Chương 845: Bão táp ở Giang Đông (2).
Chương 845: Bão táp ở Giang Đông (2).
Dưới đường, sĩ binh dẫn một gã người đưa tin đi lên, Trần Kiểu lập tức nhận ra, người này là thân binh của Tào Tháo, gã vội vàng hỏi:
- Thư Thừa tướng ở đâu?
Binh lính lấy ra một quyển trục, dâng lên cho Trần Kiểu:
- Đây là lệnh của Thừa tướng, mời Trần tiên sinh xem qua.
Trần Kiểu tiếp nhận trục thư nhìn một lần, ánh mắt lộ ra vui mừng, gã đem thư đưa cho mọi người truyền đọc, cười nói:
- Tôn Quyền thua trận ở Dự Chương, hiện đang trên đường về. Thừa tướng cho rằng, thời cơ cho chúng ta đã chín muồi rồi.
Mọi người nhất nhất truyền đọc thư của Tào Tháo, vừa vui mừng, lại vừa phẫn hận, Hạ Tề thấp giọng mắng:
- Dốc hết binh lực đi gây chiến, lại chiến trận nào bại trận ấy, người như vậy còn làm đứng đầu Giang Đông cái gì!
Chu Trị trầm ngâm một chút nói:
- Cũng không nhất định lập tức khởi binh, chúng ta nên đem việc Tôn Quyền thảm bại ở Giang Đông mà tuyên truyền rộng rãi, lại thêm mắm thêm muối, kích khởi sự phẫn nộ của dân chúng, như vậy chúng ta liền có cớ khởi binh, cũng có thể đạt được dân chúng ủng hộ, thời cơ quả thật đã thành thục.
- Vậy Hoàng Cái bên đó thì sao, chúng ta vẫn liên hệ với bọn họ sao?
Tôn Bí hỏi.
Chu Trị gật gật đầu:
- Vẫn phải đi liên hệ, nhưng việc này không liên quan đến việc chúng ta khởi binh, mặc kệ ông ta đáp ứng hay không, chúng ta đều phải dựa theo kế hoạch hành động bình thường.
Tất cả mọi người hưng phấn lên, lại thảo luận chi tiết, lúc này mới đều tự tán đi. Chu Trị âm thầm gọi Tôn Bí lại, mời gã cùng mình đi một chiếc xe ngựa. Xe ngựa lộc cộc mà đi, trên xe, Chu Trị dấu diếm thanh sắc hỏi:
- Trưởng công tử thật sự tính toán nương nhờ vào Tào Tháo sao?
Tôn Bí cười lạnh một tiếng nói:
- Ta là người thất bại một lần, sẽ không tái phạm đồng dạng sai lầm, Tào Tháo cũng được, Lưu Cảnh cũng tốt, bọn họ đều là muốn khống chế ta, dùng ta làm con rối, ta lại muốn thu được sự ủng hộ của bọn họ, nhưng ta tuyệt sẽ không thành tượng gỗ của bọn họ, bán đứng Giang Đông.
Chu Trị gật gật đầu, trên mặt lộ ra tươi cười:
- Ta cùng Trình Phổ, Hàn Đương đều nhất trí cho rằng, chúng ta là muốn thay Tôn Quyền, mà không phải bán đứng Giang Đông, cho nên hai vị tướng quân Trình, Hàn đối với Trần Kiểu có chút bất mãn. Hôm nay bọn họ không chịu đến tham dự, chính là nguyên nhân này, chỉ cần trưởng công tử có thể nắm chắc nguyên tắc, lợi dụng Tào Tháo và Lưu Cảnh một chút, cũng không trở ngại.
- Quân Lý yên tâm, trong nội tâm của ta như gương sáng, tuyệt sẽ không lại giẫm lên vết xe đổ.
- Ta đây an tâm, ta đi nói cho hai người Hàn, Trình để bọn họ cũng yên tâm.
Xe ngựa tăng tốc độ, chạy tới hướng phủ Tôn Bí.
Ba ngày sau, tin tức quân Giang Đông bại trận tại Dự Chương truyền khắp Giang Đông, khiến cao thấp Giang Đông xôn xao. Tin tức nói Tôn Quyền chỉ huy lung tung, đến nỗi một trăm ngàn quân Giang Đông ở huyện Tân Ngô bị hai vạn quân Giao Châu đánh bại, Tôn Quyền chạy trối chết, vứt bỏ tướng sĩ không để ý, khiến cho một trăm ngàn quân Giang Đông toàn quân bị diệt, đầu của binh sĩ quân Giang Đông xếp thành núi nhỏ.
Mấy tin tức này nhấc lên một hồi gió lốc tức giận ở cả vùng đất Giang Đông. Dân chúng Giang Đông phẫn nộ, bọn họ bị thuế má nặng đè ép tới mức thở không nổi, lại đổi lấy kết quả đau đớn thê thảm như thế. Quân Giang Đông ngay cả quân Giao Châu cũng đánh không lại, hơn nữa một trăm ngàn đại quân bị hai vạn quân đánh bại, vô năng đến mức nào mới phải nhận kết cục này.
Tiếng hô yêu cầu Tôn Quyền xuống đài vang vọng khắp đại địa Giang Đông. Phố lớn ngõ nhỏ, đồng ruộng, tửu quán thanh lâu, bất luận chỗ nào có người tụ tập đều có thể nghe thấy sĩ tử đang phẫn nộ mạnh mẽ lên án Tôn Quyền, kêu gọi dân chúng đứng lên phản kháng Tôn Quyền thống trị.
Cảm xúc nhân dân oán giận bắt đầu mãnh liệt thổi quét Giang Đông. Các nơi Giang Đông nhiều lần đã xảy ra bạo động nhằm vào quan phủ. Ngô huyện có ba vạn người tấn công quận nha, Thái Thú Lã Phạm chạy trốn, quận nha bị lửa lớn đốt hủy. Huyện nha huyện Đan Dương, huyện Khúc A bị thiêu hủy, hai Huyện lệnh bị dân chúng tức giận đánh tới chết. Hai vạn sĩ tử Kiến Nghiệp du hành trên đường phố, đã xảy ra xung đột đầy máu với quân đội trấn áp bọn họ, mấy trăm người tử vong.
Ở tại các nơi bạo động phản đối Tôn Quyền, Tôn Bí yên lặng nhiều năm ở quận Hội Kê phát biểu hịch văn, lên án mạnh mẽ Tôn Quyền ngu ngốc, không hề thừa nhận Tôn Quyền là chủ Giang Đông. Quận Hội Kê tổ chức và thành lập chính quyền Giang Đông mới, Tôn Bí tiếp nhận tước Ngô hầu. Gã huỷ bỏ hết thảy sưu cao thuế nặng của Tôn Quyền, kêu gọi dân chúng ủng hộ tân chủ Giang Đông, đồng tâm hiệp lực thảo phạt giặc ngộ quốc.
Hịch văn của Tôn Bí xuất hiện ở lúc mấu chốt, lập tức nhận được cao thấp Giang Đông ủng hộ, dân chúng Hội Kê mãnh liệt ủng hộ, quyên tiền quyên lương thực, thanh niên cường tráng hăng hái nhập ngũ, ngắn ngủn mấy ngày liền chiêu mộ hơn mười ba ngàn quân sĩ tinh tráng.
Huyện Đông Ngô, một chiếc xe ngựa được mười mấy tên đới đao thị vệ bảo vệ, chậm rãi đứng tại trước cửa lớn phủ trạch Lục thị. Phấn Uy tướng quân Tôn Du từ trong xe ngựa bước ra. Tôn Du là con thứ của Tôn Tĩnh, không ngờ năm xưa Tôn Sách mất sớm, nội bộ Tôn thị vì người thừa kế đã xảy ra phân hóa và tranh chấp. Tôn Tĩnh ủng hộ Tam đệ Tôn Sách là Tôn Dực. Tôn Dực dũng mãnh quyết đoán, cực giống Tôn Sách, được rất nhiều người trong triều dã ủng hộ, mà Tôn Tĩnh chính là một trong những người ủng hộ quan trọng.
Nhưng cuối cùng là Tôn Quyền đi lên ngôi chủ Giang Đông, Tôn Tĩnh cũng rời khỏi quan trường, về nhà dưỡng lão. Không lâu sau, Tôn Quyền mượn tay thị vệ tâm phúc của Tôn Dực là Biên Hồng diệt trừ Tôn Dực, Tôn Tĩnh cũng hoàn toàn im lặng.
Thời gian qua mười lăm năm, Tôn Quyền lâm vào nguy cơ chấp chính trước nay chưa từng có, rất nhiều người năm đó phản đối y đều nhất nhất lộ diện. Thái độ của Tôn Tĩnh không người biết được, nhưng con thứ của Tôn Tĩnh là Tôn Du cũng là người tích cực dẫn đầu phản đối Tôn Quyền, y chủ trương ủng hộ Tôn Thiệu, khôi phục chính thống.
Tôn Du tuổi chừng ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi, thân hình cao lớn khôi ngô, võ nghệ cao cường, dũng mãnh hơn người, đồng thời cũng dã tâm bừng bừng. Tính cách Tôn Thiệu nhu nhược, vừa vặn phù hợp điều kiện của y, mặc dù Tôn Du không nắm giữ quân quyền, nhưng hai Đại Đô Úy Ngô Quận, Công Tôn Dương và Chu Hoàn đều là bộ hạ cũ của Tôn Tĩnh, đều tỏ vẻ ủng hộ Tôn Thiệu kế vị.
Mặt khác Tôn Du cũng đã nhận được Quận Thừa Chu Phường ủng hộ, cũng dần dần đã khống chế quân chính Ngô Quận, nhưng Tôn Du biết, y còn cần nhận được ủng hộ của tam đại thế gia Ngô Quận. Tam đại thế gia Ngô Quận, Lục thị, Cố gia và Trương thị khống chế mạch máu kinh tế và quyền nói chuyện của Ngô Quận, bọn họ bồi dưỡng được môn sinh trải rộng Giang Đông, tự thân tam đại thế gia cũng có lớp lớp nhân tài xuất hiện, đảm nhiệm chức vị quan trọng ở quan trường Giang Đông, như đám người Lục Khang, Lục Tích, Lục Tốn, Cố Ung, Trương Ôn.
Được ủng hộ của tam đại thế gia, nghĩa là có căn cơ ở Giang Đông. Tôn Du không chỉ một lần đến viếng thăm tam đại thế gia, hôm nay y lại một lần tới cửa tới bái phỏng Lục gia, cũng là vì tình thế bức bách, Tôn Bí đã khởi binh, y rốt cuộc đợi không được.
Thân binh của Tôn Du bước nhanh đi lên bậc thang, đứng đối diện với cửa phòng nói:
- Xin bẩm báo gia chủ, nói Phấn Uy tướng quân đến viếng thăm!
Người gác cổng vội vàng chạy đi bẩm báo, Tôn Du khoanh tay đứng ở trước cửa, ngóng nhìn không trung, không trung âm trầm, mây đen dầy đặc, sắp có tuyết rơi.
Lúc này ở nội đường Lục gia, vài thành viên trọng yếu của gia tộc Lục thị đang khẩn cấp thảo luận đối sách, gia chủ Lục thị là con trưởng của Lục Khang - Lục Tuấn, chừng hơn bốn mươi tuổi, mặt khác còn có tộc đệ Lục Minh, em trai út Lục Tích và Lục Lập mới từ Kinh Châu trở về.
Sáng hôm nay Lục Tuấn nhận được thư chuyển phát nhanh của Lục Tốn, trong thư nói nếu y về Giang Đông, tất bị Tôn Quyền làm hại, cho nên tạm thời ở lại quân Hán, đợi sóng gió qua đi mới về Giang Đông.
Lục Tốn không đề cập tới y đã làm phụ tá cho Lưu Cảnh, càng không có nói cho người trong tộc, y đầu hàng Lưu Cảnh, nhưng tin tức Lục Tốn và Tôn Quyền trở mặt, thân ở quân Hán giống hệt sấm sét giữa trời quang, khiến gia tộc Lục thị hoảng hồn. Không ngờ trụ cột mà Lục gia gửi gắm hy vọng bị Giang Đông cách chức, bất kể là Lục Tuấn hay là Lục Tích, cũng rất khó khăn đón nhận tin tức này, phải biết rằng, Lục Tốn chính là con rể của Tôn Sách.
Nhưng sự thật đã phát sinh, không phải bọn họ có thể nhận hay không, sự thật Lục Tốn và Tôn Quyền trở mặt vẫn còn đó. Trước khi Ngô Quận chưa tự lập thượng vị, bọn họ chỉ có thể nghĩ biện pháp khiến những ảnh hưởng tiêu cực xuống mức thấp nhất, mọi người thảo luận sau một lúc lâu đều vô kế khả thi.
Lúc này, Lục Lập vẫn trầm mặc chậm chậm quá nói:
- Ta cảm thấy gia chủ cũng không cần quá lo lắng, chuyện này chưa chắc là chuyện xấu.
Lục Lập tối hôm qua mới trở về Ngô Quận, làm gia chủ, Lục Tuấn còn không kịp nói chuyện với y. Lúc này, Lục Tuấn nghe ra trong lời nói Lục Lập có chuyện, y lập tức ý thức được cái gì, liền vội vàng hỏi:
- Đình Bá, lời này của ngươi là có ý gì?
- Bởi vì trước khi ta về đến, Hán Vương tiếp kiến riêng ta, cùng ta nói tới Lục gia.
Những lời này khiến mấy người khác đồng thời giật mình kinh hãi, mấy người ngơ ngác nhìn nhau, Lục Tuấn không khỏi thầm mắng mình hồ đồ, y biết rất rõ ràng Lục Lập là dượng của Hán Vương phi, Hán Vương tiếp kiến Lục Lập hoàn toàn là có khả năng. Không ngờ mình đã quên chuyện này, không đợi Lục Tuấn mở miệng, Lục Minh bên cạnh liền cấp bách khó nhịn nổi truy vấn:
- Hán Vương nói như thế nào?
- Hán Vương nói, lần trước Kinh Châu công khai chọn học trò để dùng, phần lớn thế gia danh vọng thiên hạ đều phái con cháu đi tham gia, nhưng không có con em Lục gia, hắn vẫn cảm thấy thật đáng tiếc.
Lục Tuấn và Lục Minh nhìn nhau, sao không hiểu được những lời này, đây là trắng trợn lôi kéo Lục gia rồi, Lục Tuấn làm gia chủ, vẫn suy xét làm sao tiến hành cân bằng giữa các phái Giang Đông, chưa bao giờ nghĩ tới có quan hệ gì với nước Hán, sở dĩ coi trọng Lục Lập, cũng là bởi vì Tôn Quyền coi trọng y.
Mà lúc này một phen nói của Lục Lập bỗng nhiên tựa như đẩy ra trước mắt Lục Tuấn một cánh cửa sổ, khiến y nhìn thấy cảnh sắc tráng lệ chưa bao giờ thấy qua, trong đầu y lập tức trống rỗng.
Lúc này, Lục Lập cười nói với Lục Tích:
- Hán Vương còn nhờ ta giúp hắn ân cần thăm hỏi Công Kỷ, hắn rất hoài niệm hồi trước ở Tương Dương kết giao với Công Kỷ, mà cảm thấy áy náy với việc chân Công Tích bị thương. Hắn hy vọng Công Kỷ đi thành đô, hắn sẽ đích thân đưa Công Kỷ đi du lãm cho đã mắt sơn thủy Ba Thục.
Lời nói này càng làm cho Lục Tuấn biến đổi sắc mặt, Lưu Cảnh là thân phận bậc nào, lại tự mình cùng đi du lịch sơn thủy với Lục Tích, quá nể mặt rồi. Mặc kệ có phải làm dẫn đường thật hay không, khi hắn đồng ý nói như vậy, không thể nghi ngờ chính là coi trọng gia tộc Lục thị. Tim Lục Tuấn đập thình thịch, là người đứng đầu gia tộc, nếu như có thể đem gia tộc Lục thị từ thế gia Giang Đông lên cấp thế gia thiên hạ, đây là dụ hoặc tới mức nào.
Từ góc độ này mà nhìn, nếu Lục Tốn thật sự đầu hàng Lưu Cảnh thì làm sao là việc xấu cơ chứ?
Lục Tích ngồi ở một bên yên lặng không nói gì, năm đó khi y đi Tương Dương bị Thái Mạo bắt lấy, cũng bị hỏng chân, khiến cho y từ đó về sau trở thành người què nghiêm trọng, không thể lại ra làm quan, liền ở trong nhà nghiên cứu Kinh Dịch, Huyền học. Y không nghĩ tới Lưu Cảnh còn có thể nhớ rõ một đoạn giao tình năm xưa, khiến trong lòng của y cảm động không ngừng.
Đúng lúc này, ngoài cửa có con cháu bẩm báo:
- Khởi bẩm gia chủ, Phấn Uy tướng quân đến đây, có việc gấp muốn bái kiến gia chủ.
......
----------oOo----------
Đề xuất Linh Dị: Kẻ Bắt Chước Thần