Chương 833: Quân thần dị tâm.

Chương 833: Quân thần dị tâm.

Bên trong đại trướng, Lục Tốn đang thương lượng kế phá thành với hơn chục vị tướng lĩnh chính, quân lệnh của Tôn Quyền đã đến khiến cho Lục Tốn nhận thức được rằng thời gian của y không còn nhiều nữa, cho nên trong hai ngày này y nhất định phải công phá được thành, sau đó đến nhận tội với Tôn Quyền. Trong lúc mọi người đang thảo luận sôi nổi thì bên ngoài trướng truyền đến những âm thanh ồn ào, rồi có một thân binh hô lớn:

- Chu tướng quân xin đợi một lát, tôi xin đi bẩm báo với Lục đô đốc trước đã.

- Không cần, ta muốn trực tiếp vào trong trướng.

Lục Tốn ngẩn người ra, y đã nghe ra giọng nói của Chu Thái, màn trướng được vén lên, chỉ thấy hơn 10 tên binh lính xông vào, dẫn đầu là người có một khuôn mặt sắc lạnh, không ai khác chính là Chu Thái.

- Chu tướng quân, không biết ngài đến đây là có chuyện gì?

Mặc dù Lục Tốn biết rằng việc Chu Thái đến đây không tốt đẹp gì, nhất định chuyện này có liên quan đến lệnh thu quân. Trông cái bộ dạng hung hãn xông vào trong lều như vậy của Chu Thái thực sự đã khiến cho Lục Tốn không vui vẻ gì.

Chu Thái bước vào trong, tay giơ cao lệnh bài của Tôn Quyền, dõng dạc cất lời:

- Kim bài của Ngô hầu đến!

Kim bài của Tôn Quyền là quân lệnh quyền lực đứng vị trí thứ hai trong bảng xếp hạng của quân Giang Đông, chỉ đứng sau Tôn Quyền, thậm chí so với binh phù còn cao hơn một bậc, nói cách khác là nhìn thấy kim bài có nghĩa là nhìn thấy Ngô hầu. Lời Chu Thái vừa dứt thì tất cả binh sĩ, tướng quân có mặt trong lều đều quỳ rạp xuống nghe lệnh, Lục Tốn cũng không ngoại lệ, cũng phải quỳ xuống đợi lệnh.

Chu Thái liếc mắt nhìn Lục Tốn, lạnh lùng truyền lệnh:

- Phụng theo lệnh của Ngô hầu ta xin truyền chỉ, từ giờ phút này tước bỏ toàn bộ binh quyền trong tay của Lục Tốn, thay vào đó binh quyền sẽ do Chu Thái tạm thời thay Ngô hầu tiếp quản.

Lục Tốn ngẩng cao đầu, ánh mắt toát lên vẻ khiếp sợ, y quả thực không dám tin vào đôi tai của mình, y thực sự không ngờ được rằng tất cả binh quyền trong tay y giờ đây đã bị tước bỏ, đây rõ ràng không phải là giao binh mà là đoạt quyền, đây rõ ràng không phải là kết quả của lần kháng lệnh tiễn sáng nay, không thể nhanh như vậy được? Đây chính là mệnh lệnh thứ hai phát ra của Tôn Quyền ngay sau lệnh tiễn, rõ ràng chỉ có thể là tạo phản hoặc là thảm bại mới xảy ra tình huống như vậy, tất cả là vì lí do gì?

Trong lòng Lục Tốn tràn đầy căm phẫn, y đứng thẳng người, nhìn chằm chằm vào Chu Thái mà nói:

- Ta không hiểu đã xảy ra chuyện gì, rất mong Chu tướng quân có thể cho ta một lời giải thích.

Tất cả mọi người có mặt đều sợ đến ngây người ra, mãi đến một lúc sau mới có tiếng bàn luận rì rào. Ai cũng không nghĩ ra, Lục đô đốc vì lý do gì mà bị tước binh quyền. Chu Thái thở dài trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm khắc và lạnh lùng:

- Hay là Lục tướng quân không muốn giao binh quyền, có ý muốn tạo phản?

Hai chữ “Tạo phản” này như hai tảng đá nặng đè lên ngực Lục Tốn, khiến y cảm thấy bị tổn thương sâu sắc, rồi y chợt hiểu ra một chút, chuyện này nhất định có liên quan đến chuyện của Tôn Thiệu. Việc gia tộc Lục thị âm thầm ủng hộ Tôn Thiệu đã bị lộ ra ngoài cho nên Ngô hầu mới tức giận và sinh lòng hoài nghi, muốn thu hết binh quyền trong tay y. Còn nhớ mấy ngày trước khi y đi gặp Ngô Hầu ở Bành Trạch, trong lòng đã có chút lo lắng về chuyện này, lúc ấy Ngô hầu không đả động gì đến, y đã mừng thầm vì may mắn, nhưng thật không ngờ lúc mấu chốt y chuẩn bị tổng công thành thì lại bạo phát.

Trong lòng Lục Tốn không nén được hai chữ bi ai, người xưa có câu “ứng ngoại an nội”, bây giờ bên trong bất ổn thì làm sao có thể yên tâm tác chiến với bên ngoài đây? Bên trong lục đục tranh giành nhất định sẽ là nguyên nhân dẫn đến sự thất bại của Giang Đông. Lục Tốn lặng lẽ cúi đầu, cởi bỏ kiếm của chủ soái ở eo ra, rồi quỳ một gối đồng thời giơ cao ấn soái cho Chu Thái, giọng buồn rầu:

- Lục Bá Ngôn trung thành với Ngô hầu, không hề có ý đồ tạo phản, ông trời trên cao, xin hãy chứng giám.

Chu Thái tiếp nhận kiếm và ấn, trong lòng cũng có chút thông cảm với Lục Tốn nên giọng nói đã bớt lạnh lùng:

- Bá Ngôn, ngài cũng không cần quá thất vọng, ta sẽ đem chuyện này nói rõ với Ngô hầu, ta tin Ngô hầu sẽ cho ngài một câu trả lời thỏa đáng.

Trong lòng Lục Tốn không ngừng cười khổ, bây giờ gia tộc Lục thị đang bị cuốn vào chuyện của Tôn Thiệu, làm gì có chuyện Tôn Quyền sẽ cho y một câu trả lời thỏa đáng cơ chứ. Chuyện này từ trước đến giờ không phải là hiếm, nó mang nặng mùi máu tanh, bởi thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, Tôn Quyền giờ đã không giết y, xem ra đây cũng là cái phúc của y rồi. Nghĩ đến đây, tự dưng Lục Tốn lại cảm thấy có chút hối hận, nếu đoán ra trước thì sáng nay y đã sớm tiếp nhận lệnh thu quân, bay giờ có nói e rằng cũng chẳng có ai tin.

Tuy là bản thân đang gặp nạn nhưng Lục Tốn vẫn không ngừng lo lắng cho cuộc chiến, y vội vàng hỏi Chu Thái:

- Xin hỏi Chu Thái tướng quân, Ngô hầu hạ lệnh vẫn tiếp tục tấn công hay là thu binh vậy?

Chu Thái lắc đầu nói:

- Không phải là tấn công, cũng không phải rút quân, mà là án binh bất động, chờ mệnh lệnh của Ngô hầu, nhưng bản thân ta cho rằng chúng ta sẽ rút quân, Ngô hầu cũng không còn hứng thú với chuyện này nữa.

- Thế ta phải làm gì bây giờ?

Lục Tốn lại hỏi.

- Mời ngài lập tức quay về gặp Ngô hầu, tuy nhiên phải khiến Lục tướng quân “chịu khổ” rồi.

Lục Tốn nghĩ thế nào cũng không ra “chịu khổ” theo như lời của Chu Thái là bắt y nhốt trong xe tù, cổ đeo gông, chân mang xiềng. Trong suốt quãng đường đi về huyện Nam Xương, Lục Tốn vô cùng buồn chán, lúc xe bắt đầu chuyển bánh, y đã ngửa mặt lên trời mà thầm trách: “Giang Đông lần này nhất định đại bại rồi!”

Trong suốt quãng đường, một trăm tên thị vệ của Tôn Quyền luôn cưỡi ngựa theo sau, bọn họ vô cùng cảnh giác, không ngừng ngó nghiêng xung quanh, cái mà bọn họ lo sợ, không phải là sợ quân địch tập kích mà là sợ thân binh của Lục Tốn sẽ chặn đánh. Hơn một canh giờ sau, đoàn người đã đi được 30 dặm, trước mặt hiện ra một con sông nhỏ, khá nông, đúng là Dư Thủy. Con sông rộng khoảng hai trượng, nước chỉ ngang đầu gối, có thể trực tiếp lội qua, bên bờ kia là một cánh rừng, cứ dọc theo con sông mà đi thì sẽ đến Dư huyện.

Đúng lúc này, trong rừng vang lên một tiếng nổ lớn, bốn phía dấy lên ảnh lửa, rồi từ 2 phía xuất hiện một toán quân lính giết ra, cầm đầu là hai vị tướng quân trẻ tuổi. Đây chính là Quan Hưng và Trương Bao hoạt động bên ngoài, quân Giang Đông bao vây bọn họ, hơn trăm thị vệ bị kinh ngạc đến mức trợn mắt há hốc mồm.

Canh ba nửa đêm, Trương Bao dẫn đầu một đội quân gồm mấy chục kỵ binh quân Giao Châu bịt mắt, áp giải Lục Tốn đang bị trói chặt hai tay đến cổng thành phía tây huyện Tân Ngô. Vừa đến nơi, gã liền lớn tiếng hô vang:

- Ta là Trương Bao, có quân tình quan trọng muốn bẩm báo với quân sư, mau mau mở cổng thành.

Ngay sau đó, cầu treo được buông xuống, cửa thành rộng mở để Trương Bao nhanh chóng vào thành.

Nội đường huyện nha thắp đèn đuốc sáng trưng, Gia Cát Lượng nhận được cấp báo, vội vàng triệu kiến Trương Bao. Quan Vũ và Trương Phi hay tin cũng vội vàng tới. Lục Tốn bị trói chặt hai tay ở sau lưng, đầu quay sang một bên, không thèm nhìn Gia Cát Lượng một cái. Gia Cát Lượng cũng không để ý lắm, y xem xong tờ khẩu cung của đám thị vệ bên Tôn Quyền, trong lòng vui như mở cờ: “Quân Giang Đông xảy ra nội chiến, đây đúng là ông trời cho ta cơ hội đây mà.”

Gia Cát Lượng đem tờ khẩu cung cho Quan Vũ và Trương Phi cùng xem, rồi mới quay sang bắt chuyện với Lục Tốn:

- Bá Ngôn chắc sẽ không ngờ tới rằng mọi chuyện sẽ thay đổi như thế này đúng không? Cuối cùng thì ngài cũng vào được thành Tân Ngô rồi.

Lục Tốn lạnh lùng hừ một tiếng, không nói thêm câu gì. Gia Cát Lượng lại vui vẻ cười nói:

- Bá Ngôn, xin ngài cứ yên tâm, ta đây sẽ không hỏi ngài chuyện gì đâu, tình hình bên quân Giang Đông ta đây đã nắm rõ như lòng bàn tay rồi. Quân lương của bên ngài chỉ đủ dùng trong hai ngày nữa thôi đúng không, ngài định làm theo kế xưa “đập nồi dìm thuyền”, quyết tâm chiếm được thành Tân Ngô rồi sau đó lấy lương thực của quân Giao Châu để bù vào đúng không? Nhưng đáng tiếc, đáng tiếc quá, người tính không bằng trời tính, ngài suy cho cùng vần không tránh được sự nghi kị của Tôn Quyền. Nếu như ta đây đoán không nhầm thì chuyện này là do Lục thị thay đổi quan điểm chính trị, cuối cùng làm liên lụy đến ngài, Lục đô đốc.

Gia Cát Lượng đối với quân tình của quân Giang Đông chẳng qua chỉ là nghe được thôi, mà quá lắm thì chỉ biết được phân nửa, nửa còn lại là đang muốn thăm dò Lục Tốn. Lục Tốn lạnh lùng đáp trả:

- Nói nhiều những câu vô nghĩa đó làm gì, muốn chém muốn giết thì cứ tự nhiên.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chậm Rãi Tiên Đồ
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN