Chương 841: Lục Tốn hiến kế.

Chương 841: Lục Tốn hiến kế.

Gia Cát Lượng giật mình kinh hãi, việc này đã nằm trong dự liệu của y, nhưng quân Hán thật sự quy mô giết tớilại làm cho y cũng phải khẩn trương lên, y vội vàng hỏi:

- Quan tướng quân có tin tức gì không?

- Tạm thời không có tin tức của Quan tướng quân.

- Thử đi tìm hiểu lại, có tin tức gì thì nhanh chóng bẩm báo!

Trinh sát đáp ứng một tiếng rồi vội vàng bước đi, lúc này, Chủ bộ Dương Nghi vội la lên:

- Quân sư, chủ lực quân Hán giết tới, chúng ta ứng chiến, hay là rút quân?

Gia Cát Lương không có trả lời gã mà là bước nhanh về hướng đầu thành, trên đầu thành gió thổi mạnh tà dương như máu, một chút ánh chiều tà đem Cống Giang nhuộm đỏ, Gia Cát Lượng dừng ở phương bắc, lúc này bọn họ có thể thấy được đội tàu của quân Hán đang theo hướng này mà chậm rãi lướt tới.

Gia Cát Lượng nhanh chóng tính toán tỷ lệ đối lập của binh lực, dưới tay y chỉ có năm nghìn binh lính, trong đó một nửa đều là tàn quân già yếu, mà đối phương đến đã có chuẩn bị, bọn y không thủ được thành trì rồi. Nhưng mấu chốt hiện tại là quân đội của Quan Vũ đang ở đâu? Có lui về đúng lúc hay không, nêu đang trên đường rút lui về thì y còn có thể kiên trì một chút, nhưng nếu khoảng cách xa hơn trăm dặm, như vậy thì không còn kịp rồi, bọn y nhất định phải rút khỏi.

Ánh mắt của Gia Cát Lượng lại nhìn về hướng bắc, trong mắt không che dấu được nỗi lo âu, lần đầu tiên trong đời y có cảm giác bị động như thế này.

Nhưng tình thế đã không để cho y lo lắng quá nhiều, lúc này, có binh lính hô to:

- Quân sư, quân Hán đã bắt đầu lên bờ rồi.

Chỉ thấy bờ từng chiếc chiến thuyền chậm rãi cập bờ, từng nhóm binh lính rất nhanh rời thuyền, tập kết ở bờ, đã có mấy nghìn người nhiều, tình thế vô cùng nguy cấp, nhưng lúc này, phương bắc không có tin tức nào.

Gia Cát Lượng biết rằng không thể chờ đợi thêm, y lập tức nói với một gã báo tin nói:

- Nhanh đi bẩm báo với Quan tướng quân, vì ngăn ngừa hai mặt thụ địch, mau mời hắn rút quân đi đến Huyện Tân Ngô.

Binh báo tin đáp ứng một tiếng, lên ngựa chạy như bay, lúc này, Gia Cát Lượng lại ra lệnh:

- Truyền mệnh lệnh của ta, lập tức rời bỏ Huyện Nam Xương, rút lui về hướng Huyện Tân Ngô.

Thành Nam Xương nhất định là giữ không được, vì để tránh cho tất cả bị tiêu diệt, Gia Cát Lượng chỉ có thể bỏ Nam Xương mà rút về hướng Huyện Tân Ngô.

Cửa thành phía tây mở ra, năm nghìn quân Giao Châu hộ vệ Gia Cát Lượng, Dương Nghi và đám quán văn nhanh chóng rút quân về hướng phía tây, bọn họ rút lui vô cùng gấp gáp, đại bộ phận vật tư đều không mang đi.

Quân Giao Châu bỏ chạy lập tức bị thám báo quân Hán phát hiện, bọ họ chạy vội quay về, đem tình báo trước mắt trình diện cho Lưu Cảnh:

- Khởi bẩm điện hạ, quân địch đã thoát khỏi thành Nam Xương, hướng về phía tây mà đi.

Lưu Cảnh đứng ở đầu thuyền, nhìn về phía tây xa, vài dặm ngoại thành Nam Xương chặn tầm mắt của hắn, lúc này Lục Tốn ở bên cạnh cười nói:

- Nếu đoán không sai, Gia Cát Lượng hẳn là rút về Huyện Tân Ngô.

Lưu Cảnh gật đầu, lại như thoáng suy nghĩ một chút nói:

- Kỳ quái, Gia Cát Lương sao lại rời đi như vậy, hắn tính tách mình khỏi quân đội của Quan Vũ và Trương Phi sao?

Lục Tốn bị Lưu Cảnh nhắc nhở, lúc này mới kịp phản ứng:

- Quả thật có điểm kỳ quái, hắn hẳn là phải thủ vững thành trì, chờ quân chủ lực của Giao Châu về viện trợ, sao lại bỏ thành mà đi, không lẽ là muốn phái hai quân Quan – Trương bắc thượng?

Lưu Cảnh cười lạnh một tiếng:

- Có lẽ giữa bọn họ có chuyện gì bí mật khó nói!

Lưu Cảnh không muốn đi sâu vào vấn đề mâu thuẫn bên trong của quân Giao Châu, việc hắn cần cấp bách làm giờ là tiêu diệt toàn bộ quân địch, hắn lập tức hạ lệnh:

- Lệnh Vương Thiện suất bộ chiếm lĩnh Huyện Nam Xương, còn lại theo ta bắc thượng

Đô úy Vũ Xương đô uý Vương Thiện dẫn ba nghìn quân tiến vào chiếm giữ Huyện Nam Xương, Lưu Cảnh thì tự mình dẫ hai vạn đại quân một đường bắc thượng, chuẩn bị ở phía nam đón đánh Quân Giao Châu.

- Bá Ngôn, ngươi thấy nhượ điểm lớn nhất của Quan Vũ là gì?

Lưu Cảnh ở trên ngựa cười nói.

Lục Tốn lắc đầu:

- Thẳng thắn mà nói, thần chỉ mới nghe qua kỳ danh, đối với hắn mà phân tích, cùng với biểu hiện của hắn hiện tại thì nhược điểm lớn của hắn chính là quá nổi tiếng.

- Chỉ giáo cho?

- Rất đơn giản, khi chúng ta chia hai đội tàu xuôi nam, Quan Vũ nên suy xét đến tình huống hai mặt thụ địch, đội tàu chúng ta cũng không mau, nếu như hành quân cấp tốc, hoàn toàn có thể đuổi theo chúng ta, nhưng Quan Vũ không làm vậy, ta không nói hắn ngu xuẩn, ngay cả binh lính bình thường cũng không có khả năng không nhận ra uy hiếp, hắn không thể không nhận ra được, chỉ có thể một giải thích rằng, tâm tính cao ngạo, khinh thường, nói trắng ra là hắn chính là bị thanh danh che mắt, có một số việc khinh thường coi rẻ đi.

Lưu Cảnh gật đầu:

- Lần này hành vi của Quan Vũ có một chút khác thường, Gia Cát Lượng cũng bất đắc dĩ phải gấp gáp rút lui khỏi Nam Xương, có lẽ y vốn hy vọng Quan Vũ có thể kịp thời gấp quay trở về, nhưng Quan Vũ đã khiến y thất vọng, tuy nhiên chúng ta cũng không thể khinh địch mức thái quá, hơn nữa phải phòng ngừa quân địch lấy lại Huyện Tân Ngô.

Đang nói, một gã kỵ binh thám báo chạy gấp tới, ở trên ngựa hướng Lưu Cảnh ôm quyền hành lễ nói:

- Khởi bẩm điện hạ, các đây mười dặm hướng bắc phát hiện quân chủ lực của Giao Châu, ước chừng hơn hại vạn.

Lưu Cảnh mừng rỡ, quay đầu lại ra lệnh:

- Cải thành phương trận hành quân!

Bình thường quân đội hành quân đều là trường xà trận, mười ngàn quân kéo dài ít nhất cũng ba bốn dặm, rất dễ dàng bị phục binh cắt đứt ở giữa, hơn nữa khi gặp quân định, tập kết thành trận hình tác chiến thì rất lâu, đây là thường là nguyên nhân khi gặp phục kích tập sẽ dẫn đến thất bại, không có thời gian đổi đội hình, cuối cùng sụp đổ trong hỗn loạn.

Cho nên vì để tránh cho loại bị động này, quân đội thường sẽ chuyển biến thành phương trận hành quân, lấy trận hình tác chiến dẫn đến tiến hành hành quân, cho dù có gặp phục kích cũng có thể lập tức tham gia chiến đấu.

Mười tám ngàn binh sĩ quân Hán lập tức tập hợp thành ba tòa phương trận, cứ sáu ngàn người một toà phương trận, giống hệt ba mặt nước màu đen, như sóng phập phồng hướng bắc thẳng tiến.

Quan Vũ cùng đồng dạng ý thức được tình cảnh nguy hiểm của bản thân hiện giờ, khi y nhận được tin khẩn của Gia Cát Lượng yêu cầu y rút lui khẩn cấp tới Huyện Tân Ngô, do dự một hồi lâu, y cũng không lập tức rút lui về hướng Huyện Tân Ngô, mà xếp thành hàng hăng hái hành quân về hướng Nam, trong tình huống trước sau hai mặt quân giáp công, hi vọng có thể đánh tan quân chủ lực của địch.

Đây là thời cơ chiến đấu của Giao Châu, quân Hán mới đổ quân chưa được một giờ, y chỉ cần trong vòng một canh giờ đánh bại chủ lực của Lưu Cảnh, sau đó quay đầu lại đối phó với quân Hán ở phía bắc, như vậy là có thể đánh bại toàn bộ quân Hán, đương nhiên, cơ hội như vậy rất tốt, mở ra một con đường hy vọng, đối với Quan Vũ mà nói, đây là bảo vệ cho tôn nghiêm của y, và là điểm thăng bằng duy nhất cho y trong lúc này, đối với y là rất trọng yếu.

Lúc này Quan Vũ cũng nhận đượcc thám tử báo lại, phía trước hơn mười dặm phát hiện chủ lực của quân Hán, mà quân Hán phía sau phỏng chừng còn cách hơn ba mươi dặm, đây là cơ hội duy nhất của y, Quan Vũ lúc này hạ lệnh:

- Toàn quân tăng tốc đi tới.

Quân Giao Châu tốc độ xuôi Nam nhanh hơn, ước chừng sau khi đi được năm dặm, quân đội đi vào một cánh đồng trống bao la bát ngát, là cửa sông Dư Thủy đổ vào. Dư Thủy từ hướng tây mà vào, trong này rót vào cho Cán Giang, là nơi thích hợp cho khai chiến, vượt qua Dư Thuỷ, cánh đồng bát ngát bằng phẳng, nam bắc chiều rộng bốn dặm, đông tây dài hơn hai mươi dặm.

Quan Vũ đánh giá cánh đồng này, mặc dù là tử chiến đến cùng, nhưng trên thực tế, bọn họ có thể dọc theo Dư Thủy lui lại hướng tây, một chỗ tiến có thể công, lui có thể thủ, có năng lực kích phát binh lính liều mạng, Quan Vũ gật đầu, quay đầu hướng sang Trương Phi cười nói:

- Ở chổ này mà đợi địch!

Trương Phi lạnh lùng nói:

- Ngày này ta chờ đã lâu!

Đúng lúc này, trong cánh đồng bát ngát đối diện truyền đến tiếng trống trận kịch liệt, ‘tùng! tùng tùng! ’ tiếng trống nặng nề, rung động lòng người, Quân Giao Châu cũng không khỏi khẩn trương lên, bọn họ rốt cuộc cũng có thể tác chiến với quân Hán nổi tiếng thiên hạ, mỗi người không khỏi xiết chặt mâu cán.

Trên quan đạo đối diện xuất hiện binh lính đông nghìn ngịt, xếp thành phương trận, tốc độ không nhanh, lại đằng đằng sát khí, lúc này, Tư Mã Vương Phủ giục ngựa tiến lên thấp giọng nói với Quan Vũ:

- Tướng quân, thừa dịp quân địch bày trận chưa ổn, xông vào đánh chết chúng.

Quan Vũ lại lắc đầu:

- Đối phương ắt đã có chuẩn bị, không cần tự loạn trận cước.

Y không tiếp thu đề nghị của Vương Phủ mà án binh bất động, trong lòng Vương Phủ có chút thất vọng, mặc dù đối phương đã có chuẩn bị, nhưng dù sao cũng không có hình thành trận hình chính thức, quân Giao Châu xông lên giết, khả năng chiến thắng quân địch sẽ tăng lên một phần, đợi quân địch bày trận xong mới chiến đấu thì bọn họ đã bị động rồi, chỉ có điều Quan Vũ không đồng ý, khiến Vương Phủ cũng không biết phải làm thế nào.

Quân Hán cũng bắt đầu tiến vào cánh đồng, tốc độ nhanh hơn, nhanh chóng bày ra tam cánh đại trận, Lưu Cảnh trung quân, Mã Đại cánh tả, Vương Bình cánh hữu. Nam man phi quân của Vương Bình, kỵ binh Lũng Tây của Mã Đại, Ưng Kích quân của Lưu Chính, quân của Lưu Hổ, lúc này năm quân đội tập hợp thành nha tướng của Lưu Cảnh, bình thường có nhiều hơn hai vạn quân.

Nhưng lúc này đây Lưu Cảnh đông tới chỉ dẫn theo ba nghìn quân, Phi quân và kỵ binh một ngàn quân, trọng giáp bộ binh và trọng thuẫn nỏ quân mỗi loại năm trăm quân, Ưng Kích Quân thì ở lại Quan Lũng, Lưu Hổ cũng ở lại các cao nguyên luyện binh, không có tiến đến, mà là do phó tướng Lưu Hổ là Lôi Hồng dẫn theo.

Kinh Châu lấy thuỷ quân là chính, bình thường ba nghìn nha tướng này không có xuất hiện, chỉ khi nào chiến ở lục địa, bọn họ liền nhanh chóng tiếp quản quân quyền, Lưu Cảnh bổ nhiệm Vương Bình và Mã Đại là ẩ hữu tì tướng, Thống soái hai cánh trái phải, mặt khác cho Lôi Đồng suất lĩnh năm trăm trọng giáp bộ binh và Ngô Ban suất lĩnh năm trăm trọng thuẫn nỏ quân giấu ở trung quân, hai chi quân đội này của Lưu Cảnh là đòn sát thủ, chỉ trong thời điểm mấu chốt mới sử dụng.

Mắt thấy mười tám ngàn quân Hán đã bày trận xong, Trương Phi hét lớn một tiếng, giục ngựa ra, gã ra trước đoạt thế, một mình đấu tướng địch, trọng toả nhuệ khí quân Hán.

- Tướng Hán bên trong ai dám đánh với ta một trận?

Trương Phi vung mâu hô to giữa cánh đồng, tiếng như sấm động, diễu võ dương oai.

Lúc này, Tì tướng trung quân là Bàng Đức tiến lên ôm quyền nói với Lưu Cảnh:

- Điện hạ, mạt tướng nguyện ý chiến một trận!

Mãnh tướng dưới trướng Lưu Cảnh như đám người Triệu Vân, Mã Siêu, Hoàng Trung, Cam Ninh đều không đi theo, nhưng Bàng Đức ở trong Ngũ hổ tướng xếp hành thứ năm, võ nghệ không thua gì Cam Ninh, tuy rằng hơi kém Trương Phi, nhưng vẫn có thể chiến một trận, Lưu Cảnh liền gật đầu:

- Chuẩn chiến.

Bàng Đức mừng rỡ, giục ngựa giết ra đại trận, quân Hán đánh trống trận cổ vũ như sấm, tiếng kêu rung trời, Bàng Đức máu đại đao bảy mươi cân, chỉ mũi đao vào Trương Phi, quát:

- Ngươi dám bắt nạt quân Hán ta không có người ư?

Trương Phi vốn hy vọng Lưu Cảnh có thể tự mình xuất trận để đánh với hắn một trận, không ngờ lại là một tên đại hán tặc mặt đen, trong lòng thất vọng, nổi điên lên, hét lớn một tiếng, cầm trường mâu đâm tới, Quan Vũ thấy Bàng Đức bộ dạng hùng tráng, thân cao hơn tám thước tư, một đao hung mãnh vô cùng, trong lòng thầm nghĩ:

- Lưu Cảnh phái người này xuất chiến chắc có chỗ hơn người.

Quan Vũ có chút lo lắng Trương Phi khinh địch, liền dặn dò Trương Bao:

- Đi nhắc nhở phụ thân ngươi, dặn hắn không được khinh địch.

Trương Bao phi ngựa mà ra, hô lớn:

- Phụ thân, Nhị bá có lệnh, người này võ nghệ cao cường, không thể khinh địch.

Trương Phi càng thêm phẫn hận, hận không thể đem nhất mâu đâm xuyên tim Bàng Đức, trường mâu của gã như một tia chớp màu đen, ngửa mặt hướng Bàng Đức đâm tới, Bàng Đức không chút giận dữ, liên bổ vài đao, ánh đao thành lưới, phong toả thế công của Trương Phi, hai người như đèn kéo quân chiến đấu kịch liệt tại một chỗ.

Một người như Hắc Long rời bến, trường mâu mãnh liệt, một người như mãnh hổ hạ sơn, đại đao sắc bén, hai người chiến đấu kịch liệt, năm mươi hiệp bất phân thắng bại, trận đại chiến này, hai bên binh lính xem như say như dại, đến thở cũng không dám thở mạnh.

Đề xuất Voz: Ước Thành Thằng Khốn Nạn!
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN