Chương 818: Thân vùi vũng bùn.

Chương 818: Thân vùi vũng bùn.

Từ lúc quân Giao Châu bắt đầu ồ ạt tấn công quận Hành Dương, Bộ Chất liền khẩn cấp sai người đến bẩm báo Tôn Quyền, lúc này hệ thống chim bồ câu đưa thư đường xa của quân Giang Đông còn chưa được xây dựng, chỉ có thể phái người mau chóng tới huyện Vũ Xương tìm tình báo Giang Đông truyền lại tin tức, đợi khi Tôn Quyền nhận được tin thì quận Trường Sa đã bị quân Giao Châu công chiếm rồi.

Từ Thịnh binh bại, Lâm Tương bị chiếm đóng, Bộ Chất bị bắt, bốn quận Kinh Châu bị quân Giao Châu chiếm lĩnh hoàn toàn, một loạt những tin tức khiến mọi người kinh hồn bạt vía đã được truyền tới Kiến Nghiệp, làm cho triều đình và dân chúng Giang Đông một phen xôn xao, có người chửi rủa thậm tệ Bộ Chất không tận sức bảo vệ đất đai, có người oán giận Tôn Quyền không nên nhận bốn quận Kinh Nam, cũng có khối người nghi ngờ quân Hán khoanh tay đứng nhìn, chỉ một thời gian, khắp trên dưới Giang Đông đều chìm trong phong trào dư luận cực lớn.

Nhưng đối với sách lược ứng phó của Giang Đông, trong giới quan trường của Giang Đông lại xuất hiện chia rẽ lớn, lần này là sự đối lập giữa phái Giang Bắc và phái Ngô Việt, phái Giang Bắc dẫn đầu là Trương Chiêu và Chương Hoành đã cực lực yêu cầu Tôn Quyền xuất binh giành lại Kinh Nam, còn phái Ngô Việt đứng đầu là Cố Ung và Ngu Phiên lại chủ trương từ bỏ Kinh Nam.

Lần này, phái Lư Giang thế lực nhỏ bé đứng bên cạnh phái Ngô Việt, Lỗ Túc đã hai lần dâng thư lên Tôn Quyền, trần thuật những được mất của việc Giang Đông xuất binh tới Kinh Nam, Lỗ Túc đã chỉ ra rõ ràng trong thư, Kinh Nam bất kể dân số hay thuế phú đều không bì được với lợi ích trọng yếu của Giang Đông.

Nhưng nếu lao sư viễn chinh, cho dù đánh bại được quân Giao Châu, đoạt lại Kinh Nam, Giang Đông cũng sẽ phải trả cái giá rất lớn về sức người và sức của, cái giá này Giang Đông không thể chịu được, huống chi viễn chinh Kinh Nam còn phải nhìn sắc mặt của quân Kinh Châu, cân nhắc đủ loại lợi hại, tiếp tục xuất binh tới Kinh Nam đối với Giang Đông là mất nhiều hơn được.

Nhưng Trương Chiêu lại mạnh mẽ yêu cầu xuất binh tới Kinh Nam, bảo vệ lợi ích và tôn nghiêm của Giang Đông, Trương Chiêu chỉ ra rõ ràng, đối với quân Hán hay là quân Tào, Giang Đông đều gặp thất bại nặng nề, nếu còn cúi đầu với Lưu Bị ở Giao Châu thì uy danh của Ngô hầu sẽ bị xé nát hoàn toàn, khó có thể làm lại, thậm chí Trương Hoành luôn đứng ở trung lập cũng kín đáo khuyên Tôn Quyền, không được dễ dàng buôn tha cho Kinh Nam.

Còn về lý do phản đối của phe Ngô Việt như Cố Ngu Lục, là do mệt quân mà tổn hại tài sản, nhưng nguyên nhân sâu xa hơn lại là muốn bảo vệ lợi ích các quận của Ngô Việt, tiến đánh Kinh Nam, rõ ràng là cần Ngô Việt bỏ người bỏ lợi ích, điều này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự khôi phục kinh tế của Ngô Việt, còn Kinh Nam lại không có chút lợi ích nào đối với họ.

Ý kiến của các bên tranh cãi trong triều, bàn tán sôi nổi ở đầu đường phố phường, quan điểm hai phái đối lập gay gắt cũng đã ảnh hưởng đến quyết sách của Tôn Quyền, Tôn Quyền vì thế chần chừ không đưa ra quyết định.

Ở cung Ngô Vương, Lỗ Túc được một gã hoạn quan dẫn vào, nhanh chóng bước vào nội cung, tới trước các Kỳ Lân, đây là thư phòng ở nội cung của Tôn Quyền, là nơi Tôn Quyền xử lý chính vụ vào buổi tối, hoạn quan tới trước thư phòng khom người nói:

- Khởi bẩm Ngô hầu, Lỗ đô đốc tới rồi.

- Mời vào!

Giọng Tôn Quyền vang lên trong phòng, như có vẻ đang buồn rầu, Lỗ Túc thở dài, bước nhanh vào các Kỳ Lân.

Trong đại đường, Tôn Quyền đang chắp tay đi qua đi lại, y đã buồn phiền vì chuyện của Kinh Nam hai ngày nay, theo ý của Tôn Quyền, y không muốn xuất binh lắm, dân chúng Giang Đông khốn khó, tài lực thiếu, quả thật không đỡ nổi tổn hao của một trận đại chiến, nhưng Trương Chiêu nói cũng rất có lý, nếu yếu thế trước mặt Lưu Bị, e rằng uy danh của y sẽ chẳng còn gì nữa.

Có điều Tôn Quyền cũng biết, phe Ngô Việt phản đối xuất binh là có tư lợi, còn Trương Chiêu không có quan hệ lợi ích trực tiếp với Kinh Nam, quả thật là suy nghĩ cho uy danh của y, Tôn Quyền rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, y muốn bàn bạc với Lỗ Túc.

Lúc này Lỗ Túc đi vào đại dường, khom mình thi lễ:

- Vi thần tham kiến Ngô hầu!

- Tử Kính cuối cùng đã tới, mau mời ngồi.

Tôn Quyền vội vàng mời Lỗ Túc ngồi xuống, rồi mới đi thẳng vào việc chính:

- Tử kính, chuyện của Kinh Nam khiến ta suy nghĩ lung tung, ta muốn nghe ý kiến của ngươi.

- Ngô hầu luôn quyết đoán, sao giờ lại do dự không quyết?

Lỗ Túc khẽ mỉm cười.

Tôn Quyền thở dài nói:

- Khó cả đôi đường! Quốc lực nghèo túng, binh lực không đủ, nhưng bảo ta buông tha cho Kinh Nam, ta lại không cam lòng, ta chờ mong nhiều năm rồi mới có được, không muốn mất nó dễ dàng như thế.

- Nhưng Ngô hầu giành được Kinh Nam cũng không khó khăn! Không tốn binh tốt đã lấy được, chẳng phải sao?

Tôn Quyền sửng sốt, y nghe ra lời nói của Lỗ Túc có ý, liền chần chừ hỏi:

- Lời này của Tử Kính là có ý gì?

Lỗ Túc cười khổ một tiếng:

- Ngô hầu không thấy rất trùng hợp sao? Chúng ta chiếm được Kinh Nam chưa tới nửa năm, Lưu Bị đã bắc chinh rồi, cho dù thần luôn không dùng ác ý để đo lòng người, nhưng thần vẫn có chút kỳ quái, Kinh Nam cũng quan trọng với Lưu Cảnh, hắn lại cứ chắp tay nhường cho chúng ta, có phải bên trong có uẩn khúc không.

- Ý ngươi nói, Lưu Cảnh biết rõ Lưu Bị muốn bắc chinh, liền cố ý nhường Kinh Nam cho chúng ta?

Tôn Quyền sầm mặt hỏi.

- Thần không dám nói như vậy, vi thần chẳng qua thấy thành ý của Lưu Cảnh chưa đủ, nói cách khác, hắn từ bỏ bốn quận Kinh Nam có vẻ quá thoáng, không phù hợp với tác phong nhất quán của hắn, hắn là người tranh giành từng tấc đất.

Trước đây Tôn Quyền không suy nghĩ nhiều thế, chủ yếu là y đã chui vào ngõ cụt, quá xem trọng Kinh Nam, hơn nữa họ cũng hoàn toàn lấy được bốn quận của Kinh Nam, đã phái quan viên tới đó, ngoại trừ binh lực bị hạn chế ra, không có bất cứ trở ngại nào, Lưu Cảnh hoàn toàn nhường bốn quận Kinh Nam cho y, quan trọng hơn là, Lưu Cảnh thông qua việc nhường bốn quận Kinh Nam để cuối cùng bức Tào Tháo ký kết hiệp định ngưng chiến, giành được Quan Lũng thì Kinh Nam so với Quan Lũng cũng không là gì cả.

Nhưng hiện giờ quân đội của Lưu Bị đang lên phía bắc, chiếm lấy bốn quận Kinh Nam còn chưa hết sức nóng, Tôn Quyền vừa nóng ruột vừa tức tối, nhưng được Lỗ Túc nhắc nhở, y bỗng nhận ra có gì có kỳ lạ, Lưu Cảnh nhường bốn quận Kinh Nam cho mình, quả thực quá thoáng, nghĩ kỹ lại, rốt cuộc có điều không ổn.

“Ầm!” Tôn Quyền hung hăng đập tay xuống bàn, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Hắn cả gan dám bắt nạt ta như thế.

Lỗ Túc vội vàng khuyên nhủ:

- Thật ra Ngô hầu cũng không nên tức giận, việc này thật ra Lưu Cảnh cũng chịu rủi ro, dù sao Lưu Bị cũng vừa đánh xong đại chiến, quốc lực mệt mỏi, chưa chắc muốn bắc chinh, nếu quân Giao Châu không chịu bắc chinh thì Lưu Cảnh chính là khiêng đá đập trúng chân mình rồi, hơn nữa nếu xử lý tốt chuyện này, đối với Giang Đông cũng không phải chuyện xấu, có thể thừa cơ quét luôn Giao Châu.

Tôn Quyền có vẻ nguôi dận, y với Lưu Cảnh vốn là quan hệ lợi dụng lẫn nhau, Lưu Cảnh đánh lén mình như vậy cũng rất bình thường, không đáng vì thế mà nổi nóng, y gật đầu hỏi:

- Ta muốn quét luôn cả Giao Châu, Tử Kính nói xem chuyện này nên xử lý thế nào?

- Vi thần đề nghị trước tiên dùng văn, phái người tới Thành Đô tìm Lưu Cảnh, yêu cầu hắn thực hiện minh ước, xuất binh hiệp trợ Giang Đông đoạt lại bốn quận Kinh Nam, Lưu Cảnh tất nhiên sẽ không xuất binh, nhưng như thế, chúng ta có thể chiếm ưu thế về đạo nghĩa, rõ ràng bốn quận Kinh Nam là đất đai của chúng ta, một khi chúng ta không xuất binh giành lại, Lưu Cảnh cũng sẽ không dễ dàng khoan nhượng cho thế lực Lưu Bị thật sự tiến lên phía bắc đâu, hắn sớm muốn sẽ xuất binh tấn công quân Giao Châu, khi đó chúng ta đòi hắn bốn quận Kinh Nam, hắn sẽ trình bày thế nào? Trở mặt với chúng ta hay là phá vỡ minh ước giữa hai nhà? Trừ khi Lưu Cảnh chịu trơ mắt nhìn chúng ta kết minh với Tào Tháo, nếu không hắn nhất định sẽ có hành động, vi thần dự đoán, hắn sẽ giúp chúng ta công hạ Giao Châu, đưa Giao Châu cho chúng ta, còn hắn lấy đi bốn quận Kinh Nam.

Tôn Quyền chắp tay đi đi lại lại, y biết Lỗ Túc không mong muốn Giang Đông trở mặt với Kinh Châu, nhưng Lỗ Túc vẫn nghĩ về Lưu Cảnh khá đơn giản, trước lợi ích đất nước, đạo nghĩa không đáng giá gì, Lưu Cảnh lật tay thành mây, đảo tay thành mưa, một khi giành được Giao Châu, hắn sẽ không nhường cho Giang Đông.

Tôn Quyền thở dài một tiếng:

- Tử Kính, để ta suy nghĩ thêm đã.

- Vi thần cáo lui!

Những điều nên nói Lỗ Túc đã nói rồi, cuối cùng vẫn do bản thân Ngô hầu quyết định, Lỗ Túc thi lễ, chậm rãi lui ra.

Trong lòng Tôn Quyền rối rắm, cơm tối cũng chẳng buồn ăn, một mình ở trong các Kỳ Lân suy nghĩ, đám thị vệ cũng không dám quấy rầy y, loáng cái, đã qua hai canh giờ, đêm dần tới canh một, lúc này có một loạt tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài, có thị vệ khẽ gọi:

- Ngô hầu! Ngô hầu!

Tôn Quyền đang gục xuống bàn mơ màng ngủ, y lập tức bừng tỉnh, có vẻ khó chịu:

- Chuyện gì thế?

- Khởi bẩm Ngô hầu, Trương quân sư khẩn cấp cầu kiến, nói Kinh Nam xảy ra chuyện lớn.

- Hả!

Tôn Quyền khẽ thét kinh hãi, vội vàng nói:

- Mau mời hắn vào.

Không lâu sau, hai gã thị vệ dẫn Trương Chiêu đi vào các Kỳ Lân, Trương Chiêu thi lễ:

- Lão thần tham kiến Ngô hầu!

- Tử Bố, có chuyện gì khẩn cấp, mau nói đi.

Trương Chiêu thở dài một tiếng:

- Thần vừa mới nhận được chim bồ câu cầu cứu của quận Dự Chương và quận Bà Dương, quân Giao Châu chia làm hai đường, tấn công vào Bà Dương và Dự Chương, hai quận đều bị chiếm đóng rồi.

Tin tức này như sét đánh giữa trời quang, khiến Tôn Quyền sợ ngây người, bốn quận Kinh Nam với y mà nói chỉ là không nỡ từ bỏ, nhưng dù sao cũng không phải lãnh thổ truyền thống của Giang Đông, có được nó là tốt nhất, còn mất đi nó cũng không sao, nhưng Dự Chương và Bà Chương thì khác, mười mấy năm nay vẫn luôn là lãnh thổ của Giang Đông, đặc biệt là quận Dự Chương, về dân số, lương thực hay mỏ đồng đều cực kỳ quan trọng với Giang Đông, nếu mất quận Dự Chương, chẳng khác nào chặt đứt một cánh tay của Giang Đông.

Lâu sau Tôn Quyền mới tỉnh lại, lập tức có chút hoảng hốt lo sợ, vội hỏi:

- Tử Bố, phải làm thế nào đây?

- Ngô hầu, đây là lý do lão thần khăng khăng muốn xuất binh, Lưu Bị và Gia Cát Lượng đều là hạng người hung ác, chúng ta yếu thế, họ sẽ càng thậm tệ hơn, tiếp tục mở rộng sang phía đông, hiện giờ đám người kêu la không chịu để Giang Đông xuất binh đều có tư lợi, chứ không suy xét cho đại kế quốc gia, Ngô hầu không thể do dự nữa, mất đi Dự Chương và Bà Dương, Giang Đông sẽ xảy ra đại loạn, vị trí của Ngô hầu e rằng cũng không giữ nổi.

Trương Chiêu nói cực kỳ nặng nề, nhưng lại đánh trúng vào chỗ yếu của Tôn Quyền, lần này Trương Chiêu không có tư lợi, lão quả thực lo nghĩ cho đại kế, lão biết Tôn Quyền nhiều lần bại dưới tay Lưu Cảnh và Tào Tháo, địa vị đã không vững chắc rồi, nếu còn bị Lưu Bị bắt nạt làm nhục, Giang Đông sẽ có người tạo phản.

Tôn Quyền hít sâu một hơi, lúc này, những lời khuyên của Lỗ Túc đều bị y ném ra sau, y có thể mất Kinh Nam, nhưng không thể mất đi Dự Chương và Bà Dương, y lập tức ra quyết định:

- Tử Bố nói không sai, chúng ta không thể nhún nhường nữa, phải xuất binh.

Trương Chiêu mừng rỡ vội la lên:

- Lão thần đề nghị chia hai đường, đường thủy do Lã Tử Minh chỉ huy, đường bộ do Lục Bá Ngôn thống soái, thủy bộ cùng tiến, trước tiên giành lấy quận Dự Chương.

Tôn Quyền cười nhạt một tiếng:

- Lần này ta đích thân thống soái quân đội tây chinh.

Tháng bảy năm Kiến An thứ mười chín, sau khi quân Giao Châu chiếm lĩnh bốn quận Kinh Nam, tiếp tục mở rộng ra phía đông, chiếm được quận Bà Dương và quận Dự Chương, Tôn Quyền đã không còn đường lui, y nâng lực khuynh quốc, xuất mười vạn quân, đích thân làm thống soái, chia quân làm hai đường, thủy bộ cùng tiến chinh phạt quân Giao Châu.

Trong lúc này, Lưu Cảnh cũng bí mật tới Giang Lăng.

Đề xuất Voz: Cuối cùng, mình cũng lấy được vợ
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN