Chương 821: Quân cờ giấu kỹ.
Chương 821: Quân cờ giấu kỹ.
Hai ngày sau, con thuyền của Lưu Mẫn đã tới quận Hội Kê, đầu y đội du học quan, người mặc nho bào, hông đeo trường kiếm, phía sau một gã tiểu đồng khênh hòm sách, nhìn bề ngoài, y đúng là một sĩ tử tới cầu học.
Con thuyền chậm rãi dừng trên bến tàu của huyện Sơn Âm, huyện Sơn Âm chính là Thiệu Hưng ngày nay, từ xưa đã là vùng đất phồn hoa, so với Kiến Nghiệp, huyện Sơn Âm bớt đi mấy phần quan khí khắc nghiệt, mà lại thêm mấy phần không khí buôn bán đô hội, thuyền hàng dày đặc trên bến, phu thuyền kết thành các nhóm, vận chuyển các bao hàng lớn nhỏ, không khí cực kỳ náo nhiệt bận rộn.
Lưu Mẫn không ở lâu trên bến tàu, y dặn người chèo thuyền mấy câu rồi đi thẳng vào huyện thành, huyện thành Sơn Âm khá lớn, gần mười vạn nhân khẩu đang sinh sống, đường phố dọc ngang, cây xanh râm mát, cửa hàng san sát nhau, tiếng gào thét không dứt, buôn bán cực kỳ phồn thịnh.
Lưu Mẫn trên đường dò la, tới trước một ngõ nhỏ phía nam thành, đây là ngõ Thập nhân bởi có mười gia đình sinh sống, Lưu Mẫn đi đến cuối con ngõ, tới trước một đại môn hơi cũ, cây đại thụ trong sân cao vút nhe bao trùm cả tiểu viện, y gõ cửa, một lúc lâu sau có tiếng phụ nữ hỏi:
- Ai đây?
- Ta từ Kinh Châu tới, tại hạ họ Lưu, muốn tìm Tôn tiên sinh.
Tiếng cửa ‘két kẹt” hé ra một khe hở, một phu nữ trung niên dò xét nhìn Lưu Mẫn, Lưu Mẫn lấy ra một thẻ đồng, lắc lư một chút, người phụ nữ lập tức mở cửa.
- Mời vào đi!
Lưu Mẫn đi vào sân, cười hỏi:
- Tôn tiên sinh có nhà không?
- Ta đây!
Cánh cửa ở gian phòng đối diện mở ra, để lộ một khuôn mặt to béo, căng thẳng nhìn Lưu Mẫn chằm chằm, người này chính là Tôn Bí, vốn bị Lưu Cảnh giam lỏng ở Vũ Xương, nhưng từ sau khi họ đi đến nhất trí, Lưu Cảnh đã đưa ông ta tới quận Hộ Kê, vẫn trốn ở nơi này.
Tôn Bí quen Lưu Mẫn, ánh mắt căng thẳng của ông biến mất, nở nụ cười tươi, ông ta chắp tay thi lễ nói:
- Hóa ra là Lưu tham quân, đã lâu không gặp.
Lưu Mẫn cười gật đầu đáp lễ:
- Tôn tiên sinh đã lâu không gặp vẫn khỏe chứ?
- Vẫn khỏe, mời vào trong đi!
Căn phòng Tôn Bí ở rộng khoảng hai mẫu, gồm hai viện trong ngoài tạo thành, ông dẫn Lưu Mẫn đi vào nội viện, vào trong ngồi xuống, Tôn Bí cười nói:
- Tôn Quyền xuất binh Dự Chương, ta biết Tham quan sẽ đến tìm ta sớm.
Những lời này nói ra, Lưu Mẫn biết ngay, Tôn Bí không phải ẩn sâu không ra, ông đã có hoạt động ở quận Hội Kê, hẳn là rất sôi động, Lưu Mẫn cười:
- Xem ra, tiên sinh đã nắm rõ như lòng bàn tay tình hình của Kiến Nghiệp.
Tôn Bí cười ngạo nghễ:
- Đương nhiên, quận Hội Kê vốn là phạm vi thế lực của ta, đã náu thân ở đây, tự sẽ có người cung cấp tin tức cho ta.
Nói đến đây, ánh mắt Tôn Bí tràn đầy mong đời, ông ta hỏi:
- Có phải thời cơ đã chín muồi rồi hả?
- Sắp rồi, ta nhận được thư của Hán Vương điện hạ, người nói tiên sinh có thể bắt đầu hoạt động, trước tiên xây dựng thế lực, đợi khi thời cơ cuối cùng chín muồi thì có thể phát động.
- Thời cơ cuối cùng chín muồi là chỉ khi nào?
Tôn Bí truy hỏi.
- Cụ thể ta cũng không rõ, nhưng điện hạ nói, người sẽ cho chúng ta biết.
Tôn Bí gật đầu:
- Ngày này ta mong đợi đã lâu!
Lưu Mẫn không ở lại huyện Sơn Âm lâu, buổi chiều cùng ngày liền quay về Kiến Nghiệp, đêm đến, Tôn Bí ngồi xe ngựa tới trước một tòa nhà lớn ở phía đông thành, đây là phủ đệ của tướng quân trấn nam Hạ Tề, từ sau khi Hạ Tề tây chinh thất bại năm đó, đã bị Tôn Quyền cách chức làm Đô úy của Hội Kê, vẫn để gã quản lý người Sơn Việt, điều này cũng không còn cách nào khác, quân đội của quận Hội Kê do một tay Hạ Tề tạo ra, một nửa người Hán, một nửa người Sơn Việt, ngoài trừ Hạ Tề, không ai chỉ huy nổi đội quân Hội Kê này.
Hạ Tề luôn là người của Tôn Bí, trước đây Tôn Bí muốn tạo phản, Hạ Tề cũng nằm trong danh sách, sau khi Tôn Bí thất bại bị bắt, Tôn Quyền vì muốn ổn định Hội Kê, đã sai người thỏa hiệp với Hạ Tề, Tôn Quyền không truy cứu tội danh Hạ Tề ủng hộ Tôn Bí, mà Hạ Tề cũng phải tiếp tục nguyện trung thành với Ngô hầu.
Tuy là nói vậy, nhưng hai năm qua Tôn Quyền vẫn có các hoạt động mờ ám, dùng các thủ đoạn để suy yếu binh quyền của Hạ Tề, ví như bề ngoài Tôn Quyền thăng chức cho Hạ Tề làm Trấn Nam Tướng quân, rồi lại sắp xếp hai gã Giáo úy trông coi một phần quân đội, đây là bề ngoài thăng chức nhưng lại ngầm giáng chức, khiến cho Hạ Tề hết sức bất mãn trong lòng.
Nửa năm trước, Tôn Bí lại xuất hiện, khi tới tìm gã, Hạ Tề lại chuyển hướng sang ủng hộ Tôn Bí, là người ủng hộ lớn nhất để Tôn Bí tái khởi Đông Sơn.
Tôn Bí tới phủ đệ của Hạ Tề, Hạ Tề lập tức sai người mời ông ta vào thư phòng, không lâu sau, Hạ Tề cũng vội vàng tới thư phòng, gã biết Tôn Bí tới, tất nhiên có liên quan đến chuyện Tôn Quyền xuất binh, Tôn Bí thấy gã bước vào liền cười nói:
- Hạ tướng quân, cơ hội của chúng ta sắp đến rồi.
- Là Hán Vương sai người tới tìm sứ quân sao?
Tôn Bí gật đầu:
- Đúng vậy!
Tôn Bí cũng không giấu diếm Hạ Tề việc phía sau mình có được sự ủng hộ của Lưu Cảnh, chỉ có như vậy, mới khiến cho những người ủng hộ mình như Hạ Tề nhìn thấy hy vọng, mặc dù Hạ Tề trước đây bại trong tay Lưu Cảnh, nhưng ông cũng hiểu rõ, Tôn Quyền dù sao cũng là chủ của Giang Đông, thế lực hùng mạnh, chỉ dựa vào bọn họ không thể chiến thắng được Tôn Quyền, chỉ có giành được sự ủng hộ của thế lực bên ngoài, mới có thể chống lại Tôn Quyền, thế lực bên ngoài hoặc là Tào Tháo, hoặc là Lưu Cảnh.
Hiện tại Lưu Cảnh toàn lực ủng hộ Tôn Bí, chiến thắng Tôn Quyền sẽ có hy vọng rồi, trong lòng Hạ Tề cũng bắt đầu hưng phấn, gã sai người bày rượu, ngồi cùng uống với Tôn Bí, Hạ Tề uống liên tục mấy chén, cảm xúc bắt đầu lên đầu, gã nâng cốc lên căm giận nói:
- Năm ngoái Hội Kê gặp lũ lụt hiếm có, thu hoạch vụ thu giảm sản lượng bảy mươi phần trăm, dân chúng khốn khổ, nhưng y đã làm gì, không những không giảm thuế giúp nạn thiên tai, còn tăng thêm thuế, nếu không phải quan phủ âm thầm chống lại, không biết sẽ bức chết bao nhiêu nông dân, trước đó không lâu còn tăng thêm ba khẩu phú, thuế phú tăng lên gấp đôi mà không có căn cứ, thuế thương nhân cũng tăng mạnh, hôm qua ta đã tìm Lã Phạm, yêu cầu rõ ràng quận Hội Kê không chấp hành lệnh tăng thuế, nhưng Lã Phạm không chịu, ta cãi nhau một trận lớn với lão ta, ta đóng một khi thật sự chấp hành, thương mại của quận Hội Kê tất sẽ gặp đòn đả kích mang tính hủy diệt, ít nhất một nửa cửa hàng phải đóng cửa.
Tôn Bí cũng căm hận nói:
- Trước đó giang sơn mà thúc phụ và Bá Phù gây dựng đã bị y bại vong không còn gì, cứ chiến lại bại, cắt đất đền tiền, tướng sĩ thương vong không biết bao nhiêu, đối ngoại ngu ngốc vô năng, đối nội thì liều mạng áp bức, ông có mặt mũi nào đi gặp cha ông!
Hai người thổn thức không ngớt, Tôn Bí lại uống một chén:
- Mấu chốt của chúng ta là phải cướp lấy quận Hội Kê, lập tức lên phía bắc đoạt lấy Ngô Quận, ta đoán ý của Lưu Cảnh chính là nhân cơ hội Giang Đông hư không, một đòn chiếm lấy Giang Đông.
- Hẳn là ý này, nhưng thời cơ mà hắn nói, có thể là chỉ Tôn Quyền bị quân Giao Châu ngăn lại, không thể rút về, như thế mới là thời cơ tốt nhất.
Dừng lại một lúc, Hạ Tề đề nghị:
- Mặt khác sứ quân có thể tới Kiến Nghiệp, âm thầm lôi kéo một số văn võ bá quan ủng hộ chúng ta, như Chu Trị, Hàn Đương, Trình Phổ, họ chịu liên lụy năm đó nên đều bị cách chức, hoàn toàn có thể lôi kéo được, hay là Ngu thị ở Hội Kê, Lục thị ở Ngô Quận, Tạ thị ở Đan Dương, những hào môn thế gia này cũng phải tranh thủ, ngoài ra ta sẽ liên hệ với người Sơn Việt, tin chắc họ sẽ ủng hộ sứ quân thượng vị, ta thấy còn cần giành được sự ủng hộ của Tào Tháo nữa, như vậy chúng ta càng nắm chắc phần thắng.
Tôn Bí yên lặng gật đầu, Hạ Tề nói rất đúng, ông nên có hành động.
Tôn Quyền dẫn mười vạn đại quânđi trên một ngàn hai trăm chiến thuyền lớn nhỏ, kéo dài hai trăm dặm, cánh buồm như mây, che kín bầu trời, trùng trùng điệp điệp trên Trường Giang tiến về phía tây, từ sau cuộc tây chinh thảm bại năm Kiến An thứ mười bốn, chiến thuyền của Giang Đông bị hư hại hầu như không còn, chỉ còn lại mấy trăm chiếc thuyền nhỏ dưới ngàn thạch, nhưng lập tức lại gặp phải chế tài hạn chế thuyền bè của Kinh Châu, khiến chiến thuyền Giang Đông khó có thể khôi phục.
Tuy nhiên Chu Du lại dùng phương pháp biến thông, tạo ra chiến thuyền chín trăm thạch, đồng thời chuẩn bị rất nhiều tài liệu chế tạo thuyền, sau khi hạn chế được hủy bỏ, lập tức bắt đầu sản xuất thuyền quy mô lớn, trong hai năm ngắn ngủi mà chiến thuyền của Giang Đông đã khôi phục lại một ngàn năm trăm chiếc, chiến thuyền lớn trên nghìn thạch có hơn ba trăm chiếc.
Lần này quân Giang Đông xuất chinh, gần như khiến tiền lương trong kho quan của các địa phương ở Giang Đông gần như không còn, quân Giao Châu lấy cả lực khuynh quốc để đánh dẹp thế lực xâm lược phương bắc, trên chiếc thuyền dẫn đầu năm nghìn thạch, Tôn Quyền đứng ở mũi thuyền, chăm chú nhìn mặt sông sóng nước mênh mông, tâm sự có vẻ nặng nề.
Lúc này, Trương Chiêu chậm rãi tới phía sau y, khẽ cười nói:
- Chẳng lẽ Ngô hầu không có lòng tin sao?
- Ta không biết tại sao, trong lòng luôn có dự cảm không may.
Tôn Quyền thở dài.
Trương Chiêu khẽ vuốt chòm dâu dài:
- Ngô hầu là vì năm xưa tây chinh Kinh Châu thất bại, để lại ám ảnh trong lòng, đến giờ vẫn chưa loại bỏ được, thực ra lân này chúng ta chinh phạt quân Giao Châu, Ngô hầu nên có lòng tin mới đúng.
- Cũng không hoàn toàn là ám ảnh trước đây, chủ yếu là ta hơi lo lắng lần này quân Hán sẽ có động tác gì, có trợ lực quân Giao Châu không, nếu quân Hán cũng tham gia chiến dịch, e rằng cuộc tây chinh lần này không dễ dàng thế.
- Lo lắng của Ngô hầu mặc dù có lý, nhưng thần tin, Lưu Cảnh tuyệt đối sẽ không công khai ủng hộ quân Giao Châu, dù sao giữa chúng ta đã có minh ước, dù sao có Thượng Hương Công chúa, Lưu Cảnh phải giữ thể diện, nhiều nhất là ngầm giúp đỡ quân Giao Châu, nhưng dù sao chúng ta và quân Giao Châu thực lực cách xa, cho dù ngầm giúp cũng không mấy tác dụng.
Tôn Quyền cười khổ một tiếng:
- Những cái khác không sợ, chỉ sợ quân Giao Châu bất ngờ sử dụng dầu hỏa, mà ta lại không có, đây là kẻ thù lớn của chiến thuyền!
Trương Chiêu cũng trầm mặc, quả thực rất có khả năng, y suy nghĩ một lát rồi nói:
- Lão thần cho rằng, Lưu Cảnh kể cả cho họ dầu hỏa, số lượng cũng sẽ không quá lớn, hay là Ngô hầu viết một bức thư tay, bảo Tử Kính đưa tới Giang Lăng, có thư tay của Ngô hầu, Lưu Cảnh sẽ không làm quá đáng quá.
- Quân sư nghĩ Lưu Cảnh đang ở Giang Lăng sao?
Tôn Quyền nhướn mày hỏi.
Trương Chiêu gật đầu.
- Thần dám khẳng định, Lưu Cảnh chắc chắn ở Giang Lăng hoặc Sài Tang, lúc này, hắn tuyệt nhiên không ở Thành Đô, có điều kể cả hắn không muốn gặp chúng ta cũng không sao, giao thư cho Cam Ninh, Cam Ninh tự nhiên sẽ đưa cho Lưu Cảnh.
- Được! Ta sẽ viết một bức thư.
Tôn Quyền lập tức viết một bức thư, phái người gọi Lỗ Túc tới, đưa thư cho y dặn dò:
- Tử Kính hãy đi tới Sài Tang trước, nếu binh lực Sài Tang không nhiều thì Lưu Cảnh có thể ở Giang Lăng hoặc Vũ Xương, khả năng ở Giang Lăng là lớn hơn, nếu Lưu Cảnh muốn tiếp kiến Tử Kính là tốt nhất, nếu không muốn gặp, vậy hãy mời Cam Ninh chuyển thư cho Lưu Cảnh, sự việc trọng đại, Tử Kính phải hành sự thận trọng.
Lỗ Túc nhận thư thi lễ nói:
- Ngô hầu xin yên tâm, thần và Lưu Cảnh giao thiệp nhiều năm, biết đối phó với hắn ra sao, tuyệt sẽ không làm hỏng đại sự.
Lỗ Túc lập tức đi một chiếc thuyền nhanh, phi như bay tới Kinh Châu, Tôn Quyền đứng trên mũi thuyền, nhìn theo con thuyền đi xa, trong lòng y nặng trịch, tràn đầy lo lắng.
Đề xuất Voz: Căn nhà kho