Chương 808: Bình định Hà Tây.
Chương 808: Bình định Hà Tây.
Thời gian tiếp cận là một canh giờ, trong đại doanh Khương Hồ yên tĩnh vô cùng, tuyệt đại bộ phận như ngủ rất say, chỉ có một đội binh tuần tra ở đại doanh và tuần tra bốn phía. Lúc này người Khương còn chưa có thời gian chuẩn bị chiến tranh, lính trinh sát tuần tra cũng chỉ trong phạm vi mười dặm.
Lúc này mấy trăm bóng đen đã bí mật lẻn vào bốn phía quân doanh, đây chính là Ưng Kích Quân của quân Hán, do đại tướng Ngô Ban dẫn đầu, binh lính tuần tra bên ngoài đã bị bọn họ xử lý, họ lẻn vào đại doanh từ góc phía Tây Bắc, có người đứng ngoài đại doanh chờ đợi tin tức.
Đúng lúc này, một đội năm người trinh sát tuần tra xếp thành hàng đi tới, cách bọn họ không xa có mười Ưng Kích Quân chuẩn bị bắn tên, bọn họ phân công nhau khá rõ ràng, hai người phụ trách giải quyết một người, một người bắn tên còn một người bổ bắn.
Người xạ thủ kia mang tiễn có tẩm chất kịch độc, loại chất độc này có từ bộ tộc người Man có tên Kiến huyết phong hầu, mười tên xạ thủ nâng cung tên nhắm năm tên lính canh gác, có người khẽ hô:
- Bắn!
Tiếng nỏ cơ vang lên, năm nhánh tên nỏ nhanh như chớp bắn về phía năm tên lính gác, chuẩn xác bắn vào cổ họng chúng. Ngay sau khi năm nhánh tên gào thét mà phóng ra, năm mũi tên mạnh mẽ xuyên qua năm tên tên lính gác, bọn chúng không la lên được một tiếng liền ngã nhào xuống đất.
Giải quyết xong lính gác, ba trăm tên Ưng Kích Quân đã nhẹ nhàng lẻn vào đại doanh quân địch, bắt đầu phóng hỏa, đỉnh lều phía Nam đã bắt đầu có lửa bùng lên.
Nam Cung Tác uống khá nhiều rượu nên ngủ rất say, trong tư tưởng của y hiện tại hẳn thúc phụ Nam Cung Thịnh đang cùng quân Hán cò kè mặc cả, chiến tranh còn khá xa mới tới nên không có bất kỳ phòng bị nào, vẫn ung dung tự tại như thường.
Đúng lúc này, vài tên thân binh chạy vào lều lớn liều mạng đánh thức y:
- Đại vương, mau tỉnh lại, không xong rồi!
Nam Cung Tác mơ mơ màng màng tỉnh lại phát hiện trong đại trướng khói đặc um dày, bên ngoài khắp nơi tiếng la ó hoảng sợ kêu lên, y từ trong men say nhanh chóng bừng tỉnh xoay người ngồi dậy:
- Có chuyện gì vậy?
Y kinh ngạc hỏi.
- Đại vương, khắp nơi đều khói lửa, có người phóng hỏa đốt quân doanh.
Nam Cung Tác sửng sốt, một lát lâu y bỗng nhiên bật dậy hô lớn:
- Chính là quân Hán đánh lén chúng ta, lập tức tụ hợp kỵ binh.
Vừa dứt lời, y chợt cảm thấy mặt đất chấn động, bên ngoài tiếng kêu la thảm thiết, vang lên cả một khoảng trời, một tên lính nghiêng ngả lảo đảo chạy vào lều lớn hô to:
- Đại vương, kỵ binh quân Hán đánh giết đến đại doanh rồi, đi mau!
Nam Cung Tác cả kinh, hồn bay phách lạc, ngay cả giày và khôi giáp y cũng không kịp mặc, chạy chân không lao ra khỏi lều lớn. Bên ngoài ánh lửa ngút trời, vô số kỵ binh mạnh mẽ xông tới giết chết binh lính Khương Hồ đang cố chạy trốn, binh lính sớm loạn cả một bầy, hầu hết bọn chúng không kịp mặc áo giáp, không mang vũ khí chỉ liều mạng mà chạy đi, có đám quỳ xuống cầu xin, bị đao trảm kêu thảm thiết mà chết.
Hai gã thân binh dắt chiến mã tới, Nam Cung Tác tâm hoảng ý loạn, trở mình lên ngựa, theo bản năng giục ngựa chạy về hướng Đông Nam, bên đó là thành Trương Dịch, trong lòng y đó là nơi an toàn, phía sau có không đến hai trăm người đi theo.
Hầu hết đại bộ phận kỵ binh Khương Hồ còn lại là mục dân của bộ tộc Chiêu Bắc và Hợp Ly, nên bọn họ chạy trốn về hướng Gia Viên phía Tây Bắc, kỵ binh Khương Hồ rõ ràng là mỗi nhóm chạy theo một hướng.
Trong hỗn loạn, Nam Cung Tác trốn ra khỏi đại doanh liều mạng lên ngựa lao ra thảo nguyên, trên đường đi bọn họ có đi dọc theo con sông nối thông với thành Trương Dịch, ai ai cũng hồn bay phách lạc, trong lòng chỉ còn lại một ý niệm là phải trốn, trốn càng xa càng tốt.
Một hàng kỵ binh chạy ra không quá mười dặm, chạy lên gò đất cao, trên gò đất này lại xuất hiện bóng người dày đặc tựa như quỷ hồn dưới cỏ hiện lên, cách bọn họ mấy chục bước.
Bóng đen có khoảng mấy ngàn người hiện lên mai phục hình trăng lưỡi liềm, vô số đem nỏ quân nhắm ngay bọn họ, từng nhánh mũi tên dưới ánh trăng chớp động bóng sáng, khi Nam Cung Tác thấy rõ ràng đối phương dùng cung nỏ, y sợ đến mức mất hồn mất vía, quay đầu bỏ chạy.
Nhưng đã quá chậm, Vương Bình sớm suất quân chờ y đã lâu rồi, ra lệnh một tiếng, mấy ngàn tên nỏ rít gào phóng ra như gió bão mưa rào không ngớt bắn về phía hai trăm quân của Nam Cung Tác, tiếng kêu gào thảm thiết vang lên, tiếng người ngã ngựa đổ, kỵ binh Khương Hồ đều đã trúng tên.
Một vòng tên bắn xong, trên cỏ rốt cuộc không còn nhìn thấy kỵ binh đâu cả, chỉ có mùi máu tanh tràn ngập không khí, Vương Bình suất lĩnh bọn lính chạy vội đi lên gã liếc qua đã thấy Nam Cung Tác nằm trong vũng máu, trên người cắm hơn mười mũi tên, thật chẳng khác gì con nhím xù lông, đã khí tuyệt bỏ mình.
Vương Bình vung đao chém một phát xuống đầu của y, gã giơ cao đầu lên, lập tức nhận được sự hoan hô của quân lính.
Chiến dịch tập kích đại doanh địch cũng đã kết thúc, sáu ngàn kỵ binh Khương Hồ trong lúc hỗn loạn bị chém giết hơn ngàn người, không đến ngàn người chạy trốn, kỵ binh Khương Hồ còn lại toàn bộ đầu hàng, lửa cao ngút trời đã thiêu hủy toàn bộ địa doanh, chỉ còn lại chút tàn lửa còn đang thiêu đốt.
Lưu Cảnh lại đang chờ đợi Vương Bình báo tin chiến sự, hắn rất có lòng tin trên đường Nam Cung Tác chạy trốn sẽ tiến vào vòng mai phục của quân Hán, không bao lâu sau có người hô to:
- Điện hạ, Vương tướng quân đã đến.
Chỉ thấy Vương Bình mang theo một đội binh lính phi nhanh tới, gã xoay người xuống ngựa bước nhanh tới trước mặt Lưu Cảnh quì một gối dâng đầu người lên:
- Ti chức đã hoàn thành sứ mệnh, kỵ binh chạy trốn toàn bộ bị bắn chết, đầu Nam Cung Tác cũng mang về.
Lưu Cảnh mừng rỡ, hắn tiếp nhận đầu của Nam Cung Tác cười to nói:
- Nam Cung Khương Vương, sớm biết có ngày hôm nay, trước kia đừng làm thế.
Lúc này Liêu Hóa tiến lên bẩm báo:
- Khởi bẩm Điện hạ, tù binh đã thu thập xong, chúng ta đến Trương Dịch thành sao ạ?
Lưu Cảnh lắc đầu:
- Đến bộ lạc Hợp Ly trước.
Trời còn chưa sáng, mười lăm ngàn quân Hán áp giải gần bốn ngàn tù binh Khương Hồ hướng núi Hợp Ly mà đi, trưa ngày kế quân đội đã đến bãi cỏ, lúc này có binh lính đến bẩm báo:
- Tù trưởng của Bộ tộc Hợp Ly và Chiêu Bắc đến thỉnh tội.
Lưu Cảnh gật gật đầu, điều này cũng nằm trong dự liệu của hắn, lập tức truyền lệnh:
- Đại quân dừng chân nghỉ tại chỗ.
Quân Hán trên thảo nguyên bắt đầu dựng lều trại, lúc này một đội lính gác dẫn đến mười quý tộc người Khương có cả nam lẫn nữ đều cởi trần nửa người trên, quỳ gối trước quân doanh thỉnh tội, một đội binh lính chạy ra lớn tiếng nói:
- Mời các vị mặc áo vào, Hán Vương Điện hạ cho mời.
Hơn mười quý tộc Khương Hồ mặc quần áo xong, lo lắng bất an theo sau binh lính tới lều lớn, khi vào đến nơi họ đều quỳ xuống, hai người phía trước là tù trưởng bộ lạc Hợp Ly và Chiêu Bắc, cả hai đều đã hơn năm mươi tuổi, phía sau là vợ và con họ.
- Tội thần không biết mạo phạm thiên uy, mạo phạm quân Hán, kính xin được thỉnh tội.
Lưu Cảnh tiến lên đưa tay đỡ bọn họ dậy cười nói:
- Hai vị tù trưởng thành khẩn như thế, ta sao có thể bắt tội, mời các vị ngồi.
Hắn lệnh cho binh lính mang thêm mười mấy cái ghế ngồi, mọi người thấy Lưu Cảnh có thái độ thân thiết, bất an trong lòng được giảm bớt phần nào, lúc này tù trưởng bộ tộc Hợp Ly nói:
- Chúng ta vốn không muốn xuất binh trợ giúp Nam Cung Tác, vì có con bị bắt đến thành Trương Dịch làm con tin, thật bất đắc dĩ mới xuất binh, nhưng lượng xuất binh so với yêu cầu của gã khá nhỏ nên xin Điện hạ cứ yên tâm, chúng tôi kiên quyết ủng hộ khôi phục sự quản lý của triều đình ở hành lang Hà Tây.
Đề xuất Khoa Kỹ: Siêu Cấp Thần Cơ Nhân