Chương 822: Gia Cát đối với Lục Tốn.
Chương 822: Gia Cát đối với Lục Tốn.
Khi mười vạn quân Giang Đông dần tiếp sát quận Bà Dương, quân Giao Châu liền rút quân toàn diện, quân đội của Trương Phi rút khỏi Bà Dương, còn chủ lực của Gia Cát Lượng cũng rút khỏi huyện Trị Nam Xương quận Dự Chương, lui về huyện Tân Ngô cách đó một trăm năm mươi dặm, quận Dự Chương là một trong những quận huyện quan trọng nhất khu vực phía nam, dân số đông đúc, sản vật phì nhiêu, dưới quận có mười lăm huyện, huyện Tân Ngô là huyện thành mới xây sau khi quân Giang Đông chiếm lĩnh Dự Chương, tên như ý nghĩa, chính là Ngô huyện mới.
Tường thành của huyện Tân Ngô dài gần hai mươi dặm, tường cao lớn chắc chắn, xung quanh có sông đào bảo vệ, là trọng trấn quân sự của bộ binh quận Dự Chương, tầm quan trọng của nó chỉ xếp sau huyện Nam Xương, dân số gần hai vạn người.
Gia Cát Lượng từ khi bắt đầu đã không nghĩ đến việc lấy huyện Nam Xương làm cứ điểm, lý do rất đơn giản, Nam Xương sát với Cán Giang, đội thuyền của Giang Đông có thể trùng trùng điệp điệp tới thẳng đây, sẽ cực kỳ bất lợi cho quân Giao Châu yếu kém thủy quân.
Tiếp đó, huyện Tân Ngô nằm ở khu vực đồi núi, dãy núi chập chùng, sông ngòi và bình nguyên hỗn tạp trong đó, rất có lợi cho chiến tranh phục kích, đối với quân Giao Châu giỏi tác chiến ở vùng núi mà nói, huyện Tân Ngô rõ ràng thích hợp hơn cả huyện Nam Xương.
Vì thế sau khi quân Giao Châu chiếm lĩnh quận Dự Chương, việc đầu tiên Gia Cát Lượng làm là chuyển lượng lớn lương thảo của huyện Nam Xương tới huyện Tân Ngô, chuẩn bị lấy huyện Tân Ngô làm cứ điểm tác chiến với quân Giang Đông.
Trong đại trướng trung quân của quân Giao Châu, Gia Cát Lượng đang bàn bạc với Quan Vũ, Trương Phi về đại chiến sắp tới, trong quân doanh đã sẵn sàng ra trận, tích cực thao luyện, không khí trước khi đại chiến tới gần đã rất sục sôi, sĩ khí của quân Giao Châu tăng vọt, ai cũng nóng lòng muốn thử.
Nhưng Quan Vũ lại có vẻ hơi lo lắng, y rất nghi ngờ thái độ hàm hồ của quân Hán, có lẽ liên quan với việc y từng bị quân Hán bắt làm tù binh, nên luôn thấy quân Hán sẽ không dễ dàng để cho họ chiếm lĩnh bốn quận Kinh Nam.
Cho dù hiện giờ quân Hán đang lợi dụng quân Giao Châu để làm suy yếu quân Giang Đông, nhưng nếu sau khi chiến thắng quân Giang Đông thì sao? Quân Hán có giậu đổ bìm leo, đuổi họ về Giao Châu không.
Quan Vũ không nhịn được bèn nói:
- Quân sư, ta thấy vẫn nên đàm phán với Lưu Cảnh, làm rõ vấn đề sở hữu bốn quận Kinh Nam, không thể đợi sau khi chúng ta chiến thắng quân Giang
Đông, cuối cùng lại làm không công, như vậy không được.
Gia Cát Lượng lại lắc đầu:
- Ta không ngại nói rõ với Vân Trường, bốn quận Kinh Nam Lưu Cảnh tuyệt sẽ không cho chúng ta, không cần đàm phán với hắn, trong lòng ta biết rõ.
Quan Vũ ngạc nhên, mãi không nói nên lời, Trương Phi vội la lên:
- Nếu bốn quận Kinh Nam không phải phần của chúng ta, chúng ta còn đánh làm gì, về luôn nhà sinh con đi!
Gia Cát Lượng lại mỉm cười, nói với Trương Phi:
- Mặc dù cuối cùng không lấy được bốn quận Kinh Nam, nhưng lần bắc chinh này chúng ta cũng chỉ là mượn đường bốn quận Kinh Nam, mục đích thật sự của chúng ta là chiếm lấy quận Dự Chương và quận Bà Dương, sau đó khai thông tuyến đường Giao Châu xuống phía nam, như vậy sẽ có thông đạo lên phía bắc của riêng chúng ta, đây thật ra là cướp lấy đất đai từ trong tay Giang Đông, không liên quan đến Kinh Châu, ta tin Lưu Cảnh sẽ vui vẻ nhìn cuộc chiến ác liệt giữa chúng ta và quân Giang Đông.
- Nhưng cuộc chiến với quân Giang Đông cũng không dễ đánh!
Quan Vũ thở dài nói.
- Quả là không dễ đánh, binh lực Giang Đông gấp bốn lần chúng ta, áp lực của chúng ta rất lớn, tuy nhiên chúng cũng có yếu điểm, một là họ không giỏi tác chiến ở vùng núi, tiếp nữa chiến tuyến dài, binh lực dễ phân tán, tiện cho chúng ta đánh phá từng bộ phận, hơn nữa lần này Tôn Quyền lại đích thân ấn soái, nhìn thì rất coi trọng, nhưng thực ra không phải, điều này sẽ làm suy yếu quyền quyết sách của thống soái ở tiền tuyến, không có lợi cho quyết soái tiền tuyết quyết sách, quân Giang Đông mấy lần đều thất bại ở mặt này, nhưng họ hình như không rút kinh nghiệm.
Lúc này, quân sư Tòng sự Trần Chấn ở bên cạnh bổ sung thêm:
- Lý do Tôn Quyền tự mình nắm giữa ấn soái ta biết rất rõ, y cũng có nỗi khổ trong lòng.
- Ồ! Hiếu Khởi nói xem.
Gia Cát Lượng cười nói.
- Thực ra ngueyen nhân quân Giang Đông mấy lần thất bại nằm ở cuộc đấu đá nội bộ của họ, phe phái Giang Đông mọc lên san sát, ranh giới rõ ràng, từ văn quan đến võ tướng đều có lợi ích phe phái, trước đây là cuộc tranh giành giữa Chu Du và Trình Phổ, Chu Du là phe Lư Giang, Trình Phổ là phe phương bắc, Chu Du ốm chết, Trình Phổ lại bị cuốn vào loạn Tôn Bí, cục diện cũ qua đi thì thế lực mới lại nổi dậy, giờ là cuộc tranh giành giữa Lã Mông và Lục Tốn, Lã Mông thuộc phe phương bắc, là tướng rất được Trương Chiêu tôn sùng, còn Lục Tốn là phe Ngô Việt, hơn nữa hai người có tư thù riêng, lý do nằm ở cuộc chiến Sài Tang năm đó, lần này phe phương bắc chủ chiến, phe Ngô Việt chủ hòa, mâu thuẫn có xu thế gay gắt, Tôn Quyền chính là lo hai người này phá bĩnh lẫn nhau nên mới đích thân đảm nhiệm chủ soái.
- Vậy tại sao không phái người khác làm chủ soái, ví như Hoàng Cái, Chu Thái, Lỗ Túc, cứ phải để cho hai người có tư thù này dẫn binh.
Quan Vũ không hiểu nổi liền hỏi.
- Đây chính là biểu hiện điển hình của tình hình chính trị Giang Đông hiện giờ ngày một xấu đi, Tôn Quyền hai lần tây chinh thất bại, làm cho quyền uy của y bị tổn hại lớn, hiện nội bộ Giang Đông đã có ý kiến, yêu cầu Tôn Quyền hoàn trả chính quyền cho con trai của Tôn Sách là Tôn Thiệu, cũng có người chủ trương để con trai của Tôn Tĩnh là Tôn Du kế vị, Tôn Quyền vì muốn củng cố quyền lực, phản đối phân hóa thế lực, càng thêm dung túng cho các phe phái đối lập Giang Đông.
Hiện giờ hai phe phái mạnh là phe phương bắc và phe Ngô Việt đấu với nhau, bản thân Hoàng Cái không tệ, nhưng gã thuộc phe Lư Giang, từ khi Chu Du bệnh mà chết, Lỗ Túc không được trọng dụng, phe Lư Giang đã mất thế, Hoàng Cái không có cơ hội dẫn binh.
Lần tây chinh này, phe phương bắc và phe Ngô Việt tranh giành chức vị chủ tướng, Tôn Quyền đành phải mỗi bên dùng một người, phe phương bắc là Lã Mông, phe Ngô Việt là Lục Tốn, mâu thuẫn của hai người này không chỉ là tư thù, còn đại diện cho cuộc đấu tranh giữa hai phe phái, cuộc chiến Hợp Phì năm ngoái, Tôn Quyền phái Lục Tốn đi tiếp ứng Lã Mông là đã định trước thất bại của quân Giang Đông, đây là căn nguyên khiến Giang Đông ngày càng suy bại, cuộc đấu tranh nội bộ kịch liệt giữa các phe phái.
Lời của Dương Nghi khiến mọi người hoàn toàn tỉnh ngộ, Gia Cát Lượng khen ngợi gật đầu:
- Hiếu Khởi nhìn được rất rõ cục diện của Giang Đông, do đó cuộc chiến này, nếu chúng ta có thể lợi dụng đầy đủ mâu thuẫn nội bộ của Giang Đông, có lẽ sẽ có cơ hội thắng.
Mọi người đang thảo luận thì có binh lính đứng ở cửa đại trướng bẩm báo:
- Khởi bẩm quân sư, Cam Ninh ở Kinh Châu phái người đưa đến hai xe trâu gỗtrâu gỗ, đang ở ngoài đại doanh.
Gia Cát Lượng ngẩn ra, lập tức mừng rỡ, lão đang chờ trâu gỗ, không ngờ lại được đưa đến, lão lập tức đứng dậy cười nói với mọi người:
- Lát nữa bàn bạc tiếp, chúng ta đi xem vũ khí vận chuyển sắc bén ở vùng núi nào.
Mọi người từ lâu đã nghe danh của trâu gỗ, dồn dập đứng dậy, cùng Gia Cát Lượng đi ra ngoài trướng, lúc này hai xe trâu gỗ đã được chuyển vào đại doanh, mười mấy binh lính đang dỡ nó từ xe bò xuống, mấy trăm tên vây quanh hai bên xì xào bàn tán, Gia Cát Lượng dẫn các tướng đi tới, mọi người đều tránh ra nhường đường.
Lúc này, sứ giả đưa trâu gỗ tiến lên thi lễ với Gia Cát Lượng, trình lên một phong thư nói:
- Đây là thư của Đô đốc nhà ta gửi qua quân sư Gia Cát, hai xe trâu gỗ là đáp ứng lời khẩn cầu của Dương chủ bộ trước đây, đặc biệt đưa tới.
Gia Cát Lượng mở thư ra xem, sắc mặt thoáng chút biến đổi, nhưng lập tức lấy lại bình tĩnh, điềm nhiên như không đi tới cạnh trâu gỗ, lão nhìn kỹ một lát, cười nói với mọi người:
- Mọi người thấy không, điểm then chốt của trâu gỗ nằm ở nút điều khiển bằng đồng bên dưới, cực kỳ tài tình, mấu chốt là tiết kiệm sức lực ra sao, trên mặt đất không như vận chuyển đường sông, nhưng ở vùng núi thì lại tương đương với hai con la, mà dễ chăm sóc hơn con la, nó còn không cần ăn cỏ.
Tất cả mọi người đều mỉm cười, vây quanh xem xét, lúc này Dương Nghi nhìn ra thần sắc khác thường của Gia Cát Lượng, y chậm rãi tiến lên khẽ hỏi:
- Quân sư, xảy ra chuyện gì thế?
Gia Cát Lượng khẽ than thở:
- Trong thư, Cam Ninh từ chối rõ ràng năm trăm con voi của chúng ta, nếu ta không nhầm, Lưu Cảnh giờ đang ở Giang Lăng, đây hẳn là ý của Lưu Cảnh.
Dương Nghi ngẩn ra:
- Quân sư nói, Lưu Cảnh đã từ chối ý tốt của chúng ta sao?
Gia Cát Lượng lắc đầu:
- Họ thật ra đang nói cho ta biết, sẽ không cho Giao Châu bốn quận Kinh Nam.
Cho dù Gia Cát Lượng nói cho Quan Vũ, Lưu Cảnh sẽ không cho họ chiếm lĩnh bốn quận Kinh Nam, nhưng bản thân y lại vẫn có một tia hy vọng, nhưng Lưu Cảnh cự tuyệt ý tốt là năm trăm con voi của y, chứng tỏ Lưu Cảnh đã nhìn thấu tâm tư y, thẳng thắn từ chối ám hiệu lấy voi đổi Kinh Nam, Gia Cát Lượng lại không nén được tiếng thở dài, trong lòng hết sức buồn rầu.
Hơn bốn trăm chiến thuyền phi như bay trên Cống Giang, đây là năm vạn tinh binh do Lục Tốn chỉ huy, họ trực tiếp tác chiến chính diện với quân Giao Châu, còn ở một chiến trường khác, Lã Mông dẫn ba vạn quân tiến vào Kinh Nam, từ phía sau cắt đứt đường lui của quân Giao Châu, trong khi đó Tôn Quyền dẫn hai vạn hậu quân cùng tiếp ứng hai quân ở hồ Bành Trạch.
Trên chiếc thuyền dẫn đầu, Lục Tốn tay nắm lấy kiếm, có vẻ lo lắng, gã không lo cho mình, mà vì quân đội của họ trong lần tây chinh này phải được sự đồng ý mượn đường của Kinh Châu, cực kỳ bị động, quân đội của Lã Mông trì trệ không thể tiến vào giang giới của Kinh Châu, tiến binh chậm trễ, điều này sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ chiến cuộc.
Việc này khiến Lục Tốn ý thức được, thắng bại trong chiến dịch này trên thực tế khống chế trong tay quân Hán, một khi quân Hán muốn mượn quân Giao Châu để uy yếu Giang Đông, vậy thì chiến dịch này quân Giang Đông chắc chắn thất bại, họ giống như đã chui đầu vào trong dây thừng, bất cứ lúc nào cũng có thể bị quân Hán siết chặt cổ.
Lục Tốn thuộc phe Ngô Việt, phe Ngô Việt phản đối mạnh mẽ xuất binh, nhưng là nhân vật quan trọng của quân đội, Lục Tốn ủng hộ tác chiến với quân Giao Châu, chỉ là y chủ trương từ Hải Lộ tấn công thẳng vào Giao Châu, chặt đứt gốc rễ của quân Giao Châu ở phía bắc, y đã đưa ra phương án này trong cuộc bàn bạc chiến lược, nhưng lại bị các văn võ đại thần nhất loạt phản đối, Tôn Quyền cũng kiên quyết phản đối, có lẽ suy nghĩ của Lục Tốn quá mạo hiểm, thật không thể tưởng tượng, cũng có thể vì thủy quân Giang Đông không có kinh nghiệm hàng hải, cũng có thể bởi chạy nhanh trên đoạn đường dài, quân hậu cần Giang Đông không thể bảo đảm.
Nhưng Lục Tốn thấy nguyên nhân thật sự là họ thiếu tinh thần mạo hiểm, đặc biệt là Tôn Quyền, y càng thiếu mất sự dũng mãnh, khiến Lục Tốn vô cùng thất vọng, trước khi gã xuất chinh có nói qua mấy câu với tộc trưởng Lục Cảnh, tộc trưởng lại bày tỏ hối hận vì đã ủng hộ Tôn Quyền lên ngôi vị trước đây, thể hiện ý muốn con trai trưởng của Tôn Sách là Tôn Thiệu kế vị, Lục Tốn cũng có suy nghĩ tương tự, có lẽ thay đổi chủ của Giang Đông, họ sẽ không bị động như hôm nay.
- Tới bờ rồi!
Tên lính quan sát trên cột buồm kêu to lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lục Tốn, gã lấy tay che ánh mặt trời chói mắt, chỉ thấy phía xa mờ mờ xuất hiện đường nét của một thành trì, đó chính là huyện Nam Xương, đội thuyền dần dần đi chậm lại.
Lục Tốn đã nhận được tình báo trên đường, quân Giao Châu đã rút khỏi huyện Nam Xương, đóng quân tại huyện Tân Ngô cách đấy một trăm sáu mươi dặm, trong huyện Nam Xương đã không còn một bóng tên lính nào, điều này khiến Lục Tốn thấy rối rắm trong lòng, như vậy có nghĩa rằng huyện Nam Xương chỉ là một trạm trung chuyển, họ vẫn phải tiếp tục tây tiến, tấn công huyện Tân Ngô.
Lúc này tên lính quan sát chỉ vào mặt sông kêu to:
- Lục đô đốc, có thuyền tới!
Đề xuất Voz: Bạn thân bây giờ là bạn gái (come back...)