Chương 819: Nam Bắc giáp công (hạ).

Chương 819: Nam Bắc giáp công (hạ).

Trên bến tàu ngoài thành Giang Lăng, một quân thuyền hai nghìn thạch chậm rãi cập bờ, trên bến tàu đã giới nghiêm, hơn một ngàn binh sĩ phòng ngự nghiêm ngặt, mười bước một nhóm, năm bước một trạm canh, không cho phép bất cứ người không phận sự nào tới gần, ngay cả hơn một nghìn thợ thuyền vận chuyển hàng hóa trên bến tàu hàng ngày cũng bị đuổi ra khỏi khu bến tàu.

Xa xa, mấy chục thương nhân đang xì xào bàn tán, không biết là nhân vật nào sắp đến?

- Có phải Hán Vương tới không?

Có người khẽ nói.

Ý nghĩ này lập tức khiến những người bên cạnh đều kích động.

- Rất có thể! Bên quận Trường Sa đang đánh nhau, sao Hán Vương ngồi yên ở Thành Đô được chứ, nhất định sẽ tới.

Tiếng bàn tán của đám đông càng lúc càng lớn, lúc này, một gã kỵ binh chạy như bay đến, lớn tiếng quát:

- Tất cả đi đi, không cho tập trung ở đây.

Lại có mấy tên kỵ binh chạy như bay tới, bọn họ rút roi ra, khiến các thương nhân sợ hãi lập tức giải tán, lúc này, chiếc thuyền dừng sát bến tàu, mấy trăm binh lính bảo vệ một đại tướng đầu đội nón trụ bằng vàng bước nhanh xuống thuyền, người này chính là Lưu Cảnh.

Hắn nhận được thư hỏa tốc tám trăm dặm mà Cam Ninh gấp rút chuyển tới nên liền đi tới Giang Lăng, tình hình ở Kinh Nam biến đổi nhanh vượt ra khỏi dự liệu của hắn, chỉ trong hai mươi ngày ngắn ngủi, Gia Cát Lượng đã lấy được bốn quận Kinh Nam, tiếp tục tiến binh về phía đông.

Trong thư Gia Cát Lượng viết cho hắn cũng nói muốn phối hợp chiến lược của hắn, nhưng hy vọng quân Hán có thể chấp thuận lợi ích của quân Giao Châu, tuy nhiên trong thư nói rất mập mờ, không nhắc đến thừa nhận lợi ích gì của quân Giao Châu.

Cùng lúc đó, Lưu Cảnh nhận được tin tình báo khẩn cấp mà điểm tình báo ở Kiến Nghiệp chuyển về bằng chim bồ câu, Giang Đông đã xuất mười vạn binh, Tôn Quyền đích thân thống soái, chia hai quân thủy bộ hướng về phía tây.

Một cuộc đại chiến sắp mở màn, mặc dù quân Hán chỉ đứng xem một bên, nhưng Lưu Cảnh biết, quân Hán thật ra cũng đang tham chiến, chỉ là tham gia chiến dịch này bằng một phương thức đặc biệt.

Hộ tống Lưu Cảnh tới còn có quân sư Bàng Thống, Lưu Cảnh bước nhanh xuống thuyền, Cam Ninh đã chờ từ lâu trên bến tàu vội vã ra đón, y quỳ một gối bẩm báo:

- Tham kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh vội đỡ y dậy, khẽ cười nói:

- Ngươi thi lễ như vậy, chẳng phải đã nói cho tất cả mọi người, Hán Vương đã tới Giang Lăng sao?

Cam Ninh áy náy:

- Ty chức quên mất điều này, xin điện hạ thứ lỗi!

- Thực ra cũng không sao, ta đến hay không tùy ngươi nói là được, nếu sứ giả Giang Đông đến, ngươi đuổi hắn tới Thành Đô tìm ta.

Bàng Thống ở bên cạnh cười nói:

- Trên đường điện hạ nói, phải bí mật tới Giang Lăng, nhưng đứng trên bến tàu không chịu rời đi, chẳng phải muốn để dân chúng thành Giang Lăng đều ra nghênh tiếp sao?

- Quân sư nói đúng, có chuyện gì về quân doanh hãy nói.

Lưu Cảnh quay mình lên ngựa, dưới vòng vây của mọi người, hắn thúc ngựa lao nhanh về đại doanh thủy quân.

Đi vào đại trướng trung quân, mọi người đều ngồi xuống, Cam Ninh lấy ra một phong thư, đưa cho Lưu Cảnh:

- Đây là thư chiều nay Gia Cát Lượng phái người đưa tới, liên quan đến xe trâu gỗ.

Lưu Cảnh cầm lấy thư đọc, là thái độ chính thức của Gia Cát Lượng, muốn dùng năm trăm con voi đổi lấy ba chiếc xe trâu gỗ, khẩn cầu phía Kinh Châu có thể đáp ứng.

Lưu Cảnh đương nhiên biết, Gia Cát Lượng muốn phỏng chế xe trâu gỗ, nói đến thật nực cười, xe trâu gỗ vốn là độc quyền của Gia Cát Lượng, giờ y lại định làm hàng nhái, rốt ruộc là Gia Cát biến thành Khổng Minh, hay Khổng Minh biến thành Gia Cát, loạn rồi.

Lưu Cảnh không quan tâm đến Gia Cát Lượng nữa, hắn quay đầu đưa thư cho Bàng Thống cười nói:

- Sĩ Nguyên xem đi! Cho ta ý kiến!

Bàng Thống biết Lưu Cảnh sớm đã có kế hoạch, đây là đang muốn thử mình! Y nghĩ một lát rồi nói:

- Vi thần cho rằng xe trâu gỗ đã mở rộng cho dân dùng, kỹ thuật chế tạo sớm muộn sẽ được công khai, Giao Châu thật ra cũng có thể dễ dàng mang hai xe trâu gỗ về để phỏng chế, họ sở dĩ làm to chuyện, dùng năm trăm con voi đổi lấy ba xe trâu gỗ, trên thực tế là có ý báo đáp, nhưng mục đích thăm dò vẫn lớn hơn.

- Thăm dò cái gì?

- Điện hạ thử nghĩ xem, năm trăm con voi không phải một hai ngày có thể giao xong, ít thì hai năm, nhiều là ba năm, thời gian này họ chiếm giữ Kinh Nam, nếu điện hạ một lòng muốn voi của họ, đương nhiên vẫn phải để họ tiếp tục chiếm giữ, nếu Kinh Châu muốn giành lại Kinh Nam, vậy thì voi của họ cũng không đưa nữa, đây thực ra là dùng năm trăm con voi để đổi lấy thời gian ba năm chiếm lĩnh Kinh Nam, vi thần đề nghị voi thà rằng không cần, còn xe trâu gỗ, cứ cho họ hai xe, chúng ta chủ động cho họ phỏng chế còn hơn họ lén phỏng chế với quy mô lớn, trái lại họ nợ ân tình chúng ta.

Lưu Cảnh gật đầu, kết luận của hắn giống như những gì Bàng Thống suy nghĩ, nhưng quá trình không phức tạp như Bàng Thống nghĩ, Lưu Cảnh lại hỏi Cam Ninh.

- Nói cho ta tình hình chiến đấu của quân Giao Châu.

Cam Ninh sai binh lính khiêng một chiếc giá gỗ lên, treo bản đồ lên đó, y dùng gậy gỗ chỉ vào bản đồ nói:

- Trước mắt chủ lực của quân Giao Châu đã cướp được quận Bà Chương và quận Dự Chương, quận Trường Sa chỉ có ba nghìn người trú ở huyện Lâm Tương, ba quận còn lại của Kinh Nam đều có một nghìn người, căn cứ vào tình báo mới nhất có được sáng nay, Gia Cát Lượng hiện dẫn theo chủ lực ở quận Dự Chương, còn quận Bà Chương chỉ có Trương Phi chỉ huy năm nghìn người.

Lưu Cảnh nhíu mày, chủ lực quân Giang Đông tất nhiên đi thuyền tới, chủ lực của Gia Cát Lượng nên đặt ở quận Bà Dương mới đúng, sao lại ở quận Dự Chương?

Lúc này, Bàng Thống bên cạnh cười nói:

- Thần hiểu con người Khổng Minh, y tác chiến luôn là hư giả thực chi, thực giả hư chi, nếu thần đoán không sai, Khổng Minh muốn kéo quân Giang Đông tác chiến trên bộ, để bù đắp yếu điểm của thủy chiến quân Giang Châu.

- Dựa vào gì để biết được?

Cam Ninh tò mò cười hỏi.

Bàng Thống lắc đầu:

- Ta cũng không nói rõ được, dựa vào cảm giác thôi!

Lưu Cảnh im lặng, chắp tay đi đi lại lại trong đại trướng, hắn đang suy nghĩ một chuyện quan trọng hơn, lúc này, hắn xoay người nói với Cam Ninh:

- Ta có một phong thư, ngươi hãy lợi dụng chim bồ câu đưa thư, lập tức chuyển tới Kiến Nghiệp.

Mọi người kết thúc bàn bạc, Lưu Cảnh lại tới một trướng khác, trong đại trướng là Lục Lập sống ở huyện Lâm Tương bị bắt.

Lục Lập năm nay hơn bốn mươi tuổi, da trắng muốt, vóc dáng trung bình, trông rất hào hoa phong nhã, gã vốn là con vợ lẽ của Lục gia, không có địa vị gì ở Lục gia, phụ trách một số việc buôn bán ở Trường Giang, từ đó quen biết đại thương nhân Đào Liệt ở Kinh Châu.

Đào Liệt cũng có ý thông gia với Lục gia, liền gả con gái út Đào Hoa cho Lục Lập, Lục Lập nằm mơ cũng không nghĩ được rằng, chính cuộc hôn nhân mà gã từng ghét bỏ này đã khiến gã thăng chức rất nhanh.

Bởi vì Đào Hoa là cô cô của Đào Trạm, Lục Lập liền kéo quan hệ với Lưu Cảnh, được Tôn Quyền bổ nhiệm làm Khúc A huyện lệnh, đồng thời cũng là thành viên trung tâm của Lục gia, trở thành một trong những nhân vật quyết sách của Lục gia, rất nhiều con cháu trước đây coi thường gã, giờ đều phải cung kính gọi Tam thúc trước mặt gã.

Việc này khiến Lục Lập vô cùng xúc động, ai có thể ngờ cuộc hôn nhân năm đó lại khiến cho vận mệnh của gã thay đổi lớn như thế, vợ gã Đào thị cũng trở thành một trong ba vị phu nhân quan trọng nhất Lục gia.

Những tù binh khác như đám Bộ Chất đều được Cam Ninh thả ra, còn Lục Lập bị giữ ở lại, vì Lưu Cảnh muốn gặp gã.

Lục Lập đương nhiên được ưu đãi, sắp xếp chỗ ăn ở theo cấp bậc của khách quý, mặc dù như thế, Lục Lập vẫn thấy trong lòng không yên, không biết vận mệnh của mình ra sao?

Lục Lập đang chắp tay đi lại trong đại trướng, bỗng nhiên như có linh cảm, gã quay đầu lại chỉ thấy ở cửa trướng có một người trẻ tuổi đang đứng, vóc dáng cao lớn oai hùng, khí vũ siêu phàm, đôi mắt ánh lên khí thế kinh người.

Tuy rằng Lưu Cảnh đã mấy lần tới Giang Đông, nhưng Lục Lập đều chưa từng gặp hắn, gã không biết Lưu Cảnh, thấy người trước mặt có khí vũ siêu phàm, cũng không dám coi thường liền hỏi:

- Vị sứ quân này tìm ta sao?

Lưu Cảnh khẽ mỉm cười:

- Ta tới thăm dượng!

‘Dượng? ’

Lục Lập ngẩn người, lập tức hiểu ra, người trước mặt mình hóa ra là Hán Vương Lưu Cảnh, gã sợ tới mức luống cuống chân tay quỳ xuống thi lễ:

- Vi thần tham kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh vội đỡ gã dậy cười nói:

- Nên là ta hành đại lễ với dượng chứ, sao lại ngược lại, mau xin đứng lên.

Lục Lập vừa xúc động trong lòng, lại vừa hổ thẹn, cuống quýt mời Lưu Cảnh ngồi xuống, rót trà cho hắn rồi hỏi:

- Điện hạ tới Giang Lăng lúc nào?

- Vừa đến một canh giờ trước, ta tới muộn, để dượng phải chịu uất ức.

Lưu Cảnh mở mồm ra một điều dượng hai điều dượng, khiến Lục Lập mặt đỏ tía tai, mặc dù gã đúng là dượng của Đào Trạm, nhưng dù sao người trước mặt là Hán Vương, gã không kham nổi liền cười khổ một tiếng:

- Chi bằng điện hạ cứ gọi ta là Đình bá, bọn vãn bối đều gọi ta như thế, Trạm Nhi từ trước cũng kêu ta như vậy.

- Vậy cũng được, ta cũng theo Vương phi gọi là Đình bá, xin hỏi cô mẫu giờ khỏe chứ?

- Nàng hiện rất khỏe, chỉ là tín phật nên cả ngày ở trong phật đường tụng kinh.

Hàn huyên vài câu việc nhà, Lưu Cảnh chậm rãi chuyển vào việc chính, hắn cười nói:

- Lần trước Kinh Châu công khai cử sĩ, gần như nhà thế gia danh vọng trong thiên hạ ai cũng hưởng ứng, sao lại không thấy con cháu Lục gia?

- Chuyện này ta không rõ lắm, ta về sẽ hỏi gia chủ.

- Cũng được, Đình bá có thể hỏi gia chủ Lục thị xem, ngoài gia gửi lời hỏi thăm của ta đến Lục Công Kỷ, chuyến đi Tương Dương năm đó đã làm ông liên lụy bị tàn tật ở chân, ta rất áy náy, hy vọng ông có thời gian tới Ba Thục chơi, ta sẽ đích thân dẫn ông đi ngao du sơn thủy của Ba Thục.

Đề xuất Tiên Hiệp: Huyền Huyễn: Ta! Thiên Mệnh Đại Phản Phái
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN