Chương 806: Nam Bắc giáp công (thượng)

Chương 806: Nam Bắc giáp công (thượng)

- Lâm chủ quản mời nói, ta xin chăm chú lắng nghe.

Nam Cung Tác ngồi thẳng người miễn cưỡng cười nói.

- Yêu cầu thứ nhất, tất cả bộ lạc người Khương phản đối mãnh liệt sự bóc lột của Nam Cung bộ, nên Hán Vương điện hạ cho rằng thu thuế các bộ lạc là chuyện của quan phủ, Nam Cung bộ không nên thay mặt quan phủ làm chuyện này.

Lòng Nam Cung Tác trầm xuống, không ngờ so với tưởng tượng của y còn nghiêm trọng hơn, Lưu Cảnh đưa ra yêu cầu đầu tiên liền dính đến ích lợi của y, y vội biện hộ:

- Ta thu đây không phải thu thuế các bộ lạc, mà đó cũng không phải là thu thuế, chỉ là nộp “phần dê” cho Khương Vương, giống như gia tộc người Hán nộp tộc tiền cho tộc trưởng vậy.

Lâm Tiến áy náy nói:

- Ta chỉ thay mặt Hán Vương điện hạ tường thuật nguyên ý của Người, ta không có quyền quyết định, Khương Vương nói thế nào ta về sẽ thuật lại như thế với Hán Vương điện hạ.

Mặt Nam Cung Tác âm trầm hỏi:

- Yêu cầu thứ hai là gì?

- Điều thứ hai chính yêu cầu Khương Vương không được tổ chức quân đội, nhanh chóng giải tán cho trở về các bộ lạc.

Tâm niệm Nam Cung Tác chuyển biến gấp gáp, yêu cầu này có thể đáp ứng được, quân đội lệ thuộc y phần lớn là con cháu Nam Cung bộ, cho dù có giải tán cũng có thể nhanh chóng tập hợp lại, vấn đề không có gì to tát cả, y giấu diếm sự vui mừng, lại hỏi:

- Yêu cầu thứ ba là gì?

- Điều thứ ba chính là phải xác định được giới hạn giữa người Khương và quan phủ, bãi cỏ của bộ lạc người Khương do quan phủ quản lý phân định, ngoài ra quyền chủ quản của quan phủ đối với các huyện thành không có quan hệ gì với người Khương, mặt khác, theo lệ thường các bộ lạc người Khương hàng năm nộp dê bò cho quan phủ, đương nhiên số lượng sẽ không nhiều, chỉ nộp tượng trưng nhưng nhất định phải nộp, đây là mối quan hệ thần thuộc mấy trăm năm qua vẫn là như vậy, Hán Vương điện hạ cũng không muốn thay đổi.

Yêu cầu thứ ba chính là về vấn đề toàn vẹn lãnh thổ, Hà Tây là lãnh thổ thuộc triều đình Trung Nguyên, người Khương chẳng qua cũng chỉ là thần dân trong lãnh thổ quốc gia Hán triều, quan viên lúc trước bị Nam Cung Tác đuổi ra khỏi Tửu Tuyền và Trương Dịch lại một lần nữa được khôi phục.

Ba điều kiện này thật sự hà khắc, thật sự khiến Nam Cung Tác khó có thể chấp nhận, mặt của y lúc đỏ lúc trắng, sau một lúc lạnh lùng hỏi:

- Nếu ta không chấp nhận thì thế nào?

Lâm Tiến lắc đầu nói:

- Điểm này Hán Vương cũng không nói gì, có lẽ Người cho rằng Vương Khương sẽ nhận lời, hoặc Khương Vương hãy đưa ra suy nghĩ của mình, hai bên sẽ tiến hành thỏa hiệp.

Nam Cung Tác hừ lạnh một tiếng nói:

- Ngoại trừ điều thứ hai ta có thể miễn cưỡng chấp nhận còn lại hai điều kia thật không thể. Điều thứ nhất, bộ lạc người Khương nộp dê theo truyền thống không có quan hệ với việc thu thuế của quan phủ, điều này Hán Vương yêu cầu quá vô lý, thỏa hiệp mà không có đường sống, còn điều thứ ba ta cũng có thể nhượng vài thị trấn nhưng nhượng thị trấn nào sẽ do ta quyết định, đối với Tửu Tuyền và Trương Dịch mà nói có thể cùng nhau thống trị nhưng không khôi phục theo quan hệ chủ thần lúc trước.

Lâm Tiến cúi người cười nói:

- Điều thứ nhất có lẽ song phương có hiểu lầm, cũng có lẽ Hán Vương điện hạ cả tin vào các bộ lạc người Khương, chủ ý của Hán Vương là muốn khôi phục lại truyền thống, ta nghĩ hai bên chỉ cần kết nối đầy đủ như vậy "phần dê" cũng không phải không thể nhận được, còn điều thứ ba, chỉ cần không ảnh hưởng đến con đường tơ lụa, hai bên có thể lại tiến hành hiệp thương, cuối cùng cũng có thể đạt thành thỏa hiệp. Với y kiến cá nhân tôi, điều quan trọng là phải kết nối đầy đủ, không tạo nên những hiểu lầm, lần này tôi đến đây chỉ là đưa tin, còn người chính thức thay mặt Hán Vương đến đàm phán sẽ là Pháp quân sư, Khương Vương cũng có thể chỉ định người đến đàm phán.

Nam Cung Tác gật đầu, như vậy cũng có thể, y ngẫm nghĩ một chút liền nói:

- Ta sẽ để thúc phụ Nam Cung Thịnh toàn quyền đại diện ta đi thương thảo, ta cũng hy vọng đôi bên có thể giải quyết trong hòa bình, bảo vệ sự an bình của Hà Tây.

Lâm Tiến cáo từ rồi, Nam Cung Tác lại sai người cho mời thúc phụ Nam Cung Thịnh tới. Nam Cung Thịnh là một lão già gầy gò, tính cách vô cùng khôn khéo, chỉ có điều thân thể không được khỏe nên phải tu dưỡng, lão nghe xong những lời Nam Cung Tác truyền thuật lại, hai con mắt chuyển động cười lạnh nói:

- Đại vương nghe mà không hiểu ý của Lưu Cảnh sao?

- Cháu họ ngu dốt, xin thúc phụ chỉ dạy.

Nam Cung Thịnh hừ lạnh một tiếng nói:

- Lưu Cảnh sao có thể không biết "phần tiền dê" có ý nghĩa thế nào, người Đê không phải cũng có sao? Mục đích của hắn là muốn các bộ lạc Hà Tây thoát khỏi sự khống chế của Nam Cung bộ, khi đã không được các bộ lạc tiến cống dê thì vị trí Khương Vương của ngươi cũng chỉ có trên danh nghĩa, chúng ta cũng không thể nào nuôi sống quân đội, đây là một công đôi việc đấy.

Mặt Nam Cung Tác biến sắc, lúc này y mới hiểu được thâm ý khi Lưu Cảnh đề xuất hủy bỏ “phần dê”, hai nắm tay y siết chặt, tuyệt đối không! Y tuyệt không đồng ý.

Nam Cung Thịnh liếc mắt nhìn y nói:

- Cho dù Lưu Cảnh có đồng ý duy trì “phần dê” cũng sẽ mất đi một lượng lớn các bộ lạc cống nạp, ví như các bộ lạc lúc này nộp lên năm vạn thì chỉ còn năm trăm thôi, cho nên cũng không thể tin tưởng thỏa hiệp cùng hắn được.

Nam Cung Tác đã quyết định y tuyệt đối không tiếp nhận bất cứ điều khoản nào xâm hại đến lợi ích của y, y trầm giọng nói:

- Thúc phụ nói xem điều thứ ba là ý gì?

- Điều thứ ba chỉ đơn giản chính là muốn khôi phục lại thời đại cường Hán trước đây mà thôi, chúng ta đều là thần dân, hết thảy đều nghe theo sự an bài của quan phủ. Lưu Cảnh chính là muốn biến chúng ta thành bộ lạc rải rác so với người người Đê còn không bằng, hiện tại hắn muốn thuyết phục trước rồi dùng binh sau, dùng bất cứ phương pháp nào để đạt được mục đích, nếu chúng ta mặc kệ, như vậy chiến tranh tất yếu sẽ xảy ra, cho nên ta khuyên ngươi không nên quá tin vào cái gọi là đàm phán, bọn họ nói nghe thật tốt, khiến ngươi trong vô tình mà đầu hàng, người Hán giảo hoạt như thế nào ngươi không phải không biết.

Nam Cung Tác gật đầu:

- Thúc phụ nói rất đúng, cùng lúc đàm phán thì cũng phải chuẩn bị tư thế chiến tranh xảy ra, ta sẽ đi chiêu mộ hai bộ tộc Chiêu Bắc và Hợp Ly, bức bách hai bộ tộc lớn này xuất binh, có như vậy binh lực của ta mới đạt được sáu vạn người, có thể cùng quân Hán chiến đấu một trận.

Nam Cung Thịnh vỗ vỗ bả vai y, nhìn vào mắt y nói:

- Đây mới là một vị vua tài trí mưu lược của bộ tộc Nam Cung chúng ta, chỉ cần lần này đánh bại quân Hán thành lập đế quốc Khương, có thể xem như giấc mộng đã được thành hiện thực.

Mặc dù Nam Cung Thịnh vô cùng gian xảo nhưng lão vẫn không nhìn thấu được ý đồ thực sự của Lưu Cảnh. Lưu Cảnh thật không có ý gì là tiên lễ hậu binh, cũng không có ý nghĩ không chiến mà khuất phục người khác, cái gọi là đàm phán chỉ là chiến thuật kéo dài thời gian, phòng ngừa người Khương hành động trước để kiềm chế đối phương, do đó muốn tranh thủ thời gian để quân Hán chuẩn bị tác chiến.

Lưu Cảnh đã nhất quyết phải diệt trừ hoàn toàn bộ tộc Nam Cung, chỉ cần bộ tộc Nam Cung bị diệt trừ, người Khương ở Hà Tây sẽ chia năm xẻ bảy, cái gì mà Khương Vương chứ, Lưu Cảnh hắn mới chính là Khương Vương.

Ngay khi Lâm Tiến đi sứ vào thành Trương Dịch, chiến dịch của Lưu Cảnh ở Tửu Tuyền cũng đã có kết quả, Mã Đại suất năm nghìn kỵ binh ngoài Thành Phúc Lộc quận Tửu Tuyền khống chế bộ tộc Cư Diên của quận Tửu Tuyền, chém giết đại tù trưởng A Nô, con trai A Nô là Tả Lợi Đan cùng tàn binh trốn khỏi Cư Diên, Mã Đại cũng không chịu buông tha liền xuất ba nghìn kỵ binh đuổi theo.

Bộ tộc Cư Diên là một trong ba bộ tộc người Khương lớn nhất rất trung thành với Nam Cung Tác, bộ tộc Cư Diên bị diệt trừ cũng có nghĩa Nam Cung Tác mất đi sự khống chế đối với quận Tửu Tuyền.

Lưu Cảnh không còn bị hai mặt thụ địch nữa, hắn mời Pháp Chính xuất hai ngàn quân trấn thủ quận Tửu Tuyền, lập tức tự mình dẫn theo mười ngàn kỵ binh xuôi Nam, tiến vào quận Trương Dịch, thẳng tiến hướng thành Trương Dịch.

Buổi chiều ngày nọ, đội quân Lưu Cảnh cách thành Trương Dịch ước chừng ngoài năm mươi dặm, trên thảo nguyên dựng quân doanh, đại quân doanh được dựng trên một bãi đất trống, bốn phía cắm đầy một trăm ngàn trường mâu, bên trong lại được xe ngựa vây quanh một vòng, đây là phương pháp hạ trại dã ngoại đơn giảncó thể phòng ngừa được quân địch đánh lén đại doanh.

Vừa mới dựng quân doanh không lâu, Vương Bình liền dẫn năm nghìn quân đội chạy tới dại doanh đấy là do Mã Siêu lo lắng Lưu Cảnh bị Khương Hồ tập kích nên phái Vương Bình đến trợ giúp.

Lưu Cảnh mừng rỡ, vội sai người cho mời Vương Bình vào lều lớn. Vương Bình tiến lên quỳ gối bái lễ:

- Ti chức tham kiến Hán Vương điện hạ.

Lưu Cảnh cũng lâu rồi không gặp y, lúc này gặp được vô cùng vui mừng, hắn vội nâng tay đỡ Vương Bình, vỗ vỗ cánh tay y cười nói:

- Mau ngồi xuống, nói ta nghe một chút tình huống cuộc chiến đi, nghe nói các ngươi ở quận Võ Uy hoàn toàn tiêu diệt mười ngàn kỵ binh Khương Hồ.

- Chính xác nói là bảy ngàn chín trăm người, chủ yếu là có Trọng giáp bộ binh của Lưu Hổ tướng quân triển khai thần uy, còn có quân chủ lực của Mã tướng quân đúng lúc tiếp ứng, nếu không kỵ binh Khương Hồ sau khi công phá được huyện Thương Tùng thì hậu quả thật không tưởng nổi.

Vương Bình liền sơ lược qua chiến dịch quận Võ Uy với Lưu Cảnh, không đụng đến công lao của mình. Lưu Cảnh là người cực kỳ khôn khéo, hắn lập tức nghe được trong lời kể của Vương Bình còn giấu diếm vài điều, chính là có công lao của Vương Bình, bản thân y làm tiên phong cứu thành Võ Uy sao có thể không có thành tích được.

Vương Bình khiêm tốn như thế, có vài phần ảnh hưởng của Triệu Vân khiến Lưu Cảnh thích thú vô cùng, trong lòng hắn biết rõ nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ cười cười nói:

- Vậy lần này ngươi đến đây có bị người Khương ngăn chặn không?

- Không gặp, Ti chức có bắt được thám tử quân địch, dường như Nam Cung Tác đi đến bộ lạc khác thúc giục xuất binh mã nên không có bên trong thành Trương Dịch.

Tin tức này khiến trong lòng Lưu Cảnh có chút dao động, vội hỏi:

- Ngươi bắt được thám tử quân địch khi nào?

- Vào hôm này, cách đây hai canh giờ, đáng tiếc y chết rồi, nếu không Ti chức đã mang đến đây rồi.

Lưu Cảnh khoanh tay đi đi lại hai bước, lập tức ra lệnh:

- Lệnh Ngô Ban đến gặp ta.

Không lâu sau Ngô Ban vội vàng đi tới, y dẫn theo ba trăm Ưng Kích Quân cùng đi theo chủ lực kỵ binh:

- Ti chức có mặt.

Ngô Ban khom người.

Lưu Cảnh nhìn gã nói:

- Ngươi lệnh cho thủ hạ lẻn vào thành Trương Dịch thăm dò tin tức cho ta, Nam Cung Tác hiện tại ở nơi nào? Mặt khác, phái tất cả Ưng Kích Quân bắt giữ những trinh sát người Khương đang tuần tra phụ cận.

- Tuân mệnh!

Ngô Ban thi lễ vội vàng đi.

Lưu Cảnh nhạy bén nghe trong trong lời nói của Vương Bình mà nhanh chóng phát hiện được thời cơ chiến đấu đã tới rồi, nếu Nam Cung Tác không có ở trong thành Trương Dịch, đây là cơ hội hiếm có để đánh tan quân địch.

Đề xuất Ngôn Tình: Xâm Nhiễm Giả
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN