Chương 827: Ngồi ăn hoa hồng.
Chương 827: Ngồi ăn hoa hồng.
Mặc dù Bàng Thống và Gia Cát Lượng ôn chuyện cũ vui vẻ, có tình bằng hữu sâu nặng, nhưng bàn đến chính sự, hai người lập tức thu vẻ mặt cười nói lại, trở nên nghiêm túc, Bàng Thống trầm ngâm một lát nói:
- Lần này ta phụng mệnh Hán Vương điện hạ toàn quyền ủy thác tới đây, Hán Vương điện hạ cho rằng, có một số việc cần làm rõ với quân Giao Châu, nên ta muốn nói một số chủ đề có thể không vui vẻ lắm.
Gia Cát Lượng thầm suy nghĩ:
- Lưu Cảnh quả nhiên ngày càng lợi hại, trước khi khai chiến đều không nói gì, cái gì cũng nhượng bộ, một khi hai quân bước vào giao chiến, hắn mới bắt đầu đưa ra yêu cầu, tất nhiên là rao giá trên trời.
Gia Cát Lượng thở dài trong lòng, y cảm thấy không biết làm sao và rất bị động, nhưng lại không thể làm gì, lúc này y sai người mời Quan Vũ và Trương Phi tới để cùng tham gia hội đàm, Gia Cát Lượng nắm chắc trong lòng, một khi quân Giao Châu bị buộc phải có nhượng bộ lớn, không được Quan Vũ và Trương Phi đồng ý, chỉ sợ Gia Cát Lượng y cũng không làm được, quan trọng hơn là, y phải ăn nói với Lưu Bị.
Đợi mọi người đều ngồi xuống, Gia Cát Lượng mới khẽ khom người nói:
- Hai bên hợp tác quý ở chỗ đối đãi chân thành với nhau, mời Sĩ Nguyên cứ nói thẳng.
- Đã thế, ta sẽ nói thẳng, Hán Vương điện hạ cho rằng Kinh Nam là một phần không thể tách rời của Kinh Châu, trước đây nhường cho Giang Đông là hành động bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng gặp phải sự phản đối nhất loạt của quân dân nước Hán, cũng ảnh hưởng đến uy danh của Hán Vương ở Kinh Châu, do đó chúng tôi quyết định sau chiến dịch lần này lại đưa bốn quận Kinh Nam vào bản đồ của Kinh Châu.
Mặt Gia Cát Lượng biến sắc, đây là kết quả y đã lường đến, nhưng không ngờ tới nhanh như vậy, Trương Phi và Quan Vũ đều giận tím mặt, Quan Vũ tức giận nói:
- Kinh Nam là do chúng ta đoạt được từ tay của Giang Đông, hao phí tiền của, tổn thất binh lính, Kinh Châu không mất một binh tốt nào, nói lấy là lấy đi, không coi chúng ta ra gì sao?
Trương Phi càng nổi trận lôi đình hơn, y rút kiếm chỉ về phía Bàng Thống hét lớn:
- Thu hồi lời của ngươi lại ngay, nếu không một kiếm của ta làm thịt ngươi.
Bàng Thống không chút hoang mang đáp:
- Ta chỉ đến thuật lại ý kiến của Hán Vương, đây không phải là điều kiện hay yêu cầu gì, chúng tôi nhất định sẽ thu hồi Kinh Nam lại, còn thu hồi thế nào, chúng tôi không để quý quân chắp tay nhường cho, có thể dùng phương thức thu hồi khác, cũng không nói là bây giờ, chỉ là muốn các ngươi biết có chuyện này là được.
Bàng Thống nói rất súc tích, Gia Cát Lượng đã hiểu, cái gọi là phương thức khác chính là dùng chiến tranh thu hồi, Gia Cát Lượng vội bảo Trương Phi bình tĩnh lại, rồi nói với Bàng Thống:
- Chuyện về bốn quận Kinh Nam ta đã biết rồi, nhưng ta cũng không thể cho Sĩ Nguyên bất kỳ câu trả lời nào, mời Sĩ Nguyên nói tiếp.
Bàng Thống lại tiếp tục nói:
- Ban nãy ta nói đến chuyện bốn quận Kinh Nam, có thể từ từ bàn bạc sau này, nhưng một yêu cầu tiếp theo, Hán Vương hy vọng quân Giao Châu làm ngay được.
- Xin cứ nói!
Gia Cát Lượng không lộ sắc mặt.
- Yêu cầu thứ hai chính là muốn quân Giao Châu giao hết tù binh Giang Đông cho chúng ta, không chỉ tù binh ở Dư Huyện lần này, mà bao gồm cả tù binh ở quận Trường Sa, hy vọng quân Giao Châu làm được ngay.
Ngữ khí của Bàng Thống vẫn hùng hổ dọa người như thế, lời nói sắc bén thẳng thắn, khiến Quan Vũ nghiến răng nghiến lợi hỏi:
- Nếu chúng ta không đáp ứng thì sao?
- Rất đơn giản, nếu quý quân không đồng ý yêu cầu này, chúng tôi sẽ lập tức xuất binh, liên hợp với quân Giang Đông toàn diệt các ngươi, đồng thời quân Hán sẽ chỉ huy quân đội xuôi phía nam, trực tiếp tiêu diệt Giao Châu.
Trong đại trướng lập tức lặng ngắt như tờ, Bàng Thống đã không phải đang thương lượng gì, mà là đang trắng trợn uy hiếp, ngay cả Gia Cát Lượng cũng biến sắc mặt, hồi lâu mới lạnh lùng nói:
- Khẩu khí của Hán Vương thật lớn.
Bàng Thống khẽ lắc đầu:
- Xem ra Khổng Minh vẫn không hiểu Hán Vương điện hạ, người tuyệt đối không nói mạnh miệng, càng không làm những việc mình không nắm chắc, ta cũng không giấu chư vị, Tướng quân trấn nam của nước Hán, lão Tướng quân Hoàng Trung đã dẫn bốn vạn liên quân người Man và Hán đóng quân ở Linh Lăng, bất cứ lúc nào cũng xông được vào quận Thương Ngô.
Mọi người có mặt đều trầm lặng, lâu sau, Gia Cát Lượng mới thở dài nói:
- Sự việc đến đột ngột quá, mời Sĩ Nguyên đi nghỉ ngơi trước, chúng tôi phải bàn bạc một chút.
Bàng Thống đứng dậy chắp tay nói:
- Các vị cứ thong dong thảo luận, ta cáo từ trước!
Nói xong, y xoay người đi ra khỏi đại trướng, Trương Phi nhìn theo bóng y đi xa, không khỏi hung hăng nhổ một cái, khẽ mắng:
- Chó cậy thế chủ!
Lúc này, Quan Vũ lo lắng hỏi:
- Quân sư, Bàng Thống nói những lời này là thật sao?
Gia Cát Lượng thở dài:
- Ta tin đây là thật, cũng bởi vậy thấy được sự cứng rắn của Lưu Cảnh, trên thực tế, đây là kế hoạch từ lâu của hắn, chỉ đợi chúng ta lâm vào cảnh khổ chiến với quân Giang Đông, hắn mới đưa ra, nói hắn đê tiện vô xỉ hay giậu đổ bìm leo cũng được, chúng ta vẫn phải đối mặt với sự thật, cũng ta đã không còn lựa chọn.
- Nhưng nếu chúng ta nghe theo lời hắn, chúng ta có được cái gì?
Quan Vũ không cam lòng hỏi.
- Chúng ta sẽ được quận Dự Chương và quận Bà Dương, ta tin đây là ẩn ý mà Lưu Cảnh không nói ra, hắn phái Bàng Sĩ Nguyên tới, về thái độ đã cho thấy rõ, hai điều kiện này không cho cò kè mặc cả.
Trương Phi tức giận đến đỏ bừng cả mặt, một lúc lâu sau mới nói đầy căm hận:
- Quả đúng là cường đạo, chúng ta cực khổ công phá quân địch, bắt được tù binh, giờ lại phải khoanh tay giao cho chúng, đây chẳng phải ngồi mà ăn hoa hồng sao?
- Lưu Cảnh quả thật rất quá đáng, nhưng chúng ta cũng chỉ có thể theo lệnh, trước tiên đêm tù binh giao cho Bàng Sĩ Nguyên mang đi! Còn về bốn quận Kinh Nam, cuối cùng tùy tình thế hãy nói, hai vị tướng quân thấy thế nào?
Quan Vũ và Trương Phi nhìn nhau, Trương Phi giận dữ nói:
- Ta không còn lời nào để nói, các ngươi tự quyết định đi.
- Quan Tướng quân thì sao?
Gia Cát Lượng lại hỏi.
Quan Vũ chậm rãi gật đầu:
- Như lời quân sư nói, chúng ta đã không còn lựa chọn nào khác, ta đồng ý phương án của quân sư, trước tiên giao tù binh cho họ, bốn quận Kinh Nam kéo dài chút hãy bàn.
Gia Cát Lượng gật đầu, lập tức nói với thân binh bên cạnh:
- Đi mời Bàng tiên sinh tới đây!
Hồ Bành Trạch, đây vốn là doanh địa thủy quân ở phía đông của Giang Đông, tiếp giáp với Sài Tang, nhưng từ sau chiến dịch tây chinh năm Kiến An thứ mười bốn thảm bại, Giang Đông đã cắt nhường hồ Bành Trạch và huyện Bành Trạch cho Kinh Châu, lần này Tôn Quyền đích thân dẫn quân Giang Đông tây chinh tới Dự Chương và Kinh Nam, hồ Bành Trạch đã trở thành trọng địa hậu cần của quân Giang Đông, đương nhiên, việc này trước đó đã được Kinh Châu cho phép, Cam Ninh mặc dù không cho chủ lực thủy quân Giang Đông tây tiến vào Giang Hạ, nhưng cuối cùng cho phép quân Giang Đông đóng quân ở hồ Bành Trạch, đây cũng là điều kiện không thể thiếu, để vào Cán Giang, nhất định phải đi qua hồ Bành Trạch.
Đề xuất Tiên Hiệp: Trong Tông Môn Trừ Ta Ra Tất Cả Đều Là Gián Điệp