Chương 823: Đường Kinh Châu không thông.
Chương 823: Đường Kinh Châu không thông.
Con thuyền đang tới là của Huyện lệnh huyện Nam Xương Nhan Kỷ, ông ta là người ở địa phương, sau khi quân Giao Châu chiếm lĩnh huyện Nam Xương, ông không đầu hàng quân Giao Châu mà từ quan về nhà trốn, khi Giao Châu rút quân, các đại thế gia hào môn của huyện Nam Xương lại mời ông về, duy trì trật tự của huyện thành.
Ông thi lễ với Lục Tốn:
- Khởi bẩm Lục Tướng quân, trong thành giờ trật tự rất tốt, điều đáng tiếc duy nhất là nhà kho đã trống không, toàn bộ tiền lương cất giữ trong kho đã bị quân Giao Châu mang đi, e rằng không thể tiếp viện cho quân đội.
Kết quả này nằm trong dự liệu của Lục Tốn, họ cũng mang theo lương thảo, đủ để duy trì hơn hai mươi ngày, không cần huyện Nam Xương tiếp viện, gã gật đầu hỏi:
- Ta muốn biết quân Giao Châu ngoại trừ huyện Tân Ngô ra, ở đâu còn có trú quân?
- Chỉ có huyện Tân Ngô, các huyện khác đều không có trú quân, thậm chí quân Giao Châu phần lớn còn chưa từng đến.
- Dương Thái thú ở đâu?
Nhan Kỳ thở dài:
- Dương Thái thú đã bị Quan Vũ giết chết khi thành bị phá, Lý Quận thừa đã đầu hàng quân Giao Châu, các quan viên còn lại đều không rõ tung tích.
Lục Tốn trầm tư chốc lát nói:
- Hiện giờ ta cần toàn quận phối hợp, ngươi có thể đại diện chức Thái thú, thay ta tìm hiểu tình hình của các huyện, ta sẽ bẩm báo Ngô hầu để ngươi thăng chức lên làm Thái thú.
Nhan Kỷ mừng rỡ, vội vàng chắp tay thi lễ:
- Hạ quan nguyện dốc sức phục vụ Lục tướng quân.
Đội tàu chậm rãi cập bờ, từng nhóm quân Giang Đông lao xuống khỏi thuyền, nhanh chóng xếp thành hàng trên bến tàu, Lục Tốn cũng xuống bến, gã quay đầu ra lệnh:
- Bảo Đinh Phụng Tướng quân tới gặp ta!
Một lát sau, Đại tướng Đinh Phụng bước nhanh lên trước, khom người thi lễ:
- Tham kiến đô đốc!
- Đinh Tướng quân, ta cho ngươi ba nghìn quân tinh nhuệ, hãy lập tức đuổi theo tới huyện Tân Ngô, cố gắng tìm hiểu sự bố trí và quy luật điều động của quân Giao Châu, mười ngày sau trở về gặp ta!
- Tuân lệnh!
Đinh Phụng lớn tiếng nhận lệnh rồi đi, lúc này Từ Thịnh tiến lên hỏi với vẻ khó hiếu:
- Lẽ nào chúng ta phải đóng quân ở huyện Nam Xương mười ngày sao?
Lục Tốn thở dài đáp:
- Ngô hầu có lệnh, phải đợi quân đội của Lã Mông tiến vào quận Trường Sa, chúng ta mới có thể phát động tiến công, Ngô hầu cho thời gian 10 ngày.
- Như vậy sẽ làm lỡ thời cơ chiến đấu, dường như có phần quá bị động.
- Ta cũng biết, nhưng lệnh của Ngô hầu không thể không theo, gã mới là chủ soái.
- Việc này không ổn đâu! Dù sao Ngô hầu cũng không hiểu tình hình ở đây.
Lục Tốn cười khổ lắc đầu:
- Ta đã giải thích với Ngô hầu, ý của Ngô hầu là y phối hợp toàn bộ tác chiến, còn điều động bố trí khi tác chiến cụ thể sẽ do ta hoàn toàn phụ trách, vì thế khi nào tiến binh, nhất định phải đợi tin của Ngô hầu, thực ra cũng có lý, Lã Mông vào quận Trường Sa, hai mặt giáp công mới có cơ hội giành chiến thẳng lớn nhất.
- Nhưng Gia Cát Lượng tuyệt sẽ không ngửa cổ chờ chết, cái gọi là hai mặt giáp công, nếu phối hợp không tốt, trái lại sẽ bị tiêu diệt từng bộ phận, đạo lý này chúng ta đều biết, đô đốc tại sao không khuyên nhủ Ngô hầu.
Lục Tốn thản nhiên nói:
- Quân Giao Châu chưa đến ba vạn người, cho dù ta hay Lã Mông đều có thể một mình đánh bại họ, chúng ta ai điều chỉnh binh của người đấy, chỉ cần bảo đảm chúng ta không bị kích phá là được, còn về Lã Mông, ta tin y cũng tự có kế dụng binh, không cần ta bận tâm.
Từ Thịnh ngầm cười khổ, trong lời nói của Lục Tốn ít nhiều đều chứa đựng oán hận đối với Lã Mông, khó trách Ngô hầu nhất định muốn tách họ ra, thù hận của hai người này không ai lý giải được.
Lỗ Túc ngồi thuyền nhanh chóng đi về phía tay, chiều nay đã tới Giang Lăng, ông xuất phát trước, phải đuối kịp đại quân Ngô hầu trước khi đến Bành Trạch gặp Lưu Cảnh.
Ônggánh vác trách nhiệm nặng nề, phải thuyết phục Lưu Cảnh đứng ở lập trường chính giữa, không viện trợ quân Giao Châu, đồng thời cũng muốn mượn đường của Lưu Cảnh, để thủy quân Giang Đông có thể thông qua đường thủy ở quận Giang Lăng để tiến vào quận Trường Sa.
Điều đầu tiên Lỗ Túc còn nắm chắc, ít nhất bề ngoài Lưu Cảnh sẽ đồng ý trung lập, nhưng điều phía sau, gã lại không nắm chắc, Lưu Cảnh sẽ chịu để mấy vạn quân Giang Đông tiến vào Giang Hạ sao?
Mặt khác, Lưu Cảnh có chịu gặp ônghay không vẫn là một chuyện, cho dù Lỗ Túc biết Lưu Cảnh chắc chắn ở Giang Lăng.
Lỗ Túc hạ thuyền, đi thẳng tới đại doanh của thủy quân Kinh Châu, ông cao giọng nói với đám lính gác:
- Hãy bẩm báo cho chủ tướng của các ngươi, bảo Lỗ Túc ở Giang Đông xin cầu kiến!
Lúc này Cam Ninh đang cùng Lưu Cảnh ở trong đại trướng bàn bạc chuyện di chuyển quân đội đến Vũ Xương, Bàng Thống lại chủ trương tiếp tục ở lại Giang Lăng, Bàng Thống cười nói:
- Ván cờ không nằm ở lính đông, mà ở thế lớn, Sài Tang trống rỗng, Giang Hạ trống rỗng, không có chút ảnh hưởng gì tới chúng ta, có lẽ lại là sự mê hoặc lớn đối với Giang Đông, nếu Tôn Quyền thật sự choáng váng, nghĩ có thể tranh thủ cơ hội, vậy thì ngày Giang Đông diệt vong cũng không còn xa nữa, có điều thần tin Tôn Quyền không đến nỗi ngay cả điểm mấu chốt cũng không có, vì thế thần đề nghị án binh bất động, yên lặng theo dõi thay đổi.
Lưu Cảnh vui vẻ gật đầu:
- Sĩ Nguyên nói không sai, hai nước đánh nhau nằm ở thế chứ không phải ở binh, kể cả Sài Tang không có binh lính nào, nếu quân Giang Đông không được ta đồng ý, cũng không dám tiến vào nửa bước.
Đúng lúc này, ngoài đại trướng có binh lính bẩm báo:
Khởi bẩm điện hạ, Lỗ Túc ở Giang Đông cầu kiến!
Mọi người đều mỉm cười, vừa nói có gió thì gió đã thổi tới rồi, Lưu Cảnh nghĩ một lát rồi nói với Cam Ninh:
- Có thể cho phép họ từ hồ Bành Trạch xuôi xuống phía nam, nhưng mượn đường từ Giang Hạ thì không được, có điều ta tạm thời vẫn không muốn trở mặt với Giang Đông, giữ lại chút thể diện đi! Ngươi đừng từ chối thẳng thẳn, cứ nói không có quyền quyết định việc này, để y tới Tương Dương tìm ta.
- Nhưng nếu như quân Giang Đông muốn cưỡng ép tiến vào lãnh thổ thì làm thế nào?
Cam Ninh lại hỏi.
Lưu Cảnh lạnh lùng nói:
- Nếu quân Giang Đông dám cả gan cưỡng ép tiến vào lãnh thổ, hãy cảnh cáo họ một lần.
Lúc này, Bàng Thống cười đề nghị:
- Điện hạ, chi bằng làm theo minh ước, trong minh ước chẳng phải nói, trú quân của Giang Đông ở Kinh Nam không được vượt quá một vạn sao? Họ muốn đi Kinh Nam thì được, nếu vượt quá một vạn thì phải đặt lại điều ước, như thế về tình về lý Cam tướng quân đều có thể đứng vững, Lỗ Túc cũng không thể nói gì.
- Quân sư nói rất có lý!
Lưu Cảnh nói với Cam Ninh:
- Hãy nói chuyện với Lỗ Túc theo điều này, muốn thay đổi điều ước thì tới Tương Dương tìm ta.
- Ty chức hiểu rồi!
Cam Ninh thi lễ rồi bước nhanh khỏi đại trướng, Lưu Cảnh lại cười nói với Bàng Thống:
- Lỗ Tử Kính là người nhân hậu, thật không đành lòng bắt nạt y, tuy nhiên sự việc liên quan đến lợi ích hai nước, cũng đành phải khiến y chịu uất ức.
- Ta nghĩ Lỗ Túc cũng không hoàn toàn đến vì chuyện mượng đường, điện hạ có thể nhượng bộ ở phương diện khác, như thế Tôn Quyền cũng không thể nói được gì.
Lưu Cảnh hiểu được ý của Bàng Thống, tức là về phương diện ủng hộ quân Giao Châu thì nên nhượng bộ một chút, hắn gật đầu, vấn đề này hắn có thể suy nghĩ.
…
Lỗ Túc được dẫn vào đại doanh, ngồi nghỉ ngơi chờ trong trướng của khách, Lỗ Túc mặc dù danh là Đô đốc tam quân của Giang Đông, nhưng ông chỉ là Thống soái quân sư về danh nghĩa, trên thực tế Thống soái quân sự là Tôn Quyền, bên dưới có hai phó Thống soái, Lã Mông và Lục Tốn đều bẩm báo thẳng cho Tôn Quyền, chứ không bàn bạc gì với Lỗ Túc.
Đây cũng là kết quả nhiều năm Giang Đông đánh cờ, cùng với sự qua đời của Chu Du, Tôn Quyền cuối cùng nắm được quyền khống chế quân quyền, nhưng Tôn Quyền lại không phải là người thắng duy nhất, y cũng phải thỏa hiệp với thế lực phe phái một tay mình sáng lập, bổ nhiệm Lã Mông đại diện cho phe phương bắc và Lục Tốn đại diện cho phe Ngô Việt làm phó Thống soái.
Chân chính thua là phái Lư Giang do Chu Du, Lỗ Túc và Hoàng Cái đại biểu, Chu Du ốm chết, Lỗ Túc bị mất quyền lực, mà Hoàng Cái ắt bị điều khỏi quân đội chủ lực, chuyển thành Tổng giáo tập dân đoàn địa phương, phụ trách huấn luyện dân đoàn, trên thực tế không hề có quân quyền.
Mặc dù đây không phải là ý của Tôn Quyền, nhưng có nhiều còn hơn thiếu, Tôn Quyền rất khó giành được quân quyền từ trong tay hai phái khác, cũng chỉ có thể nhân cơ hội Chu Du bị bệnh mà chết để đoạt lấy quân quyền của phái Lư Giang, Lỗ Túc hiểu rõ nhưng cũng không có cách nào, nếu không, hà cớ gì cần một đại Đô đốc tam quân đường đường lại đi làm sứ giả?
Lỗ Túc đợi chừng mười lăm phút, Cam Ninh mới lững thững đến muộn, Cam Ninh bước vào đại trướng chắp tay xin lỗi:
- Vừa rồi ta đang cùng các tướng lĩnh bàn bạc chuyện tiếp viện, khống trốn đi được, để Lỗ Đô đốc phải đợi lâu.
- Do Lỗ Túc tới quá đường đột, ảnh hưởng tới quân vụ của Cam Tướng quân, người nên xin lỗi phải là ta mới đúng.
- Tử Kính đừng khách sáo, mời ngồi!
Cam Ninh mời Lỗ Túc ngồi xuống, lệnh quân sĩ thay trà mới, Lỗ Túc thấy trước sau chỉ có một mình Cam Ninh, trong lòng có chút bất an, liền dò hỏi:
- Ban nãy ta nghe tiểu tốt nói, Hán Vương điện hạ cũng ở quân doanh, có thể cho Lỗ Túc tới bái kiến không?
Cam Ninh cười nói:
- Thật không may, hôm qua Hán Vương đã lên đường đi khỏi Giang Lăng, thị sát quân doanh, nhưng ngài không phải tới Giang Lăng, mà là thị sát dân đoàn và phòng ngự của phương bắc, tối qua ngài đã rời khỏi Giang Lăng để đi Tương Dương, nếu Lỗ Tục đi thẳng tới Tương Dương, có lẽ sẽ đuổi kịp.
Lỗ Túc tỏ ra thất vọng, ý của Cam Ninh rất rõ ràng, Lưu Cảnh không muốn gặp ông, hơn nữa không nói Lưu Cảnh rốt cuộc có ở quân doanh không, kể cả ở quân doanh, mình cũng không gặp được.
Nhưng sứ mệnh gác vác trên vai không cho phép Lỗ Túc có quá nhiều oán giận, ông đành quay sang cầu xin Can Ninh.
- Lần này ta tới là phụng mệnh Ngô hầu, muốn bàn bạc hai việc với Kinh Châu, ta nghĩ Cam Tướng quân là chủ tướng của Kinh Châu, hẳn có thể làm chủ.
Không đợi Lỗ Túc nói xong, Cam Ninh đã cười ha hả:
- Trước khi nói vào việc chính, ta phải nói sơ qua trước với Lỗ Đô đốc về việc phân chia quân quyền của nước Hán, hiện giờ nước Hán có năm Tướng quân, Triệu Vân là Trấn Bắc Tướng quân, Mã Siêu là Trấn Nam Tướng quân, Hoàng Trung là Bình Nam Tướng quân, ta là Tĩnh Dông Tướng quân, còn cả Văn Sính là Thảo Nghịch Tướng quân, còn chuyện mộ binh, xuất ngũ, trợ cấp, phong thăng chức thì do Binh tào ở Bình Chương đài quản lý, nhưng tác chiến và điều binh đến khu vực khác thì phải có binh phù của Hán Vương, nếu không sẽ là tạo phản, ta nghĩ Giang Đông cũng như vậy.
Lỗ Túc vội vàng nói:
- Điều này ta có thể hiểu được, việc ta nói hẳn nằm trong chức quyền của Cam Tướng quân.
- Lỗ Đô đốc cứ nói, ta chăm chú lắng nghe!
- Chuyện thứ nhất, chúng ta muốn chinh phạt quân Giao Châu, muốn tiến quân vào Kinh Nam, hy vọng Cam Tướng quân có thể chấp thuận để chiến thuyền thủy quân của chúng ta mượn đường qua Giang Hạ.
Cam Ninh không lộ thanh sắc nói:
- Lỗ Đô đốc cứ nói tiếp chuyện thứ hai đi.
- Về chuyện thứ hai, chỉ là hy vọng Kinh Châu có thể duy trì trung lập, không được giúp đỡ quân Giao Châu, thực ra theo minh ước, đáng nhẽ Kinh Châu nên xuất binh cùng đánh quân Giao Châu với chúng ta, nhưng chúng ta đã không hy vọng Kinh Châu xuất binh, chỉ mong Kinh Châu giữ thế trung lập, đặc biệt không được trợ giúp quân Giao Châu dầu hỏa, lời nói thẳng của Lỗ Túc, xin Cam Tướng quân thứ lỗi.
Cam Ninh chậm rãi nói:
- Bất kể là Hán Vương điện hạ hay Cam Ninh ta, đều là người giữ nguyên tắc, chúng ta sẽ tuân thủ nghiêm chỉnh minh ước giữa hai bên, tuyệt đối không trợ giúp quân Giao Châu dầu hỏa, nếu quân Giao Châu sử dụng dầu hỏa thì ta tuyên bố trước, nhất định không liên quan đến Kinh Châu, có lẽ là được quân Tào ủng hộ, ta có thể làm một biên bản hứa hẹn rõ ràng, chúng ta sẽ không trợ giúp quân Giao Châu bất cứ vật chất gì, cũng không cho họ lớn mạnh.
Lỗ Túc bật cười:
- Nếu Cam Tướng quân có thành ý như thế, ta tin lời của Tướng quân, ngoài ra, việc mượn đường cũng hy vọng Cam Tướng quân có thể chấp thuận.
Đề xuất Voz: Quê em đất độc