Chương 829: Nỗi đau của Dự Chương.
Chương 829: Nỗi đau của Dự Chương.
Lục Tốn lập tức hiểu ra, Tôn Quyền đang muốn nói Hạ Tề, gã thầm thở dài trong lòng, việc này trách ai được? Trước đây Hạ Tề xuất hiện trong danh sách của Tôn Bí, Ngô hầu không kịp thời diệt trừ ông ta, trái lại nuôi hổ thành họa, đây là vấn đề của bản thân Tôn Quyền!
Tuy nghĩ vậy nhưng Lục Tốn không dám có chút biểu lộ ngoài mặt, chỉ cúi đầu không nói, Tôn Quyền chắp tay đi qua đi lại trong đại trướng, nổi giận đùng đùng nói:
- Bao nhiêu năm nay, người Sơn Việt tiêu diệt không hết, rõ ràng là tên Hạ Tề này đang giở trò, nếu không phải sợ ép bức gã sẽ khiến gã cấu kết với người Sơn Việt tạo phản thì ta đã giết gã từ lâu, giờ gã không biết cảm ơn, trái lại còn ra sức ủng hộ kẻ phản nghịch, ta quyết sẽ không tha cho gã, không chỉ mình gã, mà cả đám người ủng hộ tên phản tặc trước kia, không bỏ qua cho bất kỳ ai cả.
Lục Tốn biết Tôn Quyền đang nói đến các nguyên lão như Hàn Đương, Chu Nhiên, Trình Phổ, liền cất lời khuyên nhủ:
- Ngô hầu đại quân ở bên ngoài, tạm thời không được manh động, tránh rút dây động rừng, trước tiên có thể âm thầm theo dõi.
Tôn Quyền gật đầu:
- Ta đương nhiên biết bức ép bọn họ sẽ gây bất lợi cho ta, có điều chiến dịch này nên làm thế nào đây? Bá Ngôn có sáng kiến gì không?
Lục Tốn im lặng suy nghĩ một lát bèn hỏi:
- Ngô hầu tạm thời có thể buông tha cho quận Dự Chương và Bà Dương được không?
- Không thể!
Tôn Quyền quả quyết trả lời, dừng một lát y lại bổ sung thêm:
- Nếu buông tha quận Dự Chương và quận Bà Dương, dân chúng Giang Đông sẽ kêu than ầm ĩ, tướng sĩ cũng sẽ không một lòng, cơ sở của ta đã bất ổn thì đám phản tặc kia nhất định sẽ lấy cớ dấy binh.
- Một khi đã như vậy, xin Ngô hầu hạ lệnh, chúng ta tập trung binh lực tiến công vào huyện Tân Ngô, lấy ưu thế binh lực đánh tan quân Giao Châu.
Tôn Quyền chắp tay đi vài bước, cuối cùng đã hạ quyết tâm, y quay đầu ra lệnh:
- Được, ta cho ngươi thêm một vạn quân trực thuộc, ngươi toàn quyền chỉ huy sáu vạn đại quân này, trong mười ngày phải đánh tan quân Giao Châu cho ta.
Mệnh lệnh này Lục Tốn mong chờ đã lâu, nhưng đồng thời cũng tăng thêm áp lực nặng nề cho gã, thời gian tiến binh của họ đã muộn hơn nửa tháng so với kế hoạch ban đầu, tinh thần binh sĩ giảm sút, quân tâm tan rã, trong khi đó sĩ khí của quân Giao Châu cao ngất nhờ trận chiến ở Dư Huyện, một cao một thấp, sĩ khí và chiến lực của hai bên đều có chênh lệch rất lớn, kể cả quân Giang Đông có binh lực gấp đôi quân địch thì họ cũng chưa chắc phần thắng, nhưng Lục Tốn đã không còn đường lui, gã lập tức khom người đáp:
- Vi thần tuân lệnh!
Thời gian đã dần bước sang tháng tám, mặc dù trời đã sang thu nhưng thời tiết nóng bức vẫn chưa tan biến, ven bờ Trường Giang vẫn oi bức như cái lồng hấp như trước đây, khiến mọi người vô cùng khó chịu, lúc này một đội quân Hán với hơn một vạn người đã lặng lẽ tới Sài Tang, chủ soái của quân đội đương nhiên là Lưu Cảnh, hắn cũng nhận được tình báo của Giang Đông, Tôn Bí hoạt động cực kỳ sôi nổi ở Giang Đông, liên lạc quan viên, lôi kéo đại tướng, ông ta đã không còn che dấu thân phận mà bắt đầu hoạt động công khai.
Đương nhiên, Lưu Cảnh không ra lệnh cho ông ta có thể công khai hoạt động, đây là do Tôn Bí tự tiện làm, nhưng Lưu Cảnh nhạy cảm ý thức được, ở đây e rằng còn có bóng dáng của Tào Tháo, cũng rất dễ hiểu, Tôn Bí và Tào Tháo là thông gia, con gái ông ta chính là vợ của Tào Chương, trong thời điểm nguy cấp này, Tôn Bí sao có thể không liên hệ với Tào Tháo chứ, quan trọng hơn là, ngay từ đầu Tôn Bí đã tỏ ý không muốn làm con rối của hắn.
Tuy nhiên với Lưu Cảnh thì Tôn Bí có ý kiến gì hoặc muốn làm gì không quan trọng, điều Lưu Cảnh quan tâm là Giang Đông, làm suy yếu và phân liệt hoàn toàn Giang Đông mới là mục đích của hắn, hẳn là Tào Tháo cũng đồng suy nghĩ với hắn, chỉ cần Tôn Bí thực hiện mục tiêu này cho hắn thì giá trị lợi dụng của Tôn Bí cũng đã hoàn thành.
Đương nhiên, nếu mục đích của Tào Tháo là muốn thâu tóm Giang Đông thì không bàn tới, còn nếu chỉ là để phân liệt Giang Đông, Lưu Cảnh rất lạc quan có thể thành công.
Trên tường thành Sài Tang, Lưu Cảnh chắp tay nhìn nước sông chảy cuồn cuộn, điều này làm hắn nhớ lại cảnh tượng mười năm trước, khi đó hắn là Trấn tướng của Sài Tang, bắt đầu nổi dậy ở đây, nước sông năm đó cũng như hôm nay, nước sông như xưa nhưng nhân thế đã không còn, khiến Lưu Cảnh vô cùng xúc động.
Lúc này, phụ tá Liêu Lập vội vã đi tới, khom người phía sau Lưu Cảnh nói:
- Khởi bẩm điện hạ, có tin của Bàng quân sư rồi.
Liêu Lập nguyên là Thái thú quận Trường Sa, vì Kinh Châu nhượng lại quận Trường Sa cho Giang Đông nên Liêu Lập cũng rời khỏi Trường Sa, tạm thời giữ chức Phụ tá trưởng cho Lưu Cảnh, chính là chức vị của Doãn Mặc trước đây, toàn quyền phụ trách sắp xếp công văn, Liêu Lập cũng rất mưu lược, hơn nữa y tính tình cẩn thận, rất được Lưu Cảnh tín nhiệm, mấy lần Lưu Cảnh nói với y, sau này không cần quay về quận Trường Sa nữa, tức là muốn giữa y lại bên cạnh.
Lưu Cảnh quay đầu cười hỏi:
- Bàng quân sư giờ đang ở đâu?
- Bàng quân sư dẫn hơn một vạn tù binh đang trên đường lên phía bắc tới huyện Dương Tân, thám báo của quân sư nói rằng đường xá gian nan, e rằng phải năm ngày nữa mới tới được huyện Dương Tân, tuy nhiên cảm xúc của tù binh đều rất ổn định, không có chuyện bỏ trốn quy mô lớn.
Lưu Cảnh biết từ huyện Tân Ngô lên phía bắc Giang Hạ cũng có đường đi, nhưng phải vượt qua mấy ngọn núi lớn, đường đi vô cùng vất vả, cũng là làm khó cho Bàng Thống, Lưu Cảnh gật đầu hỏi tiếp:
- Phía Nam Xương có tin tức gì không?
- Hồi bẩm điện hạ, Lục Tốn đã dẫn năm vạn đại quân tây chinh, trước mắt đang trên đường tới huyện Tân Ngô, không có tin tức mới nữa.
- Vậy Tôn Quyền giờ đang ở đâu, còn ở Bành Trạch không?
Lưu Cảnh lại truy hỏi.
- Nghe nói con thuyền năm ngàn thạch của Tôn Quyền cũng xuất hiện ở Nam Xương, nhưng bản thân Tôn Quyền có đi hay không, tạm thời vẫn chưa biết.
- Thuyền của hắn đi thì người đương nhiên cũng sẽ đi.
Lưu Cảnh chắp tay đi vài bước trên đầu thành, sau đó hắn quay đầu lại cười hỏi Liêu Lập đầy thâm ý:
- Công Uyên cho rằng tại sao Tôn Quyền lại xuất hiện ở Nam Xương?
Liêu Lập hiểu được ý của Lưu Cảnh, y nghĩ một lát bèn đáp:
- Vi thần cho rằng, Tôn Quyền bề ngoài giao một vạn quân trực thuộc cho Lục Tốn, nhưng trên thực tế y không tin tưởng Lục Tốn nên mới đích thân đi Nam Xương đốc chiến, có điều vi thần có chút khó hiểu, Lục Tốn là con rể của Tôn Sách, Tôn Quyền đáng lẽ phải tin tưởng gã mới đúng, trong chiến dịch ở Hợp Phì có thể nhìn ra được sự tín nhiệm của Tôn Quyền dành cho Lục Tốn, sao lần này lại thế?
- Ta nói cho Công Uyên biết lý do nhé!
Lưu Cảnh thản nhiên cười nói:
- Hiện giờ dân chúng Giang Đông kêu than sôi sục, quá nửa dân chúng đều muốn Tôn Quyền mất chức, hiện giờ đã xuất hiện hai tin đồn phản Tôn Quyền, một là quan trường ở quận Hội Kê đã đề xuất Tôn Bí thay thế Tôn Quyền, hai là con trai trưởng của Tôn Sách là Tôn Thiệu kế thừa phụ nghiệp, thay thế Tôn Quyền, quan niệm này rất thịnh hành ở Ngô Quận, cố nhiên là vì Ngô Quận là quê quán của Tôn gia, nhưng nghe nói mấy đại tộc ở Ngô Quận cũng đứng về phía ủng hộ Tôn Thiệu, trong đó bao gồm cả gia tộc Lục thị, mà Lục Tốn lại là con rể của Tôn Sách, như vậy, Tôn Quyền có thể không nghi ngờ sao?
Liêu Lập lúc này mới bừng tỉnh ngộ, hóa ra Tôn Quyền sợ Lục Tốn ủng hộ Tôn Thiệu, gã liền gật đầu:
- Vi thần hiểu rồi, khó trách Tôn Quyền sẽ tới Nam Xương, chắc chắn y đã nghe được tin đồn gì đó.
- Không phải tin đồn, mà là báo cáo bí mật!
Lưu Cảnh quả quyết nói:
- Tôn Quyền sau khi lật đổ em trai mình là Tôn Lãng và tộc huynh Tôn Bí, vẫn luôn bí mật theo dõi Tôn gia, Tôn Quyền nhất định đã nhận được báo cáo bí mật của người theo dõi.
- Ý của điện hạ là, chúng ta phải lợi dụng tình thế này sao?
Lưu Cảnh chậm rãi gật đầu cười nói:
- Ta nghĩ, ta có thể giúp Gia Cát Lượng một tay.
Huyện Nam Xương cách huyện Tân Ngô khoảng một trăm tám mươi dặm, đường xá đi lại khó khăn, hành quân không dễ, ít nhất phải đi ba ngày mới tới được huyện Tân Ngô, Lục Tốn để lại một vạn quân giữ huyện Nam Xương, còn gã đích thân dẫn năm vạn đại quân đi về phía tây, Lục Tốn cực kỳ thận trọng, không để cho đồ quân nhu rời xa chủ lực, mà đi vào giữa đội quân, gã biết rõ tầm quan trọng của hậu cần, mất đi lương thảo thì họ chắc chắn bại trận.
Cũng chính vì thế, tốc độ hành quân của quân Giang Đông không nhanh, chậm rãi mà đi, không chỉ có thế, Lục Tốn còn phái một trăm đội thám báo đi lên phía trước dò xét xung quanh, phòng ngừa trúng mai phục của Gia Cát Lượng, ba ngày sau, họ cách huyện Tân Ngô còn ba mươi dặm nữa, Lục Tốn lệnh cho đội quân dừng lại nghỉ ngơi.
Lúc này, Đinh Phụng thúc ngựa tiến lên khẽ nói:
- Đô đốc, vùng này nhiều đồi núi khe rãnh, cực dễ mai phục, chúng ta phải coi chừng trúng kế.
- Ta biết, chúng ta có năm vạn đại quân, quân địch muốn phục kích chúng ta, ít nhất cần một vạn quân, mà một vạn quân rất dễ bị phát hiện, chỉ cần cẩn thận một chút, phục kích của quân Giao Châu sẽ không thực hiện được, ta có một dự cảm không may, chỉ sợ Gia Cát Lượng sẽ không tác chiến dã ngoại với chúng ta.
- Đô đốc có ý gì?
- Rất đơn giản, tại sao Gia Cát Lượng không đóng quân ở thành Nam Xương cao lớn kiên cố hơn, mà lại lui về huyện Tân Ngô hẻo lánh khó đi, rất rõ ràng cũng là vì huyện Tân Ngô có lợi cho phòng thủ, mà còn xuất hiện khó khăn tiếp viện hậu cần cho bên tiến công, điều này dễ tạo cơ hội chiến thắng chúng ta, vì thế Gia Cát Lượng nhất định sẽ thủ vững ở huyện Tân Ngô, chờ khi lương thảo của chúng ta không thể tiếp tục được nữa, sẽ tự nhiên lui binh.
Đinh Phụng gật đầu:
- Đô đốc nói không sai, nhưng lương thảo của chúng ta có thể chịu được bao lâu?
- Lương thảo của chúng ta có thể chống đỡ được mười ngày, sau mười ngày nếu không công hạ được huyện Tân Ngô, ta nhất định phải rút quân.
Nói đến đây, Lục Tốn thở dài thườn thượt, cuộc chiến này gã không nắm chắc phần thắng.
Đề xuất Tiên Hiệp: Hồn Chủ