Chương 831: kế phản gián.

Chương 831: kế phản gián.

Một lát sau, Chu Thái đã xuất hiện với bộ dạng rất vội vã, vừa tới y đã khom người thi lễ:

- Tham kiến Ngô Hầu.

Tôn Quyền đem kim bài giao cho y rồi dặn:

- Ta đã phái thân binh mang lệnh tiên ra lệnh cho Lục Tốn rút quân về, nhưng ta lo là Lục Tốn sẽ kháng lệnh, nếu chuyện đúng là như vậy thì ngươi hãy dùng tấm kim bài này tước binh quyền trong tay y, lập tức hạ lệnh rút quân về.

Chu Thái kinh hãi đến mức không nói nên lời:

- Ngô Hầu, chuyện này... chuyện này rốt cuộc là sao vậy?

Tôn Quyền lạnh lùng đáp lại:

- Về nguyên nhân thì ngươi chớ có hỏi nhiều, lập tức thi hành mệnh lệnh của ta.

- Ty chức tuân lệnh!

Chu Thái không biết nên làm gì nữa, chỉ còn cách nhận lấy kim bài mà thực hiện.

Sau đó Tôn Quyền lại quay lại ra lệnh cho một tên thị vệ khác:

- Ngươi hãy dẫn theo 300 kỵ binh lập tức đến huyện Tân Ngô đuổi theo đám người Lục Minh đó, bắt tất cả về đây cho ta.

Tên thị vệ này nhanh nhẹn hành lễ rồi đi luôn. Trong khi đó Tôn Quyền lại khoanh tay nhìn ra cửa sổ hướng về phía huyện Tân Ngô, miệng không ngừng lầm bầm:

- Bá Ngữ, ta rất tin tưởng ngươi, nhưng gia tộc ngươi lại khiến cho ta đây quá thất vọng.

Trận chiến tấn công huyện Tân Ngô đã tiến hành được 5 ngày, tình hình càng ngày càng quyết liệt. “Tùng! Tùng! Tùng!” tiếng trống vang truyền như sấm, tiếng kêu vang trời. Một vạn hai nghìn quân Giang Đông ùn ùn kéo về phía đông và phía nam thành, liều chết xông lên. Bọn họ khiêng hàng trăm chiếc thang công thành, thế trận như nước. Phía đông và phía nam của con sông đào bảo vệ thành huyện Tân Ngô đã bị quân Giang Đông dùng bao cát lấp đầy. Với tình hình không còn cản trở của con sông đào nữa, quân Giang Đông càng ngày càng tấn công mạnh mẽ và dữ dội.

Lúc quân Giang Đông xông vào thành được khoảng 300 bước thì 20 cỗ máy bắn đá trên đầu thành bắt đầu hoạt động, đem những khối đá đó nhằm thẳng vào đám quân Giang Đông kia. Từng tảng đá rơi ầm ầm xuống đất khiến cho bụi bay mù mịt, rồi lăn lông lốc trên mặt đất khiến cho đám binh lính Giang Đông chỉ còn nước hoảng sợ kêu gào thi nhau né tránh. Tuy là vậy nhưng vẫn có không ít người bị những tảng đá đó làm cho gãy xương, đứt gân, thậm chí là chết ngay tại chỗ.

Ngay sau đó là lượt bắn đá thứ hai, những tảng đá lớn thi nhau ập đến, khiến cho không ít binh lính bị nghiền nát thành bánh, tứ chi đứt gãy, óc văng tung tóe, không khí xung quanh bị bao trùm bởi mùi máu tanh.

Ngoài máy bắn đá ra thì vẫn còn có nỏ sàn, chủ yếu là nhằm vào những vũ khí lớn dùng để công thành như: thang mây, tổ xe... nhưng đáng tiếc là ở chỗ, trận đánh lần này quân Giang Đông lại không có những vũ khí lớn như vậy nên số nỏ sàn đó không thể phát huy được đúng công dụng của nó, mà đành phải bắn ra xa như máy bắn đá vậy.

Từng mũi từng mũi tên dài hơn bốn thước lần lượt được bắn ra xa, chỉ trông thôi cũng đủ làm người khác kinh sợ rồi. Trên thực tế thì có rất nhiều tấm khiên của quân Giang Đông bị xuyên thủng, sau mỗi tấm khiên này là vài binh lính bị nỏ sàn xuyên thủng người.

Trước tình hình thế trận như vậy, khí thế của binh lính quân Giang Đông bắt đầu rệu rạo, uy lực của máy bắn đá và nỏ sàn khiến cho không ít người cảm thấy nản chí, thậm chí đã có người lén lút trốn về quân doanh.

Lục Tốn đứng trên một cột gỗ cao hai trượng tự mình áp trận, chỉ huy trận đấu, khi y nhìn thấy phía nam thành có hơn hai nghìn quân sĩ trốn về liền đùng đùng tức giận, quay đầu lại hạ lệnh:

- Mệnh quân pháp quan cầm rìu nghe lệnh, chặt đầu tất cả những người bỏ về cho ta.

Lục Tốn cử 500 chấp pháp binh sĩ, cầm những chiếc rìu sắc bén thi hành lệnh ngay trên chiến trường. Dưới sự chỉ đạo của Lục Tốn, những người này đã đại khai sát giới. Sau khi chặt đầu khoảng hơn trăm binh lính bỏ về, thì mấy người này liền giơ cao những chiếc đầu này lên và hô lớn:

- Ai to gan dám bỏ về nữa, lập tức chặt đầu.

Trông thấy cảnh máu chảy đầu rơi trong tay chấp pháp binh sĩ, những binh lính của quân Giang Đông bỏ về khi nãy lại một lần nữa liều chết xông vào chiến trường. Tiếng trống trận ngày càng dữ dội, lúc này đây dường như những tảng đá lớn kia đã không thể nào làm chùn bước chân của quân Giang Đông, họ ùn ùn xông lên, bao vây lấy thành, từng chiếc thang công thành đã bắt đầu được dựng lên.

Binh lính coi giữ trên thành cũng đã có chuẩn bị từ trước, khi mà quân địch vào được khoảng 100 bước thì một vạn quân giữ thành sẽ đồng loạt phóng tên, trong đó có cả hơn 300 bộ liên nỏ do Gia Cát Lượng phát minh ra. Đây là một loại cung trong một lần bắn có thể bắn được 10 mũi nhưng chỉ cần đến hai binh sĩ thực hiện, tương đương với 600 người và 3000 chiếc nỏ quân thông thường, tuy rằng độ chính xác không cao nhưng lại có tác dụng tốt trong việc giữ thành.

Lượng tên mà trên thành bắn xuống nhiều đến mức có thể che trời phủ đất, từng đợt tên chẳng khác gì trận mưa. Binh sĩ quân Giang Đông ngay lập tức giơ khiên lên che chắn nhưng vẫn có không ít người bị trúng tên, kêu la thảm thiết rơi xuống, thương vong của quân Giang Đông bắt đầu tăng lớn. Lúc này, ở thành đông đã có hơn hai mươi thang công thành đã được đáp lên đầu thành trước nhất, binh lính Giang Đông đã giết đỏ cả mắt điên cuồng dũng mãnh lao lên đầu thành.

Mưa tên và mưa đá tảng và những cây gỗ của quân Giao Châu cứ nhằm thẳng vào đầu quân Giang Đông mà ném, mà phóng, đã khiến cho từng tốp, từng tốp quân Giang Đông thảm thiết kêu la rồi từ trên thang ngã xuống dưới thành, trên người thì bị tên xuyên, đầu thì bị đá nện vỡ, dưới thành xác chết chất như núi, nhưng ngay sau đó lại có binh sĩ của quân Giang Đông điên cuồng dựng thanh công thành, không màng nguy hiểm mà liều mình xông lên.

Đúng lúc này, phía doanh trại của quân Giang Đông lại vang lên tiếng trống lớn, rồi sau đó là một vạn quân tiếp viện được bổ sung, bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất di chuyển xuyên qua tầm ngắm 300 đến 500 bước của máy bắn đá và nỏ sàn, chỗ nào họ đi qua là chỗ đó mặt đất rung chuyển, bụi bay mù mịt.

Trước tình cảnh đó, những tảng đá lớn lại điên cuồng bắn ra một lần nữa, binh lính thì thay phiên nhau điều khiển nỏ sàn, mưa tên lại che kín bầu trời. Mỗi lần tên và đá được bắn ra là tiếng kêu thảm lại thấu trời: một mũi tên trúng đích là cướp đi mạng sống của 2-3 người, dưới những tảng đá là máu tanh lênh láng, xác chết ngổn ngang,...

Giờ phút này, quân Giang Đông đã đầu nhập hơn hai vạn hai nghìn binh sĩ công thành, trận chiến công thành chính thức bước vào giai đoạn ác liệt nhất...

Nhưng đúng lúc này bỗng có một đội kỵ binh từ phía đông tức tốc chạy lại, đến dưới đài cao, thị vệ cầm đầu giơ kim phê lệnh tiễn của Tôn Quyền lên cao, miệng hô lớn:

- Lục đô đốc, Ngô hầu có lệnh!

Lục Tốn sốt sắng hỏi thăm:

- Ngô hầu có quân lệnh gì vậy?

Thị vệ liền giơ cao lệnh tiễn và dõng dạc tuyên bố:

- Ngô hầu có lệnh, lệnh cho ngài lập tức thu quân trở về huyện Nam Xương.

Đề xuất Voz: Hồi Ký : Nàng Heo Nái
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN