Chương 843: Gia Cát cầu hòa.

Chương 843: Gia Cát cầu hòa.

Cuối cùng quân Hán cũng giành được thắng lợi trong cuộc chiến Dư Hà, giết địch hơn bảy ngàn người, bắt làm tù binh mười ngàn người, chỉ có hơn hai ngàn người chạy trốn, hai vạn quân Giao Châu gần như toàn quân bị diệt, nhưng quân Hán cũng phải trả giá bằng thương vong hơn ba ngàn người. Trên chiến trường hỗn độn, thi thể bị đốt cháy khói đặc cuồn cuộn, đây là nguyên tắc nhất quán của quân Hán, sau đại chiến nhanh chóng xử lý thi thể, phòng ngừa sinh ra dịch bệnh.

Binh lính thu dọn chiến trường đem một bó khôi giáp binh khí đặt ở giá binh khí, giá dài rộng gần mười trượng, chồng chất binh khí, trống trận, cờ xí cùng với vật phẩm khác, giống như một tòa núi nhỏ. Gần ngàn con chiến mã và súc vật buộc ở một bên, ở một cánh đồng bát ngát khác, hơn vạn tù binh ngồi dưới đất, ánh mắt lo lắng nhìn đám thi thể bị đốt cháy đầy khói đặc phía xa, trong lòng tràn đầy sầu lo đối với tương lai.

Ba nghìn binh lính quân Hán trông coi tù binh ở bốn phía, mười mấy binh lính đang qua lại xử lý thương binh trong đám tù binh, phần lớn là phát một cái bao chữa bệnh, dạy bọn họ cách tiêu độc, rịt thuốc và băng bó, một vài thương binh bị gãy tay gãy chân nặng hơn thì đưa đến bên kia do quân y trị liệu.

Lúc này, Mã Đại áp giải lên một gã quan văn bị bắt, chính là Tư Mã Vương Phủ, chiến mã của gã bị loạn tên bắn chết, người thì bị bộ hạ của Mã Đại bắt lấy. Mã Đại tiến lên khom người thi lễ với Lưu Cảnh:

- Điện hạ, bắt được Tư Mã của quân địch, tên là Vương Phủ!

Lưu Cảnh gật gật đầu, đi đến trước mặt Vương Phủ, thản nhiên cười nói:

- Vương Tư Mã là người Ích Châu đúng không!

Vương Phủ thở dài nói:

- Ta vốn là thư tá thủ hạ của Lưu Chương, về sau lại theo Kỳ công tử, làm Tư Mã của Nam Quận, lại theo Huyền Đức Công vào Giao Châu. Hôm nay bị bắt, chỉ mong được chết, mong điện hạ thành toàn.

Lưu Cảnh lập tức phân phó tùy tùng:

- Cởi bỏ dây thừng cho gã.

Bọn lính cởi dây thừng cho Vương Phủ, Vương Phủ nhẹ nhàng hoạt động cổ tay bị trói đến tê dại, cười khổ nói:

- Người nhà của ta đều tại Giao Châu, tuy nhận ân của điện hạ, nhưng không muốn đầu hàng quân Hán.

Lưu Cảnh lắc đầu cười nói:

- Không cần ngươi đầu hàng, ngươi trở về nói cho Gia Cát Lượng, ta có thể đàm phán với y, dùng tù binh quân Giao Châu trao đổi tù binh quân Giang Đông trong tay y, nếu y không muốn đàm, vậy ta cũng sẽ không ép buộc.

Nói xong lại dặn dò tùy tùng:

- Cho gã một con ngựa, lại chọn ra vài tên thân binh của Quan Vũ, thả bọn họ trở về.

Vương Phủ biết Gia Cát Lượng nhất định muốn đàm phán, gã khom người thi lễ, cảm kích nói:

- Cảm tạ Hán Vương điện hạ ân xá.

Gã xoay người định đi, Lưu Cảnh lại gọi gã lại, Vương Phủ có chút bất an, hỏi:

- Điện hạ còn có cái gì dặn dò sao?

Giọng điệu Lưu Cảnh ôn hòa nói:

- Thống trị Giao Châu cho tốt, giáo hóa man dân Giao Châu, một ngày nào đó, ta sẽ cho ngươi một tiền đồ.

Vương Phủ chỉ cảm thấy cái mũi có chút lên men, gã yên lặng gật gật đầu, xoay người bước nhanh mà rời đi, Lục Tốn bên cạnh thở dài một tiếng:

- Điện hạ có ý chí thiên hạ, Lục Tốn thật lòng phục tùng!

Lưu Cảnh khẽ mỉm cười:

- Nếu Bá Ngôn biết lòng dạ của ta, vậy ngươi nói một chút xem, ta nên xử lý hậu sự quân Giao Châu như thế nào.

Lục Tốn cũng cười nói:

- Nghe xong lời điện hạ nói với Vương Phủ, như vậy rất dễ dàng đoán được tâm tư điện hạ. Tất nhiên là đổi quân Giang Đông, thả Gia Cát Lượng về. Lần này quân Giao Châu bắc chinh thảm bại, trong vòng ba, năm năm không khôi phục được nguyên khí đâu, Lưu Bị chỉ có thể quyết định kinh lược Giao Châu thôi.

Nói đến đây, Lục Tốn lại thật cẩn thận nói:

- Tuy nhiên ty chức còn có một đề nghị.

- Nói một chút coi, đề nghị gì?

- Ty chức đề nghị đem quận Lư Lăng chia cho Giao Châu, lưu lại ở Giao Châu một chỗ hổng, sớm hay muộn Lưu Bị cũng sẽ diệt vong ở tại quận Lư Lăng.

Lưu Cảnh giảo hoạt cười:

- Đề nghị của Bá Ngôn, ngươi nói ta có đồng ý không?

Hai người liếc nhau, cùng nhau cười ha hả

Gia Cát Lượng trở lại huyện Tân Ngô không bao lâu, liền lập tức phái người đi tìm hiểu tin tức trên quan đạo Nam Xương. Trong lòng Gia Cát Lượng vô cùng lo lắng, y hiểu Quan Vũ, biết Quan Vũ trời sinh tính kiêu ngạo, biết rõ nguy hiểm cũng sẽ không dễ dàng nhận thua, hơn nữa sẽ không thỏa hiệp với mình, điều này sẽ gieo xuống mầm tai hoạ cho thảm bại của quân Giao Châu.

Quân Giao Châu cũng không hùng mạnh, trong lòng Gia Cát Lượng biết rõ, mặc dù mình suất quân thống nhất Giao Châu, nhưng không có nghĩa là quân đội Giao Châu có thể quét ngang Trung Nguyên. Tuy rằng bọn họ may mắn chiến thắng quân Giang Đông, nhưng cũng không có nghĩa là bọn họ có thể chiến thắng quân Hán, hơn nữa bọn họ vừa mới trang bị vũ khí của quân Giang Đông, còn chưa tiến hành huấn luyện liền ra trận, hiệu quả như vậy ngược lại không bằng bì giáp thiết đao cũ, ngoại trừ sĩ khí tăng cao, Gia Cát Lượng vẫn không thể tưởng được bọn họ có thể có hy vọng vào cái gì để chiến thắng quân Hán.

Gia Cát Lượng đứng ở trên đầu thành nhìn ra xa hướng tây. Lúc này, một gã kỵ binh vội vàng chạy tới hướng thành trì, đứng dưới thành hô lớn:

- Quân sư có ở đó không?

Gia Cát Lượng ló đầu hỏi:

- Có tin tức của Quan Tướng quân?

- Khởi bẩm quân sư, Quan Tướng quân bại trận, bọn họ đã đến ngoài mười dặm, trong lòng áy náy, không dám tới gặp quân sư.

Trong lòng Gia Cát Lượng cả kinh, lại hỏi:

- Có bao nhiêu bại binh trở về?

- Ước chừng hơn hai ngàn người.

Trong lòng Gia Cát Lượng không khỏi thở dài một tiếng, không ngờ toàn quân bị diệt rồi, không nghe lời mình khuyên can, cưỡng ép tác chiến, hiện giờ xảy ra hậu quả như vậy, cho dù trong lòng Gia Cát Lượng cực hận, nhưng y cũng biết bây giờ không phải là là lúc trách tội. Ít nhất tội của Quan Vũ và Trương Phi không thể do y xử trí, trở về để chủ công xử trí đi!

Nghĩ vậy, Gia Cát Lượng quay đầu lại nói với Quan Bình:

- Hiền chất theo ta đi nghênh đón phụ thân ngươi đi!

Quan Bình ôm quyền thi lễ:

- Nguyện theo quân sư đi tới đó.

Hai người trở mình lên ngựa, mở cửa thành, mang theo tùy tùng chạy theo hướng ngoài thành. Chạy khoảng ngoài mười dặm, thấy ở phía xa, binh lính Giao Châu đang nghỉ ngơi ở ven đường, đây là tàn binh Chu Thương thu nạp, ước chừng hơn hai ngàn người, là những người cuối cùng trốn thoát trận đại chiến này.

Quan Vũ và Trương Phi thấy Gia Cát Lượng đã đến, trong lòng bọn họ xấu hổ, cởi trần nửa người trên, phía sau lưng bị trói chặt vào cành mận gai, quỳ gối ở ven đường thỉnh tội. Một lát, Gia Cát Lượng một hàng phi ngựa tới, Quan Vũ cao giọng hô:

- Tội tướng Quan Vũ, Trương Phi, xin thỉnh tội với quân sư!

Trong lòng Gia Cát Lượng vừa thở dài, vừa buồn cười, vội vàng xuống ngựa nhất nhất nâng bọn họ đứng dậy, vừa nói an ủi, lại lệnh Quan Bình lấy quần áo cho phụ thúc huynh đệ mặc vào, Quan Vũ hổ thẹn nói:

- Hối hận không nghe lời quân sư nói, làm cho toàn quân bị diệt, Quan Vũ tội đáng chết vạn lần, xin quân sư dùng quân pháp xử trí.

Gia Cát Lượng thở dài một tiếng nói:

- Đây không chỉ là do các ngươi, ta cũng có khuyết điểm. Trước tiên không đề cập tới việc này, trở về chúng ta cùng nhau thỉnh tội với hoàng thúc. Tuy nhiên tình thế chưa chắc đã nghiêm trọng giống như Quan Tướng quân nói.

Quan Vũ ngẩn ra, không rõ ý tứ của Gia Cát Lượng, Quan Bình bên cạnh vội vàng bổ sung:

- Phụ thân, trong tay chúng ta còn có gần hai vạn tù binh quân Giang Đông.

Lúc này Quan Vũ mới bừng tỉnh ngộ, bọn họ có thể trao đổi tù binh, nhưng ông có chút bận tâm, lại nói:

- Hiện tại quân Hán đại thắng, Lưu Cảnh còn nguyện ý trao đổi tù binh cùng chúng ta sao?

Gia Cát Lượng khẽ mỉm cười:

- Trong tay chúng ta còn có một hơn vạn người, có thể nghiêm thủ thành Tân Ngô, quân Hán không trả một cái giá thật đắt, chưa chắc có thể công phá. Ta nghĩ Lưu Cảnh nóng lòng tiến đến Giang Đông, sẽ không nguyện ý trả giá thật nhiều, càng không có thời gian cùng chúng ta tiêu hao dần, hắn nhất định sẽ đồng ý giảng hòa cùng chúng ta.

Quan Vũ thở dài:

- Quân sư cao kiến, Vân Trường ngu dốt, thua xa không kịp đấy!

Trong lòng Gia Cát Lượng cũng có chút cao hứng, tuy rằng bỏ ra cái giá thê thảm và nghiêm trọng, nhưng từ nay về sau Quan Vũ và Trương Phi vui lòng phục tùng mình, chưa chắc là chuyện xấu, y khẽ mỉm cười nói:

- Nếu ta không đoán sai, rất nhanh Lưu Cảnh sẽ phái người đến.

Vừa dứt lời, lập tức có binh lính chạy tới bẩm báo:

- Vương Tư Mã đã trở lại.

Quan Vũ mừng rỡ, Vương Phủ là mưu sĩ tâm phúc của ông, cũng là người tín nhiệm nhất, nguyên tưởng rằng gã đã chết trong loạn quân, lại không nghĩ rằng gã vẫn còn sống, quả thực khiến Quan Vũ mừng rỡ, Gia Cát Lượng lại ngầm hiểu, Vương Phủ nhất định sẽ mang đến tin tức của Lưu Cảnh. Y lập tức ra lệnh:

- Mời Vương Tư Mã tới gặp!

Một lát, Vương Phủ được đưa lên, gã thi lễ với Quan Vũ và Gia Cát Lượng, có chút hổ thẹn nói:

- Chiến mã Ty chức bị bắn chết, bị quân địch bắt, nhưng Lưu Cảnh lại thả ty chức ra, để ty chức tiện thể nhắn trở về.

Quan Vũ cảm giác được Vương Phủ xấu hổ, liền vỗ vỗ bả vai gã, trấn an nói:

- Đây là do ta, làm liên lụy tới Quốc Sơn, ngươi có thể trở về đến chính là may mắn lớn nhất, trong lòng không cần giữ gánh nặng gì cả.

Vương Phủ thở dài, gã nghĩ đến mấy câu Lưu Cảnh nói cuối cùng, cảm thấy càng thẹn với Quan Vũ, nhưng gã vẫn nói không nên lời. Lúc này Gia Cát Lượng không kìm nổi hỏi:

- Vương Tư Mã, Lưu Cảnh có lời gì?

Vương Phủ tỉnh ngộ, giơ tay cho mình một cái tát, không ngờ quên mất chính sự, gã vội vàng nói:

- Lưu Cảnh nói, có thể đàm phán, nguyện ý trao đổi tù binh, nếu quân sư không muốn đàm, hắn cũng không cưỡng ép.

Gia Cát Lượng thở dài một tiếng, bây giờ còn có cái gì có thể cò kè mặc cả, y nói với mọi người:

- Ý tứ của Lưu Cảnh là, nếu chúng ta nhận hết thảy điều kiện của hắn, như vậy trận chiến này liền chấm dứt, nếu không bọn họ không chỉ có tiếp tục tiến công, quân đội Hoàng Trung cũng sẽ sát nhập Giao Châu, đây thật ra là cơ hội cuối cùng hắn cho chúng ta.

Quan Vũ trầm ngâm một chút hỏi:

- Hiện tại quân Hán chiếm hết ưu thế, hoàn toàn có thể công diệt hết chúng ta, vì sao lại buông tha chúng ta?

Gia Cát Lượng cười khổ nói:

- Quan Tướng quân đã quên sao? Lúc trước tại sao hắn lại thả chúng ta về Giao Châu? Ban đầu là muốn lợi dụng chúng ta thống nhất Giao Châu, lần này nguyên nhân cũng không khác nhiều lắm. Nếu chúng ta chiếm cứ là Ích Châu giàu có và đông đúc, hắn đã sớm công diệt chúng ta, sẽ không chờ cho tới hôm nay.

Quan Vũ yên lặng gật đầu:

- Ta hiểu được, hết thảy do quân sư làm chủ.

Lúc này Quan Bình tiến lên thi lễ nói:

- Quân sư, mạt tướng nguyện đi Nam Xương đàm phán với Lưu Cảnh.

Gia Cát Lượng tâm niệm vừa chuyển, Quan Bình năm đó ở Tân Dã có ân cứu mạng Lưu Cảnh, có lẽ Lưu Cảnh sẽ nể mặt của Quan Bình, cho Giao Châu nhiều một chút ích lợi, để Quan Bình đi, quả thật không còn gì tốt hơn. Nghĩ vậy, Gia Cát Lượng liền cười nói:

- Ta viết một phong thư, tiểu Quan Tướng quân có đến Nam Xương, đem thư cho Lưu Cảnh, có thể không cần phải nói một lời nào.

- Mạt tướng tuân lệnh!

Trải qua hai đợt đàm phán, cuối cùng quân Hán và quân Giao Châu đã đạt thành nhất trí, hai quân trao đổi tù binh, toàn bộ tù binh quân Giang Đông trao đổi toàn bộ tù binh quân Giao Châu, Lưu Cảnh đồng thời chấp thuận quân Giao Châu rút về Giao Châu, mặt khác hắn đã hạ lệnh cho Hoàng Trung, quân Hán đình chỉ tiến công Giao Châu, rút về Giang Lăng.

Tại buổi đàm phán cuối cùng, Lưu Cảnh nghĩ tới giao tình lúc trước, miễn cưỡng đáp ứng chia quận Lư Lăng cho Giao Châu, xem như một chút bồi thường cho bọn họ bắc chinh lần này. Đến lúc này, mưa gió ở Kinh Nam rốt cục hạ màn, quân Hán không chỉ có thu hồi toàn bộ Kinh Nam, hơn nữa còn cướp lấy hai quận Dự Chương và Bà Dương từ trong tay quân Giao Châu.

Mà lúc này, tình hình Giang Đông có thay đổi, Lưu Cảnh hạ lệnh thu binh về Sài Tang, chuẩn bị đi tới Giang Đông.

......

----------oOo----------

Đề xuất Voz: Trông nhà nghỉ, tự kỷ 1 mình
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN