Chương 846: Bão táp ở Giang Đông (3)
Chương 846: Bão táp ở Giang Đông (3)
Không ngờ Tôn Du đến đây, việc này ở trong dự liệu của Lục Tuấn, y đứng dậy nói với mấy người khác:
- Các ngươi tiếp tục đàm, ta đi gặp gã rồi trở về.
Nói xong, y xoay người đi ra hướng nhà ngoài, lúc này, Lục Tích ở sau lưng nhắc nhở:
- Huynh trưởng, chỉ sợ Tôn Du là đến làm rõ thái độ.
Lục Tuấn gật đầu cười:
- Ta cũng hiểu được, yên tâm đi! Ta biết ứng đối gã như thế nào.
Lục Tuấn bước nhanh về phía quý khách đường trước mặt, nhưng trong lòng đang tính toán ứng đối Tôn Du như thế nào. Ngay vừa rồi, tâm tình của y đã xảy ra biến hóa lớn, từ ban đầu ủng hộ Tôn Thiệu biến thành quyết định đầu nhập vào Lưu Cảnh. Sự chuyển biến lập trường thật lớn này, khiến Lục Tuấn cũng nhất định phải suy xét đến tiền đồ vận mệnh của Lục gia. Trước mắt y không thể đắc tội Tôn Du, nhưng y lại không muốn hãm quá sâu, y đang suy nghĩ như thế nào mới có thể duy trì một thế cân bằng.
Đi lên bậc thang quý khách đường, đã thấy Tôn Du ngồi ở nội đường cúi đầu uống trà, có vẻ tâm sự lo lắng, Lục Tuấn cũng từng kế thừa ý chí phụ thân, đảm nhiệm Thái Thú Lư Giang, rất có ánh mắt quan trường, giỏi về đoán ý qua lời nói và sắc mặt, y thấy Tôn Du đầy bụng tâm sự, liền biết là gã tới cầu chính mình, trong lòng của y hơi nhẹ nhàng thở ra, cứ như vậy, là y có thể thong dong nắm chắc lập trường rồi.
- Ha hả! Khiến Tôn Tướng quân đợi lâu.
Lục Tuấn đi vào quý khách đường sang sảng mà cười nói.
Tôn Du vội vàng đứng dậy hành lễ nói:
- Bởi vì có việc gấp, cho nên trước đó không có ước hẹn, xin gia chủ thứ lỗi.
Lục Tuấn gật gật đầu, khoát tay chặn lại nói:
- Mời ngồi!
Hai người phân chủ khách ngồi xuống, Tôn Du thở dài một tiếng nói:
- Bây giờ Giang Đông loạn lạc, nói vậy Lục gia chủ cũng biết.
- Hiện tại Giang Đông quả thật rất loạn, chỉ sợ đây cũng là việc Tôn Quyền không kịp chuẩn bị, nếu y không trở lại, chỉ sợ thành Kiến Nghiệp sẽ không giữ được.
- Có nghiêm trọng như vậy sao?
Tôn Du giật mình kinh hãi hỏi.
Lục Tuấn thản nhiên cười:
- Người sáng suốt đều nhìn ra được, lần này dư luận đột nhiên tới, giống như gió bão mưa rào mãnh liệt. Ngắn ngủn vài ngày, toàn bộ Giang Đông đã bị phẫn nộ nuốt sống, nếu như nói sau lưng không ai sai khiến thao túng, Tôn Tướng quân tin tưởng sao?
Tôn Du gật gật đầu:
- Việc này tất nhiên là Tôn Bí gây nên, hơn nữa thêm mắm thêm muối. Theo tình báo chúng ta lấy được, quân Giang Đông không có bị diệt toàn quân, đại khái tổn thất sáu vạn người, mặt khác còn có hơn ba vạn tù binh ở trong tay quân Hán. Không có gì ngoài ý muốn, Lưu Cảnh sẽ đưa bọn họ thả trở về, để thu nạp lòng người Giang Đông. Như vậy trước sau tính toán ra, trên thực tế chỉ tổn thất hơn hai vạn người, lại bị Tôn Bí nhuộm đẫm thành bị diệt toàn quân, đầu người xếp thành núi. Dân chúng cũng dễ dàng bị lường gạt, khiến cuối cùng gã dễ dàng thực hiện được.
- Như thế nào, Tôn Bí đã tự lập sao?
Lục Tuấn bỗng nhiên hiểu ra ngụ ý của Tôn Du.
Tôn Du bất đắc dĩ thở dài:
- Tôn Bí đã tự lập, tự phong là Ngô hầu, thành lập tân chính quyền Giang Đông. Gã mộ binh đại quy mô, hiện tại binh lực của gã đã đạt bốn vạn người, mà trong tay chúng ta chỉ có hơn một vạn người, một khi quân đội Tôn Bí Bắc thượng, chúng ta nên ứng đối như thế nào?
- Bốn vạn quân đội của Tôn Bí, hơn phân nửa đều là binh mới tuyển, chưa huấn luyện, quân đội chân chính có thể tác chiến cũng chỉ có hai vạn người, mà trong tay Tôn Tướng quân có hơn một vạn người, cũng có thể tương đương với đối phương. Nhưng vấn đề không ở trong này, chẳng lẽ Tôn Bí nhất định phải công diệt quân đội của Tôn Tướng quân sao?
- Trừ phi chúng ta đầu hàng gã, tăng cường thực lực của gã, hơn nữa không thể lại tự lập, nếu không gã rất nhanh sẽ tiến công vùng Dư Hàng. Dù sao một núi không thể chứa hai cọp.
Giọng điệu Tôn Du trở nên trầm trọng.
Lục Tuấn lập tức hiểu rõ chỗ Tôn Du lo lắng, gã lo lắng đánh không lại Tôn Bí, nhưng lại không cam lòng đầu hàng, cho nên gã mới rơi vào thế khó xử, Lục Tuấn khẽ mĩm cười nói:
- Tôn Tướng quân hãy nói rõ đi! Cần Lục gia làm cái gì?
Môi Tôn Du giật giật, thấp giọng nói:
- Ta nhận được tin tức mới nhất, Lục Tốn bị quân Giao Châu giao cho Lưu Cảnh, có thể mời Lục gia liên hệ Lục Tốn hay không, mời quân Hán tiến vào Giang Đông, trợ giúp chúng ta từ phía tây.
Lúc này Lục Tuấn mới bừng tỉnh ngộ, hoá ra là Tôn Du hy vọng nhận được quân Hán ủng hộ, Lục Lập là dượng của Hán Vương phi, Lục Tốn lại đang ở quân Hán, Tôn Du lúc này sứt đầu mẻ trán, muốn thu được ủng hộ của Lưu Cảnh, chỉ có thể mời Lục gia hỗ trợ, điều này làm cho trong lòng của y bỗng dưng buông lỏng, y chậm rãi lắc đầu nói:
- Lục Tốn chỉ là bị quân Giao Châu giao cho quân Hán, chưa chắc y sẽ đầu hàng Lưu Cảnh, chỉ là thân bị hãm ở quân Hán mà thôi, chỉ sợ Lục gia không giúp được việc này.
- Việc này ta biết, nhưng Lục gia và Hán Vương phi có quan hệ thông gia, chỉ dựa vào điểm này, Lưu Cảnh cũng sẽ đối xử tử tế với Lục Tốn, hơn nữa không phải Lục Lập cũng trở về rồi sao? Gia chủ cũng quá khiêm tốn rồi.
Tôn Du nhận định Lục gia và Lưu Cảnh có âm thầm lui tới, mặc kệ Lục Tốn có đầu hàng Lưu Cảnh hay không, nhưng Lưu Cảnh nhất định sẽ nể mặt của Lục gia.
Lục Tuấn cũng chỉ nói vậy mà thôi, y cũng nguyện ý móc nối, Lục Tuấn suy nghĩ một chút nói:
- Chỉ sợ thời gian không kịp.
Tôn Du thấy Lục Tuấn mở miệng, trong lòng mừng thầm, gã biết Tôn Bí có được sự ủng hộ của Tào Tháo, nếu như mình có thể được Lưu Cảnh ủng hộ, như vậy gã cũng có phần thắng rồi, gã tin tưởng Lưu Cảnh nguyện ý giúp trợ chính mình. Mấu chốt là phải tìm một người trung gian đáng tin cậy, Lục gia không thể nghi ngờ là thích hợp nhất.
Tôn Du vội vàng nói:
- Có thể dùng chim bồ câu đưa thư để liên hệ. Huống hồ Tôn Bí cần huấn luyện binh lính, nhất thời sẽ không quy mô Bắc thượng. Hơn nữa chúng ta cũng có thể ngăn cản quân đội Tôn Bí một hồi, thời gian hẳn là tới kịp. Mấu chốt là việc này liên quan trọng đại, hy vọng gia chủ có thể giữ bí mật, trừ ngoài ta ngươi, không thể để cho người thứ ba biết được.
Lục Tuấn gật gật đầu:
- Ta có thể tận lực thử một lần, nhưng không thể đảm bảo. Tuy nhiên xin Tôn Tướng quân yên tâm, ta là người biết đúng mực, việc này tuyệt đối giữ bí mật!
......
Đội thuyền của Tôn Quyền đã qua Nhu Tu Khẩu, mấy trăm chiếc thuyền lớn đang trùng trùng điệp điệp trở về Kiến Nghiệp. Lúc này lòng Tôn Quyền nóng như lửa đốt, y nhận được tình báo, Tào Tháo đóng tám vạn quân ở Nhu Tu Khẩu, nhìn chằm chằm Giang Đông. Mà Kiến Nghiệp chỉ có hai vạn quân đội, nếu Tôn Bí ở quận Hội Kê tạo phản, dẫn quân Tào vào Giang Đông, nội ứng ngoại hợp, cơ nghiệp Tôn thị Giang Đông coi như xong rồi.
Trong khoang thuyền, Tôn Quyền chắp tay sau lưng đi qua đi lại, trên bàn bày đặt một phần tình báo, là chim bồ câu đưa thư từ điểm tình báo bờ Nam Vu Hồ đưa tới. Các nơi Giang Đông đã xảy ra bạo loạn, quan nha bị hủy, Huyện lệnh bị giết, tuy rằng còn không có tin tức của Tôn Bí, nhưng Tôn Quyền biết rằng, hiện tại chính là cơ hội cho Tôn Bí tạo phản, còn có Tôn Du ở Ngô Quận, bọn họ cũng sẽ nhân cơ hội làm khó dễ.
Hiện tại Giang Đông gặp phải nguy cơ trước nay chưa có, y nên làm cái gì bây giờ? Tôn Quyền tâm loạn như ma, không thể nghĩ nổi biện pháp giải quyết nào.
Lúc này, ngoài khoang thuyền truyền đến thanh âm của Trương Chiêu:
- Ngô hầu, ông ta thần cầu kiến!
Tôn Quyền vội vàng mở cửa, một phát bắt được cổ tay Trương Chiêu, kéo ông ta tiến vào, lại đem tình báo đưa cho ông ta, dùng một loại giọng nói cầu xin:
- Tử Bố, ta hiện tại nên làm thế nào cho phải?
Trương Chiêu mở tình báo ra nhìn nhìn, ông ta cũng âm thầm giật mình kinh hãi, không ngờ tình thế hỗn loạn như vậy. Tuy nhiên dù sao Trương Chiêu kinh nghiệm phong phú, ông ta rất tỉnh táo, không có bối rối, ông ta liền nói với Tôn Quyền:
- Việc cấp bách của Ngô hầu là phải tỉnh táo lại, sốt ruột chỉ là vô bổ, ngược lại sẽ tự loạn trận cước, có cơ hội cũng sẽ không giữ được.
Lời nói của Trương Chiêu giống hệt một chậu nước đá tạt xuống đầu, Tôn Quyền sâu hít sâu một hơi, bắt buộc chính mình tỉnh táo lại:
- Quân sư nói không sai, ta nên tỉnh táo lại.
Trương Chiêu đi đến trước sa bàn, dừng ở sa bàn, ông ta chỉ chỉ Nhu Tu Khẩu nói:
- Tào Tháo đang trú binh ở trong này, một canh giờ trước chúng ta vừa mới đi qua, nhưng không có xảy ra bất kỳ điều gì không ngờ. Ta còn có chút không nghĩ ra, vì sao Tào Tháo không thừa dịp trước khi chúng ta về đến, cấu kết Tôn Bí tấn công Kiến Nghiệp, trong ngoài giáp công, là có thể một động tác diệt Giang Đông, vì sao lão ta lại chậm chạp không động thủ?
Tôn Quyền cũng tỉnh táo lại, lời Trương Chiêu nói khiến y cũng cảm thấy kỳ quái, đúng a! Rõ ràng có cơ hội diệt Giang Đông, vì sao Tào Tháo không bắt lấy? Y trầm ngâm một chút nói:
- Chẳng lẽ Tào Tháo là muốn đợi quân đội chúng ta trở lại Giang Đông, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, toàn diệt chúng ta, để chiếm lĩnh Giang Đông sao?
Trương Chiêu lắc đầu nói:
- Ban đầu ta cũng suy nghĩ như vậy, nhưng ta cảm thấy không phải nguyên nhân này, ta nghĩ nguyên nhân chân chính là Tào Tháo kiêng kị Lưu Cảnh, mới không có động thủ trước.
- Lưu Cảnh sao?
Mày Tôn Quyền vo thành một nắm, hình như là có chuyện như vậy, nhưng lại cảm thấy dường như có điểm không đáng tin cậy ở đâu đó.
Trương Chiêu dùng cây gỗ chỉ chỉ Trường Giang, chậm rãi nói:
- Chúng ta bây giờ đang ở trên Đại Giang, không rõ tình báo Kinh Châu, nhưng Tào Tháo ở đất liền, hẳn là lão ta đã có được tình báo Kinh Châu đúng lúc. Ta có một ý tưởng bạo gan, có lẽ Lưu Cảnh đã đánh tan quân Giao Châu, hiện tại chiến thuyền chủ lực quân Hán cũng đang trên đường đi tới Giang Đông, cho nên Tào Tháo ném chuột sợ vỡ đồ, không dám hành động thiếu suy nghĩ đối với Giang Đông. Dù sao quân Hán liên lụy vào, thế cục liền thay đổi phức tạp, quân Tào dù rất có khả năng nuốt được Giang Đông, lại nuối không trôi, cuối cùng không công làm mai mối cho Lưu Cảnh. Tào Tháo nhất định là kiêng kị điểm này, cho nên mới án binh bất động.
Tôn Quyền gật gật đầu, câu nói sau cùng của Trương Chiêu nói đến căn bản rồi, Tào Tháo không phải là không muốn thâu tóm Giang Đông, mà là lão ta không muốn không công làm mai mối cho Lưu Cảnh. Nghĩ vậy, trong lòng Tôn Quyền lập tức dấy lên một đường hy vọng, vội vàng nói:
- Nếu là như vậy, có lẽ chúng ta còn có hi vọng.
Trương Chiêu khẽ mỉm cười nói:
- Đây chính là lời ta muốn khuyên Ngô hầu, nếu Tào Tháo và Lưu Cảnh ai cũng nuốt không xong Giang Đông, như vậy bọn họ thà rằng duy trì một loại cân bằng ở Giang Đông. Sự cân bằng này tuyệt sẽ không là một nhà độc đại. Ta nghĩ hẳn là một loại trạng thái phân liệt. Về phần là hai nhà giằng co, hay là ba nhà phân Ngô, ta khó mà nói, nhưng ít ra chúng ta còn có hy vọng một lần nữa thống nhất Giang Đông.
Tôn Quyền thoáng thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng trong lòng của y lại trở nên trầm trọng, cho dù là Giang Đông phân liệt, y cũng khó có thể chấp nhận, y còn có mặt mũi nào lại đi gặp phụ huynh? Tôn Quyền thở dài một tiếng nói:
- Ta thật sự vô năng, không có khả năng kế thừa cơ nghiệp của phụ huynh. Dẫn đến cục diện hôm nay, phụ thân trên trời có linh thiêng cũng sẽ không tha ta!
Trương Chiêu vội vàng khuyên bảo Tôn Quyền:
- Ngô hầu không nên tự trách, đây là bởi vì có Lưu Cảnh, mới khiến Giang Đông mất đi cơ hội mở rộng về phía tây, vài lần mở rộng về phía tây thất bại, cuối cùng làm cho hôm nay bị động. Không chỉ có Ngô hầu, Tào Tháo không phải là không như thế. Lưu Cảnh mạnh mẽ, cứng rắn Bắc thượng, quân Tào từ từ suy bại, quân Tào cường thịnh năm xưa chiến thắng Viên Bản Sơ đã đi đâu rồi?
Tâm tình hai người đều trầm trọng, ai cũng không muốn nói chuyện, đúng lúc này, ngoài khoang thuyền có người hô lớn:
- Ngô hầu, có một con thuyền nhỏ đã đến, hình như là thuyền con của quân Tào, trên mặt cắm cờ chiến của quân Tào.
Tôn Quyền ngẩn ra, đây là có chuyện gì? Trương Chiêu lại lạnh lùng nói:
- Đây là Tào Tháo muốn giăng cạm bẫy cho Ngô hầu rồi.
Không bao lâu, một con thuyền nhỏ năm trăm thạch đến gần thuyền Tôn Quyền ngồi, trên thuyền, một gã văn sĩ chắp tay nói:
- Tại hạ Lưu Diệp, là chủ bộ dưới trướng Tào Thừa tướng, phụng mệnh Tào Thừa tướng, đến gặp mặt Ngô hầu, có chuyện quan trọng thương lượng.
Sớm binh lính đi bẩm báo Tôn Quyền, một lát binh lính trở về, bỏ xuống một cái thang dây:
- Ngô hầu mời Lưu tiên sinh lên thuyền!
......
----------oOo----------
Đề xuất Voz: Họ nhà em bị vong ám