Chương 834: Dự Chương binh bại
Chương 834: Dự Chương binh bại
Những lời nói khó nghe đó cũng không khiến Gia Cát lượng phải bận tâm, vẫn dùng điệu cười đó để nói chuyện với Lục Tốn: - Ta đương nhiên là sẽ không giết ngài rồi, nhưng ta lại nghĩ miếu Giao Châu của chúng ta nhỏ bé quá làm sao có thể xứng với một vị đại tôn thần là. Ta sẽ dẫn ngài đến Kinh Châu, ta tin rằng Hán Vương điện hạ sẽ có hứng thú với ngài.
Gia Cát Lượng khoát khoát tay, lệnh cho quân sĩ hai bên dẫn Lục Tốn đi. Lúc này, Quan Vũ nhíu mày lên tiếng: - Quân sư thực sự muốn đem Lục tốn giao cho Lưu Cảnh hay sao?
Gia Cát Lượng gật gật đầu: - Lục Tốn là con rể của Tôn Sách, là nhân vật quan trọng của quân Giang Đông, Lưu Cảnh cũng có chút quan hệ thông gia với y, lần này y bị cách chức, nhất định là do nội bộ bên đó xảy ra vấn đề, nếu như ta đoán không sai, chuyện lần này của bên đó ắt là có liên quan đến Lưu Cảnh. Lưu Cảnh đã nhòm ngó quân Giang Đông nhiều lần rồi, tính cả lần hắn mượn lực lượng của ta để tấn công quân Giang Đông. Hơn nữa, mọi chuyện lần này cũng là do mưu kế của quân hắn, đây chính là ván cờ của hắn, chúng ta không thể tham gia.
Gia Cát Lượng là người hiểu rõ hơn ai hết, bọn họ và quân Giang Đông đều là quân cờ trong một ván cờ lớn của Lưu Cảnh, chính hắn mới chính là người làm chủ ván cờ này, hắn sẽ tuyệt đối không tha thứ cho quân Giao Châu nếu khi bọn họ có ý đồ muốn trở thành một người chơi nữa. Đây chính là điều mà chính bản thân Gia Cát Lượng hiểu rõ nhất.
Bây giờ thì Quan Vũ đã hiểu được ý của quân sư rồi chỉ biết thở dài một tiếng, chênh lệnh tương quan lực lượng giữa quân Giao Châu và Hán Quốc thực sự là quá lớn, không biết là đến bao giờ thì họ mới có thể sánh ngang hàng với quân Hán. Trái lại với Quan Vũ, Trương Phi lại tỏ ra vô cùng hứng thú: - Nếu như nội bộ quân Giang Đông đang xảy ra lục đục thì tại sao chúng ta không nhân cơ hội này để đánh cho chúng một trận tơi bời.
Nghe xong Gia Cát Lượng cười lớn tán thành: - Đây mới chính là đại sự mà chúng ta quan tâm, hiện tại thực sự là một cơ hội tốt cho chúng ta, chúng ta nên nắm bắt nó như thế nào đây. Ta có ý tưởng này, hai vị tướng quân xem thử thế nào.
Nói xong y khoanh tay đi lại vài vòng rồi mới nói: - Nếu ta đoán không sai, quân Giang Đông nhất định sẽ rút quân trước khi trời sáng, mặc dù chúng ta có thể nhân lúc họ đang ngủ say mà đánh úp doanh trại, nhưng ta cho rằng, khi bọn chúng chuẩn bị rút quân thì mới chính là thời cơ tốt nhất cho chúng ta. Vì lúc đó bọn họ có thể chạy trốn, tâm trí không còn muốn đánh trận nữa, nên chúng ta có thể hạn chế tối đa tổn thất mà vẫn có thể đánh tan được quân địch.
Quan Vũ và Trương Phi nhìn nhau, tất cả đồng thanh nói: - Mời quân sư hạ lệnh!
Mặc dù đến canh năm rồi mà trời vẫn chưa sáng, nhưng quân Giang Đông đã thức dậy, thu dọn hành lý, chuẩn bị rút quân, đại bản doanh lúc này chỉ còn lại một đống lộn xộn, lâm trận đổi soái là một chuyện đại kỵ trong quân. Trận chiến Trường Bình thời Chiến Quốc là một ví dụ điển hình, nguyên nhân cũng là do quốc quân nước Triệu trúng kế phản gián của nước Tần, dùng Triệu Quát thế chỗ cho lão tướng Liêm Pha. Kết quả là dẫn đến trận Trường Bình đại bại.
Lần này cũng vậy, Tôn Quyền lại trúng kế phản gián của Lưu Cảnh, lâm trận đổi soái, hơn nữa lại còn đem nhốt Lục Tốn, chuyện này chính là một trận đả kích quá lớn đối với quân Giang Đông. Nhìn thấy cảnh Lục Tốn bị cách chức quân sĩ Giang Đông đều bị ảnh hưởng, sĩ khí mất đi, sinh ra cảm giác chán ghét chiến tranh, trong lòng chỉ muốn thật nhanh để có thể quay về nhà.
Cái cảm giác chán ghét chiến tranh này lây lan toàn khắp doanh trại, thậm chí đến từng góc nhỏ nhất của nơi đây. Liên quan đến chuyện Lục Tốn bị cách chức thì đã có không ít những lời đồn thổi, trong số đó có một tin đồn khiến nhiều người tin nhất, đó là: Lục Tốn ủng hộ trưởng tử của Phá Lỗ tướng quân - Tôn Thiệu mà bị cách chức, Ngô Quận đã tự lập, chuyển sang ủng hộ Tôn Thiệu lên nắm quyền, Hội Kê cũng tự lập, ủng hộ Tôn Bí, Giang Đông có đến ba vị Ngô chủ. Tin đồn này không ít là do ai phao tin, nhưng bắt đầu từ chiều ngày hôm qua cũng đã truyền khắp trong quân doanh ai ai cũng đều biết, khiến cho lòng người đều hoang mang.
Chu Thái dẫn theo hơn 100 người đi thị sát bên trong quân doanh, áp lực của y cũng rất lớn, bởi y biết quân tình lúc này đã và đang bất ổn, không thể tiếp tục chờ đợi được nữa, phải nhanh chóng rút binh. Sở dĩ Chu Thái lại chọn thời gian rút quân vào lúc canh năm là vì đây là lúc mà con người ngủ ngon nhất, cũng chính là thời gian tốt nhất để rút quân. Bọn họ nhất định phải trước khi quân Giao Châu kịp phản ứng thì rút quân an toàn khỏi huyện Tân Ngô.
Chu Thái thấy trong quân doanh vô cùng náo loạn, nên khẽ chau mày, lạnh lùng hạ lệnh: - Hạ lệnh, đẩy nhanh tốc độ nhổ trại, nửa canh giờ sau sẽ xuất phát.
Cũng chính vào lúc đó, từ phía nam thành truyền đến một âm thanh rất lạ, ngay sau đó thì mọi người xôn xao cả lên, thấy vậy, Chu Thái liền lớn giọng quát mắng: - Xảy ra chuyện gì vậy, tại sao lại ồn ào như vậy?
Ngay lập tức có một tên lính lảo đảo chạy đến, bẩm báo: - Bên ngoài nam thành xuất hiện quân địch, chúng đang tấn công doanh trại.
- Hả! Chu Thái quá kinh ngạc, không đợi y kịp phản ứng, lửa ở phía tây quân doanh bắt đầu sáng lên cùng với tiếng kêu rung trời lở đất. Đó chính là dấu hiệu cho thấy quân địch đã đột nhập vào quân doanh, Chu Thái kinh hãi đến mức đầu muốn nổ tung, rõ ràng là quân địch đã bí mật đánh úp quân doanh, không cho bọn họ một phút để phòng ngự.
Chu Thái lòng nóng như lửa đốt, quay người hướng về phía trong quân doanh vừa chạy vừa hô: - Binh lính mau tập hợp, chống lại quân địch.
Lúc này, trong quân doanh quân Giang Đông đã như kiến vỡ tổ. Trương Phi và Quan Vũ dẫn theo sáu ngàn quân tấn công doanh trại quân Giang Đông từ phía nam và phía tây. Bọn họ đến quá bất ngờ, thậm chí có một tên lính đứng gác vừa mới phát hiện ra bóng dáng quân địch thì đã bị giết rồi, khiến quân Giang Đông đã trở tay không kịp.
Một vạn hai nghìn quân Giao Châu đã vào được doanh trại chém giết điên cuồng. Bốn bên đều là lửa, quân doanh bây giờ là một mớ hỗn độn, trong lòng quân sĩ đã không còn ý thức chống lại nữa nên mỗi người chạy một ngả. Quân tâm quân Giang Đông vốn đã giảm sút nghiêm trọng, giờ lại thêm lần đột kích này nữa thì càng khiến cho họ cảm thấy sợ hãi. Chẳng mấy chốc, sĩ khí trong doanh trại xuống dốc, binh lính bắt đầu chạy trốn quy mô lớn, người người dẫm đạp lên nhau mà chạy cùng tiếng khóc than ngút trời.
Quan Vũ giơ lên cao Thanh Long Yển Nguyệt Đao và hô lớn: - Giết hết cho ta!
Quân sĩ Giao Châu như một cơn vũ bão hùng hổ quét đến quân Giang Đông bại lui. Binh lính Giang Đông không kịp chạy trốn đều thi nhau quỳ xuống xin hàng, cầu xin tha mạng.
Mùa thu năm Kiến An thứ mười chin, vì quân Giang Đông lâm trận đổi soái nên đã đại bại trong tay của quân Giao Châu, bị quân Giao Châu bí mất đánh úp doanh trại, hơn bốn vạn binh lính sụp đổ toàn tuyến, quân Giao Châu một đường đuổi giết, giết chết năm nghìn người, hai vạn người bị bắt làm tù binh, cuối cùng chỉ có hơn một vạn rưỡi trốn được về huyện Nam Xương.
Đề xuất Voz: Trung hưng chi lộ