Chương 830: kế phản gián.

Chương 830: kế phản gián.

Đúng như những gì mà Lục Tốn suy đoán, Gia Cát Lượng cũng không có dự định xuất quân phục kích quân Giang Đông. Lục Tốn cũng là một vị chủ soái trẻ giỏi về tác chiến, cho nên dù kỳ binh của Gia Cát Lượng cũng khó có thể mà qua mặt gã.

Thay vì mạo hiểm dùng kỳ binh thà dùng cách đánh trực tiếp còn hơn cho nên Gia Cát Lượng liền quyết định cố thủ thành Tân Ngô, lợi dụng nhược điểm khó khăn tiếp tế tiếp viện của đội quân hậu cần quân Giang Đông, cuối cùnglàm suy sụp quân Giang Đông.

Lúc này đây Gia Cát Lượng đã nhận được tin mật báo, cánh quân chủ lực của quân Giang Đông cách thành trì chỉ còn 30 dặm nữa thôi, bây giờ thì họ đang dừng lại nghỉ ngơi. Nghe xong tin này Gia Cát Lượng liền gật gù, quay lại cười nói với Quan Vũ:

- Có thể thấy rằng Lục Tốn cũng là một người cẩn thận, biết rằng làm như vậy sẽ chậm tiến độ nhưng y cũng không gấp gáp vây thành.

Nghe xong, Quan Vũ liền đề nghị:

- Quân sư, cái gọi là chính kỳ tương phụ mới chính là thuật kinh bang tế thế, quân sư đã dùng chính đạo, hà tất lại xuất kỳ binh, hoạt động ở bên ngoài.

Gia Cát Lượng gật gật đầu rồi cười nói:

- Ý kiến của Vân Trường huynh rất hợp ý ta, vậy cơ hội này chúng ta nhường lại cho người trẻ đi!

Sau đó, Gia Cát Lượng liền sai người cho gọi Quan Hưng và Trương Bao đến và dặn dò:

- Ta giao cho các ngươi ba nghìn quân cùng lương khô đủ để đóng quân bên ngoài thành 10 ngày, không được tùy tiện hành sự, nhất nhất phải làm theo chỉ thị trong túi gấm của ta.

Nói xong, Gia Cát Lượng liền đưa cho hai người bọn họ mỗi người một túi gấm rồi dặn dò:

- Việc đầu tiên cần làm sau khi ra khỏi thành là mở túi gấm của Quan hiền chất, sau đó đợi đến khi thời có chín muồi thì mở nốt túi gấm của Trương hiền chất, chúc hai người sớm lập được công.

Hai người này mừng rỡ nhận túi gấm, rồi quay sang hành lễ với Quan Vũ và Gia Cát Lượng và xuống thành điểm binh. Chẳng mấy chốc hai người Quan Hưng và Trương Bao đã thống lĩnh 3000 quân ra khỏi huyện Tân Ngô, rồi từ phía tây thành rồi thẳng tiến theo hướng tây bắc. Quan Vũ đứng ở trên thành nhìn theo bóng của hai người bọn họ mà trong lòng không khỏi lo lắng:

- Không biết hai đứa nó có thể địch lại nổi quân của Lục Tốn hay không?

Gia Cát Lượng hiểu được tâm trạng của Quan Vũ lúc này nên khẽ cười và động viên:

- Vân Trường huynh không cần quá lo lắng, hổ phụ sinh hổ tử, ta tin là hai người họ sẽ không làm chúng ta thất vọng.

Tại bến sông Cán Giang huyện Nam Xương, một con tàu chở khách chầm chậm cập bến, tiếp đó có vài người khách lên bờ, đó là một vị nam nhân trung niên theo sau là ba tên tùy tùng. Sau khi vị nam nhân đó lên bờ thì đi thẳng đến quân doanh của quân Giang Đông. Khi đến nơi thì vị nam nhân này liền cung kính chắp tay nói với tên lính gác ở cửa:

- Tôi từ Ngô quận đến đây để hỏi thăm xem Lục đô đốc, tôi là người nhà của ngài ấy.

Ít phút sau, có một tên quan quân đang trực vui vẻ bước nhanh ra ngoài nói với vị nam nhân này:

- Vị tiên sinh đây muốn tìm đô đốc của chúng tôi?

- Đúng vậy, tại hạ là Lục Minh, là thúc phụ của Lục đô đốc, từ Ngô quận đến, tại hạ đang có việc gấp muốn tìm ngài ấy, không biết đô đốc có ở đây hay không?

- Lục đô đốc hiện tại không ở Nam Xương, ngài ấy đang dẫn quân đi đến huyện Tân Ngô, tiên sinh có thể ở lại phủ đợi ngài ấy trở về, chậm nhất là 10 ngày thôi.

- Những 10 ngày!

Trên mặt vị nam nhân này lộ ra vẻ lo lắng, sau đó thì quay lại nói với một vị nam thanh niên trẻ tuổi hơn đi cùng:

- Lục Tốn bay giờ không có ở đây, nó đang ở huyện Tân Ngô, chúng ta có cần phải đợi nó hay không?

Nam thanh niên kia liền lạnh lùng đáp lại:

- Tình huống cấp bách, bên Ngô quận không thể đợi được.

Vị nam nhân trung niên kia không biết làm sao đành phải quay đầu lại thi lễ vói viên quan quân kia:

- Chúng tôi còn có việc gấp cần làm, vẫn nên đến huyện Tân Ngô. Đa tạ tướng quân đây đã tận tình chỉ bảo, giúp đỡ.

Mấy người này vội vàng rời khỏi, sau đó thì nhanh chóng thuê 4 con ngựa của một cửa hàng cho thuê ngựa cách đó không xa. Sau khi lên ngựa, cả 4 người vội vàng thúc ngựa phi về hướng tây. Nhìn thấy 4 người họ vội vàng như vậy viên quan quân nọ không khỏi thắc mắc: “Rốt cuộc chuyện gấp của họ là chuyện gì đây?”

Y cúi đầu ngẫm nghĩ một chút, cho rằng phải đem chuyện này cấp báo với Ngô Hầu. Nói đoạn, y lập tức phóng ngựa đến bến tàu. Lúc này đây, Ngô Quyền đang ngồi trên thuyền lớn 5 nghìn thạch bỏ neo ở bến tàu, sừng sững như tòa núi nhỏ trong mấy trăm chiếc thuyền. Trong khoang thuyền, Ngô Quyền đang tâm sự nặng nề đi đi lại lại, miệng không ngừng hỏi viên trực quan kia:

- Người chắc chắn người đó là thúc phụ của Lục Tốn.

- Ty chức chưa từng gặp qua thúc phụ của Lục đô đốc, chỉ biết rằng người đó nói rằng y là thúc phụ của lục đô đốc, tên là Lục Minh.

- Lục Minh!

Tôn Quyền ngửa đầu ra sau ngẫm nghĩ một lúc rồi như nhớ ra điểu gì đó, vội vàng hỏi lại:

- Trên mũi người này có phải là có một nốt ruồi đen?

- Đúng vậy?

- Xem ra đúng là hắn rồi-Tôn Quyền tự lầm bầm rồi lại hỏi:

- Lúc này hắn chạy đến quận Dự Dương làm cái gì nhỉ?

Tôn Quyền sở dĩ nhớ rõ Lục Minh này, là bởi vì y là sư phụ vỡ lòng của đứa cháu trai Tôn Thiệu, là một trong những nhà nho nổi tiếng của Ngô quận. Đúng lúc này, Ngô Quyền lại chợt nhớ ra tin cấp báo lúc nãy, Ngô quận hiện giờ đang có không ít nhà quý tộc quyền quý cùng với gia tộc Tôn thị ủng hộ Tôn Thiệu kế thừa phụ nghiệp, trong đó có cả Lục gia. Thực ra cái gọi là Tôn Thiệu kế thừa phụ nghiệp thực chất là muốn thay thế y đây mà.

Từ trong sâu thẳm đáy lòng của Tôn Quyền chợt có một sự bất bình, tức giận, y từ từ xiết chặt nắm đấm. Lúc đầu, y chần chừ không hạ lệnh tấn công huyện Tân Ngô phần lớn cũng là vì nghe được những tin đồn này, y cũng có chút lo lắng về Lục Tốn. Lục Tốn chính là con rể của đại ca, là anh vợ của Tôn Thiệu, vậy thì tại sao Lục Tốn lại không ủng hộ cho Tôn Thiệu cơ chứ?

Lần này Lục Minh đến tìm Lục Tốn lại nói là có chuyện gấp cần bàn, rốt cuộc là vì chuyện gì đây? Sự hoài nghi của Tôn Quyền càng ngày càng sâu sắc, rồi y quay lại hỏi lại viên quân kia:

- Cái tên trẻ tuổi đi cùng Lục Minh đó là ai vậy? Là Tôn Thiệu hay sao?

Viên trực quan nghe vậy liền vội vàng lắc đầu:

- Thiệu công tử thì ti chức đã từng gặp qua nên người đó tuyệt nhiên không phải, nhưng hình như y cũng không phải là người Ngô quận, nhìn qua thì rất giống quân nhân, y còn nói: “Tình huống cấp bách, bên Ngô quân không thể đợi được.” Tuy giọng nói rất nhỏ nhưng ti chức vẫn nghe thấy.

Sau lưng Tôn Quyền dường như có một luồng khí lạnh vừa chạy qua, y dường như đã nắm chắc được 8 phần lần này Lục Minh và vị thanh niên kia chính là vì việc của Tôn Thiệu mà đến đây tìm Lục Tốn, xấu hơn là đến đây để lôi kéo Lục Tốn. Hiện tại trong tay Lục Tốn đang có 5 vạn quân, một khi y quay sang ủng hộ cho Tôn Thiệu thì bản thân mình chắc chắn sẽ gặp nhiều khó khăn.

Tôn Quyền càng nghĩ thì càng thấy thấp thỏm không yên. Không được! Y nhất định phải gọi Lục Tốn quay về, đoạt binh quyền trong tay hắn. Hiện tại chiến thắng đang thuộc về quân Giao Châu, việc lấy lại Kinh Nam không còn quan trọng nữa rồi, quan trọng hơn là phải giữ vững địa vị của bản thân. Tôn Quyền liền lôi tấm kim bài của mình ra, nhưng y vẫn do dự một lúc: nếu như bây giờ y dùng kim bài thì Lục Tốn nhất định sẽ nghi ngờ, nên y quyết định thay vào đó là một lệnh tiễn rồi giao nó cho một tên thị vệ và dặn dò:

- Ngươi lập tức đi đến huyện Tân Ngô, không phải giải thích lệnh cho Lục Tốn lập tức rút quân về.

- Tuân lệnh!

Tên thị vệ nhanh chóng đón lấy lệnh tiễn, vội vàng lên đường, còn Tôn Quyền thì khoanh tay đi lại vài bước rồi lấy nốt tấm kim bài ra hạ lệnh:

- Mời Chu Thái đến gặp ta.

Đề xuất Voz: Khoảng lặng không tên
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN