Chương 824: Đi sứ thất bại.
Chương 824: Đi sứ thất bại.
Cam Ninh cười nói:
- Ta nghĩ đây không phải lần đầu tiên quân Giang Đông mượn đường, năm ngoái khi quân Giang Đông tiến vào chiếm giữ bốn quận Kinh Nam, ta đã phụng mệnh của Hán Vương điện hạ, đích thân hộ tống quân Giang Đông đi qua thủy đạo Giang Hạ để vào hồ Động Đình, đây là việc trong phạm vi chức quyền của ta, xin Lỗ Đô đốc yên tâm, ta sẽ không làm khó dễ chuyện đi lại bình thường của quân Giang Đông.
Lỗ Túc ngẩn ra, ông không ngờ Cam Ninh lại dễ dàng đồng ý việc mượn đường như vậy, hơn nữa còn không cần bẩm báo với Lưu Cảnh, trong lòng ông còn chưa kịp mừng thầm thì lại đột nhiên nghĩ tới một chuyên, vội vàng nói:
- Lần này và năm ngoái hoàn toàn giống nhau, chỉ là tăng thêm một chút về số người.
Cam Ninh cũng thản nhiên đáp:
- Năm trước là sáu ngàn người đi, lần này nếu số người nhiều hơn một chút cũng không sao, chỉ cần không vượt quá mười ngàn người thì ta sẽ không ngăn cản.
Lỗ Túc đã ý thức được vấn đề nằm ở đâu, là ở hạn mức số người tối đa, ông ta bắt đầu bất an, cẩn thận dò hỏi:
- E rằng lần này là ba vạn người.
Sắc mặt của Cam Ninh lập tức sầm xuống, không chút do dự nói:
- Theo minh ước hai bên đã ký, chúng ta chỉ có thể cho phép hơn một vạn quân quá cảnh, hơn nữa tổng binh lực của quân Giang Đông ở bốn quận Kinh Nam cũng không được quá một vạn, trên minh ước, giấy trắng mức đen được viết rất rõ ràng, sự việc liên quan đến an toàn của kinh Châu, đây là vấn đề nguyên tắc, xin thứ cho Cam Ninh phải giữ vững.
- Nhưng đây chỉ là tòng quyền, một khi chúng ta đánh bại quân Giao Châu, chúng ta sẽ lập tức rút quân, tuyệt đối không quá một vạn người, xin Cam Tướng quân hiểu cho.
Cam Ninh vẫn lắc đầu:
- Năm đó Hán Vương tới Kinh Khẩu cưới Thượng Hương Công chúa, thái độ của Giang Đông cũng rất cứng rắn, binh lực mà Hán Vương mang theo không được quá sáu ngàn người, lên bờ không được quá năm trăm người, không có bất kỳ chỗ nào để thương lượng, đây là đảm bảo an toàn của Giang Đông, Hán Vương điện hạ có thể hiểu được, cuối cùng đã tôn trọng quyết định của Giang Đông, Khổng Tử nói, thứ gì mình đã không muốn thì chớ ban cho người khác, tại sao Giang Đông muốn gây khó dễ chúng ta?
- Mỗi lúc một khác, trước đây là vì hai nhà kết thân, quân đội nhiều hơn cũng không ích gì, nhưng lần này là Giang Đông tuyên chiến với Giao Châu, là bởi vì chiến tranh, một vạn quân sao có thể đánh bại được quân Giao Châu? Xin Cam Tướng quân hiểu cho chỗ khó của chúng tôi mà khoan dung thêm về số người, Ngô hầu sẽ vô cùng cảm kích.
Cam Ninh khoanh tay đi qua đi lại trong đại trướng, như thể đang đấu tranh tâm lý kịch liệt, Lỗ Túc nhận thấy một tia hy vọng liền nói thêm:
- Sau này Ngô hầu sẽ đích thân viết một phong thư cho Hán Vương điện hạ để nói rõ tình huống, tuyệt đối sẽ không khiến Cam Tướng quân bị liên lụy.
Cam Ninh cuối cùng thở dài đáp:
- Ta đã kết giao với Giang Đông nhiều năm, nói thẳng, tất cả hành động của Ngô hầu đã làm trái tim ta băng giá, ví như lần thất bại ở Hợp Phì, cuối cùng Ngô hầu lại đổ trách nhiệm binh bại lên Cam Ninh ta, nói là vì ta dẫn binh đến chậm, chuyện đổi trắng thay đen, nói sai sự thật như thể khiến ta sao có thể tin tưởng vào thành ý của Ngô hầu?
Lỗ Túc vừa định giải thích thì Cam Ninh đã khoát tay chặn lại:
- Đương nhiên, ta sẽ không vì ân oán cá nhân mà ảnh hưởng tới quan hệ hai nước, ta cũng sẽ dành biến thông lớn nhất cho quân Giang Đông trong phạm vi chức quyền của ta, trú binh của quân Giang Đông ở bốn quận Kinh Nam có thể quá một vạn người hay không, điều này không nằm trong chức quyền của Cam Ninh ta, ta có thể mặc kệ, coi như không biết việc này, nhưng thủy đạo Trường Giang phải đi qua trọng địa chiến lược của Giang Hạ, gồm mỏ đồng và nơi sản xuất dầu hỏa, tầm quan trọng của nó ta không cần nói, Lỗ Đô đốc cũng biết, vì thế, quân Giang Đông quá cảnh qua Giang Hạ nhiều nhất không thể quá một vạn quân, nhiều hơn một người cũng không được, xin Lỗ Đô đốc thứ lỗi.
Lỗ Túc dần tức giận, ông ta đứng dậy, cực kỳ bất mãn nói:
- Hai bên đã ký minh ước cùng ngăn địch, giờ quân Giao Châu xâm phạm vào lợi ích của Giang Đông, theo minh ước, Kinh Châu nên chủ động xuất binh, hỗ trợ quân Giang Đông chống lại sự quấy nhiễu của quân Giao Châu, nhưng cho đến khi quân Giang Đông bị toàn diệt ở quận Trường Sa, vẫn không thấy Kinh Châu xuất tí binh nào, Kinh Châu đã không coi minh ước ra gì, tại sao Cam Tướng quân giờ lại luôn mồm lôi minh ước ra để nói, chẳng phải giỏi bao biện sao?
Cam Ninh không hề nhượng bộ, cũng giành để nói:
- Minh ước là một chuyện, còn xuất binh là chuyện khác, không có binh phù của Hán Vương điện hạ, ai dám tự tiện xuất binh? Khi Giao Châu tiến đánh phương bắc, Giang Đông có tới Thành Đô thỉnh cầu Hán Vương phái binh trợ chiến không? Nếu Hán Vương ra lệnh xuất binh, binh phù tới, Cam Ninh ta dám kháng lệnh không theo không? Còn Lỗ Đô đốc luôn miệng nói ta quá đáng, không cho quân Giang Đông quá cảnh tới bốn quận Kinh Nam, ta lại rất lấy làm ngạc nhiên, tại sao nhất định phải đi qua Giang Hạ? Rõ ràng có thể đi đường bộ qua quận Dự Chương để tiến vào quận Trường Sa, cũng có thể thu phục được vùng đất đã mất, ta giờ rất nghi ngờ mục đích thật sự của quân Giang Đông, các ngươi không phải tới Kinh Nam là muốn thừa cơ cướp lấy Giang Hạ đấy chứ, vì thế bây giờ ta quyết định, trong phạm vi chức quyền của ta, không cho quân Giang Đông một binh một thuyền tiến vào lãnh thổ Giang Hạ, nếu Giang Đông dám mạnh mẽ xông tới, ta coi như Giang Đông đã tuyên chiến với chúng ta.
Thái độ của Cam Ninh vô cùng cứng rắn, Lỗ Túc giận dữ, đứng dậy căm tức nói:
- Ta phải đi tìm Hán Vương, xem ai có đạo lý?
- Xin cứ tự nhiên! Hán Vương bây giờ đang ở Tương Dương, Lỗ Đô đốc cứ việc tới đó.
Cam Ninh xoay người bước ra ngoài trướng, đi tới cửa, y dừng lại, quay đầu lạnh lùng nói:
- Bành Trạch vốn là địa bàn của Giang Hạ, ta cho các ngươi dừng chân ở Bành Trạch, còn mượn đường trước hồ Bành Trạch để tới Cán Giang, đã là thành ý lớn nhất rồi, nếu thật sự muốn trở mặt với ta, ngay cả Bành Trạch ta cũng không cho các ngươi vào.
Nói xong, y căn dặn binh lính hai bên.
- Tiễn Lỗ Đô đốc xuất doanh!
Lỗ Túc không có bất kỳ cơ hội nào, gần như bị binh lính quân Hán đuổi ra khỏi quân doanh, bên ngoài đại doanh, Lỗ Túc dần bình tĩnh lại, ông bỗng ý thức được, nếu Lưu Cảnh ở ngay trong đại doanh, vậy thái độ của Cam Ninh chắc chắn là thái độ của Lưu Cảnh, nếu Lưu Cảnh thật sự đã đi Tương Dương, nhất định hắn cũng dặn dò lại, không cho quân Giang Đông đi qua Giang Hạ, e rằng chính là ý của Lưu Cảnh.
Nghĩ thông suốt điều này, Lỗ Túc bỗng mất hết hứng, cũng chẳng muốn đi Tương Dương tìm Lưu Cảnh nữa mà buồn bã đi thuyền quay về Bành Trạch.
Tôn Quyền hạ lệnh cho Lục Tốn đợi ở thành Nam Xương mười ngày, chính là để cho quân đường phía tây của Lã Mông tiến vào quận Trường Sa, chặt đứt đường lui của quân Giao Châu, lúc này Lã Mông dẫn ba vạn thủy quân, chia ra bốn trăm chiếc thuyền lớn, tất cả đã sắp xếp xong, chỉ chờ Tôn Quyền ra lệnh, đội thuyền sẽ trùng trùng điệp điệp xuất phát, tiến vào Giang Hạ.
Nhưng tin tức Lỗ Túc mang về lại khiến Tôn Quyền vô cùng kinh hoàng và ủ rũ, Cam Ninh không cho quân Giang Đông mượn đường ở thủy vực Giang Hạ, nếu quân Giang Đông cứ cố đi, coi như là tuyên chiến, tin này làm cho Tôn Quyền giận tím mặt, y đập bàn phẫn nộ quát:
- Đúng là ức hiếp người quá đáng, Cam Ninh chẳng qua là một Tướng quân địa phương nhỏ bé, có quyền lực gì quyết định đại sự của hai nước?
Trương Chiêu ở bên cạnh liếc nhìn Lỗ Túc, ánh mắt u ám:
- Chẳng lẽ vì cuộc chiến ở Hợp Phì lần trước, Ngô hầu và Cam Ninh có mâu thuẫn, Cam Ninh ghi hận trong lòng, bởi vậy muốn trả thù Ngô hầu hay sao?
Lời này rõ ràng đang nói Cam Ninh, nhưng thực tế lại ám chỉ Lỗ Tục hành sự bất lực, quả nhiên, Tôn Quyền bất mãn nói với Lỗ Túc:
- Tử Kính, việc trọng đại như thế, sao không đi tìm Lưu Cảnh, lại tìm Cam Ninh, y có quyền gì quyết định việc này?
Lỗ Túc vội vàng đáp:
- Hồi bẩm Ngô hầu, vi thần cho rằng Lưu Cảnh thật ra đang ở trong quân doanh Giang Lăng, lời Cam Ninh nói chính là ý của Lưu Cảnh.
Trương Chiêu cười nhạt một tiếng:
- Lỗ Đô đốc, câu này không đúng rồi, ngươi có căn cứ gì mà nói Lưu Cảnh đang ở Giang Lăng? Đây chẳng qua là suy đoán chủ quan của ngươi, nếu Lưu Cảnh thật sự không ở Giang Lăng, mà như lời Cam Ninh đã nói là tới Tương Dương, ngươi lại không đi Tương Dương, đây chẳng phải đã làm trễ nải quân cơ đại sự của Ngô hầu sao?
Trong lòng Lỗ Túc cực kỳ căm hận Trương Chiêu, nhưng lại không tìm được chứng cớ phản bác, đành nói:
- Cho dù Lưu Cảnh khi ấy có ở Giang Lăng hay không, nhưng đã xảy ra chuyện trọng đại này, sao hắn có thể không tới Giang Lăng, hắn nhất định đã dặn dò Cam Ninh, do đó ta cho rằng ý của Cam Ninh chính là ý của Lưu Cảnh, Cam Ninh là người thận trọng, việc trọng đại như thế, nếu y không có chỉ thị của Lưu Cảnh, sao dám quả quyết từ chối chúng ta, ít nhất y sẽ nói hàm súc là phải xin chỉ thị của Hán Vương, chứ tuyệt nhiên không một mức từ chối thế.
- Tuy là nói như vậy, nhưng Tử Kính vẫn nên tự mình nói với Lưu Cảnh, chứ không phải ở đây suy đoán, phỏng đoán, đương nhiên Tử Kính không đủ kinh nghiệm, nhiều lần đã bị Lưu Cảnh lừa, kết quả này cũng hợp tình lý thôi.
Lỗ Túc giận dữ, hung hăng trừng mắt nhìn Trương Chiêu.
- Trương quân sư sao nhất định phải thừa cơ hãm hại Lỗ Túc ta, Lưu Cảnh không chịu gặp ta, ta chạy tới Tương Dương cũng có ích gì? Hắn lại sẽ tới Hán Trung, ta đuổi theo tới Hán Trung, hắn lại đi Quan Trung, như thế mới làm chậm trễ đại sự của Ngô hầu, hiện giờ ít nhất Cam Ninh đã từ chối chúng ta rồi, đó chính là thái độ của Kinh Châu.
- Được rồi!
Tôn Quyền rối bời trong lòng, ngắt lời Lỗ Túc:
- Tử Kính nghỉ ngơi trước đi! Có chuyện gì ta sẽ tìm ngươi.
Lỗ Túc thấy Tôn Quyền đã hoàn toàn loại mình ra khỏi vòng quyết sách, không khỏi có chút nản lòng thoái chí, ông ta thở dài trong lòng, khom người thi lễ rồi lui ra, lúc này Tôn Quyền tâm tư rối loạn, không rảnh để cảm nhận tâm trạng của Lỗ Túc, đợi Lỗ Túc rời khỏi, y lập tức hỏi Trương Chiêu:
- Tử Bố, chúng ta nên làm gì bây giờ?
Trương Chiêu thở dài:
- Không phải vi thần có thành kiến với Tử Kính, nhưng chuyện này Tử Kính quả thật khiến người khác bất mãn, vi thần dám chắc, ít nhất Cam Ninh sẽ đồng ý một vạn người quá cảnh, bởi vì năm ngoái chúng ta đã có sáu ngàn người đi, nhưng không biết Tử Kính nói thế nào thành ra kết quả này, Cam Ninh quả quyết từ chối, rõ ràng cho thấy đã chọc giận Cam Ninh, chi bằng ty chức đích thân đi Thành Đô một chuyến để nói chuyện với Bình Chương đài, có lẽ sẽ có thể xoay chuyển.
Tôn Quyền cũng không ngu xuẩn, mặc dù tước đi quyền lực của Lỗ Túc, nhưng vẫn khá hiểu con người này, y biết Lỗ Túc là người hiền hậu làm hết phận sự, những lời đã nói không phải gã tự ý bịa đặt, cho dù không có chứng cớ, nhưng Tôn Quyền cũng tin lời Lỗ Túc nói, Cam Ninh quả thực đã nhận được chỉ thị của Lưu Cảnh, nếu không y không dám quả quyệt cự tuyệt như thế, hậu quả này Cam Ninh không đảm đương nổi.
Tôn Quyền thở dài nói:
- Mấu chốt là thời gian của chúng ta không kịp nữa, còn kéo dài, việc cung cấp lương thảo sẽ có vấn đề, Tử Bố vẫn nên nói chuyện trước mắt đi.
Trương Chiêu trầm tư chốc lát nói:
- Hiện giờ có hai phương án có thể lựa chọn, một là đổi quân đội tây chinh quá cảnh Giang Hạ về một vạn, nhưng phải mang theo lương thực cung cấp cho ba vạn quân, hai vạn quân còn lại có thể đi theo đường bộ, tập kết ở quận Trường Sa, thần tin Cam Ninh sẽ không ngăn cản một vạn quân quá cảnh, dù sao cũng có minh ước, phương án thứ hai là từ bỏ việc quá cảnh Giang Hạ, ba vạn quân đi đường bộ hết, vòng qua quận Trường Sa, đánh hạ huyện Lâm Tương thu hoạch lương thảo tiếp viện, hai phương án này mặc dù hơi rắc rối, nhưng cuối cùng đề có thể hình thành phương án ban đầu là đông tây hợp kích.
Tôn Quyền chắp tay đi vài bước, cuối cùng y quyết định.
- Phương án thứ hai sẽ gặp vấn đề tiếp tế lương thảo, quá mạo hiểm, ta vẫn quyết định dùng phương án một, ít nhất do chúng ta tự mang theo lương thảo, không bị người khác khống chế.
Đề xuất Voz: Nữ tiếp viên