Chương 817: Đi sứ quân Hán.
Chương 817: Đi sứ quân Hán.
Từ Thịnh ra về, Cam Ninh khoanh tay dạo bước trong đại trướng, không nằm ngoài dự đoán của Hán Vương, quả nhiên Lưu Bị xuất binh đi Kinh Nam, hơn nữa còn tấn công Giao Châu thần tốc, mới có hơn 20 ngày đã dẹp xong 4 quận Kinh Nam. Đương nhiên, điều này cũng có liên quan một chút đến binh lực của quân Giang Đông ở Kinh Nam quá ít. Cam Ninh không thể không khâm phục mưu tính sâu xa của Hán Vương. Bày ra một cái bẫy để Giang Đông chui vào, hơn nữa còn hạn chế được binh lực của Giang Đông, như vậy Gia Cát Lượng có thức thời hay không? Tôn Quyền có chịu được cục tức này hay không? Cam Ninh đang mỏi mắt chờ mong.
Lúc này, có lính bẩm báo ngoài cửa:
- Chủ bộ quân Giao Châu, Dương Nghi cầu kiến bên ngoài doanh trại!
Cam Ninh mỉm cười, tất cả đều đến rất thuận lợi, y lập tức dặn dò:
- Dẫn ông ta đến đại trướng gặp ta!
Không lâu sau, binh lính dẫn Dương Nghi đến đại trướng, gã khom người thi lễ nói:
- Tại hạ chủ bộ quân Giao Châu, Dương Nghi phụng lệnh của Gia Cát quân sư đến gặp đô đốc Giang Lăng.
- Dương chủ bộ không cần đa lễ, mời ngồi!
Cam Ninh khách sáo mời Dương Nghi ngồi rồi lại lệnh cho lính dâng trà. Lúc này y mới tò mò hỏi:
- Quân sư nhà ngươi biết ta ở Giang Lăng sao?
Dương Nghi gật đầu nói:
- Quân sư nhà ta nói, Cam đô đốc chắc chắn ở Giang Lăng.
Cam Ninh ngầm hiểu mỉm cười, Gia Cát Lượng quả nhiên danh bất hư truyền, có thể lĩnh hội được ý đồ của Hán Vương, phối hợp rất ăn ý. Lúc này Dương Nghi lấy bức thư của Gia Cát Lượng tự tay viết đưa cho Cam Ninh nói:
- Đây là thư của quân sư nhà ta tự tay viết cho Hán Vương điện hạ, xin đô đốc hãy truyền đạt thay chúng tôi.
- Ta sẽ phái người đi Thành Đô với tốc độ nhanh nhất, xin Dương chủ bộ cứ yên tâm.
Nói đến đây, Cam Ninh lại dò hỏi:
- Dương chủ bộ đến Giang Lăng chỉ là để đưa thư thôi sao?
- Đưa thư chỉ là một chuyện, quân sư còn muốn ta khai báo chuyện khác, ta cũng cần phải thông qua với Cam đô đốc một chút.
- Mời nói, ta xin rửa tai lắng nghe.
Dương Nghi trầm ngâm một chút rồi nói:
- Chúng ta đã công phá huyện Lâm Tương, bắt được Thái thú Bộ Chất và Quận thừa Lục Lập. Vì thân phận đặc biệt của hai người này, quân sư muốn giao họ cho Kinh Châu, không biết Cam đô đốc có muốn nhận hay không?
Quả thực thân phận của Bộ Chất và Lục Lập có chút đặc biệt. Bộ Chất không chỉ là quan lớn của Giang Đông, mà con gái của y còn là một trong những phu nhân của Tôn Quyền. Bộ Chất chính là nhạc phụ của Tôn Quyền, địa vị ở Giang Đông không hề tầm thường. Còn thân phận của Lục Lập, y là con em của gia tộc họ Lục Ngô quận, địa vị trong chốn quan trường ở Giang Đông cũng bình thường, chỉ là huyện lệnh huyện Khúc A.
Nhưng thân phận khác của y thì không hề nhỏ, y là bác của Đào Trạm Hán Vương Phi, cô của Đào Trạm gả cho Lục Lập. Với tầng quan hệ này, Gia Cát Lượng mới quyết định giao Lục Lập cho Kinh Châu, còn giao Bộ Chất cho Kinh Châu thì còn phải suy nghĩ ở một góc độ khác. Y muốn cho Tôn Quyền biết rằng, Giao Châu xuất binh đi Kinh Nam thực ra là có phối hợp ăn ý với nước Hán.
Cam Ninh suy nghĩ một chút rồi nói:
- Chi bằng thế này, ta viết một bức thư xin Dương chủ bộ hãy đưa cho Gia Cát quân sư, xin ông ta nể mặt Kinh Châu mà phóng thích Bộ Chất và Lục Lập, coi như cho Kinh Châu một ân tình.
Cam Ninh cũng là người cẩn thận, y biết rằng không dễ gì mà nhận hai người này nhưng có thể làm người trung gian tiến hành giải hòa, lấy cách này giải quyết mâu thuẫn của Giang Đông và Giao Châu, thúc đẩy Giao Châu thả người, chuyện này về tình và lý cũng là thuyết phục.
Dương Nghi thấy Cam Ninh có chút khôn khéo không thể chụp được đành cười khổ rồi nói:
- Ta sẽ mang thư và ý của Cam đô đốc chuyển đến quân sư, nhưng Lục Lập đã dẫn đến rồi, đang ở trong thuyền trên bến.
- Thì ra là thế, vậy thì xin hãy giao ông ta cho chúng tôi.
Dương Nghi đồng ý, lập tức sai người dẫn Lục Lập đến. Xử lý chuyện này xong, y lại nói với Cam Ninh:
- Còn một chuyện khác, ra cũng muốn nói cho Cam đô đốc.
- Mời nói!
Dương Nghi uống mộ ngụm trà, ổn định tinh thần rồi nói:
- Chúng ta đã xuất binh đi quận Bà Dương và Dự Chương, vì quận Bà Dương có liên quan đến lợi ích của Kinh Châu. Quân sư nhà ta muốn ta chuyển lời đến đô đốc chúng ta sẽ không đụng vào lợi ích của Kinh Châu đâu.
- Quý quân đúng là binh quý thần tốc!
Cam Ninh cười đầy thâm ý, đương nhiên y biết Gia Cát Lượng nói cho mình biết chuyện này là có ý gì. Chính là hi vọng y án binh bất động, nếu quân Giao Châu thức thời như vậy thì đương nhiên y cũng phải tỏ thái độ. Cam Ninh hơi trầm tư một chút rồi nói luôn:
- Hán Vương điện hạ và Tào Tháo sau khi thỏa thuận ngừng chiến đã có nghiêm lệnh với Kinh Châu. Sau 5 năm, Kinh Châu nghỉ ngơi, dưỡng sức là chính, chỉ cần lãnh thổ Kinh Châu không bị xâm phạm, nhân dân Kinh Châu không bị cướp bóc, thương nghiệp không bị gián đoạn, tài sản không bị tổn thất thì Kinh Châu sẽ không động binh đao. Xin Dương chủ bộ chuyển lời đến Gia Cát quân sư, đây là bốn nguyên tắc của Kinh Châu.
- Ta hiểu rồi, nhất định sẽ chuyển lời.
Lúc này, Dương Nghi lại chần chừ nói:
- Còn một việc nữa, chuyện này nằm trong chức vụ của ta. Ta muốn làm một vụ mua bán với Kinh Châu, không biết Cam đô đốc có đồng ý không?
- Mua bán mà! Mọi người đều có lợi, Dương chủ bộ đừng ngại cứ nói xem!
Cam Ninh cười tủm tỉm nói.
- Ta muốn dùng năm trăm con voi để đổi lấy năm chiếc xe trâu gỗ Kinh Châu, không biết Cam tướng quân có đồng ý không?
Giá của một con voi trưởng thành trên thị trường là 100 ngàn tiền, còn một chiếc xe trâu gỗ nhiều nhất là 20 ngàn tiền, chênh lệnh nhau mấy trăm lần. Giao Châu rõ ràng là thiệt lớn trong vụ mua bán này. Đương nhiên, Cam Ninh cũng biết tại sao Dương Nghi lại đề xuất vụ mua bán này. Giao Châu chính là muốn chế tạo xe trâu gỗ trên quy mô lớn, cho nên mới lấy cái giá là năm trăm con voi đổi để Kinh Châu đồng ý cho Giao Châu phỏng chế.
Trên thực tế, hiện tại xe trâu gỗ đã bắt đầu hướng về dân dụng. Chắc chắn là Dương Nghi đã nhìn thấy trên bến thuyền cho nên mới có suy nghĩ này. Qủa thực y muốn có một chiếc xe trâu gỗ cũng rất dễ dàng nhưng y sợ sau khi Dương Nghi phỏng chế xe trên quy mô lớn sẽ ảnh hưởng đến buôn bán giữa Giao Châu và Kinh Châu, cho nên mới dùng cách này như để bồi thường cho Kinh Châu. Sau đó, sẽ danh chính ngôn thuận mô phỏng chế tạo chiếc xe, đây là một cách làm nhìn xa trông rộng.
Nghĩ thông suốt điều này, Cam Ninh liền cười nói:
- Nếu Dương chủ bộ đã có thành ý như vậy thì ta nghĩ vấn đề không lớn. Nhưng việc này nhất định phải có Hán Vương đồng ý mới được. Ta sẽ viết một báo cáo chi tiết cho Hán Vương, tin chắc là Hán Vương sẽ đồng ý bán xe trâu gỗ cho Giao Châu thôi.
Dương Nghi mừng rỡ, vội vàng đứng dậy thi lễ:
- Nếu đã như vậy, ta xin cáo lui trước!
- Xin chờ một chút, ta viết thư cho Gia Cát quân sư.
Cam Ninh lập tức viết thư giao cho Dương Nghi, nhìn y đi xa, Cam Ninh mới về đại trường ngồi xuống, y trầm ngâm một lúc rồi nhấc bút viết thư chuyển nhanh cho Lưu Cảnh.
Đề xuất Tiên Hiệp: Sai Thế