Chương 816: Đi sứ quân Hán.
Chương 816: Đi sứ quân Hán.
Ý thức được điều này, Gia Cát Lượng liền không phản đối Lưu Bị bắc chinh nữa. Y biết lần này bắc chinh, Giao Châu mới có lợi, ít nhất là không cần trả lương thực năm đó đã mượn. Từ tình thế trước mắt, bọn họ lần lượt chiếm được 4 quận Kinh Nam. Quân Hán lại vẫn án binh bất động, bởi vậy Gia Cát Lượng có thể nhìn ra suy đoán của mình là hoàn toàn chính xác.
Nhưng suy nghĩ cẩn thận, y vẫn tự tay viết một bức thư phái Dương Nghi đưa đến Giang Lăng.
Từ Trường Sa đi Nam quận cũng không xa nhưng đường bộ khó đi, Dương Nghi đi theo đường thủy về phía tây. Trưa hôm nay, y ngồi thuyền đến đến bến thuyền Giang Lăng, lúc này Giang Lăng đã có mấy năm yên ổn cho nên đã nhanh chóng hồi sinh, phồn vinh. Quan trọng hơn là Kinh Châu và Ích Châu thống nhất, các loại cản trở được bỏ qua làm cho quan hệ buôn bán hai vùng này phát triển mạnh mẽ. Một lượng lớn hàng hóa Ba Thục vào Giang Đông trung chuyển qua Giang Lăng làm cho bến thuyền ở đây đông vui, tấp nập, mở rộng gấp 3 lần, thuyền lớn nhỏ đậu chật ních bến.
Tiếng người trên bến thuyền huyên náo, dòng người như khung cửi, những con thuyền chất hàng cao đến mấy trượng được chuyển lên bờ. Một lúc, lao công bến thuyền mang trâu đến chở hàng hóa vào kho, mà phía xa là hơn 10 kho hàng cực lớn.
Dương Nghi vô cùng bất ngờ trước sự phồn vinh của Giang Lăng. So sánh thì Giao Châu thật ảm đạm, chẳng trách chủ công lại muốn bắc chinh. Đúng lúc này thì Dương Nghi bị thu hút bởi một chiếc xe trâu.
Dương Nghi đã nghe nói về xe trâu gỗ từ lâu đây là do thợ thủ công thiên tài Mã Quân sáng tạo ra, nó phát huy tác dụng rất lớn trong việc quân Hán bắc chinh. Y vẫn cho rằng đây là quân sự cơ mật tối cao của quân Hán nhưng không ngờ bình thường ở chỗ vân chuyển hàng hóa trên bến thuyền cũng nhìn thấy bóng dáng của nó, khiến y cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Nhưng suy nghĩ kĩ lại, thực ra cũng là điều bình thường. Hiện tại, cả Quan Lũng đã thuộc về nước Hán mà khu vực thuộc phạm vi quyền lực của Tào Tháo là bình nguyên, loại xe trâu gỗ này không có ý nghĩ gì lớn cho việc vận chuyển vũ khí của bọn họ ở vùng núi, nhiều lắm cũng chỉ dùng đến khi qua Thái Hành sơn, nhưng trong lòng Dương Nghi hiểu rằng loại xe trâu gỗ này đúng là rất quan trọng với Giao Châu.
Khu vực Giao Châu phần lớn là địa hình núi đồi gập ghềnh, không thuận lợi vận chuyển đường thủy, rất nhiều nơi hẻo lánh đều phải vận hàng hóa dựa vào sức người, giao thông không thuận tiện. Vận chuyển đường thủy khó khăn, phức tạp là một vấn đề lớn của Giao Châu. Nếu như Giao Châu có thể sử dụng một lượng lớn xe trâu gỗ này thì sẽ có tác dụng rất lớn cho sự phát triển khởi nghĩa của Giao Châu.
Dương Nghi chậm rãi đi đến một chiếc xe trâu, nhẹ nhàng vuốt ve lên chiếc xe sáng bóng, chỉ dùng loại gỗ rắn chắc để tạo thành, tuy không quá lớn nhưng cũng không mất đi sự linh hoạt. Chủ nhân của chiếc xe trâu này là một trai tráng khoảng 30 tuổi, thấy vị sĩ tử này rất hứng thú với chiếc xe của mình thì không khỏi dương dương đắc ý mà giới thiệu:
- Đây là tôi thuê của quan phủ, không phải ai cũng được may mắn như tôi đâu. Tiền thuê mỗi tháng là 300 tiền, mỗi tháng nó có thể giúp tôi kiếm được 2 ngàn tiền, sau 3 năm cho thuê nó sẽ thuộc về tôi.
Dương Nghi lại phát hiện ra hông chiếc xe cho đánh số liền gật gật đầu hỏi:
- Trên bến thuyền có bao nhiêu chiếc xe trâu gỗ?
- Cái này khó nói lắm, tôi đoán có khoảng 500 chiếc, trên con đường Nam Thục cũng có không ít.
Dương Nghi lại hỏi nhỏ:
- Nếu ta muốn mua một chiếc thì có thể mua được không?
- Chuyện này e rằng không được, quan phủ đánh số hết rồi, trừ phi quan phủ đồng ý bán.
Do dự một chút, người đàn ông kia cười nói:
- Đương nhiên, nếu đồng ý trả giá cao, thì có thứ gì mà không mua được chứ? Nếu vị tiên sinh này thiện ý, có thể tìm đến cửa hàng Ngô thị, bọn họ có quan hệ rất tốt với quan phủ, những xe trâu gỗ này chính là bọn họ quản lý thay cho quan phủ, chắc là họ làm được.
Cửa hàng Ngô thị có quan hệ thân thiết với Giao Châu, như voi sử dụng trên bến thuyền chính là cửa hàng Ngô thị mua từ Giao Châu về, nghe nói Ngô thị có liên quan đến mua bán Dương Nghi liền yên tâm. Y chắp tay về phía người đang ông kia rồi dẫn theo hai gã tùy tùng đi về phía doanh trại của thủy quân Giang Lăng.
Dương Nghi nhìn thấy một lượng lớn chiến thuyền của thủy quân trên mặt sông, phải đến hơn trăm chiến thuyền. Phần lớn đều là chiến truyền hơn 1 ngàn thạch, y liền ý thức được suy đoán của quân sư không hề sai. Rất có thể Cam Ninh đang ở Giang Lăng, vậy thì y nên vào trong doanh trại của thủy quân.
Dương Nghi ngồi xe ngựa đi vào doanh trại thủy quân, xe ngựa dừng lại trước cửa doanh trại, vừa mới xuống xe y lại gặp một gã đại tướng quân Giang Đông đang nổi giận đùng đùng dẫn mấy tên tùy tùng từ trong đại doanh đi ra. Dương Nghi đoán ngay ra, đây chính là Từ Thịnh, y vội vàng né sang một bên theo dõi từng động tĩnh của Từ Thịnh.
Dương Nghi đoán không sai, người này chính là đại tướng quân Giang Đông Từ Thịnh. Sau khi thất bại ở Liên Thủy y đã chạy trốn về hướng tây, vốn định về huyện Lâm Tương nhưng tiếc là chưa vượt sông thì đã nhận được tin huyện Lâm Tương đã bị chiếm giữ. Y đành phải đến Giang Lăng bái kiến Cam Ninh, muốn mượn binh của Cam Ninh để thu phục Lâm Tương. Đương nhiên cuối cùng y chỉ hít phải bụi mũi, Cam Ninh thoái thác nói rằng không có quyền xuất binh, nhất định phải có quân lệnh kim bài của Hán Vương thì Cam Ninh mới xuất binh trợ giúp Giang Đông.
Nhưng Cam Ninh vẫn đồng ý để cho Từ Thịnh mượn một con thuyền về Giang Đông. Từ Thịnh đành tức giận rời khỏi doanh trại, quay về Kiến Nghiệp bẩm báo với Ngô Quyền. Lúc này đúng là Từ Thịnh đã mượn binh không thành chuẩn bị về Kiến Nghiệp, y không biết Dương Nghi còn tưởng Dương Nghi là một sĩ tử bình thường. Y cưỡi ngựa ngay bên cạnh Dương Nghi dẫn theo hơn 100 lính chạy về phía bến thuyền.
Dương Nghi nhìn cho y đi xa rồi mới đi đến trước doanh trại, chắp tay nói với lính:
- Xin hỏi Cam đô đốc có ở đây không?
- Đô đốc nhà ta có nhà, xin hỏi vị tiên sinh này là?
Lính gác thấy phong thái của Dương Nghi bất phàm cho nên cũng có chút khách sáo với y.
- Xin hãy chuyển lời đến Cam tướng quân, chủ bộ quân Giao Châu Dương Nghi xin cầu kiến!
- Hóa ra là Dương chủ bộ, xin đợi một chút, tôi đi bẩm báo với Cam đô đốc trước.
Quân hầu xoay người chạy nhanh đi bẩm báo.
Cam Ninh dẫn theo 20 ngàn thủy quân đến Giang Lăng cũng mới được 3 ngày. Lúc trước y nhận được mật lệnh của Lưu Cảnh, một khi quân Giao Châu bắc chinh, y có thể dẫn quân đi Giang Lăng ngay, theo dõi tình hình bắc chinh của quân Giao Châu. Nếu Giang Đông buông tha cho 4 quận Kinh nam, quân Giao Châu lại không đông tiến, như vậy thủy quân Kinh Châu sẽ lập tức tấn công quân Giao Châu, thu phục 4 quận Kinh Nam, nhưng nếu Giang Đông xuất binh đến Kinh Nam thì thủy quân Kinh Châu sẽ án binh bất động, ngồi xem hai quân giao chiến.
Cam Ninh hiểu thâm ý của Lưu Cảnh, chính là mượn quân Giao Châu đến để làm Giang Đông suy yếu, làm bước tiếp theo cho quân Hán chuẩn bị bắc chinh, đây cũng là tâm nguyện nhiều năm của Cam Ninh.
Ngay vừa rồi, Từ Thịnh đến cầu khẩu y xuất binh tấn công Giao Châu, giúp Giang Đông thu phục quận Trường Sa. Đương nhiên là Cam Ninh từ chối nhưng cũng không phải là từ chối thẳng thừng mà là có lý do hẳn hoi. Chế độ quân Hán nghiêm khắc, không có quân lệnh của Hán Vương, y không có quyền xuất binh, không chỉ có quân Hán như vậy mà quân Tào hay quân Giang Đông cũng thế.
Đề xuất Voz: dành cho các thím khoái hóng về Ma