Chương 840: Rút củi đưới đáy nồi.
Chương 840: Rút củi đưới đáy nồi.
Quan Vũ mâu thuẫn với Gia Cát Lượng không phải ngày một ngày hai, mà đã nhiều năm rồi, cũng không phải bởi vì chuyện nhỏ mà sinh hiểu lầm, mà là Gia Cát Lượng ở Giao Châu tiến hành thay đổi chế độ quân đội đã xúc phạm tới lợi ích bản thân của Quan Vũ.
Trước khi đến Kinh Châu, quân đội của Lưu Bị do bốn thế lực lớn tạo thành, một là thế lực trực thuộc Lưu Bị, như Trương Phi và Triệu Vân, một thế lực khác là Từ Châu, bao gồm đại tướng Trần Đáo và huynh đệ My thị, tiếp đó là thế lực Quan Vũ, còn có một thế lực Lưu Phong rất nhỏ khác.
Lúc trước khi không có Gia Cát Lượng, Lưu Bị nắm chặt chẽ uy vọng của bốn thế lực lớn trong tay, thậm chí khi Triệu Vân rời đi, cũng không tác động gì đến tới ảnh hưởng của Lưu Bị trong quân, nhưng từ khi Gia Cát Lượng nguyện trung thành với Lưu Bị, Lưu Bị liền đem sự vụ quân đội dần chuyển giao cho Gia Cát Lượng, thân phận của Gia Cát Lượng cũng từ phụâcs quân sư mà chuyển thành chủ soái.
Ở Giao Châu, Lưu Bị khó có thể thích ứng với khí trời ẩm ướt cực nóng của Giao Châu, liền không hề xuất chinh, mà đem quân đội giao cho Gia Cát Lượng thống soái, Gia Cát Lượng vì tăng mạnh khống chế quân đội, quá trình chinh phạt sĩ gia bắt đầu thay đổi chế độ quân đội.
Tỷ như bổ nhiệm Trương Phi là Xa kỵ tướng quân, Quan Vũ là Phiêu Kỵ tướng quân, Trần Đáo làm Hậu quân tướng quân, bọn họ cũng không trực tiếp chưởng binh, mà là trực tiếp hiệu trung với Lưu Bị, đã trở thành người có công lớn quan lớn, cùng lúc đó, Gia Cát Lượng đề bạt số lượng lớn các tướng lĩnh trẻ tuổi, bao gồm Quan Hưng, Trương Bao và các tiểu tướng để họ trổ hết tài năng.
Mục đích của Gia Cát Lượng, là muốn đánh vỡ kết cấu thế lực, thống nhất lãnh đạo quân đội, hình thành nội quy quân đội mới, nhưng cải cách của y cũng không thành công.
Một mặt là bởi vì Giao Châu nhân tài khuyết thiếu, hắn không có biện pháp đem Quan Bình, Chu Thươnng, Quan Hưng và Quan Vũ các thế lực bài xích bên ngoài, một mặt khác là Lưu Bị âm thầm cản trở Gia Cát Lượng, nói cho cùng, Lưu Bị vẫn không muốn cho Gia Cát Lượng khống chế quân đội hoàn toàn.
Đây không phải là vấn đề tín nhiệm, Lưu Bị rất tín nhiệm Gia Cát Lượng, nên mới để cho y làm thống soái giao quân đội cho y, nhưng bất kì một quân chủ nào cũng không dễ dàng buông hoàn toàn quân quyền được.
Tỷ như Lưu Cảnh, rất nhiều chiến dịch hắn đều đích thân làm thống soái chỉ huy, chính là vì muốn chặt chể khống chế quân quyền trong tay mình, Lưu Cảnh vì thế không tiếc buông tha quyền lực chính vụ, nhưng không dễ gì làm suy yếu quyền khống chế của mình trong quân đội.
Lưu Bị cũng giống như vậy, theo Lưu Bị, Gia Cát Lượng chỉ là thay hắn nắm quân quyền, nhưng không vì đó mà Gia Cát Lượng có thể thay đổi chế độ quân quyền, ở mức độ nào đó cũng làm cho lực khống chế quân đội của Lưu Bị bị suy yếu, xâm phạm tới lợi ích của Lưu Bị.
Lưu Bị ở mặt ngoài ủng hộ sự thảy đổi chế độ quân đội, nhưng trong lòng cũng có bất mãn vài phần, cho nên lần Bắc phạt này, Lưu Bị lại mệnh cho Gia Cát Lượng làm chủ soái, đồng thời cũng bổ nhiệm Quan Vũ và Trương Phi làm phó tướng, ngầm giám thị và kiềm chế dụng ý của Gia Cát Lượng, đối với thâm ý của Lưu Bị, Quan Vũ thầm hiểu, nên cuối cùng mới trở mặt với Gia Cát Lượng trong việc ở hay rút lui khỏi Dự Chương, lợi dụng sự ủng hộ của tướng sĩ đối với y cướp lấy quân quyền của Gia Cát Lượng.
Quan Vũ lưu năm nghìn quân đội cho Gia Cát Lượng trấn thủ huyện Nam Xương, y và Trương Phi đem mười ngàn quân đội Bắc thượng nghêng chiến quân Hán, tuy nhiên Quan Vũ cũng biết, bọn họ thời gian cấp bách, một khi quân Hán thật sự theo Kinh Nam xuôi nam tới Giao Châu, y sẽ phạm phải sai lầm lớn rồi, chỉ có mau chóng ở Dự Chương đánh bại quân Hán, mới có thể xoay chuyển cục diện bất lợi.
Hiện tại ưu thế lớn nhất của quân Giao Châu chính là sĩ khí tăng vọt, vả lại trang bị hoàn mỹ, quan trọng hơn là binh lực của họ và quân Hán chênh lệch không lớn, hơn nữa quân Hán tinh nhuệ tập trung ở Quan Lũng, thủy quân Kinh Châu phần lớn là tân binh mới mộ binh năm trước, không có kinh nghiệm tác chiến, căn cứ theo đó mà suy xét, Quan Vũ cho rằng quân Giao Châu có thể đánh bại quân Hán.
Lúc này, Quan Vũ cũng đã nhận được tình báo, ở ngoài ba mươi dặm trên mặt sông xuất hiện đội tàu chủ lực của quân Hán, bọn họ chờ mong đã lâu thời khắc này, Quan Vũ lập tức phái người liên hệ với Trương Phi, lại phái ra trên trăm thuyền nhỏ theo quân, chuẩn bị chặn lại đội tàu quân Hán.
Thuyền chủ yếu của Giao Châu là thuyền dân Cống Giang, thể hình không lớn.lấy hai trăm, ba trăm thạch chiếm đa số, tuy nhiên Cống Giang nếu so với Trường Giang hẹp hòi, một khi phong toả mặt sông, đội tàu chưa chắc có thể tiến lên.
Một chỗ nhỏ hẹp nhất của, trăm thuyền nhỏ sắp thành hai hàng, ở phía trước thuyền nhỏ dày đặc là một đầu xích dài hơn trăm trượng, đây vốn để dùng đối phó với chiến thuyền Giang Đông, không nghĩ tới cuối cùng lại dùng để đối phó với chiến thuyền quân Hán, Quan Vũ đặt hết hy vọng vào đống xích sắt này.
Mà ở bờ tây, hai vạn quân Giao Châu đã sắp xếp thành hàng, năm nghìn cung nỏ thủ dày đặc sắp hàng ở bờ biển, giương cung bạt kiếm, trận địa sẵn sàng đón quân địch, chiến thuyền quân Hán đã ở ngoài mười dặm, trên mặt sông sức gió mạnh mẽ, chiến thuyền quân địch sẽ tới rất nhanh, Quan Vũ đứng ở chỗ cao, tay cầm Thanh Long Yển Nguyệt Đao, mắt xếch híp lại, lạnh lùng chăm chú nhìn vào mặt sông phương bắc.
- Phụ thân, chiến thuyền quân địch đến rồi.
Quan Hưng ánh mắt lợi hại, liếc mắt một cái nhìn thấy phía bắc mặt sông xuất hiện một điểm đen, không kìm nổi hét to lên, Quan Vũ xiết chặt cán đao, quay đầu lại ra lệnh:
- Đội tàu chuẩn bị!
Trăm thuyền nhỏ ước chừng hơn một ngàn binh lính có kỹ năng bơi tốt, nhiệm vụ của họ không phải là đối với chiến thuyền khổng lồ của quân Hán, mà là phải phòng ngừa quân Hán phá hư xích sắt, tuy rằng Quan Vũ không có kinh nghiệm thuỷ chiến, nhưng dù sao y cũng ở Kinh Châu nhiều năm, biết một ít kiến thức thuỷ chiến phổ thông.
Đối phó xích sắtLan Giang xích sắt, hoặc là lên bờ phá huỷ chỗ buộc đầu xích sắt, hoặc là dùng hoả thuyền đốt đoạn xích sắt, đa phần mọi người chọn phương án sau, lúc này, một chiếc thuyền nhỏ cơ động linh hoạt có vẻ trọng yếu hơn, ở thời điểm mấu chốt, có thể dùng hoả công đối phó với thuyền lớn.
Quả nhiên, đội tàu quân Hán ở khoảng cách xích sắt còn hai dặm, liền chậm rãi dừng lại, từ trên thuyền lớn buông xuống hơn mười tiểu thuyền tam bản, mỗi thuyền tam bản có hai tên lính, một người chèo thuyền, một người chấp lá chắn phòng ngự, trên tiểu thuyền tam bản đầy dầu hoả, hăng hái lái tới hướng xích sắt vắt ngang sông.
- Thùng thùng thùng!
Trên mặt sông tiếng trống trận gõ vang, hơn mười tiểu thuyền tam bảng bị đốt lên, ánh lửa hừng hực thiêu đốt, khói đặc cuồn cuộn, đồng loạt phóng về hướng xích sắt.
Ở khoảng cách còn cách xích sắt ba mươi bước, các thuyền Giao Châu bắt đầu bắn tên về hướng tiểu thuyền tam bản, tên bắn như mưa, dày đặc phóng về hướng tiểu thuyền tam bản, trên thuyền tam bản có hai gã quân Hán, một người chấp lá chắn yểm hộ, người còn lại lái thuyền nhanh hơn, ngay khoảng cách chỉ còn cách xích sắt mười bước, hai tên lính đồng thời nhảy xuống sông, thuyền tam bảng mất đi người điều khuyển nhanh chóng lao nhanh trên mặt sông, ầm ầm đánh lên xích sắt.
Xích sắt chặn thuyền tam bản lại, xích sắt thô to bị liệt hoả hừng hực bao vây, dầu hoả trút xuống sông, bốn phía sông lửa cháy hừng hực, thế lửa rất mãnh liệt, khiến mười mấy tên Giao Châu có ý đồ tới gần dập tắt lửa cũng bị thân vùi trong biển lửa, tóc cháy rụi cả, kêu la giãy giụa thảm thiết.nhanh chóng lặn sâu xuống nước mà chạy trối chết.
Thuyền phu của hơn trăm thuyền Giao Châu chưa từng thấy trận liệt hoả nào có thể thiêu đốt trong nước, mắt thấy đại hoả tới gần, bọn họ hoảng sợ vạn phần, đều chèo thuyền rút về phía sau.
Lúc này, lại có mấy chục thuyền tam bản chở đầy dầu hoả lái tới, gia nhập trận liệt hoả đốt trên sông, liệt hoả ngập trời chỉ đốt trong khoảng một khắc đồng hồ, xích sắt ngang sông rốt cục bị đốt đứt, hơn mười thuyền tam bản xông qua xích sắt, trong sức gió mạnh mẽ nâng lên xuống, dần dần trôi nổi về hướng bờ.
Khói đặc bị gió thổi lên bờ, đội cung nỏ nguyên bản đội ngũ chỉnh tề giờ phút này cũng bắt đầu có chút rối loạn, Quan Vũ nhíu mày lại, trong ánh mắt hiện vẻ sầu lo, y không ngờ sợi xích sắt mà mình gửi gắm hy vọng lại dễ dàng bị quân địch đột phá như vậy, mà trước đó trăm chiếc thuyền được y an bài cũng không phát huy một tác dụng nào, mấu chốt là y không để ý đến sự thật rằng dầu hoả có thể cháy trên mặt nước.
Trong lòng Quan Vũ âm thầm hối hận, Quân Hán đã đột phá phong toả, còn có thể lên bờ mà đấu một trận với hắn.
Lúc này trên mặt sông, hoả thế dần dần triệt tiêu, mấy trăm chiến thuyền của quân Hán chia làm hai đường, một đường ước chừng hơn ba trăm chiếc lại đột phá phong toả của địch quân, còn lại tiếp tục hướng nam mà đi tới.
Mà quân Hán một đường khác, gần hai trăm chiếc thuyền chặm rãi cập bờ, binh lính trên thuyền bắn ra loạn tiễn cùng một lúc, dày đặt mũi tên phóng tới hướng cung thủ trên bờ.
Năm nghìn cung nỏ cũng đánh trả, hai chi quân đội trên bờ sông Cống Giang bạo phát một cuộc chiến cung tiễn.
Dựa theo sách lược của Lục Tốn, không cần để ý nhiều tới quân Giao Châu bắc thượng, có thể trực tiếp thẳng tới huyện Nam Xương, cắt đứt đường tiếp viện lương thảo của quân Giao Châu.
Đương nhiên, quân Giao Châu cũng sẽ quay đầu đi theo thuyền lớn xuôi nam, lúc này chỉ cần một chi quân đội làm chệch hướng quân Giao Châu, nếu quân Giao Châu mặc kệ quân kiềm chế, họ sẽ lâm vào cảnh hai mặt thụ địch.
Lục Tốn cũng là sau thảm bại ở huyện Tân Ngô mà rút ra kinh nghiệm xương máu, tìm được sách lược đánh bại quân Giao Châu, tức là không phải đi theo ý đồ của quân Giao Châu, mà phải nắm được quyền chủ động, khiến quân Giao Châu đi theo ý đồ của mình.
Lúc trước nếu quân Giang Đông không cần đi tấn công huyện Tân Ngô, mà là phái một chi quân đội trực tiếp xuôi nam đánh Giao Châu binh lực hư không, bọn họ từ bị động biến thành chủ triển khai, người đi hướng sau mới biết được sai lầm của chính mình và bỏ qua cơ hội,
Còn lần này, bọn họ không để ý tới quân Giao Châu nữa, mà theo gió vượt sóng, trực kích huyện Nam Xương, bức bách quân Giao Châu quay lại cứu viện, thì sẽ bị vướng vào thế cục tiền hậu giáp kích.
Đội tàu quân Hán chạy trong Cán Giang được ba canh giờ, lúc hoàng hôn thì đã tới huyện Nam Xương.
Lúc này huyện Nam Xương có đóng năm ngàn quân, do Gia Cát Lượng thống soái, Gia Cát Lượng từ sau khi bị Quan Vũ cướp đi quân quyền, trong lòng vẫn buồn bực không vui.
Tuy rằng y tài trí siêu quần, ở trong quân cũng có uy tín nhất định, nhưng việc tranh đoạt trực tiếp quân quyền, y vẫn không đấu lại Quan Vũ, Quan Vũ có Trương Phi ủng hộ, có quan quân cấp trung hạ ủng hộ, được nhiều người ủng hộ, liền trực tiếp mang quân đội đi, chỉ chừa cho y năm ngàn người, điều này làm cho Gia Cát Lương bất mãn sâu sắc.
Trong lòng bất mãn, nhưng Gia Cát Lượng cũng biết, trận chiến này dẫn đến thành bại của việc bắc phạt, nếu bị quân Hán đánh bại, hai tháng tác chiến vất vả coi như không còn ý nghĩa, Giao Châu cũng gặp phải nguy cơ sâu sắc.
Gia Cát Lượng vô cùng chú ý tới việc Quan Vũ bắc thượng nghênh địch, theo chiến thuật đã nói, loại xuất động xuất kích không có gì không ổn, chỉ có điều Gia Cát Lượng hoài nghi xích sắc chắn sông của Quan Vũ không thể ngăn trở được quân Hán có kinh nghiệm thuỷ chiến phong phú.
Lúc này một tên binh lính gấp gáp chạy tới, hương Gia Cát Lượng bẩm báo:
- Khởi bẩm quân sư, ngoài mười dặm trên mặt sông phát chiến thuyền quân Hán, có tới mấy trăm thuyền, đại quân gần áp đến, mời quân sư định đoạt!
Đề xuất Voz: Sau Này...!