Chương 844: Bão táp ở Giang Đông (1)
Chương 844: Bão táp ở Giang Đông (1)
Ngay lúc quân Hán tiến công quận Dự Chương, đuổi đi thế lực Giao Châu, Tào Tháo suất lĩnh ba vạn đại quân đã tới Hợp Phì. Đến lúc này, binh lực quân Tào ở Hợp Phì đã đạt tám vạn người, mũi nhọn chỉ thẳng tới Giang Đông.
Trấn Giang Song Khuyết, đây là hai tòa lầu cao ngắm phong cảnh Trường Giang ở bờ bắc Nhu Tu Khẩu. Lầu cao năm trượng, đứng ở trên Khuyết đài có thể dõi mắt nhìn khắp Trường Giang rộng lớn mạnh mẽ. Song Khuyết được xây dựng sau khi cuộc chiến Hợp Phì năm kia. Tào Tháo đặc biệt đặt tên cho Song Khuyết là Văn Viễn Song Khuyết, để khen ngợi công tích Trương Liêu đánh bại quân Giang Đông, nhưng Trương Liêu không dám nhận, lại lặng yên đổi tên Song Khuyết là Trấn Giang Song Khuyết.
Lúc này ở trên đài cao Song Khuyết, Tào Tháo đang đứng chắp tay, nhìn chăm chú vào sông lớn ba quang mênh mông trước mắt, trong lòng hàng nghìn hàng vạn suy nghĩ. Sau khi Tào Tháo nhận được thư Tôn Bí bí mật xin giúp đỡ, dứt khoát quyết định đi Hợp Phì, lão đã ý thức được Giang Đông sắp đại loạn, vậy làm sao có cơ hội cho lão thống nhất Giang Đông.
Tuy rằng Tào Tháo đã ký tên vào hiệp nghị ngưng chiến với Lưu Cảnh, nhưng cũng không có nghĩa là quân Tào liền hoàn toàn cất đao thương vào kho, thả ngựa lên Nam Sơn, quân Tào còn phải huấn luyện, còn phải tìm cơ hội tiến hành chiến tranh rèn luyện. Hơn nữa năm nay Trung Nguyên và Hà Bắc thu hoạch lượng lớn lương thực vụ thu, lương thực sung túc, thực lực của một nước nhất định có thể khôi phục được. Điều này khiến Tào Tháo rất tin tưởng, cho dù không hề chiến đấu với quân Hán, nhưng bọn họ vẫn như cũ có thể chiến đấu cùng quân Giang Đông, có thể chiến đấu cùng dân tộc du mục phương bắc.
Đối với Tào Tháo mà nói, tầm quan trọng chiến lược của Giang Đông không cần nói cũng biết. Một khi lấy được Giang Đông, lão cũng đã có được cái lợi của thuỷ quân, có thể đối kháng cùng thuỷ quân Kinh Châu, cũng có thể bù lấp vào chỗ thiếu sót lớn nhất của quân Tào. Tuy nhiên trong lòng Tào Tháo cũng rõ ràng, nếu muốn diệt hết Giang Đông, cũng không phải việc dễ dàng như vậy.
Lúc này đã là cuối mùa thu, gió sông mạnh mẽ, hơi lạnh thấm người, quân kỳ trên Khuyết đài tứ giác bị gió thổi rung động phần phật. Con thứ Tào Chương đi theo phụ thân xuôi nam tiến lên khuyên nhủ:
- Phụ thân, gió sông lạnh lẽo, nên về doanh thôi!
Sở dĩ lần này do Tào Chương đi theo quân Tào xuôi nam, là vì nhạc phụ của Tào Chương chính là Tôn Bí. Tào Tháo hy vọng con trai tham dự sẽ tạo lực ảnh hưởng đối với Tôn Bí, Tào Tháo khoanh tay cười cười nói:
- Trên Đại Giang làm trí tuệ người ta trống trải, tất cả ưu phiền đều quên, chư quân có cảm giác này không?
Có vài tiếng đáp lại, chỉ có thanh âm của vài tên đại tướng, trong lòng Tào Tháo hơi hơi kinh ngạc, quay đầu nhìn lại hướng chúng mưu sĩ, chỉ thấy Trình Dục cầm đầu hơn mười người mưu sĩ đều lạnh tới cả người run rẩy, sắc mặt tái nhợt, môi phát xanh, hiển nhiên là không chịu nổi cái lạnh của gió sông, Tào Tháo lập tức cảm thấy áy náy nói:
- Gió sông lạnh giá, tất cả mọi người đi xuống đi!
Mọi người như trút được gánh nặng, đều xuống Khuyết đài, Tào Tháo lại chăm chú nhìn Trường Giang một lát, cũng xoay người đi xuống Khuyết đài, quay trở về quân thành ở Nhu Tu Khẩu.
Tám vạn đại quân của Tào Tháo phân trú ở hai nơi, một chỗ ở thành Hợp Phì, có đóng ba vạn quân, một chỗ ngay ở Nhu Tu Khẩu, có đóng năm vạn quân. Quân thành Nhu Tu Khẩu chu vi ước chừng mười hai dặm, là do Trương Liêu xây dựng vào năm kia. Đó là một tòa thành trì hoàn toàn dùng để đóng quân, doanh trại, kho hàng bên trong thành đều là kết cấu gạch đá, có công năng phòng cháy rất tốt. Ở cửa đông ngoài thành còn lại là một mảnh sân huấn luyện chiếm mấy ngàn mẫu đất, có thể tiến hành huấn luyện kỵ binh, ở trong thành cũng có một tòa sàn đấu võ chiếm năm trăm mẫu đất, dùng cho huấn luyện trận hình.
Trước khi Tào Tháo đến, toàn bộ quân đội đông nam đều do Trương Liêu Thống soái, bởi vậy Trương Liêu được phong làm Trấn Đông tướng quân. Trở lại đại sảnh, Trương Liêu sai người dâng canh gừng trừ lạnh cho chư vị mưu sĩ, Tào Tháo uống một ngụm canh gừng, trầm ngâm một lát hỏi:
- Kinh Châu bên kia có tin tức không?
Trương Liêu thiết lập một cứ điểm tình báo bí mật ở trong thị trấn Bành Trạch, có thám tử chuyên môn dò hỏi tình báo hồ Bành Trạch, Trương Liêu lập tức bẩm báo:
- Sáng hôm nay vừa mới nhận được thư chim bồ câu từ huyện Bành Trạch truyền đến, đội thuyền Giang Đông đã khởi hành trở về, phỏng chừng năm ngày sau đội thuyền đi qua Nhu Tu Khẩu.
- Vậy tin tức quân Hán đâu?
Tào Tháo lại hỏi.
Trương Liêu hiểu rất rõ Tào Tháo, biết lão thật ra là quan tâm tin tức của Lưu Cảnh, y cười nói:
- Hiện tại Lưu Cảnh hẳn là ở Sài Tang, ty chức nghe nói, trước đó vài ngày sứ giả Giang Đông và Giao Châu đồng thời đi Sài Tang, hiện tại thuỷ quân Kinh Châu đang điều binh quy mô tới Sài Tang.
Tào Tháo gật gật đầu, thở dài nói:
- Cái này kêu là trai cò tranh chấp, ngư ông đắc lợi. Giang Đông và Giao Châu vì tranh đoạt quận Dự Chương đánh cho ngươi chết ta sống, cuối cùng cũng là không công tiện nghi Lưu Cảnh, nếu ta không có đoán sai, đây là Lưu Cảnh bày ra liên hoàn kế, Tôn Quyền và Lưu Bị đều bị chụp một lượt.
Nói đến đây, Tào Tháo phát hiện Trình Dục muốn nói lại thôi, liền cười hỏi:
- Trọng Đức muốn nói cái gì?
Trình Dục buông bát canh gừng, chắp tay nói:
- Hồi bẩm Thừa tướng, vi thần suy xét, đối với Lưu Cảnh mà nói, trọng yếu chưa chắc là quận Dự Chương và Bà Dương, mà hẳn là quận Lư Giang của Giang Bắc.
Tào Tháo nhướn mày:
- Cớ gì mà Trọng Đức nói ra lời ấy?
- Rất đơn giản, nếu Lưu Cảnh muốn mượn cơ hội này tiêu diệt hoàn toàn Giang Đông, như vậy cướp lấy quận Dự Chương và Bà Dương chính là tất yếu rồi. Nhưng theo trong thư Tôn Bí miêu tả cùng với quân đội của Lưu Cảnh bố trí hiện tại mà xem, quân Hán cũng không tính toán tiêu diệt Giang Đông, mà là muốn chia rẽ Giang Đông, làm suy yếu hoàn toàn Giang Đông. Theo chiến lược mà suy xét, giữ lại Giang Đông có lợi cho kiềm chế một đường Từ Châu, quan trọng hơn là, hiện tại tiêu diệt Giang Đông, làm cho quân Hán lâm vào vũng lầy, khó có thể tự kềm chế, chỉ có thể nói thời cơ vẫn chưa chín. Nói như vậy, tầm quan trọng của quận Dự Chương và quận Phan Dương sẽ không lộ rõ ra ngoài, tương phản, cướp lấy quận Lư Giang, trực tiếp uy hiếp Hợp Phì. Chiến lược này ý nghĩa lớn bao nhiêu, ai nặng ai nhẹ, ta nghĩ trong lòng Lưu Cảnh rất rõ ràng.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, đều cảm thấy lời Trình Dục nói khó mà tưởng tượng nổi, nhưng lại hợp tình hợp lý, lúc này Trương Liêu ôm quyền nói:
- Thừa tướng, lời Trình quân sư nói rất đúng. Năm đó khi Lưu Cảnh phái Cam Ninh tấn công Hợp Phì, Cam Ninh đã từng nói, sớm hay muộn cũng có thể trở về. Ty chức nghĩ đến đây không phải là Cam Ninh thuận miệng nói ra, mà là tiết lộ dã tâm cướp lấy Hợp Phì của Lưu Cảnh, quân Hán rất có thể sẽ lợi dụng cơ hội lần này dùng quận Dự Chương và quận Bà Dương đổi lấy quận Lư Giang.
Tào Tháo trầm tư chốc lát nói:
- Lời Trọng Đức nói có lý, Văn Viễn nói cũng không sai. Bây giờ chúng ta nên làm cái gì? Cướp lấy quận Lư Giang trước quân Hán sao?
Lúc này, Lưu Diệp đứng lên nói:
- Thừa tướng, vi thần nghĩ đến hiện tại cũng chỉ là đoán. Tuy rằng Trình quân sư nói như vậy rất có kiến giải, nhưng nếu chỉ đoán một cái liền xuất binh Lư Giang, vi thần cho rằng không ổn, ngược lại để Lưu Cảnh lấy cớ tiến công Lư Giang. Hiện tại chúng ta cần phải nhìn chăm chú vào Giang Đông, không cần dễ dàng bị phân tâm.
Trình Dục giải thích:
- Lưu chủ bộ nói rất có lý, hiện tại tình thế Giang Đông nhạy cảm, hẳn là tính trước làm sau. Hiện tại chủ yếu là nên yên tĩnh quan sát, không nên vọng động việc binh đao.
Mỗi người đều phát biểu ý kiến của mình, trên đại sảnh tiếng bàn luận xôn xao, đúng lúc này, nhà ngoài có thị vệ bẩm báo:
- Khởi bẩm Thừa tướng, bên ngoài có người đưa tin truyền thư, nói là có tình báo khẩn cấp từ huyện Bành Trạch.
Trương Liêu vội vàng nói:
- Đây nhất định là thư do chim bồ câu huyện Bành Trạch tới rồi, hẳn là tin tức quân Hán.
Tào Tháo gật gật đầu:
- Nhanh chóng trình lên!
Một lát, một gã thị vệ bước nhanh đi lên đại sảnh, quì một gối, trình lên một bức thư màu đỏ, màu đỏ đại biểu tình huống khẩn cấp hoặc là trọng đại. Có thị vệ nhận lấy thư chim bồ câu dâng lên Tào Tháo, Tào Tháo chậm rãi mở thư ra. Lão hí mắt xem một lần, trong mắt toát ra vẻ bất đắc dĩ, lão cười khổ một tiếng, nói với mọi người:
- Quả nhiên không ngoài sở liệu của ta, Lưu Cảnh dẫn thuỷ quân Kinh Châu đánh bại quân đội Quan Vũ ở phía bắc huyện Nam Xương. Hai vạn quân đội Quan Vũ bị diệt toàn quân.
Tin tức này khiến cả sảnh đường khiếp sợ, mặc dù tất cả mọi người cũng có đoán trước, nhưng khi nó thật sự phát sinh, vẫn khiến cho người khác nhất thời khó có thể tiếp nhận. Sau một lúc lâu, Trình Dục thở dài một tiếng nói:
- Như vậy, Giang Đông sẽ náo nhiệt hơn!
Lần này diễn viên chính gây loạn Giang Đông không thể nghi ngờ là Tôn Bí. Năm đó, Tôn Quyền vì ổn định thế cục Giang Đông, nên không chém tận giết tuyệt, điều này đã cho Tôn Bí cơ hội xoay người, mượn dùng lực lượng của Hạ Tề, Tôn Bí rốt cục ở đứng vững gót chân quận Hội Kê.
Thừa cơ hội Tôn Quyền tây chinh, Tôn Bí đi thăm các nơi Giang Đông, mời rất nhiều nguyên lão Giang Đông năm đó ủng hộ gã tới quận Hội Kê, bao gồm Chu Trị, Hàn Đương, Trình Phổ v…v.
Đồng thời Tôn Bí tuyển quân mua ngựa, rèn binh khí, ngắn ngủn một tháng, gã đã chiêu mộ hơn một vạn người, lại thêm hai vạn quân Hạ Tề, quân đội trên tay bọn họ đạt tới ba vạn.
Mặc dù bọn họ đã có đầy đủ điều kiện động binh, nhưng thời cơ tốt nhất còn chưa tới đến. Trên nội đường, Tôn Bí đang cùng đám người Hạ Tề, Chu Trị, Trần Kiểu thảo luận công việc khởi binh. Trần Kiểu là Tào Tháo phái tới hiệp trợ Tôn Bí, ở lần trước khi Tôn Bí phản loạn, Trần Kiểu là người sắp đặt phía sau màn, không may bị bắt, về sau lại được Tào Tháo trao đổi trở về. Lúc này đây Tào Tháo lại phái gã tới, làm đại diện toàn quyền cho Tào Tháo.
Trần Kiểu đã rút kinh nghiệm thất bại lần trước, chậm rãi nói với mọi người:
- Lần trước chúng ta thất bại, cũng là bởi vì trong tay không có địa bàn và quân đội, còn lần này chúng ta có quận Hội Kê, cũng có quân đội của mình. Nhưng ta cho rằng, chỉ có quận Hội Kê còn chưa đủ, ba vạn quân đội nhân số cũng quá ít, chúng ta hẳn là nên giành Ngô Quận, Hội Kê và Ngô Quận là một mảnh, chúng ta liền chiếm cứ một nửa Giang Đông.
Tôn Bí trầm tư chốc lát nói:
- Tôn Thiệu nhận được gia tộc Tôn thị ủng hộ, cũng chuẩn bị thay thế Tôn Quyền, hiện tại cũng không biết bọn họ tiến triển như thế nào, chúng ta có thể lấy cớ lợi dụng liên hợp với Tôn Thiệu hay không. Hoặc là trái lại, lấy cớ bình định Tôn Thiệu phản loạn, chúng ta tiến binh Ngô Quận.
Nói đến đây, Tôn Bí nhìn thoáng qua Chu Trị, ông ta sống ở Ngô huyện, hiểu rõ vô cùng tình hình Ngô huyện, Chu Trị là nguyên lão Giang Đông, năm nay đã gần sáu mươi tuổi, có kinh nghiệm quan trường sâu đậm, ông ta hiểu được ý tứ của Tôn Bí, khẽ vuốt chòm râu hoa râm cười nói:
- Tôn Thiệu tuy mới mười bảy tuổi, tài trí chưa chín, y sao có thể có tự quyết đoán đối kháng Tôn Quyền. Tôn Thiệu chẳng qua là con rối, người chân chính mưu sự ở phía sau màn, chính là phụ tử Tôn Tĩnh. Tuy nhiên Tôn Tĩnh tuổi tác đã cao, ru rú trong nhà, có nghe đồn nói lão đã tạ thế, chân tướng còn không biết, nhưng con thứ Tôn Du lại dã tâm bừng bừng, tự nhận là hùng tài đại lược, có thể thay mặt Tôn Quyền, nếu ta không đoán sai, Tôn Du mới là chủ mưu khởi binh Ngô Quận.
Lúc này, Hạ Tề vẫn trầm mặc không nói mới mở miệng:
- Tôn Quyền cũng không cho con cháu Tôn thị quản lý quân quyền, tuy rằng Tôn Du được phong làm Phấn Uy tướng quân, nhưng có tiếng không có miếng. Tuy nhiên Đô úy Ngô Quận Công Tôn Dương từ trước là thuộc cấp của Tôn Tĩnh, y hẳn là nguyện trung thành với Tôn Du. Cho nên ta cho rằng, Tôn Du nắm giữ quân quyền Ngô Quận.
- Hạ Tướng quân có thể nói cho ta biết, Ngô Quận có bao nhiêu quân đội không?
Trần Kiểu lại hỏi.
Hạ Tề cười cười nói:
- Quân đội Ngô Quận có mười lăm ngàn người, trong đó Công Tôn Dương nắm giữ mười ngàn quân đội, mặt khác Hoàng Cái ở Ngô Quận huấn luyện dân đoàn, trong tay có năm nghìn quân đội dân đoàn. Theo ta được biết, Hoàng Cái từng vì một chuyện cung cấp lương thực mà trở mặt với Công Tôn Dương, cho nên Hoàng Cái thường đi làm đồn điền ở quận Bì Lăng, y kiêm nhiệm Điển nông Giáo Úy Bì Lăng, nếu Tôn Du khởi binh ở Ngô Quận, chắc có lẽ Hoàng Cái không đi theo.
Ánh mắt Trần Kiểu nhanh chóng biến đổi, vội vàng nói:
- Nếu chúng ta có thể liên lạc với Hoàng Cái, yêu cầu liên hợp với Hoàng Cái xuất binh trấn áp Tôn Thiệu tạo phản, Hoàng Cái sẽ đáp ứng hay không chứ?
- Điều này thì không biết, tuy nhiên có thể mời Hàn Đương đi thuyết phục Hoàng Cái, dù sao Hoàng Cái cũng vì vấn đề phe phái mà bị xa lánh, gặp phải Tôn Quyền lạnh nhạt, chúng ta có thể thử một lần.
Đang thảo luận, có thị vệ bước nhanh đi đến dưới đường bẩm báo:
- Khởi bẩm chủ công, Tào Thừa tướng Giang Bắc có tin đưa đến!
......
----------oOo----------
Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên Lãnh Chúa