Chương 828: Ngồi ăn hoa hồng.
Chương 828: Ngồi ăn hoa hồng.
Lúc này, quân Giang Đông đã đóng hai vạn quân trong trọng địa hậu cần ở hồ Bành Trạch, gồm mấy trăm chiếc thuyền lớn, do Tôn Quyền đích thân thống soái, trưa hôm nay, ba chiến thuyền năm trăm thạch treo chiến kỳ Giang Đông đã hăng hái lao từ phía nam tới, từ từ áp sát vào doanh trại thủy quân, lập tức có một con thuyền tuần tra chạy ra, tướng lĩnh trực trên thuyền hô to:
- Là ai đó?
Trên chiến thuyền có binh lính đáp lại:
- Là chiến thuyền của Lục Đô đốc!
Tướng lĩnh đang trực nhìn thấy Phó Đô đốc Lục Tốn đứng trên boong thuyền, lập tức vẫy tay:
- Cho thuyền vào trại!
Ba chiến thuyền lao vào thủy trại, Lục Tốn khoanh tay nhìn doanh trướng dày đặc trên bờ, ánh mắt của gã vô cùng phiền muộn, cũng khó trách, hai vạn quân bị quân Giao Châu toàn diệt ở Dư Huyện, làm chấn động các tướng sĩ của quân Giang Đông, đồng thời cũng khiến Lục Tốn vạn phần lo lắng, gã lập tức viết một bức thư cho Ngô hầu, hy vọng có thể xuất binh ngay tới huyện Tân Ngô, nhưng Ngô hầu lại chần chừ không trả lời, làm Lục Tốn thấy bất ổn trong lòng, liền tự mình từ Nam Xương đi tới Bành Trạch.
Thái độ của Lục Tốn rất rõ ràng, hoặc là tập trung binh lực quyết chiến với quân địch, hoặc rút quân về Giang Đông, không thể lưỡng như như vậy được, nhưng gã cảm nhận được sự do dự của Ngô hầu.
Lục Tốn bước lên bờ liền gặp Chu Thái, Chu Thái là Thống soái hộ binh trực tiếp của Tôn Quyền, được phong làm Tướng quân dẹp giặc, ông ta không thuộc phe Phương bắc, cũng không thuộc phe Ngô Việt, mà là Đại tướng tâm phúc của Tôn Quyền, trong quân Giang Đông, những đại tướng không phân phe phái như ông còn rất nhiều, như Từ Thinh, Chu Hoàn, Đinh Phụng, Lăng Thống…, mọi người gọi họ là Long Phái, tức là phe phái trực thuộc của Tôn Quyền.
Lục Tốn thi lễ với Chu Thái, rồi vội vàng hỏi:
- Tình hình của Ngô hầu thế nào?
Chu Thái thở dài đáp:
- Tình hình Ngô hầu không tốt, nghe nói phía Giang Đông cũng xảy ra chuyện rồi, ngài vô cùng lo lắng.
Lục Tốn thất kinh:
- Phía Giang Đông đã xảy ra chuyện gì?
Chu Thái lắc đầu:
- Cụ thể ta cũng không biết, Ngô hầu nhận được thư nhanh từ Giang Đông, cả một khắc đồng hồ không nói gì, đủ để thấy có chuyện lớn xảy ra.
Trong lòng Lục Tốn nghi ngờ, lẽ nào Sơn Việt lại làm phản sao?
Chu Thái lại kéo Lục Tốn sang một bên, khẽ nói:
- Vẫn xin phiền Lục Đô đốc nói mấy câu tốt đẹp cho Công Đánh, Chu Thái vô cùng cảm kích.
Chu Thái và Tưởng Khâm lúc còn trẻ đều là đạo tặc ven sông, hai người giao tình thắm thiết, lần này Tưởng Khâm bại trận ở Dư Huyện, khiến cho hai vạn quân toàn diệt, Tôn Quyền cực kỳ tức giận, đã giận lây sang Tưởng Khâm, tống gã vào ngục trị tội, khiến Chu Thái vô cùng lo lắng, Chu Thái biết Tôn Quyền rất coi trọng Lục Tốn liền có lòng nhờ Lục Tốn nói đỡ cho Tưởng Khâm.
Mặc dù Tưởng Khâm thuộc phe Lư Giang, không thuộc phe Ngô Việt, nhưng Lục Tốn biết địa vị của Chu Thái trong lòng Tôn Quyền, ân tình này gã không thể không làm, liền vui vẻ cười nói:
- Bình Lỗ Tướng quân đã mở lời, ta nào có thể không đáp ứng? Ngài cứ yên tâm.
Chu Thái mừng rỡ, vội dẫn Lục Tốn tới trước lều của Tôn Quyền, có thân binh vào trong trướng bẩm báo, lát sau đi ra nói:
- Lục Đô đốc, Ngô hầu mời ngài vào.
Lục Tốn sửa sang lại áo mũ, bước nhanh vào đại trướng, bên trong, Tôn Quyền chắp tay đứng trước bàn, nhìn chăm chú vào tấm bản đồ trên bàn, trầm tư hồi lâu không nói, Lục Tốn vội vàng khom người thi lễ:
- Vi thần tham kiến Ngô hầu!
- Bá Ngôn sao lại tới đây?
Tôn Quyền quay đầu liếc nhìn Lục Tốn hỏi.
- Hồi bẩm Ngô hầu, vi thần đến vì việc quân.
Tôn Quyền gật đầu:
- Ngồi đi!
- Tạ ơn Ngô hầu!
Lục Tốn và Tôn Quyền ngồi xuống, Tôn Quyền thở dài nói:
- Tư duy thói quen của con người thật là một thứ đáng sợ, Kinh Châu đã không cho chúng ta quá cảnh, ta nên thay đổi sách lược, tạm thời buông tha cho quận Trường Sa, tập trung binh lực đối phó với Gia Cát Lượng, nhưng ta lại khăng khăng bị tư duy thói quen lừa gạt, vẫn muốn phái binh tới quận Trường Sa, làm cho Dư Huyện thảm bại, khiến mọi người không khỏi tiếc nuối.
Lục Tốn thấy Tôn Quyền tự kiểm điểm mình, liền giải thích:
- Vi thần cho rằng, đây không phải là tư duy thói quen gì, đây là kế hoạch chúng ta đã định sẵn từ trước, bởi vì binh lực của chúng ta chiếm ưu thế tuyệt đối, chia một nhóm quân tới quận Trường Sa sẽ có lợi cho chúng ta khi khống chế Kinh Nam, vi thần cho rằng hoàn toàn chính xác, nếu chúng ta không phái quân đi Kinh Nam, vậy thì rất có thể chúng ta sẽ mất Kinh Nam, phải biết rằng quân Kinh Châu đang ở một bên như hổ rình mồi.
Tôn Quyền gật đầu, mặc dù y tự kiểm điểm mình, chẳng qua là một hình thức nhắn nhủ cấp dưới mà thôi, nếu Lục Tốn không biết mà thật sự cho rằng là trách nhiệm của Tôn Quyền thì y tự kiểm điểm cũng không có gì vui, từ cổ chí kim, lãnh đạo luôn đúng, mặc dù thi thoảng thể hiện một chút tự trách, đó chẳng qua cũng là giả vờ mà thôi, thân là cấp dưới phải có giác ngộ làm cấp dưới, phải dũng cảm nhận trách nhiệm thay cho lãnh đạo, đương nhiên cũng phải nắm chừng mực, không được trở thành người chịu tội thay, đây là một môn học trên quan trường rất bác đại tinh thông.
Lục Tốn tuy rằng trẻ tuổi nhưng gia truyền sâu sa thâm hậu, gã cũng am hiểu học vấn này, gã bèn nói:
- Vi thần cho rằng, Dư Huyện bại trận thật ra là thế bại, sự cứng rắn của Kinh Châu khiến chúng ta rơi vào tình cảnh bất lợi, lần thất bại này cũng khó tránh khỏi, bất luận là ai cũng sẽ gặp phải binh bại, khác biệt lớn nhất là mức độ thất bại không giống nhau mà thôi, thật ra Tưởng Tướng quân có thể bảo toàn được hơn năm ngàn người, đã là rất hiếm thấy rồi.
Lời nói này khiến Tôn Quyền thấy thoải mái lên rất nhiều, mặt y tỏ vẻ giận dữ, nhưng sự tức giận này lại nhằm vào Kinh Châu, y xiết chặt nắm tay nói:
- Lưu Cảnh uổng là em rể ta, nhưng lại giậu đổ bìm leo với ta như thế, món nợ này ta sớm muộn sẽ thanh toán với hắn.
Lục Tốn dù biết có một số lời nói ra sẽ khiến Tôn Quyền không vui, nhưng sự tình liên quan đến toàn bộ chiến cục, gã không thể không nói.
- Vi thần lần này tới là vì chuyện quyết chiến với quân Giao Châu, vi thần hy vọng có thể mau chóng quyết chiến với quân Giao Châu, nếu còn kéo dài, một mặt lương thảo sẽ không đủ, mặt khác sĩ khí cũng càng đi xuống, Gia Cát Lượng luôn xảo quyệt, nếu bị y nhìn ra manh mối, chỉ sợ bất lợi cho đại cục.
Tôn Quyền thở dài:
- Ta cũng muốn sớm tác chiến! Giang Đông đã xảy ra chuyện khiến mọi người khó tưởng tượng nổi, ta còn lo lắng gấp mười lần Bá Tín.
- Giang Đông đã xảy ra chuyện gì?
Lục Tốn dè dặt hỏi.
Tôn Quyền rút tin tình báo ra, cái tên viết trên đó khiến y vô cùng chán ghét, y đưa cho Lục Tốn:
- Ngươi tự xem đi!
Lục Tốn nhận tin tình báo xem qua, lập tức thất kinh, có người đã phát hiện ra Tôn Bí xuất hiện ở quận Hội Kê, trong lòng gã kinh ngạc vạn phần, tên Tôn Bí này chẳng phải bị hải tặc giết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện?
Tôn Quyền cười nhạt một tiếng:
- Tôn Bí không hiểu sao lại mất tích, cái gọi là bị hải tặc giết chết, chẳng qua là tin đồn ta sai người dựng lên, hẳn là những người ủng hộ y đã bí mật cứu y, ẩn dật mấy năm nay, nhân cơ hội ta xuất binh đi Dự Chương và Kinh Nam nên có mưu đồ bất chính, hừ! Tính toán được lắm!
Trong lòng Lục Tốn rối bời, gã rất lo lắng gia tộc của mình sẽ bị liên lụy đến, trước khi xuất chinh, tộc trưởng đã nói với mình, cho biết gia tộc Lục thị rất thất vọng với Tôn Quyền, nếu Tôn Bí nhân cơ hội này lôi kéo gia tộc của mình, gia tộc Lục thị có thay đổi lập trường hay không?
Tôn Quyền liếc nhìn Lục Tốn với ánh mắt sắc bén, thấy Lục Tốn tâm thần không yên bèn hỏi:
- Bá Ngôn đang nghĩ gì đó?
- Vi thần đang nghĩ ai sẽ ủng hộ ông ta?
- Hừ!
Tôn Quyền hừ một tiếng:
- Còn phải hỏi sao? Ông ta xuất hiện ở quận Hội Kê, ngươi nói xem ai đang ủng hộ.
Đề xuất Voz: Linh Hồn Sử Việt