệt u ác tính này cho người Khương, lấy lại tự do cho người Khương nữa.

Suy tính của ba lão trượng này chính là những lợi ích của bộ tộc họ, tuyệt đối không xem xét sự lớn mạnh của một cá nhân nào đó, hoặc khi thống nhất chính quyền thì người Khương có ý nghĩa như thế nào, nhưng Lưu Cảnh lại hiểu rất rõ, bất kể là người Đê hay người Khương, hay người Hồ hình thành chính quyền hùng mạnh thì có nghĩa Hán Vương triều tướng sẽ mất đi Hà Tây hoặc Lũng Tây, điều này hắn không thể dễ dàng khoan thứ được.

Đối với hạng người Khương Hồ kiêu hùng như Nam Cung Tác, chỉ có thể lợi dụng lúc y yếu nhược mới có thể tiến đánh được, triệt để làm cho người Khương Đê khôi phục lại sự không đoàn kết của trước kia, khiến các bộ tộc Khương Đê lớn nhỏ tự tách ra, chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân thì mới có lợi cho quan phủ phân hóa bọn họ. Đương nhiên Lưu Cảnh cũng biết vì sao Nam Cung Tác lại tàn nhẫn bóc lột bộ lạc người Khương như vậy, y không phải vì hưởng thụ cho cá nhân mà chính muốn thành lập một chi quân đội chuyên chức, đập tan quân đội của các bộ lạc trước đây, mà đây hoàn toàn là cơ sở lập nên vương triều người Hồ hùng mạnh.

Ba lão trượng này vô cùng cảm kích, đều tỏ ra nguyện ý dâng năm vạn dê khao kỵ binh quân Hán, cũng đúng lúc quân Hán đang khuyết thiếu lương thực, đối với sự nhiệt tình của người Khương thật tâm kính tặng hắn cũng không khách khí đồng ý thu nhận.

- Dê của các người đương nhiên ta sẽ không lấy không, sau khi ta khôi phục lại Trương Dịch ta sẽ bảo quan phủ nhượng lại cho các ngươi diện tích đồng cỏ lớn nhất, xem như cảm ơn các ngươi hôm nay đã ủng hộ quân Hán.

Ba lãon giả mững rỡ nguyện ý lập tức tăng số lượng dê khao lên một trăm ngàn con, cầu xin Lưu Cảnh vui lòng nhận. Nếu chia đều một tên lính sẽ có đến sáu con dê, có vẻ hơi nhiều nhưng quân lương thì Lưu Cảnh chưa bao giờ ngại nhiều, có thể lúc cần lại đến lấy dê.

Đúng như dự liệu của Pháp Chính, thất bại ở quận Võ Uy khiến Nam Cung Tác gặp phiền toái khá lớn, không chỉ khiến y mất đi tám ngàn kỵ binh, binh lực bị tổn thương nặng nề, điều quan trọng hơn chính uy vọng của y bị hao tổn khá nhiều nên các bộ lạc bắt đầu không nghe theo lệnh của y nữa.

Đầu tiên là hai mươi mấy người đứng đầu bộ lạc lân cận quận Võ Uy cự tuyệt yêu cầu trưng quân của Nam Cung Tác, cũng tỏ rõ thái độ không nộp dê cho Nam Cung Tác nữa, tiếp theo những bộ lạc ở Đại Đấu Bạt Cốc cũng cự tuyệt xuất binh, bọn họ lấy lý do là phải bảo vệ sự an toàn cho phụ nữ và trẻ em của bổn tộc.

Theo ba vạn quân Hán tiến từ quận Võ Uy vào Quận Trương Dịch, khiến cho phong trào phản loạn lan rộng từ Nam chí Bắc, ngày càng nhiều bộ lạc án binh bất động, yên lặng theo dõi kỳ biến. Năm vừa rồi trưng binh trong mười ngày có thể có hơn năm vạn quân trở lên, nhưng lúc này chỉ có những bộ lạc lân cận thành Trương Dịch phái binh tham chiến, nhân số cũng chỉ có hơn hai vạn người, cùng với hai vạn quân lệ thuộc trực tiếp thì quân đội trong tay Nam Cung Tác chỉ có hơn bốn vạn người.

Trong Vương trướng ở thành Trương Dịch, Nam Cung Tác chắp tay sau lưng đi qua đi lại, có vẻ vô cùng nhớn nhác, y mới nhận được tin tức ở huyện Ly Kiền, huyện Phiên Hòa lân cận quận Võ Uy có khoảng năm nghìn binh Khương đã đầu hàng quân Hán, đây là lần đầu tiên nảy sinh sự kiện Khương Binh đầu hàng, nhưng Nam Cung Tác biết rằng lần này cũng không phải là lần cuối, chỉ cần có bắt đầu thì sẽ không ngừng có Khương binh đầu hàng quân Hán.

Càng làm cho Nam Cung Tác tâm phiền ý loạn cũng chính là cách quân Hán dùng để khắc chế kỵ binh, đội quân có tên là Trọng giáp bộ binh sử dụng Trảm Mã Đao được tôi luyện bằng sắt. Trên thực tế đối với Trảm Mã Đao Nam Cung Tác cũng không thấy có gì lạ, chính y cũng thu cất một ít, năm đó khi y đến Giang Hạ bán chiến mã chính Lưu Cảnh đã tặng cho y.

Nam Cung Tác bị sự chắc chắn và sắc bén của nó khi cầm chuôi trường đao đã làm chấn kinh, nhiều năm trôi qua như vậy y luôn khát khao mong muốn có thể đúc ra được loại đao tương tự như thế. Chính y đã đề xuất với Lưu Cảnh điều kiện đúc được Trảm Mã Đao tinh khiết, nhưng Lưu Cảnh không thỏa mãn điều kiện của y.

Y chỉ có thể dùng rất nhiều tiền để mua lại thép ròng từ thương nhân Túc Đặc mua từ phương Tây về, trong tay y đã có mấy vạn cân thép ròng tốt nhất, chỉ còn thiếu thợ thủ công giỏi đúc đao kiếm mà thôi, chính thế y phái người đến Giang Đông quận Hội Kê tìm kiếm thợ thủ công nổi tiếng, đáng tiếc thợ thủ công nổi tiếng còn chưa tới thì quân Hán đã đánh tới rồi.

- Vì sao phụ thân phải nhất định giao chiến cùng quân Hán, sao không cùng Lưu Cảnh hòa hảo như trước?

Người nói vừa rồi chính là con trai độc nhất của Nam Cung Tác - Nam Cung Bá Ngọc, năm nay gã mới mười ba tuổi nhưng được cái trời sinh đã thông minh, không chỉ có thể nói lưu loát Hán ngữ mà còn có thể làm thơ phú, hơn nữa gã lại thích văn học Hán triều, nguyện vọng lớn nhất là phải đến được Nghiệp Đô bái thất tử Kiến An làm thầy, nhưng từ khi Mã Đại cứu gã ra khỏi Trường An thì mộng bái sư của Nam Cung Bá Ngọc liền tan vỡ.

Lúc này gã thấy phụ thân lo lắng nên khuyên nhủ:

- Phụ thân phải sửa chữa lại quan hệ với quân Hán vô điều kiện, thừa nhận việc tấn công vào quận Võ Uy là sai lầm, con nghĩ Hán Vương sẽ không làm khó chúng ta.

Nam Cung Tác thở dài nói:

- Lần này quân Hán đánh từ phía Tây Hà Tây rõ ràng có âm mưu, Lưu Cảnh sẽ không dễ dàng tha thứ cho việc ta chiếm lĩnh hai quận Trương Dịch và Tửu Tuyền đâu, nhất định dùng nguyên nhân này làm cớ không để ta yên.

Nói đến đây Nam Cung Tác lại oán hận nói:

- Đáng hận nhất chính là những bộ lạc phản bội ta, bình thường đối với ta rất trung thành, nhưng khi có những biến động nhỏ bọn chúng nhanh chóng trở mặt, so với khí hậu Kỳ Liên Sơn còn thay đổi nhanh hơn đấy.

- Đây có lẽ bình thường cha đối với họ đưa ra quá nhiều yêu cầu, con cũng đã khuyên phụ thân rồi.

- Con thì biết cái gì.

Không đợi đứa con trai nói xong Nam Cung Tác liền hung hăng mắng:

- Không bóc lột bọn chúng ta thì lấy tiền đâu nuôi quân đội, không bóc lột bọn chúng ta lấy tiền đâu mua thép ròng, đợi khi ta chế tạo ra mười ngàn chiến đao, ta có thể Bắc thượng đến Hà Sóc chinh phục người Khương ở Hạ Lan Sơn, thành lập đế quốc Khương mới, khi đó binh giáp ta hơn mười vạn, quân Hán là cái gì chứ?

- Nhưng lúc này quân Hán đã tới, chúng ta nên làm thế nào bây giờ?

Những lời này của Nam Cung Bá Ngọc chẳng khác nào nhát dao sắc bén đâm vào Nam Cung Tác, y lập tức nhụt chí ngồi xuống, đúng rồi, trên tay y chỉ có bốn vạn binh sao có thể địch lại quân Hán? Nếu đánh không lại, người Khương ở Hà Tây nhất định sẽ sụp đổ, sự thống trị của y cũng kết thúc, lúc này y nên làm thế nào đây?

Đúng lúc này một gã thị vệ đến trước lều lớn bẩm báo:

- Khởi bẩm Đại vương, Hán Vương Lưu Cảnh phái sứ giả đến gặp Đại vương, đang chờ ở ngoài thành.

Nam Cung Tác ngây ngẩn cả người, Lưu Cảnh phái sứ giả đến vậy là có ý gì? Nam Cung Bá Ngọc bên cạnh vội nói:

- Đây chính là Lưu Cảnh muốn giải quyết tranh chấp, phụ thân phải gặp một lần xem sao.

Nam Cung Tác suy nghĩ một lúc sau mới gật đầu nói:

- Nếu sứ giả đến hãy cho vào gặp.

Rất nhanh sau đó vài tướng sĩ người Khương dẫn sứ giả Hán quan vào lều lớn, người đến là chủ quản Thương Tào dưới trướng Lưu Cảnh tên là Lâm Tiến, cũng chính là người thợ săn năm đó tại Kỳ Sơn đạo có thê tử bị người Đê giết chết, gã có năng lực thiên phú được Lưu Cảnh nhìn trúng, bổ nhiệm gã làm Thương Tào, năm trước thăng làm chủ quản Thương Tào, quản lý tiền lương quân Hán, gã vô cùng khôn khéo, có năng lực nên được Lưu Cảnh xem trọng, lần này lại phái gã đến đàm phán cùng người Khương.

Lâm Tiến vào trong trướng thi lễ nói:

- Lâm Tiến phụ tá cho Hán Vương tham kiến Khương Vương.

Nam Cung Tác nhanh chóng mỉm cười ra chào đón:

- Thất lễ, thất lễ vì không ra ngoài thành nghênh đón Lâm tiên sinh.

Y lại giới thiệu vói Lâm Tiến con mình:

- Đây là khuyển tử Bá Ngọc.

Nam Cung Bá Ngọc vội thi lễ:

- Vãn bối bái kiến tiên sinh.

- Vương tử khách khí quá.

Ba người cùng nhau hàn huyên vài câu, Nam Cung Tác mời Lâm Tiến ngồi xuống, y thân thiết hỏi:

- Không biết Hán Vương điện hạ đang ở nơi nào?

Lâm Tiến khẽ mỉm cười:

- Hiện giờ Hán Vương điện hạ đang ở huyện Biểu Thị.

Ánh mắt Nam Cung Tác mở lớn, huyện Biểu Thị chính là một huyện của Trương Dịch gần quận Tửu Tuyền nhất, trong lòng y vô cùng hốt hoảng, không nói đến Lưu Cảnh ở quận Tửu Tuyền có ý nghĩa gì, mà quan trọng hơn tại sao Lưu Cảnh ở quận Tửu Tuyền mà y lại hoàn toàn không hề hay biết, hắn mọc cánh bay qua ư?

Lúc này Nam Cung Bá Ngọc mới hỏi:

- Hán Vương điện hạ đi từ Đại Đấu Bạt Cốc đến sao?

Một câu đã nhắc nhở Nam Cung Tác, quả thật chỉ có đi qua Đại Đấu Bạt Cốc, vượt qua được thành Trương Dịch đi tới quận Tửu Tuyền thì y mới không biết. Lâm Tiến cười giơ ngón tay cái lên:

- Vương tử quả nhiên thông minh hơn người.

Gã lại nói với Nam Cung Tác:

- Hán Vương điện hạ thị sát Tây Hải, từ đó đi qua Đại Đấu Bạt Cốc tiến vào hành lang Hà Tây thị sát quận Tửu Tuyền và Trương Dịch, Đại vương nên biết Lương Châu hiện tại cũng do Hán quốc quản lý, chúng ta sẽ mau chóng phái quan viên đến tiếp quản năm quận Lương Châu.

Lâm Tiến tuyệt nhiên không hề đề cập đến chuyện quận Tửu Tuyền và Trương Dịch bị Khương Hồ chiếm đóng, vẫn như cũ cho rằng đó là lãnh thổ của Hán quốc, Nam Cung Tác trầm mặc, y đâu phải là người ngu xuẩn, đương nhiên hiểu được hàm ý trong đó của Lâm Tiến. Lưu Cảnh sao có thể không biết quận Tửu Tuyền và Trương Dịch đã bị y chiếm lĩnh chứ, hắn không thừa nhận điểm này, nói cách khác, hai quận này đã không ở trong phạm vi đàm phán rồi.

Sau một lúc lâu Nam Cung Tác thở dài nói:

- Lâm chủ quản, chúng ta đều là người hiểu chuyện cũng không cần nói vòng vo làm gì, ngươi hãy nói rõ đi, Hán Vương điện hạ đưa điều kiện gì?

Lâm Tiến mỉm cười:

- Nam Cung Khương Vương quả nhiên là người thẳng thắn, vậy ta nói rõ, Hán Vương điện hạ cũng nguyện ý hòa giải cùng Khương Vương, chỉ cần Khương Vương có thể thỏa mãn ba điều kiện.

Đề xuất Ngôn Tình: Cẩm Nguyệt Như Ca (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN