Chương 825: Phục kích Dư Huyện.

Chương 825: Phục kích Dư Huyện.

Cam Ninh mặc dù nói độc ác, nhưng đó chỉ là nói cho có khí phách, nếu quân Giang Đông dám mạnh mẽ xông vào thủy vực Giang Hạ sẽ coi như là tuyên chiến, nhưng trên thực tế y vẫn chấp hành điều khoản của minh ước, không vượt quá giới hạn trên là một vạn quân thì sẽ cho phép quá cảnh.

Đương nhiên, có vượt qua một vạn hay không phải do thủy quân Kinh Châu kiểm chứng, trên mặt sông Sài Tang, chiến thuyền của thủy quân Giang Đông gần như đều qua kiểm đếm số người mới từng chiếc từng chiếc tiến vào quận Trường Sa dưới sự bảo vệ của chiến thuyền thủy quân Kinh Châu.

Việc này cực kỳ tốn thời gian và công sức, bốn trăm chiến thuyền, Lã Mông dẫn một vạn quân đi mười ngày mới đến được quận Trường Sa, mà lúc này Lục Tốn ở Nam Xương đã đợi nửa tháng rồi, thời gian kéo dài khiến tinh thần binh sĩ Giang Đông suy giảm, lòng quân không phấn chấn, sau đó hậu quả nghiêm trọng hơn cũng đã ngầm thể hiện ra.

Ở ngoài khoảng trăm dặm phía nam huyện Nam Xương, một đội quân Giang Đông với hai vạn người đang gấp rút hành quân về phía tây, đây là bởi Tôn Quyền đang bị bức bách mới chọn phương án đầu tiên, hai vạn quân đi theo đường bộ hướng về quận Trường Sa do Đại tướng Tưởng Khâm và Trần Vũ dẫn đầu.

Mặc dù trong quân đội cũng có phân chia phe phái, nhưng không phân biệt rõ ràng như quan văn, Tưởng Khâm thuộc phe Phương bắc, còn Trần Vũ thuộc phe Lư Giang, nhưng hai người lại rất ăn ý, không có mâu thuẫn giữa hai phái, hai người phụng mệnh của Tôn Quyền, theo đường bộ chạy tới quận Trường Sa tụ hợp với quân của Lã Mông.

Theo đường bộ đi về phía tây, tuyệt đối không nhẹ nhàng như đi đường thủy, đường sá gian nguy, phải xoay người vượt đèo, tuy nhiên may mà không có quân Kinh Châu kiểm tra gây khó dễ, họ không mất đến mười ngày mà chỉ đi năm ngày đã tới được quận Trường Sa.

Quân đội hành quân với trang bị nhẹ nhàng, không có quân nhu, đám binh lính chỉ mang theo trang bị cơ bản nhất, một cây trường mâu, một thanh chiến đao, không mặc áo giáp cồng kềnh, mà mặc quân trang mềm mại, tiện cho việc leo núi lội nước, mặt khác mỗi binh lính đều mang theo lương khô cho năm sáu ngày, ngày đêm gấp rút hành quân, men theo con đường gập ghềnh nhấp nhô thẳng tiến tới quận Trường Sa.

Chập tối ngày hôm nay, quân đội đã hành quân được hơn ba trăm dặm, vào trong lãnh thổ của Dư Huyện, quân đội bước vào huyện thành nghỉ ngơi một đêm, sau đó tiếp tục hành quân, hai vạn đại quân tới khiến cho thị trấn nhỏ lập tức sợ tới mức gà bay chó chạy, đại đa số dân huyện đều trốn vào trong núi, chỉ có mấy chục lão già lớn tuổi không chịu đi, ở lại huyện thành, quân Giang Đông ở luôn trong nhà dân, nghỉ ngơi ăn lương khô, rất nhiều binh lính vô cùng mệt mỏi, lăn xuống đất ngáy khò khò.

Trong huyện nha, huyện lệnh Dư huyện đã chuẩn bị sẵn một bàn tiệc rượu từ lâu để mời Tưởng Khâm và Trần Vũ cùng uống.

Huyện lệnh họ Trương, điều ông lo nhất là vấn đề quân kỷ, vì thế luôn mồm nhấn mạnh bổn huyện là huyện nghèo, dân số chỉ có mấy ngàn người, dân chúng nghèo khổ, không có dầu nước gì, nhiều nhất chỉ có thể chuẩn bị một số món ăn dân dã để quân đội mang đi.

Tưởng Khâm hiểu được lo lắng của ông ta, quân đội của mình đều vào ở trong nhà dân, ông ta sợ quân đội trộm cắp tài sản của dân chúng, điều này chắc chắn khó mà tránh khỏi, tuy nhiên cũng phải nói dễ nghe một chút, gã liền khoát tay cười nói:

- Trương Huyện lệnh không cần lo lắng, đều là người một nhà, chúng ta sẽ không cướp bóc của cải dân chúng, tự sẽ trói buộc quân kỷ, bình an đến, bình an đi, sẽ không hủy hoại nhà dân.

Trương huyện lệnh mừng rỡ, liên tục kính hai người vài chén rượu rồi cười nói:

- Có muốn ta tìm hai cô gái xinh đẹp ngủ cùng hai vị tướng quân không?

Tưởng Khâm và Trần Vũ nhìn nhau, mặc dù có chút động lòng, nhưng Trần Vũ vẫn lắc đầu nói:

- Cảm tạ ý tốt của Trương Huyện lệnh, tuy nhiên quân kỷ nghiêm khắc, trên đường hành quân không cho nữ giới vào doanh trại, một khi Ngô hầu biết được, chúng tôi không chịu nổi trách nhiệm.

Lúc này, Tưởng Khâm lại hỏi:

- Không biết huyện Tân Ngô cách đây bao xa, liệu có đường đi thẳng tới đó không?

Trương Huyện lệnh nghĩ một lát:

- Huyện Tân Ngô cách trăm dặm về phía bắc, men theo dư thủy ngoài thành có thể tới thẳng huyện Tân Ngô, bình thường thương nhân từ Nam Xương tới chỗ chúng tôi, đều sẽ đi tới huyện Tân Ngô trước, sau đó mướn thuyền xuôi phía nam, hai huyện liên hệ rất chặt chẽ, vì thế trong vùng có câu tục ngữ “cô dâu Dư Huyện, chú rể Ngô Huyện”, ý nói huyện Tân Ngô giàu có, con gái Dư Huyện đều muốn lấy chồng ở đó.

- Thì ra là thế!

Trong lòng Tưởng Khâm có chút lo lắng, nháy mắt với Trần Vũ, Trần Vũ hiểu ý, đứng dậy nói:

- Ta về quân doanh trước, hai vị cứ từ từ uống.

Trần Vũ phải quay về quanh doanh tăng cường phòng ngự, gã cũng rất lo lắng, bọn họ trang bị đơn giản, vũ khí không đầy đủ, một khi gặp phải quân Giao Châu, chỉ sợ sẽ có rắc rối lớn.

Màn đêm dần buông xuống, bóng tối bao phủ lên huyện thành nhỏ này, cách mười dặm về phía bắc của huyện thành đã xuất hiện một đội quân đông nghìn nghịt, ước hơn một vạn người, chính là đội quân tinh nhuệ của Giao Châu do Đại tướng Trương Phi dẫn đầu, y phụng mệnh Gia Cát Lượng tới chặn nhánh quân Giang Đông, họ đã tới trước quân Giang Đông nửa ngày, không lập tức công thành mà kiên nhẫn chờ đợi cơ hội.

Lúc Trương Phi gần đi, Gia Cát Lượng đã đưa cho Trương Phi hai túi gấm, bảo y sau khi tới Dư huyện hãy mở túi gấm thứ nhất ra, túi gấm thứ nhất là chờ đợi, quân Giang Đông đi suốt ba trăm dặm, trên đường không có thành trì, Dư Huyện là huyện thành đầu tiên họ gặp, quân Giang Đông tất nhiên sẽ qua đêm nghỉ ngơi ở Dư Huyện, Trương Phi phải đợi đến sau canh ba mới hành sự.

Thời gian dần tới canh hai, lúc này, một bóng đen lặng lẽ trèo tường ra khỏi huyện thành, men theo con sông nhỏ chạy về phía bắc, trong khung cảnh nửa sáng nửa tối, người này chính là Trương huyện lệnh, ông ta chạy một mạch, nhanh chóng gặp được thám báo mà Trương Phi phái đi, Trương Huyện lệnh vội vã nói:

- Ta có tình báo quan trọng muốn báo cáo với Trương Tướng quân.

Đây là túi gấm thứ hai của Gia Cát Lượng, chính là nội ứng, khống chế vợ con của Trương Huyện lệnh, buộc ông ta hiến sức cho quân Giao Châu, thám báo dẫn Trương Huyện lệnh cưỡi ngựa chạy nhanh về phía bắc, rất nhanh đã tới chỗ đóng quân của quân Giao Châu để tìm Trương Phi.

- Khởi bẩm Trương Tướng quân, ta đã theo lời dặn dò của Tướng quân, chiêu đãi hai gã chủ tướng của quân Giang Đông, Trần Vũ không uống nhiều, nhưng Tưởng Khâm đã bị ty chức ép cho say khướt, hiện ở trong huyện nha, tuy nhiên có thân binh bảo vệ, không thể giết gã.

Trương Phi gật đầu nói:

- Ngươi để lại cho ta một cửa thành chứ?

Trương Huyện lệnh có phần căng thẳng:

- Thực ra thành trì Dư huyện cũ nát, có cửa thành hay không cũng không sao cả, hiện giờ cửa hai cửa thành phía đông và tây đều bị quân Giang Đông khống chế, chỉ cần dùng mấy thanh gỗ đẩy là có thể phá bỏ dễ dàng, ngoài ra ty chức đã theo lời Tướng quân chỉ bảo, sơ tán dân chúng, những thứ kia đã giấu ở trong thành.

Trương Phi vui vẻ cười nói:

- Được lắm, ngươi làm rất tốt!

Lúc này, Trương Huyện lệnh bèn hỏi:

- Ty chức đã làm xong theo lời dặn dò của Trương Tướng quân, vậy vợ con của ty chức.

- Yên tâm đi! Trương Phi ta là người coi trọng chữ tín, vợ con ngươi đều ở huyện Tân Ngô, ta sẽ sai người đưa ngươi đi, chuyện ở Dư Huyện thành công, quân sư còn sẽ trọng thưởng cho ngươi.

- Đa tạ Trương Tướng quân!

Trương Phi phái người đưa Trương Huyện lệnh đi, rồi mới ra lệnh cho thuộc hạ:

- Xuất phát!

Trương Phi dẫn một vạn quân trùng điệp hướng về phía Dư Huyện.

Trần Vũ đã tới trước phòng của Tưởng Khâm hai lần, gã nghe nói Tưởng Khâm uống đến say mềm, khiến gã vừa căm hận vừa lo lắng trong lòng, Tưởng Khâm rất mê uống rượu, đây là việc mà mọi người trong quân đều biết, nhưng trong khi xuất chinh mà Tưởng Khâm lại uống say thì đây là lần đầu tiên, cho dù đây không phải là tác phong của Tưởng Khâm, nhưng sự thật bày ra trước mắt, bước tới ngoài cửa đã nghe thấy tiếng ngáy như sấm từ trong phòng, mấy tên thân binh cười khổ lắc đầu:

- Trần Tướng quân, bọn tại hạ không gọi ngài ấy tỉnh dậy được.

Trần Vũ không biết làm thế nào, thở dài nói với thân binh:

- Đợi Tưởng Tướng quân hơi tỉnh lại, lập tức báo cho ta biết, hoặc bảo hắn tới tìm ta, ta có việc quan trọng bàn bạc với hắn.

Trần Vũ sở dĩ vội vã đi tìm Tưởng Khâm bàn bạc, là vì có binh lính khi lục soát trong nhà dân đã phát hiện ra rất nhiều lưu huỳnh để nhóm lửa, điều này khiến Trần Vũ rất cảnh giác, vội tới trao đổi với Tưởng Khâm, không ngờ Tưởng Khâm lại say đến bất tỉnh nhân sự, Trần Vũ không biết làm thế nào, đành chạy nhanh đến chỗ nhà dân vừa phát hiện ra lưu huỳnh.

Bởi vì chỉ có một hộ phát hiện ra lưu huỳnh, nên cũng không thể nói có người mưu đồ bất chính, lúc này, một binh lính chạy tới bẩm báo:

- Khởi bẩm Trần Tướng quân, bọn tại hạ không tìm thấy Trương Huyện lệnh, trong huyện nha không một bóng người.

Trần Vũ nhíu chặt mày, Huyện lệnh không hiểu sao lại mất tích, ở đây rốt cuộc có gì kỳ quái, gã không kịp nghĩ kỹ, lập tức ra lệnh cho thuộc hạ:

- Lục soát toàn bộ cho ta, kiểm tra kĩ, bất kỳ điểm đáng ngờ nào đều phải báo cáo cho ta!

Mấy trăm binh lính tuần tra đáp lại rồi tỏa đi bốn phía dò xét tình hình, đúng lúc này, một tên tướng tuần tra thành vội vàng tới bẩm báo:

- Trần Tướng quân, ở góc đông nam của tường thành có gì đó không ổn!

Trần Vũ vội vã đi theo tên tướng đó tới góc đông nam, ở đây đã có hơn một trăm binh lính đang dỡ bỏ tường thành, lúc này Trần Vũ mới phát hiện ra ở đây không có tường thành, đều chỉ là đống gỗ lộn xộn, hai tên lính ở đó kêu thảm thiết, tên tướng tuần tra giải thích:

- Một đội tuần tra của bọn tại hạ đi qua đây, kết quả hai huynh đệ này bước hụt chân ngã xuống, lúc đấy bọn tại hạ mới phát hiện ra bên trong trống rỗng, đều là những mảnh gỗ.

Vẻ mặt Trần Vũ khá căng thẳng, gã tiến lên quan sát kỹ đoạn tường thành bằng gỗ này, dài khoảng hơn một trăm trượng, gỗ đắp thành đều mục nát tơi tả, trông đã rất lâu năm rồi, dùng cây gỗ lớn đập vào là đã vỡ vụn, lúc này, đám binh lính cứu hai tên lính ra, ngã đến rách đầu chảy máu.

- Tướng quân, ở đây làm thế nào bây giờ?

Tên tướng tuần thành khẽ hỏi.

Trần Vũ nhìn canh giờ, đã sắp canh ba rồi, canh năm bọn họ sẽ dậy, chuẩn bị xuất phát, giờ sửa chữa lại cũng không cần thiết nữa, Trần Vũ lập tức hạ lệnh:

- Lấp trả lại toàn bộ đống gỗ.

Vừa dứt lời, trên đầu thành bỗng truyền đến tiếng kêu thảm thiết thê lương, một tên lính ngã mạnh xuống từ đầu thành, trước ngực cắm một mũi tên, tiếp sau đó, lại có mấy binh lính trúng tên ngã xuống, biến cố bất ngờ khiến Trần Vũ thất kinh.

Gã lập tức phản ứng lại, hét lớn:

- Có địch, mau đi báo động!

Mười mấy tên lính quay đầu lao vào trong thành, trên đường gào thét:

- Có địch, mau dậy đi!

Đúng lúc này, trên tường thành vang lên tiếng va đập cực kỳ nặng nề, gỗ vụn bay tán loạn, tường thành rách nát đã xuất hiện một lỗ lớn, nhìn qua lỗ đó, thấp thoáng có thể nhìn thấy bên ngoài bóng đen đông nghịt, không biết có bao nhiêu quân địch.

Trần Vũ gấp đến độ toát hết mồ hôi, gã quay đầu chạy nhanh về phía căn phòng mình ở, chiến mã và trường thương của gã đều ở đó, lúc này, một tên lính chạy tới, lo lắng nói:

- Trần Tướng quân, bọn tại hạ phát hiện trong rất nhiều căn nhà đều có lưu huỳnh và củi, cỏ, khắp nơi đều là vật dẫn lửa.

Trần Vũ đã không còn tâm tư nghe báo cáo nữa, gã vội la lên:

- Không cần lo những thứ này nữa, bảo các huynh đệ lập tức rời khỏi huyện thành, nhanh lên!

Chạy được vài bước, Trần Vũ lại quay đầu hô to:

- Giờ đi tìm Tưởng Tướng quân, bảo thân binh của hắn đưa Tưởng Tướng quân ra ngoài thành, quân địch sắp giết tới rồi, đi ngay đi.

Trần Vũ chạy như điên trên đường, chạy về chỗ ở của mình, cầm thương xoay người lên ngựa, hét lớn với đám thân binh:

- Mau theo ta đi!

Gã vừa lao ra đường lớn, chỉ nghe có binh lính hoảng sợ hô to:

- Cháy rồi!

Trần Vũ giờ mới nhận ra trên tường thành đứng đông nghìn nghịt quân đội, bọn chúng dùng hỏa tiễn bắn vào trong thành, bên trong thành nhiều căn nhà đã bốc lửa, khói đặc dày bốn phía, thế lửa lan tràn rất mạnh, nhanh chóng nối liền một vùng, lúc này, ngoài thành hỗn loạn, khắp nơi là tiếng la khóc của binh lính.

Trần Vũ lòng nóng như lửa đốt, hô lớn:

- Các huynh đệ, theo ta xông ra!

Đề xuất Linh Dị: Âm Phủ Thần Thám
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN