Chương 807: Nam Bắc giáp công (hạ)

Chương 807: Nam Bắc giáp công (hạ)

Hiệu suất của Ngô Ban thật không khiến Lưu Cảnh thất vọng, một lúc sau đã bắt được thám báo người Khương lấy được tin tức, xác thực Khương Vương Nam Cung Tác không ở trong thành Trương Dịch mà đã rời đi đến bộ tộc Hợp Ly và Chiêu Bắc giục binh, bảy ngày trước đã đi đến nay vẫn chưa về.

Lưu Cảnh lập tức nhìn lên bản đồ tìm được hai bộ tộc này, nằm ở dưới chân núi Hợp Ly, bãi cỏ của hai bộ tộc nương tựa một chỗ, ước chừng cách Tây Bắc thành Trương Dịch khoảng hai trăm dặm. Hai bộ tộc này đều nắm giữ mấy vạn người, đối với quận Trương Dịch hết sức quan trọng.

Lưu Cảnh nhanh chóng phán đoán tình hình trước mắt, Nam Cung Tác chỉ dẫn theo hơn ngàn người đến hai bộ tộc này, nếu thuận lợi y có thể có hai vạn quân đội, nếu không thuận lợi, y cũng mang về được ít nhiều binh lực, bình thường y chỉ đi bốn ngày liền có thể trở về nhưng y đã đi bảy ngày rồi, điều này cho thấy chuyến đi của y không được thuận lợi.

Lúc này Lưu Cảnh quyết định đến núi Hợp Ly chặn đường Nam Cung Tác, lúc này quân Hán từ các bộ tộc người Khương lấy được hơn vạn con chiến mã, Lưu Cảnh lệnh Vương Bình dẫn theo năm nghìn bộ binh cưỡi ngựa tiên phong, mười ngàn kỵ binh theo sau đi về hướng Tây Bắc.

Núi Hợp Ly là một tòa núi lớn kéo dài trăm dặm từ Tây Bắc đến Đông Nam ở hành lang Hà Tây, chân núi là nơi có nhiều bãi cỏ xinh đẹp nhất hành lang Hà Tây, phạm vi gần nghìn dặm, bãi cỏ này do bộ tộc Chiêu Võ người Nguyệt Thị chính chiếm giữ sớm nhất, sau khi bộ tộc Chiêu Võ bị người Hung Nô đánh tan đã dời đi đến bồn địa Fergana Trung Á, đã thành lập nên Túc Đặc cửu quốc.

Sau đó người Khương di cư chăn thả, Hán Vũ Đế đã thiết lập nơi này làm khu chăn ngựa cho triều đình, thiết lập mã giám, người Khương cũng cùng gánh vác nhiệm vụ chăn ngựa cho triều đình, hàng năm nuôi dưỡng chiến mã cung cấp hơn phân nữa cho triều đình.

Hiện nay sinh sống ở bãi cỏ này có hai bộ tộc người Khương, một là bộ tộc Chiêu Bắc, một là bộ tộc Hợp Ly, bọn họ chiếm giữ khá nhiều đồng cỏ rộng mênh mông, đương nhiên cũng trở thành một bộ tộc người Khương khá lớn mạnh, mỗi bộ tộc đều có mấy vạn người.

Trước khi quân Hán tiến công đến Hà Tây, hai bộ tộc này cũng cung phụng Nam Cung Tác làm Khương Vương, hàng năm đều cấp bốn phần dê, bất cứ lúc nào cũng cung cấp quân đội, chịu sự cai trị khá hà khắc, nhưng vì khiếp sợ sự cường đại của bộ tộc Nam Cung mà hai bộ tộc Chiêu Bắc và Hợp Ly chỉ có thể nén giận chấp nhận sự bóc lột của Nam Cung Tác.

Nhưng từ khi kỵ binh Khương Hồ bị quân Hán đánh cho đại bại ở quận Võ Uy, bị tiêu diệt gần vạn người, Hà Tây chấn động mạnh, các bộ tộc người Khương cũng bắt đầu có ý phản loạn trong lòng, bộ tộc Chiêu Bắc cùng Hợp Ly cũng không ngoại lệ, tuy rằng không dám công khai hàng quân Hán nhưng đã bắt đầu có thái độ không theo Nam Cung Tác, kéo dài thời gian không giao phần dê, ngay cả mộ binh quân đội cũng lấy cớ thoái thác.

Chỉ có điều hai bộ tộc này có đến hai vạn quân, đối với Nam Cung Tác vô cùng quan trọng, các bộ tộc khác y có thể tạm buông tha nhưng hai bộ tộc này Nam Cung Tác không chịu buông. Vì muốn có hai vạn quân này Nam Cung Tác đã tự mình đến núi Hợp Ly, nhưng tình hình cũng không được như ý, hai bộ tộc này chiêu đãi Nam Cung Tác ăn uống linh đình nhưng vấn đề xuất binh hai bộ tộc lại ậm ờ không chịu.

Nam Cung Tác đã ở chân núi Hợp Ly bảy ngày, bất kể dù y có nói gì hai bộ tộc cũng không chịu đồng ý với điều kiện của y, bộ tộc Hợp Ly chỉ cho xuất binh khoảng ba nghìn, mà bộ tộc Chiêu Bắc chỉ cho hai ngàn quân, chung quy chỉ có năm ngàn người, so với mong muốn hai vạn của Nam Cung Tác còn kém quá xa.

Nhưng thời gian không cho y trì hoãn chậm trễ hơn nữa, rơi vào đường cùng Nam Cung Tác đành phải xuất lĩnh năm nghìn mộ binh cùng một ngàn kỵ binh trở về thành Trương Dịch, sau khi hành quân trăm dặm, màn đêm buông xuống Nam Cung Tác hạ lệnh hạ trại nghỉ ngơi.

Ngoài ba mươi dặm, quân đội Lưu Cảnh cũng hạ trại bên cạnh con sông nhỏ.

Bầu trời đêm trên thảo nguyên ánh sao rực rỡ, nhiều chòm sao hợp lại như hình thiên nga trên trời xanh. Xa xa là núi Hợp Ly bóng dáng sừng sững giống như cự long đang ngủ say trên thảo nguyên. Trong bóng đêm, một đội quân hơn một trăm thám báo kỵ binh quân Hán hăng hái lao nhanh trên thảo nguyên, tướng quân dẫn đầu là Giáo úy Ngô Ban, gã phụng mệnh đi đến núi Hợp Ly dò xét tình hình của Nam Cung Tác.

Lúc này bọn họ mới rời đại đoanh hơn hai mươi dặm dọc theo con sông nhỏ từ núi Hợp Ly về phía Tây, Ngô Ban là đệ đệ của Đô đốc Hán Trung Ngô Ý, tuổi chừng ba mươi mấy, dáng người khôi ngô cao lớn, võ nghệ cao cường. Gã là Phó thống lĩnh Ưng Kích Quân, trước mắt Ưng Kích Quân được thống lĩnh bởi Lưu Chính, còn có một Phó thống lĩnh là Nhậm Bình đang ở Quan Trung, mà Ngô Ban thì đi theo Lưu Cảnh hướng Tây tiến, gã được Lưu Cảnh khen ngợi, đã giao khá nhiều việc quan trọng cho gã. Ngô Ban cũng hết sức tận tâm, vốn đi núi Hợp Ly tra xét tình hình để thám báo bình thường đi là được rồi, nhưng Ngô Ban vẫn kiên trì tự mình mang binh đi.

Lúc này bỗng nhiên binh lính chỉ nơi xa xa hô to:

- Tướng quân, mau nhìn kìa.

Ngô Ban ghìm cương ngựa hảm tốc độ lại, gã cũng nhìn thấy xa xa trên đồi cỏ có đội quân đóng lều trại trên đó, chiếm diện tích khá lớn, tính dường như có mấy trăm lều lớn, hiển nhiên không phải là bộ tộc chăn nuôi rồi mà chính là quân doanh, trong lòng Ngô Ban thất kinh, chẳng lẽ đây là là quân đội của Nam Cung Tác sao?

Trước khi đi Hán Vương có dặn dò gã có thể Nam Cung Tác đang trên đường trở về thành Trương Dịch, bảo gã phải chú ý, thật sự không ngờ có thể gặp y thật, Ngô Ban không dám khinh địch lập tức lệnh cho binh lính bí mật nấp trong rừng cây, lại phái hai gã thám báo điều tra trước.

Không bao lâu sau hai tên thám báo quay về báo cáo tin tức khiến gã kích động, bọn họ phát hiện ra quân địch đúng là quân của Nam Cung Tác, ước chừng sáu ngàn quân đang trên đường trở về thành Trương Dịch, tin này cực kỳ quan trọng, Ngô Ban nhanh chóng quay đầu ngựa chạy về đại doanh quân Hán.

Trong trướng chủ soái, Lưu Cảnh cũng không nghỉ ngơi hắn đứng trước bản đồ Quan Lũng thật lâu trầm tư không nói gì, tuy rằng Quan Lũng đã trở thành một phần lãnh thổ của Hán quốc nhưng trên thực tế địa khu mà triều đình khống chế không nhiều, ngoại trừ Quan Trung và Lũng Tây, những nơi còn lại trên cơ bản đều nằm trong tay dị tộc kia, trước đó hắn đã tiêu diệt được Dương Thiên Vạn và Tống Kiến, đoạt lại Lũng Tây và địa khu Hà Hoàng.

Hiện tại đối phó với Nam Cung Tác là vì muốn khôi phục lại sự không chế hành lang Hà Tây của vương triều Trung Nguyên, nhưng lúc này vẫn chưa hoàn thiện được, như vùng Hà Sáo cùng Hạ Lan sơn lúc này đã nằm trong tay Khương Hồ, mặt khác địa khu Quan Nội hay địa khu phía Bắc Quảng Đại thuộc Quan Trung cũng thuộc sự khống chế của Khương Hồ và người Hung Nô, lúc Hán triều cường thịnh một lượng lớn người Hán đã di chuyển đến Hà Sáo, Hán Vương triều từng ở nơi này thành lập mười mấy quận huyện nhưng khi triều đình Hán Mạt suy bại vùng đất này một lần nữa lại nằm trong tay dân tộc du mục.

Nhưng Lưu Cảnh cũng biết, hắn từng bước từng bước tiêu diệt được Dương Thiên Vạn và Tống Kiến là vì bọn họ sẽ uy hiếp Kỳ Sơn là thông đạo chiến lược quan trọng, còn tiêu diệt Nam Cung Tác vì trong thời gian ngắn y chiếm lĩnh hành lang Hà Tây, nội bộ có sự chia rẽ, lợi ích không được vững chắc, dưới tình huống như vậy đoạt lại Hà Tây không thể nghi ngờ sẽ dễ dàng hơn.

Còn về đất đai ruộng nương ở Hà Sóc nhất định phải theo quy hoạch lâu dài, sau khi đứng vững gót chân ở phương Bắc mới tiếp tục từng bước chinh chiến, cuối cùng khôi phục lại thống trị của vương triều Đại Hán đối với địa khu Hà Sóc, mà hiện tại hắn chưa thể nóng vội.

Đang tự hỏi, bên ngoài trướng vải có binh lính khẩn cấp bẩm báo:

- Khởi bẩm điện hạ, Ngô tướng quân phát hiện tình hình quân địch, đang ở ngoài trướng cầu kiến.

Lưu Cảnh ngẩn ra, lập tức hạ lệnh:

- Cho y vào.

Lát sau, Ngô Ban bước nhanh tiến đến doanh trướng quỳ một gối bẩm báo:

- Khởi bẩm điện hạ, Ti chức phát hiện cách đây ba mươi dặm có đại doanh Khương Hồ, ước chừng khoảng sáu ngàn người, đúng là quân của Nam Cung Tác.

Lưu Cảnh mừng rỡ liền hạ lệnh:

- Truyền lệnh của ta, mệnh lệnh các tướng lập tức chuẩn bị tập kích Khương Hồ.

Mười lăm ngàn quân Hán nhanh chóng đứng dậy, thu thập vũ khí trở mình lên ngựa. Lúc này Lưu Cảnh nói với Ngô Ban:

- Ngươi hãy mang ba trăm Ưng Kích Quân bí mật tiến đến, hỏa thiêu đại doanh quân địch khiến quân chúng hỗn loạn.

- Tuân lệnh!

Ngô Ban thi lễ vội vàng đi.

Lưu Cảnh lại cho gọi Vương Bình đến dặn dò:

- Trong lúc đại loạn đại bộ phận Khương Hồ sẽ tìm hướng bộ tộc mình chạy trốn, duy chỉ có Nam Cung Tác sẽ trốn về thành Trương Dịch, ngươi dẫn năm nghìn quân ngăn chặn theo hướng Đông Nam, bất kể sống chết như thế nào cũng phải ngăn cản được Nam Cung Tác.

Vương Bình gật gật đầu:

- Ti chức hiểu rõ, tuyệt sẽ không khiến điện hạ thất vọng.

Sau khi bố trí cho Ngô Ban và Vương Bình, Lưu Cảnh mới bắt đầu hạ lệnh:

- Xuất kích!

Mười ngàn kỵ binh xếp thành hai hàng nhanh chóng chạy ra khỏi đại doanh, trên vó ngựa được bao miếng da dê thật dày nên vô cùng êm ái, đánh tới hướng đại doanh người Khương ngoài ba mươi dặm.

..............

Đề xuất Voz: Em là đồ ngốc
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN