Chương 832: Quân thần dị tâm.

Chương 832: Quân thần dị tâm.

Nghe xong, Lục Tốn ngây người ra, ý của Tôn Quyền là gì vậy? Tự dựng bảo mình thu quân? Y vội vàng phi từ trên đài gỗ xuống tiếp nhận lệnh tiễn, không quên hỏi lý do:

- Ngô hầu vì sao lại lệnh cho ta thu quân?

Tên thị vệ thi lễ và đáp:

- Ngô hầu chỉ lệnh cho ty chức đến đây truền lệnh, nguyên nhân cụ thể thì ty chức thực sự không rõ.

Sắc mặt của Lục Tốn trở nên khó coi hơn bao giờ hết, tại sao có thể thu quân? Bản thân mình đã tổn hại 8 nghìn binh sĩ mới dần dần thay đổi cục diện từ chỗ yếu thế chuyển sang ngang bằng về lực lượng, sĩ khí của binh lính giờ đây cũng đã tốt lên, chỉ cần cố gắng tấn công hai ba ngày nữa là có thể chiếm được thành Tân Ngô, bây giờ hạ lệnh rút quân, không cần phải nghi ngờ thêm gì nữa, quân ta sẽ thất bại trong gang tấc.

Y trầm tư suy nghĩ một hồi rồi hỏi tiếp:

- Ngô hầu lệnh cho ta phải lập tức thu quân sao?

Tên thị vệ thấy Lục Tốn có vẻ không cam lòng nên lạnh lùng đáp lại:

- Quân lệnh đã ban, ngài nên lập tức chấp hành, Lục đô đốc có ý nghi ngờ sao?

Những lời này của tên thị vệ đúng là đã làm khó cho Lục Tốn, khiến y hoang mang rối bời. Trong lúc không biết xử chí thế nào thì một binh lính từ đằng xa thúc ngựa lại gần, trên nét mặt hiện rõ hứng khởi, hồ hởi báo tin:

- Đô đốc, ta đã phát hiện được điểm yếu của quân địch rồi. Bọn chúng thủ thành càng ngày càng yếu, dường như là do tên không nhiều, số tên ngày hôm nay bắn ít hơn hôm qua ba phần.

Nghe xong, Lục Tốn cắn răng một cái, nói với thị vệ truyền lệnh:

- Tướng quân ở bên ngoài, quân lệnh này ta tạm thời không nhận, mời về bẩm báo lại với Ngô hầu, cho ta thêm hai ngày nữa, đợi sau khi ta công phá được thành Tân Ngô, dẹp tan được quân Giao Châu thì ta sẽ về chịu tội với Ngô hầu.

Nghe xong những lời này, mặt tên thị vệ biến sắc, gã chằm chằm nhìn Lục Tốn, giọng nghi ngờ:

- Lục đô đốc, ngài thật muốn kháng mệnh sao?

Lục Tốn chậm rãi gật đầu:

- Sự việc liên quan đến việc thắng bại của cuộc chiến, ngươi hãy quay về bẩm với Ngô hầu, ta nguyện gánh vác hết tất cả hậu quả.

Thị vệ kia hừ mạnh một tiếng, leo lên ngựa cùng với mấy tên nữa phi ngựa như bay, rời khỏi chỗ đó. Lục Tốn nhìn theo đám người thị vệ đi khuất bóng, không khỏi thở dài một cái, nguyên nhân mà Giang Đông nhiều lần thất bại chính là do Ngô hầu thân chinh, trong những thời khắc quyết định lại làm suy yếu quyền lực trong tay đại tướng, tác chiến và sách lược không thể thống nhất, như vậy, có thể không thất bại được sao?

Như lần này chẳng hạn, ngài ấy vẫn như vậy, suy cho cùng vẫn là do vấn đề tín nhiệm mà ra. Lục Tốn liền hạ quyết tâm, bất luận xảy ra chuyện gì thì lần này y vẫn kháng lệnh đến cùng, nhất định phải công phá được thành, giành lấy thắng lợi.

Trong lúc đang mải suy nghĩ, thì lại có một tên lính chạy lại cấp báo, hơn trăm cái thang công thành đã hao tổn gần như không còn, không có cách nào có thể công thành được nữa. Nghe xong Lục Tốn bèn gật gật đầu, sự việc này cũng là chuyện thường thôi, không có gì to tát cả, chỉ cần chuẩn bị thêm thang công thành là được, mấu chốt là sau những lần công thành trước đã giúp cho quân Giang Đông tích lũy được vô số kinh nghiệm đồng thời khoảng cách đến với chiến thắng cũng ngày càng được rút ngắn đi, điều này khiến cho binh sĩ trên dưới một lòng công thành.

Lục Tốn liền hạ lệnh:

- Truyền lệnh, quân đội thu quân!

Keng! Keng! Keng! Tiếng chuông thu binh lập tức được gióng lên, hai vạn quân Giang Đông nhanh chóng thu quân, bỏ lại hơn nghìn thi thể của những binh lính xấu số, mà quân Giao Châu cũng tổn thất hơn sáu trăm người.

Trên thành, ánh mắt của Gia Cát Lượng có chút ngưng đọng, Lục Tốn đánh trận thực sự là rất kiên nhẫn, lại rất có tiết tấu, tiến công và thu binh đều rất tự nhiên, tiến mà không thắng thu mà không bại, mỗi một lần tiến công là một một lần làm suy yếu quân Giao Châu, mỗi một lần tiến công là một lần thu nhỏ con số tử binh và tổn thất, thương vong của hai quân so với lúc mới bắt đầu đã gần hơn, đây tuyệt đối không phải là một dấu hiệu tốt. Năm ngày giao chiến liên tiếp, quân Giao Châu cũng đã tổn thất đi gần bốn nghìn người, điều quan trọng là tên cũng không đủ, sĩ khí của binh lính đã bắt đầu có dấu hiệu đi xuống.

Nghĩ đến đây, Gia Cát Lượng không khỏi lo lắng, nếu mà cứ kéo dài tình trạng này thêm ba ngày nữa thì quân Giang Đông có thể toàn lực tiến công lại thêm số thang được dùng để công thành đã được tăng gấp đôi, liệu quân Giao Châu có thể thủ được thành không?

- Quân sư, tình trạng hiện nay nếu cứ kéo dài thì không phải là một chuyện có lợi với chúng ta.

Quan Vũ đến bên cạnh Gia Cát Lượng.

Gia Cát Lượng miễn cưỡng cười cười nói:

- Vấn đề vần chưa đến mức nghiêm trọng lắm, lương thực của đối phương cũng không còn nhiều nữa, chúng ta chỉ cần kiên trì bốn năm ngày nữa, đợi đến khi lương thực của đối phương cạn kiệt thì chúng ta nhất định sẽ giành được thắng lợi.

Tuy là nói như vậy, nhưng trong lòng Quan Vũ vẫn không nén được tiếng thở dài, còn phải kiên trì 4-5 ngày nữa sao, cứ nhìn tình hình của ngày hôm nay thì rõ, cơ hội này thực sự là rất khó rồi.

Nhưng Gia Cát Lượng lại đâu ngờ rằng, một người luôn thờ ơ, bàng quan như Lưu Cảnh cuối cùng lại ra tay, giúp y một tay. Lưu Cảnh chỉ tùy ý đánh đại một kích lại có thể đánh trúng điểm yếu của quân Giang Đông: quân thần Giang Đông bắt đầu có dị tâm.

Đề xuất Voz: Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi?
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN