Chương 842: Thất bại tại Dư Thủy.

Chương 842: Thất bại tại Dư Thủy.

Trương Phi tinh thần phấn chấn, hưng phấn dị thường, trường mâu mãnh liệt như bão tố, Bàng Đức đao pháp chỉnh tề, bình tĩnh ứng chiến, không hề một tia sơ hở, hóa giải hết tiến công của Trương Phi, lâu lâu từ phòng ngự ngẫu nhiên bổ tới một đao, thẳng đến chỗ yếu hại của đối phương.

Hai người đảo mắt chiến đến hơn tám mươi hiệp, dù sao Trương Phi cũng là mãnh tướng dũng mãnh xếp hàng thứ ba, Bàng Đức dần dần có chút chống đỡ hết nổi, trán đầy mồ hôi, tuy nhiên người sáng suốt cũng nhìn ra, chiến mã của Trương Phi cũng có chút không chống đỡ nổi nữa, con Ô Truy mã đi theo Trương Phi đã hơn hai mươi năm, tuổi tác đã cao, mà chiến mã của Bàng Đức là mấy tháng trước Lưu Cảnh ban cho, phần thưởng khi theo tây chinh, đó là một con hãn huyết bảo mã.

Song phương đều có nhược điểm, Bàng Đức ứng chiến cố hết sức, mà chiến mã của Trương Phi không ngừng phát ra tiếng phì phì trong mũi, lúc này, trong quân Giao Châu phát ra tiếng chuông gõ vang, đây là mệnh lệnh Trương Phi hồi trận. Quan Vũ biết rằng chiến mã của Trương Phi bất cứ lúc nào khả năng tê liệt ngã xuống, so với Bàng Đức còn nguy hiểm hơn.

Bàng Đức thừa cơ hội, né một mâu đâm tới của Trương Phi rồi rút ra vòng chiến, hét to với Trương Phi:

- Chiến mã ngươi có vẻ đuối sức, nhanh đi thay ngựa đến tái chiến!

Trương Phi giận dữ, không chịu lui ra, đỉnh mâu đâm Bàng Đức, đúng lúc này, một mũi tên như thiểm điện phóng tới, trúng ở giữa mắt trái chiến mã Trương Phi, ngựa Ô Truy té nhào, hất Trương Phi ra xa hơn một trượng, Bàng Đức gặp thời cơ đã đến, giục ngựa vung đao bổ chém tới, Trương Bao bên cạnh đỏ mắt, hét lớn một tiếng:

- Chớ làm tổn thương phụ thân ta!

Y giục ngựa chạy gấp tiến đến cứu viện, vào đúng chỉ mành treo chuông sợi tóc đã ngăn được Bàng Đức, mấy tên lính mang lấy Trương Phi chạy về hướng trung quân, lúc này, Lưu Cảnh buông cung, ra lệnh:

- Gõ kẻng, lệnh Bàng Đức về trận!

‘Keng keng keng! ' tiếng chuông gõ vang, Bàng Đức không tiếp tục cùng Trương Bao giao đấu, đánh ra một hư đao rồi thúc ngựa chạy vội về đại trận, đúng lúc này, hai bên trận địa tiếng trống trận đồng thời gõ vang, tiếng trống long trời lở đất.

Lưu Cảnh vung Chiến kiếm:

- Giết!

Quân Hán dâng như con nước lớn, ba cánh tả trung hữu đồng thời giết ra, đánh về hướng quân Quân Giao Châu, Quan Vũ cũng hô to:

- Tử chiến đến cùng, không còn đường lui nữa, chỉ có lấy công làm tiến.

Quân Giao Châu reo hò tiến lên, hai chi quân đội càng ngày càng gần, cuối cùng ầm ầm đụng vào nhau, đao thương va chạm, trường mâu nổi lên, sương máu tràn ngập, mấy vạn đại quân ở trong cánh đồng bát ngát triển khai chém giết nhau thảm thiết.

Cách đó hai mươi dặm hướng Bắc, mười ngàn quân Hán do đại tướng Thẩm Di suất lĩnh, hăng hái chạy về hướng nam. Quân đội của Thẩm Di ở trên bờ đã bị một ngàn cung binh tập kích quấy rối, làm trễ nải nửa canh giờ, nửa canh giờ này khiến cho bọn y và quân địch chủ lực nguyên bản cách nhau mười dặm, lập tức xa hơn đến ba mươi dặm, làm lộ trình kéo dài ít nhất là một canh giờ.

Lúc này Thẩm Di đã biết tin quân Hán và Quân Giao Châu giao chiến kịch liệt ở cửa sông Dư Thuỷ, làm y lòng nóng như lửa đốt, không ngừng mệnh lệnh tăng nhanh tốc độ hành quân, một gã thám báo chạy gấp tới, tay cầm lệnh tiễn hô:

- Thẩm tướng quân, Hán Vương điện hạ lệnh người đi vòng Dư Thủy, theo phía tây chặn Quân Giao Châu!

Thẩm Di hơi ngẩn ra, chẳng lẽ Hán Vương điện hạ nắm chắc có thể đánh bại Quân Giao Châu sao? Nhưng quân lệnh như núi, y lập tức tay lấy ra bản đồ ở trên ngựa xem xét, tìm được rồi một đường nhỏ, y sai người đem người dẫn đường đến, chỉ vào bản đồ hỏi:

- Đường nhỏ này quân đội có khả năng thông hành không?

Tên dẫn đường suy nghĩ một chút nói:

- Con đường này hình như là đường thương đạo, các thương nhân thường đi, so với theo mặt nam cửa sông lách đi tiết kiệm bốn mươi dặm lộ trình, nếu như không có đồ quân nhu, quân đội có thể thông hành, nhập khẩu thì ở phía trước hai dặm chỗ.

Quân Hán là khinh binh giản hành, không có bất kỳ đồ quân nhu gánh nặng, Thẩm Di lúc này hạ lệnh:

- Thay đổi tuyến đường đi đường nhỏ!

Quân Hán không lâu liền thay đổi phương hướng, đi vào một thung lũng, chạy gấp về hướng tây nam.

Trận chiến ở cửa sông Dư Thuỷ đã tiến hành hơn một canh giờ, dần dần tới hồi gây cấn, nhiều đội binh lính trục đội chém giết, chiến đao bổ chém, trường mâu nhanh đâm, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp, Quân Giao Châu sĩ khí ngẩng cao, quân Hán huấn luyện có tố chất, song phương đều có ưu thế, một hồi chiến đấu kịch liệt, khó phân thắng bại.

Nhưng thời gian lại ở thế bất lợi cho Quân Giao Châu, Quan Vũ biết rằng quân Hán ở phía bắc sắp giết tới, một khi Quân Giao Châu hai mặt thụ địch, y ắt sẽ thất bại, thời gian và áp lực khiến cho y không khỏi lo âu.

Lúc này, Tư Mã Vương Phủ thấy quân Giao Châu đang dần vào thế hạ phong, trong lòng lo lắng, liền tiến lên chỉ vào đại kỳ quân Hán nói với Quan Vũ:

- Tướng quân, đại kỳ quân địch không ngờ là Vương kỳ, Lưu Cảnh tất nhiên ở ngay trong quân, bắt giặc trước bắt vua, nếu bắt được Lưu Cảnh, mọi bất lợi của chúng ta đều giải quyết dễ dàng hơn.

Quan Vũ rất đồng tình, y ra lệnh cho con trai Quan Hưng:

- Con ở lại thủ vững soái kỳ, vi phụ đi lấy thủ cấp của Lưu Cảnh!

Y lớn tiếng quát ra lệnh:

- Đi theo ta!

Hai ngàn tinh nhuệ thân binh đi theo Quan Vũ đánh sâu về hướng trung quân quân Hán, ngựa Xích Thố chạy gấp, Yển Nguyệt đao bổ chém, Quan Vũ giết được binh lính quân Hán thây ngang khắp đồng, như bổ sóng trảm biển giết mở một đường máu, dần dần đến gần tới trung tâm chỉ huy của quân Hán.

Lưu Cảnh sớm nhìn thấy Quan Vũ đánh về hướng bên này, hắn đoán được ý đồ của Quan Vũ, là vì chính mình mà đến. Lưu Cảnh cười lạnh một tiếng, ra lệnh cho Lôi Đồng:

- Ngươi có thể dẫn năm trăm trọng giáp bộ binh từ bên cạnh đi vòng qua, chặt đứt soái kỳ quân địch cho ta!

- Tuân lệnh!

Lôi Đồng hét lớn một tiếng:

- Các huynh đệ đi theo ta!

Lôi Đồng vốn là mãnh tướng xếp hàng thứ ba ở Ích Châu, nhưng võ nghệ ở trong quân Hán chỉ có thể coi là trung thượng, toàn bộ dựa vào Lưu Tinh chùy bách phát bách trúng, nhưng nếu nói căn nguyên bên trong, Lưu Tinh chùy của gã cũng vốn không có hiệu quả như thế, cho nên địa vị của Lôi Đồng vẫn rất xấu hổ, tuy rằng lực lớn vô cùng, nhưng dũng mãnh có thừa, nhưng võ nghệ cũng không đủ.

Lưu Cảnh nhìn trúng sự dũng mãnh và lực cánh tay của gã, lệnh gã làm phó tướng cho Lưu Hổ, từ Mã tướng tương biến thành Bộ tương, chỉ huy trọng giáp bộ binh, ở bên trong trọng giáp bộ binh, Lôi Đồng như cá gặp nước, trọng giáp bộ binh không cần cá nhân võ nghệ cao cường, mà là cần dùng lực lượng tập thể để giành thắng lợi, đây hoàn toàn là ưu thế của gã.

Lúc này Ngô Ban dẫn Trọng thuẫn nỏ quân từ phía sau chạy tới, gã gặp tình thế nguy cấp, lập tức ra lệnh:

- Trọng thuẫn nỏ quân hộ vệ!

Năm trăm trọng thuẫn nỏ quân do Ngô Ban suất lĩnh nhanh chóng tập kết ở xung quanh Lưu Cảnh, Trọng thuẫn nỏ quân lại gọi trọng thuẫn thương binh, đặc điểm lớn nhất của bọn họ là mỗi người có một tấm lá chắn cao năm thước rộng ba thước, có thể chống đỡ tên nỏ dày đặc bắn ngoài hai mươi bước, đồng thời còn được trang bị quyết trương nỏ có tầm bắn đạt ba trăm bước và một trường thương bằng thép ròng sắc bén.

Có khi thì họ dùng nỏ lớn để bắn, có khi dùng trường thương để đâm giết, trọng thuẫn nỏ quân có ba nghìn người, tận đến ba tháng trước, Lưu Cảnh mới quyết định dùng Ngô Ban làm chủ soái.

Hiện nay họ là trường thương binh, mỗi người sử dụng một cây trường thương bằng thép sắc bén, năm trăm người tạo thành Thuẫn trận, bao vây bảo vệ Hán Vương Lưu Cảnh.

Quan Vũ dẫn hai ngàn quân một đường đánh tới, một lát đã giết tới cách Lưu Cảnh chừng trăm bước, nhưng họ lại đụng phải năm trăm Trọng thuẫn nỏ quân, giống như bức tường sắt cứng rắn, Quan Vũ và quân đội dưới tay y rốt cuộc không giết vào được.

Quan Vũ hét lớn một tiếng, thúc ngựa chạy gấp, hét lớn một tiếng vung Thanh Long Yển Nguyệt Đao bổ tới Trọng thuẫn quân, đón đánh y chính là một bức tường thuẫn với hơn mười mũi trường thương sắc bén đâm tới.

Ánh đao hiện lên, đao thương va chạm nổ lớn, lực lớn mạnh xé rách vài tấm khiên lớn, bảy tám trường thương bị chém gãy làm hai doạn, tường là chắn bị mở ra, vài binh sĩ kêu thảm bị đánh bay, ngựa Xích Thố nhảy vào sâu một trượng, Quan Vũ vung đao trái bổ phải chém, liên tiếp giết được hơn hai mươi người, dần dần đã sắp mở được một đường máu.

Ngô Ban thấy Quan Vũ dũng mãnh vô cùng, gã hét lớn một tiếng, vung đao đón đầu. Quan Vũ cười lạnh một tiếng, Thanh Long Yển Nguyệt Đao xoay ngược lại, lưỡi đao sắc bén chém thẳng vào cổ Ngô Ban, đao thế còn nhanh hơn tia chớp. Ngô Ban chấn động, muốn tránh đã không kịp.

Lưu Cảnh sớm phát hiện Ngô Ban bị nguy hiểm, hắn cầm hai nhánh tiễn, giương cung lắp tên, ngắm thẳng vào Quan Vũ, kéo cung như trăng tròn, ngay lúc Quan Vũ sắp bổ trúng Ngô Ban, dây cung buông lỏng, hai nhánh Lang Nha tiễn nhanh như tia chớp bắn thẳng về phía ngực của Quan Vũ.

Quan Vũ cảm nhận được hai mũi tên bay tới, y thu đao chém nghiêng đi, không ngờ lại chém vào khoảng không, thế tới của hai mũi tên cực nhanh, trong nháy mắt đã đến trước mặt, Quan Vũ chấn động vội nghiêng người né tránh, mũi tên phải sượt qua, bắn trúng một gã thân binh của y, nhưng y lại không kịp tránh mũi tên trái, tên bắn xuyên qua miếng giáp bảo vệ cánh tay, trúng cánh tay phải của Quan Vũ.

Đau đớn khiến cả người Quan Vũ chấn động, khí lực lập tức tiêu tan, y biết rằng không thể nào giết sâu vào trong trọng giáp bộ binh được nữa, đành phải quay ngựa chạy ra ngoài. Lúc này một mũi tên của Lưu Cảnh lại nhắm trúng hậu tâm của Quan Vũ, hắn do dự một lát, lại từ từ buông lỏng dây cung.

Trong chủ trận quân Giao Châu, quân đội của Quan Hưng không tới năm trăm trọng giáp bộ binh tấn công tới, Trảm Mã đao sắc bén mà hùng mạnh vung chém, chân đứt tay cụt bay bốn phía, đầu và người của binh sĩ quân Giao Châu ngâm đầy máu đen dưới đất, giống hết như địa ngục nhân gian.

Bọn họ đi tới trước soái kỳ của quân Giao Châu, lúc này, Lôi Đồng hét lớn một tiếng, bay nhảy lên, Trảm Mã Đao sắc bén bổ ngang, chém hai binh lính bảo vệ đại kỳ làm bốn đoạn, trọng giáp bộ binh xông lên một loạt, loạn đao bổ chém, soái kỳ cao ba trượng lung lay sắp đổ, cuối cùng cũng ầm ầm đổ xuống.

Theo soái kỳ quân Giao Châu ầm ầm đổ xuống, quân tâm binh sĩ của quân Giao Châu tan rã, bắt đầu bại lui liên tiếp, lúc này Trương Bao chạy tới trước mặt Quan Vũ, hô to:

- Bá phụ, tây tuyến sắp chống đỡ không nổi rồi, phụ thân mời bá phụ mau chóng quyết định.

Quan Vũ biết rằng nếu không bỏ chạy, kết cục cuối cùng sẽ là toàn quân bị diệt, cánh tay phải của y đau nhức, y đành phải thở dài:

- Truyền lệnh toàn quân, rút lui về hướng huyện Tân Ngô!

Trương Phi và Quan Vũ suất lĩnh mấy ngàn binh lính thoát khỏi chiến trường, dọc theo Dư Thủy chạy trốn về hướng tây, hơn vạn binh lính mặt sau tan tác rồi, nón trụ bị tháo, chạy trốn thục mạng, quân Hán một đường đuổi giết, giết cho quân địch khóc gào liên tiếp mấy ngày liền, người quỳ xuống đầu hàng nhiều vô số kể, Lưu Cảnh ra lệnh:

- Truy đuổi tận cùng!

Trương Phi và Quan Vũ suất lĩnh mấy ngàn bại binh một hơi chạy mấy chục dặm, trong rừng cây phía trước bỗng vang lên tiếng trống trận kịch liệt, từ hai bên rừng cây vang lên tiếng hò hét, mười ngàn phục binh quân Hán giết ra, sĩ binh quân Giao Châu đại loạn.

Trương Phi gặp tình thế nguy cấp, hô lớn:

- Nhị ca đi nhanh, đệ cản phía sau!

Quan Vũ thấy mọi người đều người kiệt sức, ngựa hết hơi, căn bản vô lực tái chiến, nếu Trương Phi cản phía sau, chỉ có thể là toàn quân bị diệt, Quan Vũ thở dài nói:

- Không cần cản phía sau rồi, mọi người liều chết phá vây đi! Có thể trốn được bao nhiêu thì trốn!

Trương Bao và Quan Hưng đi trước mở đường, Trương Phi bên trái, Chu Thương bên phải, hộ vệ Quan Vũ bị thương, bọn họ giết ra một đường máu, trốn ra vòng phục kích.

Lại chạy đi hơn hai mươi dặm, Quan Vũ quay đầu lại, chỉ thấy phía sau binh lính đi theo không đủ trăm người, binh lính còn lại hoặc là bỏ mình, hoặc là đầu hàng, Quan Vũ thấy toàn quân mình bị diệt, không khỏi lã chã rơi lệ, hối hận vô cùng, nói:

- Ta sao còn mặt mũi đi gặp quân sư đây?

Y rút kiếm muốn tự vẫn, Quan Hưng sợ hãi ôm chặt tay của phụ thân, Trương Phi đoạt được kiếm của Quan Vũ, khuyên nhủ:

- Việc đã đến nước này, có tức giận, hối hận cũng vô dụng, chúng ta quay về thỉnh tội với quân sư đi.

Quan Vũ thở dài một tiếng, đành phải từ bỏ ý niệm tự vẫn, y mệnh cho Chu Thương ở mặt sau thu nạp bại binh, đoàn người chạy về hướng huyện Tân Ngô.

Đề xuất Voz: [Chia sẻ] Người Việt và câu chuyện di trú, định cư
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN