Chương 820: Ám thi kỳ binh.

Chương 820: Ám thi kỳ binh.

Thành ý của Lưu Cảnh khiến Lục Lập cảm động, gã nhất thời không biết nên bày tỏ sự cảm kích của mình như thế nào, đành yên lặng gật đầu.

Tôn Quyền đích thân dẫn mười vạn đại quân xuất binh, thành Kiến Nghiệp dần yên tĩnh lại, mọi người không còn đề cập đến chiến dịch ở Kinh Nam nữa, nhưng một sự phẫn nộ khác lại nhanh chóng lan nhanh trong thành, đó là mới tăng thêm ba loại khẩu thuế, làm cho mỗi người phải chịu thuế tăng năm mươi phần trăm, mặc dù viện đủ cớ và lý do, nhưng mọi người đều hiểu, đây là thuế chiến tranh.

Thuế phú nặng nề đã ép tầng lớp dân chúng trung và hạ tầng không thở nổi, mọi người tràn đầy căm phẫn và bất mãn với chính quyền của Tôn thị, khắp nơi trong thành Kiến Nghiệp đều đang bàn luận về vấn đề thuế phú.

Trưa nay, Lưu Mẫn tới tửu quán Hỉ Thị gần quán khách quý Kiến Nghiệp như thường ngày, đây là một trong năm tửu quán lớn, diện tích khoảng năm mẫu, tạo thành từ tửu quán và lữ xá, cực kỳ có danh tiếng khi ở Kinh Khẩu, có điều một thân phận khác của nó là trung tâm tình báo của quân Hán đặt tại Kiến Nghiệp.

Mấy ngày nay Lưu Mẫn cũng rất căng thẳng, mười vạn quân Giang Đông xuất chinh Dự Chương và Bà Chương, làm cho toàn bộ cục diện phía nam thay đổi lớn, mặc dù bản thân chiến tranh không liên quan trực tiếp tới Kinh Châu, nhưng kết cục của chiến tranh lại ảnh hưởng to lớn tới Kinh châu, Lưu Cảnh ngày nào cũng tới tửu quán Hỉ Thị là muốn nghe được tin tức của Thành Đô từ đây.

Bước vào cửa tửu quán, tửu bảo đã quen y từ lâu, vội vã dẫn y lên lầu hai, y có một vị trí ở gần cửa sổ, tửu bảo khẽ nói với y:

- Lưu sứ quân mời an tọa trước, ta đi hỏi đông chủ có chuyện gì không đã.

Lưu Mẫn ngồi xuống, dò xét tình hình trong tửu quán, có lẽ vì buổi trưa nên việc buôn bán trong tửu quán rất sôi động, ngồi kín khách uống rượu, bảy mồm tám mỏ chõ vào, đủ tiếng mắng chửi phát ra không ngớt.

- Ta thấy y không bằng đăng cơ làm hoàng đế được rồi, như thế y càng danh xứng với thực.

Một gã đồ tể tức giận chửi rủa.

Tất cả mọi người đều biết người gã nói đến là Tôn Quyền, có người tiếp lời cười nói:

- Lưu tam gia, ngươi nói thế là thế nào, tại sao làm hoàng đế càng danh xứng với thực.

- Như thế mọi người đều có thể xưng hô y là ‘vạn tuế’, giờ chúng ta chẳng phải là vạn thuế sao?

Mọi người cười vang, có kẻ lỗ mãng kêu lên:

- Lưu tam gia nói đúng, giờ y chính là Tôn vạn tuế!

Nhưng cũng có người điềm đạm khẽ lắc đầu, có người có lòng tốt khuyên nhủ:

- Lưu đồ tệ, họa từ miệng mà ra, coi chừng một chút đi!

- Ta sợ cái đít gì!

Lưu đồ tể mắng nhiếc với vẻ mặt dữ tợn:

- Lão tử giờ giết lợn, con mẹ nó ít nhất một nửa phải nộp thuế, cùng lắm lão tử ta tới Kinh Châu giết lợn, không chịu nổi y.

Mọi người đều cười vang, lập tức tiếng bàn tán xôn xao khắp một khóc, lúc này, lão già ngồi đối diện với Lưu Mẫn thở dài nói:

- Lời tuy thô, nhưng lý lẽ không thô, thuế phú hiện nay đúng là quá nặng nề, nếu tiếp tục như vậy, có lẽ rất nhiều người đều muốn chạy tới phương bắc hoặc Kinh Châu.

Lưu Mẫn khẽ giật mình, chắp tay cười nói:

- Những lời của lão trượng có căn cứ không? Ý ta nói dân chúng muốn chạy trốn đi Kinh Châu ấy.

- Điều này cần gì căn cứ, Giang Đông năm nào cũng tăng thuế, mới đây lại tăng ba loại khẩu thuế, thuế phú đã cao hơn gấp hai lần Kinh Châu, nước chảy chỗ trũng, người hướng đến chỗ cao, không sống nổi vẫn không thể đi sao?

- Đã đến mức không sống nổi sao?

Lưu Mẫn có chút giật mình hỏi.

Lão già lắc đầu:

- Mặc dù không đến nỗi nghiêm trọng thế, nhưng cũng sắp rồi, nếu sau mùa thu còn tăng thêm thuế, ta đoán sẽ có kẻ tạo phản, ngươi nhìn giá gạo là biết, một đấu gạo ba trăm tiền, giá gạo Giang Đông khi nào vượt quá trăm tiền, các cửa hàng ở Bắc thị cũng đóng cửa hơn một nửa, kinh doanh tiêu điều, nhưng y vẫn hiếu chiến như thế, mấy lần đánh mấy lần bại rồi, hao tài tốn của, trị quốc vô năng!

Lưu Mẫn im lặng, mấy ngày nay mặc dù y cũng nghe được không ít lời oán thán, nhưng y thật không ngờ, tình thế của Giang Đông đã trở nên nghiêm trọng như thế.

Lúc này, tửu bảo bước nhanh tới, khẽ nói với Lưu Mẫn:

- Sứ quân xin mời đi theo ta.

Lưu Mẫn biết nhất định là có tin tức, y vội đứng dậy chắp tay thi lễ với lão già, rồi theo tửu bảo bước nhanh về phía hậu viện.

Phía sau tửu quán Hỉ Thị là lữ xá Hỉ Thị, lớn nhỏ khoảng mười mấy viện, phòng xá sâu thẳm, y theo tửu bảo đi vào một tiểu viện, tửu bảo cười nói:

- Lưu sứ quân xin mời! Đông chủ nhà ta ở trong phòng chờ.

Lưu Mẫn bước vào phòng, căn phòng không lớn, bố trí rất sạch sẽ, phía đối diện có một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi đang ngồi, dáng vẻ vô cùng tao nhã, nàng là đông chủ của tửu quán Hỉ Thị, tên là Quan Hỉ, đồng thời cũng là đầu lĩnh tình báo của quân Hán ở Giang Đông, cực kỳ tinh nhanh tài cán, rất được Lưu Cảnh trọng dụng.

Lưu Mẫn đã ở Giang Đông được hai năm, tổng cộng gặp nàng ba lần, biết nàng trực tiếp chịu sự quản hạt của Hán Vương nên cũng có chút khách sáo với nàng.

Quan Hi đứng dậy cười dịu dàng hành lễ:

- Tham kiến Lưu tham quân!

Lưu Mẫn là Thượng thư tòng sự của phủ Hán Vương, là quan viên chính vụ, còn Quan Hỉ lại thuộc quân phương, quân chức là Phó giáo úy, hai người không cùng một hệ thống, Lưu Mẫn cũng cười đáp lễ:

- Không dám nhận, Quan Giáo úy có tin tức gì không?

Quan Hỉ tự nhiên bật cười:

- Hôm nay vừa nhận được mệnh lệnh của Hán Vương, liên quan đến Lưu sứ quân, sứ quân mời ngồi!

Lưu Mẫn ngồi xuống, Quan Hỉ giờ mới rút ra một cuộn giấy đưa cho y, là thư bồ câu của Lưu Cảnh, nét chẽ rất nhỏ, Lưu Mẫn vội nhận lấy cuộn giấy, mở ra đọc một lượt, gật đầu, y đúng là được giao nhiệm vụ.

Y nghĩ một lát bèn cười nói:

- Điện hạ lệnh cho ta tới quận Hội Kê một chuyến, không biết Quan Giáo úy có thể sắp xếp cho ta một chiếc thuyền?

- Không vấn đề gì, không biết khi nào sứ quân lên đường?

- Ta về thu xếp một chút, chiều sẽ lên đường.

Hai người lại bàn bạc đến chi tiết sắp xếp con thuyền, lúc này, Lưu Mẫn nhớ ra một chuyện, liền nói với Quan Hỉ:

- Hiện tại dân chúng Kiến Nghiệp kêu than ầm ĩ, Giáo úy đã bẩm báo Hán Vương chưa?

Quan Hi cười đáp:

- Ta chính là người mở tửu quán, việc này sao có thể không biết, hiện giờ Kiến Nghiệp đúng là tiếng oán than dậy đất, nhưng ta còn phải thu thập tình báo của các quận huyện khác, sau đó tập hợp lại mới bẩm báo Hán Vương.

- Thì ra là thế! Không biết các quận huyện khác có tốt hơn không?

Quan Hỉ lắc đầu:

- Theo một số tin tức ta nghe được, Kiến Nghiệp lại la nơi thuế phú thấp nhất, thuế phú cao nhất là quận Hội Kê, thực ra là Ngô Quận, vì thế các quan viên của phe phái Ngô Việt phản đối mạnh mẽ tây chinh, chính là vì dân chúng hai vùng Ngô Việt khó chịu nổi nữa.

Lưu Mẫn trầm ngâm một lát:

- Có lẽ đây là điều Hán Vương mong đợi, Giang Đông loạn từ nội bộ trước, sẽ có lợi cho chúng ta thống nhất phương nam.

Quan Hỉ vui vẻ cười nói:

- Lưu sứ quân là người có học vấn, sau này còn phải thỉnh giáo sứ quân nhiều hơn.

Lưu Mẫn thấy nàng cười xinh đẹp yêu kều, dung nhan quyến rũ, bỗng nhiên lại nhớ ra nàng là quả phụ, trái tim y đập loạn thình thịch, vội cúi đầu nói:

- Không dám, có cơ hội chúng ta có thể trao đổi với nhau.

Quan Hỉ quen biết rộng, am hiểu sâu, nàng nhìn ra vẻ bối rối của Lưu Mẫn, thấy buồn cười bèn nói:

- Vậy không quấy rầy tiên sinh nữa, mời tiên sinh đi dùng cơm trước, buổi chiều ta sẽ sắp xếp sẵn thuyền.

Lưu Mẫn vội vàng thi lễ, chậm rãi lui xuống, Quan Hỉ thấy Lưu Mẫn có chút biết lễ, lập tức cũng có phần cảm tình với y, nàng nhìn chăm chú bóng Lưu Mẫn đi xa, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng.

Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Đối Vận Mệnh Trò Chơi
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN