Chương 826: Tiêu diệt từng bộ phận.

Chương 826: Tiêu diệt từng bộ phận.

Tưởng Khâm mặc dù bình thường mê uống rượu, nhưng trong thời gian chiến tranh gã tuyệt đối sẽ không uống nhiều, sở dĩ gã say như chết là vì rượu gã uống đã bị Trương Huyện lệnh thả thuốc, dù không phải thuốc độc, nhưng đủ khiến gã say bất tỉnh thời gian dài, có điều tình thế nguy cấp, đám thân binh vẫn phải nghĩ cách dùng nước giếng lạnh như băng dội cho gã tỉnh.

Tưởng Khâm mơ mơ màng màng mở mắt ra, chỉ thấy đầu đau muốn nổ tung, gã uống một hơi rất nhiều nước giếng, lúc này mới tỉnh táo lại một chút.

Gã nghe thấy khắp nơi là tiếng người hô ngựa hí, tiếng khóc rung trời, trong không khí tràn ngập mùi khói gay mũi, gã lập tức kinh hãi, vội vã hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì thế?

- Tướng quân, quân địch phóng hỏa trong thành, cả huyện thành đều bị đốt rồi.

Tưởng Khâm sợ tới mức tỉnh táo hoàn toàn, vội hỏi:

- Trần Tướng quân đâu?

- Vừa rồi có người thấy Trần Tướng quân dẫn quân lao về thành phía đông, tình hình không rõ thế nào, Tướng quân, đi nhanh đi! Sớm muộn cũng không kịp rồi.

Tưởng Khâm được thân binh của gã dìu lên ngựa, xách thương chạy trốn về cửa phía tây, Trần Vũ đã đi cửa phía đông thì gã sẽ đi cửa phía tây, hai bên không thể cùng ra khỏi thành từ một cửa thành được.

Lúc này trong thành ánh lửa ngút trời, khói đặc cuồn cuộn, những vật dẫn lửa như lưu huỳnh, cỏ khô giấu kín trong nhà dân trước đó khiến lửa lan cực kỳ nhanh, đã hơn nửa huyện thành bị đốt, trên con đường thông tới hai cửa thành chặt ních đám binh lính chạy thoát thân, bọn chúng hoảng sợ gào thét thật to, rất nhiều binh lính bị thương khó đi ngã trên mặt đất gào khóc cầu xin, khiến mọi người không đành lòng.

Trần Vũ xung trận lên trước, dẫn đầu lao ra khỏi cửa phía đông, phía sau hắn là mấy ngàn tên lính, ngoài thành là rừng cây lớn, cách đó không xa là đồi núi thấp, nhấp nhô trải dài.

Lúc này đã qua canh ba, bóng đêm nặng nề, trăng khuyết thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện trong làn mây mỏng, khiến cho rừng cây bên ngoài thành cũng lúc sáng lúc tối, Trần Vũ vừa xông ra khỏi cửa thành, chỉ nghe thấy một tiếng trống vang lên, ngay sau đó ánh lửa nổi lên bốn phía, hai đội quân từ trong rừng lao ra ở hai phía, đại tướng cầm đầu đầu báo đầumắt hoàn, yến cằm râu hùm, tay cầm Trượng bát xà mâu, chính là Trương Phi, y đã chờ ở đây lâu rồi.

Trương Phi rống to một tiếng như sấm, xà mâu tám trượng nhanh như chớp đâm tới, Trần Vũ bị tiếng hô của y làm cho tâm hoảng ý loạn, không còn lòng dạ ham chiến, gã thúc ngựa chạy trốn, nhưng trường mâu của Trương Phi đã nhanh hơn, Trần Vũ mắt thấy xà mâu đâm tới, vội vàng lắc mình nhưng vẫn chậm một bước, xà mâu của Trương Phi đã đâm xuyên qua giáp vai của gã.

Trần Vũ đau tận xương cốt, kêu thảm một tiếng rồi bị Trương Phi chọc cho ngã ngựa, mấy tên lính nhất loạt xông lên trói Trần Vũ lại.

Trương Phi vung mâu hô lớn:

- Kẻ nào đầu hàng sẽ miễn tội chết, kẻ nào ngoan cố chống lại sẽ bị đuổi hết vào thành chết cháy!

Giọng nói của y cực vang, mấy ngàn binh lính chạy ra khỏi thành đều nghe thấy rõ, đường trốn trước mắt bọn họ đã bị phong tỏa, chủ tướng Trần Vũ bị đâm ngã ngựa, ai nấy đều kinh hãi khiếp sợ, rối rít quỳ xuống đầu hàng.

Nhìn đám lính đầu hàng quỳ kín mặt đất, Trương Phi đắc ý cười to, lúc này, một tên lính chạy tới bẩm báo:

- Khởi bẩm Tướng quân, bên thành phía tây không ổn, tiểu Tướng quân không ngăn được quân địch phá vòng vây.

Trương Phi giận dữ, y quay đầu dặn dò phó tướng vài câu, sau đó quay đầu ngựa dẫn theo hơn một ngàn binh lính chạy về thành phía tây.

Bên ngoài thành phía tây do con trai của Trương Phi là Trương Bao dẫn ba ngàn lính bao vây, nhưng địa thế ngoài thành phía tây bằng phẳng, tầm nhìn trống trải, rất dễ phá vây, hơn nữa Tưởng Khâm liều chết chiến đấu kịch liệt với Trương Bao, khiến cho quân Giang Đông thoát khỏi vòng vây, vô số binh lính Giang Đông liều mạng chạy trốn ra cánh đồng mênh mông bên ngoài thành.

Tưởng Khâm bỗng nghe thấy có người hô to:

- Xa kỵ Tướng quân tới rồi.

Gã biết là Trương Phi tới, trong lòng rối bời, hét lớn một tiếng, đâm Trương Bao ba phát liên tục rồi thúc ngựa chạy trốn.

Trương Bao dù sao kinh nghiệm chưa đủ, mắt thấy phần lớn quân địch đều chạy thoát cũng vô cùng bối rối, nhưng cũng không cố truy kích Tưởng Khâm nữa mà thét ra lệnh binh lính vây kín.

Lúc này Trương Phi dẫn hơn một ngàn binh lính đuổi tới, y thấy hầu hết quân địch đều chạy thoát, ngay cả chủ tướng quân địch cũng chạy rồi, đứa con trai luống cuống tay chay, chặn đầu hở đuôi, làm việc không có chương pháp gì, trong lòng y giận tím mặt, vung roi quất vào con trai:

- Thằng khốn!

Trương Bao không dám tránh, bị phụ thân quất mạnh mấy roi, Trương Phi giờ mới nguôi giận, hạ lệnh:

- Thu nhỏ vòng vây lại, không được cho cá lọt lưới nữa!

Quân Giao Châu thu hẹp vòng vây, đám quân Giang Đông phía sau khó chạy trốn được, lúc này lửa lớn đã nuốt hết toàn thành, hoặc là đầu hàng, hoặc là chết cháy, quân Giang Đông phía sau cùng đường, đều giơ tay đầu hàng.

Trương Bao càng thêm xấu hổ, phụ thân tới thì trong nháy mắt đã xoay chuyển được cục diện, xem ra mình đúng là vẫn quá non nớt, gã vuốt vết roi trên mặt, không khỏi cúi đầu thở dài.

Tưởng Khâm chạy một mạch về phía tây, một lèo chạy xa hơn hai mươi dặm mới dừng lại thở hổn hển, gã quay đầu lại nhìn, binh lính phía sau chỉ còn vài trăm tên, Tưởng Khâm không kìm nổi tiếng thở dài:

- Thảm bại như thế này, ta sao ăn nói nổi với Ngô hầu?

Một giã Nha tướng tiến lên khuyên nhủ:

- Tưởng Tướng quân cũng đừng quá lo lắng, chúng ta là vì ngựa chạy nhanh, tại hạ nghĩ phía sau vẫn còn có rất nhiều binh lính chạy tới, chờ một chút, tình thế nhất định sẽ thay đổi.

Tưởng Khâm nghĩ cũng đúng, gã nhớ rõ đã có không ít người chạy thoát, đoàn người chờ trên con đường phải đi qua để thu nạp tàn quân, tới trưa ngày hôm sau đã thu nạp được hơn năm ngàn người, lúc này Tưởng Khâm cũng nhận được tin Trần Vũ bị bắt, phần lớn binh lính đều đầu hàng, quân Giao Châu đã rút lui khỏi Dư Huyện.

Tưởng Khâm lại dẫn quân quay lại Dư Huyện, mặc dù cả huyện thành đều bị thiêu hủy, khắp nơi tường đổ vách xiêu khiến mọi người kinh hãi, có điều binh lính chết cháy cũng không nhiều, chỉ có hơn ngàn người, điều này liên quan đến lý do huyện thành quá nhỏ, đại bộ phận binh lính đều có thể kịp thời chạy ra khỏi thành, khiến Tưởng Khâm cảm thấy vui mừng, gã cùng binh lính mai táng những huynh đệ đã chết, sau đó rút quân về phía huyện thành Nam Xương.

Không phải Tưởng Khâm không có lòng tin tây tiến, mà là lương thực của họ đã không đủ để chống đỡ hành quân tới quận Trường Sa, chỉ có thể trở về doanh trại chính.

Quân Giao Châu chỉ phải trả giá rất nhỏ đã toàn diệt được hai vạn quân Giang Đông ở Dư huyện, bắt được hơn mười ba ngàn tù binh và bắt được cả Đại tướng Trần Vũ, giành thắng lợi to lớn, thắng lợi này đã cổ vũ mạnh mẽ sĩ khí của quân Giao Châu, khiến quân Giang Đông lâm vào thế bị động rất lớn.

Nhưng đúng lúc này, ba nghìn quân Hán bảo vệ đặc sứ Bàng Thống do Lưu Cảnh phái đi đã tới huyện Tân Dư.

Trong bốn quân sư của Lưu Cảnh, Bàng Thống xếp thứ ba, nhưng về chức quan mà nói, ông hoàn toàn giống với Pháp Chính đứng ở vị trí thứ tư, đều là Trung lang tướng quân sư, tước vị cũng như nhau, phong làm Đình hầu, còn Giả Hủ là Tướng quân quân sư, phong làm Hương hầu, là văn chức cao nhất trong quân, Tư Mã Ý thì kiêm nhiệm quân chính, vừa là Trung lang tướng quân sư, vừa đảm nhiệm Thượng thư ở Bình Chương đài chủ quản quân vụ.

Cho dù giấc mơ của Bàng Thống là được vào Bình Chương đài phong tướng, nhưng trong lòng y hiểu, mình còn chưa đủ kinh nghiệm, có lẽ phải mười năm nữa, nhưng cho dù thế nào, y cũng đã vô cùng thỏa mãn với chức quan và tước vị hiện tại.

Thực ra Bàng Thống còn có một mơ ước khác, đó là thay mặt nước Hán đi sứ Giao Châu, y muốn để Lưu Bị thấy, trước đây Lưu Bị coi thường mình, trong khi đó Lưu Cảnh lại làm mình tỏa sáng, thực hiện được hoài bão trong lòng, y rất muốn xem vẻ mặt của Lưu Bị để xả được ác khí trong lòng.

Mặc dù không được đi sứ Giao Châu, nhưng hôm nay Lưu Cảnh bổ nhiệm y làm đại diện toàn quyền đi sứ quân Giao Châu, cũng khiến Bàng Thống cảm thấy hãnh diện, ít nhất y có thể đứng thẳng trước mặt Gia Cát Lượng rồi.

Bàng Thống rất cảm kích trước sự sắp xếp của Lưu Cảnh, còn cho ba nghìn quân bảo vệ mình tới huyện Tân Ngô, vinh quang này đủ để khiến y cảm động đến rơi nước mắt, hành quân đã sắp đến huyện thành, có quân sĩ chỉ vào thành trì phía trước hô to:

- Quân sư, đó chính là huyện Tân Ngô.

Bàng Thống gật đầu, y cũng nhìn thấy, lúc này, phía trước bụi đất tung bay, một nhóm kỵ binh lao nhanh ra đón, sớm đã có quân Hán tiếp đón, lát sau, quân Hán dẫn theo hai tướng lĩnh trẻ tuổi, bọn họ nhất loạt khom mình thi lễ trên ngựa.

- Quan Hưng, Trương Bao phụng mệnh của quân sư nhà ta, tới đón tiếp Bàng quân sư.

Bàng Thống mỉm cười, hóa ra là hai vị này, lúc trước khi y rời khỏi chỗ Lưu Bị, hai người này vẫn còn là thiếu niên, giờ loáng cái đã là tướng quân trẻ tuổi oai hùng rồi, Bàng Thống vội vàng đáp:

- Hóa ra là hai vị hiền chất, nhiều năm không gặp, đều đã trưởng thành rồi.

Quan Hưng nịnh nọt nói:

- Có năm sáu năm không gặp Bàng Quân sư, xem ra, Bàng tiên sinh vẫn phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong như trước đây.

Bàng Thống cười to:

- Lệnh tôn chưa từng nói ngoa, mồm mép lém lỉnh như hiền chất đây, là học từ ai vậy?

- Không ai dạy cả, không thầy cũng tự thông tỏ!

Mọi người lại được một trận cười to, lúc này mới đưa Bàng Thống đi về phía huyện thành, ở cửa huyện thành, Gia Cát Lượng dẫn các tướng lĩnh chờ sẵn, trong lòng Gia Cát Lượng rất rõ, chiến dịch này trên thực tế do Lưu Cảnh thao túng, thắng bại cuối cùng cũng do Lưu Cảnh quyết định.

Ví như lần này họ có thể thắng quân Giang Đông ở Dư Huyện, cũng hoàn toàn là do Lưu Cảnh cố ý sắp xếp, chính là hắn không cho quân Giang Đông mượn đường Trường Giang, mới ép quân Giang Đông phải đi đường bộ, cuối cùng bị họ nắm cơ hội, nếu Lưu Cảnh không muốn để quân Giao Châu giành thắng lợi, cũng rất đơn giản, hắn chỉ cần tùy ý phái một nhóm quân xuôi xuống Giao Châu thì mình sẽ phải rút quân.

Chính vì hiểu được điểm mấu chốt này nên Gia Cát Lượng mới thể hiện thái độ khiêm tốn, đặc biệt ra ngoài thành nghênh đón Bàng Thống, lúc này, Gia Cát Lượng thấy Bàng Thống xuống ngựa, y liền tiến đến chào đón, vừa cười vừa nói:

- Sĩ Nguyên, đã lâu không gặp.

Mặc dù Bàng Thống có cảm giác mở mày mở mặt, nhưng bản tính y không ngang ngược kiêu ngạo, sau khi tôn nghiêm được thỏa mãn cực đại, y cũng bắt đầu lý trí lại, thể hiện được phong độ cần có của Quân sư nước Hán, y cười thi lễ:

- Rất vui được gặp lại hiền đệ.

Bàng Thống lớn hơn Gia Cát Lượng hai tuổi, hai người là bạn thân khi còn ở Long Trung, cùng học mười năm, tình cảm vô cùng thắm thiết, vứt bỏ danh lợi và ân oán trước mặt, lúc này, họ đều thấy vô cùng thân thiết, hai người bắt tay cười nói vui vẻ, nhìn nhau cười, tiêu tan ân oán năm xưa.

Bàng Thống thi lễ với Quan Vũ và Trương Phi, giờ y đã hoàn toàn vứt bỏ sự không vui trước đây, dung nhập vào vai trò hiện tại của mình, cười nói vài câu rồi bước vào huyện thành Tân Ngô cùng với mọi người.

Đoàn người vào huyện nha ngồi, Gia Cát Lượng sai người dâng trà, sau đó mới thành khẩn nói với Bàng Thống:

- Ta nghe nói huynh trưởng được Hán Vương trọng dụng, trong lòng không khỏi vui mừng, ta biết rất rõ tài năng của huynh trưởng, đáng tiếc Lưu hoàng thúc không nhìn ra, khiến huynh trưởng như ngọc quý bị bụi che lấp, nhưng Hán Vương lại trọng dụng huynh trưởng, từ đó có thể thấy, về phương diện dùng người, hoàng thúc quả thực kém Hán Vương một bậc.

Sự thẳng thắn của Gia Cát Lượng khiến Bàng Thống có phần bất ngờ, nhưng nghĩ lại y liền hiểu được ý của Gia Cát Lượng, Gia Cát Lượng đang mượn mình để khen ngợi Hán Vương, tạo không khí cho cuộc nói chuyện sau này, Bàng Thống khẽ mỉm cười nói:

- Thật ra cũng không phải hoàng thúc không biết nhìn nhận con người, thực sự là hoàng thúc không có cơ hội để ta phát huy hoài bão trong lòng, còn Hán Vương lại liên tục tác chiến với Tào Tháo, như thế sẽ tạo ra rất nhiều cơ hội, có điều nói thẳng ra, về ý chí thiên hạ, Lưu hoàng thúc quả thật không bằng Hán Vương, Hán Vương cũng không chỉ một lần nói cho ta, điều hắn tiếc nuối nhất là không có được Ngọa Long đại tài.

Không đợi Bàng Thống nói xong, Gia Cát Lượng liền khoát tay nói:

- Giờ không nói những chuyện này nữa, Hoàng thúc đối đãi với ta ân trọng như núi, ta sẽ không bao giờ hai lòng.

- Vậy được rồi! Chúng ta bàn chuyện chính sự trước, sau đó hãy ôn lại chuyện cũ.

Đề xuất Voz: Ma ban trưa - thể loại tâm linh
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN