Chương 847: Bão táp Giang Đông (4).
Chương 847: Bão táp Giang Đông (4).
Hai gã thị vệ dẫn Lưu Diệp tới trước khoang thuyền của Tôn Quyền, gã thị vệ bẩm báo nói:
- Khởi bẩm Ngô hầu, sứ giả của Tào Thừa tướng đã đến!
- Mời vào!
Trong khoang thuyền truyền đến thanh âm của Tôn Quyền.
Thị vệ quay đầu lại khoát tay với Lưu Diệp:
- Tiên sinh xin mời!
Lưu Diệp sửa sang lại áo mũ bị gió sông làm rối loạn, bước nhanh đi vào khoang thuyền, chỉ thấy trong khoang thuyền có hai người, một người đúng là Ngô hầu Tôn Quyền, mà người còn lại râu tóc bạc trắng, là một lão nhân nhiều tuổi, mặc nga quan nho bào, dung mạo thanh quắc, Lưu Diệp lập tức nhớ ra lão là ai rồi, mười mấy năm trước gã từng gặp lão nhân này ở Từ Châu, chính là Trương Chiêu – nhân vật số hai của Giang Đông.
Lưu Diệp liền vội vàng tiến lên thi lễ:
- Chủ bộ Lưu Diệp dưới trướng Tào Thừa tướng tham kiến Ngô hầu, tham kiến Trương quân sư.
- Hóa ra là Lưu chủ bộ, nhiều năm không gặp, vẫn khỏe chứ?
- Đa tạ Ngô hầu quan tâm, Lưu Diệp vẫn khỏe, lần này phụng lệnh của Tào Thừa tướng có chuyện quan trọng thảo luận với Ngô hầu.
- Mời ngồi!
Lưu Diệp và Trương Chiêu gật gật đầu, ba người ngồi xuống, Tôn Quyền lại mệnh thị vệ dâng trà, cười hỏi:
- Tào Thừa tướng có thư không?
Lưu Diệp lắc lắc đầu:
- Rất xin lỗi, chỉ có lời nhắn do Lưu Diệp thuật lại.
- Mời Chủ bộ nói, ta rửa tai lắng nghe.
Lưu Diệp uống một ngụm trà nóng, lúc này mới không chút hoang mang nói:
- Tào Thừa tướng hy vọng Ngô hầu có thể thấy rõ thế cục đưa ra quyết định sáng suốt, không nên mắc thêm sai lầm nữa để đến nỗi cơ nghiệp ba đời hủy hoại trong chốc lát.
Tôn Quyền trầm mặc, thảo luận rõ tại đây rõ ràng chính là uy hiếp, Trương Chiêu ngồi bên cạnh cười lạnh nói:
- Lời nói này quá kích động rồi khiến người ta không thể lý giải, Lưu Chủ bộ có thể nói rõ hơn được không?
Lưu Diệp khẽ mỉm cười, tiếp tục nói:
- Thế cuộc trước mắt ta nghĩ Ngô hầu hẳn là rất rõ ràng, Giang Đông đã chia ba phần, Hội Kê Tôn Bí tuyên cáo tự lập, Ngô Quận Tôn Thiệu cũng sắp tự lập rồi, vùng đất Ngô hầu thực tế khống chế chỉ có ba quận Đan Dương, Lư Giang và Bì Lăng, ngay cả quận Dự Chương và Bà Dương cũng bị quân Hán chiếm lĩnh, đây là nguy cơ trước nay chưa có, nếu Ngô hầu không áp dụng hành động, chỉ sợ cuối cùng nơi sống yên ổn cũng không có, Tào Thừa tướng không hy vọng thế cục phát triển đến một bước kia.
- Vậy Tào Thừa tướng hy vọng ta có hành động gì?
Tôn Quyền lạnh lùng hỏi.
- Rất đơn giản, Tào Thừa tướng hy vọng Ngô hầu quy hàng triều đình, tiến thoái với quân Tào.
Giờ Tôn Quyền mới hiểu được ý đồ của Tào Tháo, hóa ra là muốn mình đầu hàng, xem ra lão đúng là kiêng kỵ Lưu Cảnh, không dám khinh địch động binh. Tôn Quyền thản nhiên cười nói:
- Hiện tại chẳng phải ta cũng là một thành viên của triều đình hay sao? Thiên tử phong ta làm Ngô hầu, hàng năm ta cũng phái sứ giả vào triều tiến cống nạp đất, Tào Thừa tướng còn muốn ta quy hàng thế nào đây?
- Tào Thừa tướng hy vọng Ngô hầu đưa con cả đi Nghiệp Đô đọc sách, chúng ta sẽ chiếu cố, mặt khác, Tào Thừa tướng còn hy vọng gặp mặt Ngô hầu một lần, song phương thành lập minh ước. Tào Thừa tướng nguyện ý xuất binh trợ Ngô hầu đoạt lại quận Dự Chương và quận Bà Dương.
Ý tứ của Lưu Diệp rất rõ ràng, hạt nhân kết minh, Tôn Quyền nửa ngày mới thở dài nói:
- Xin cho ta có thời gian suy xét một chút!
Lưu Diệp gật gật đầu:
- Có thể, chúng ta lấy ba ngày làm hạn định, nếu trong vòng 3 ngày không thấy Ngô hầu trả lời, vậy thì coi như Ngô hầu đã cự tuyệt. Ta cáo từ trước.
Tôn Quyền cảm thấy rất mệt mỏi, nói với Trương Chiêu:
- Tử Bố thay ta tiễn Lưu Chủ bộ xuống thuyền, ta sẽ không tiễn.
Trương Chiêu cười khoát tay ra hiệu:
- Lưu chủ bộ xin mời!
Một lát, Trương Chiêu tiễn Lưu Diệp xong quay lại khoang thuyền của Tôn Quyền, thấy Tôn Quyền khoanh tay đứng ở trước cửa sổ thuyền, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng, Trương Chiêu biết Tôn Quyền có áp lực thật lớn, ông ta cười đi vào khoang thuyền, nói:
- Thật ra Lưu Diệp đến cũng không phải chuyện xấu, ít nhất đã để lộ Tào Tháo thật sự kiêng kị Lưu Cảnh, nếu không như thế, Tào Tháo sẽ cho Ngô hầu một cơ hội đầu hàng sao?
Tôn Quyền lắc lắc đầu:
- Ta tuyệt đối sẽ không để con mình đi Nghiệp Đô.
- Vi thần cũng không đồng ý, càng không đồng ý kết minh với Tào Tháo. Đây là kế độc của Tào Tháo, trước tiên đoạn tuyệt minh ước giữa chúng ta và Lưu Cảnh, tạo xung đột vũ trang giữa song phương.
Tôn Quyền cúi đầu thở dài:
- Nhưng giữa chúng ta và Lưu Cảnh có còn minh ước gì nữa đâu? Hắn bày ra bẫy Kinh Nam để cho ta chui vào, lại chiếm lĩnh ta Dự Chương và Bà Dương của ta, hắn và Tào Tháo có gì khác nhau chứ, đều là lòng lang dạ sói như nhau!
- Nhưng ít ra không hề xé rách da mặt với chúng ta. Ngô hầu chất vấn hắn vì sao chiếm lĩnh Dự Chương và Bà Dương, bố trí minh ước ở chỗ nào? Thần nghĩ hắn sẽ cho Ngô hầu một lời giải thích. Thần cảm thấy hai nhà Tôn Lưu dù sao còn có đám hỏi, Lưu Cảnh dầu gì vẫn còn đáng tin hơn so với Tào Tháo.
Tôn Quyền quay đầu lại kinh ngạc nhìn Trương Chiêu một chút, trong trí nhớ của y, Trương Chiêu vẫn luôn phản đối Lưu Cảnh, chủ trương liên hợp với Tào Tháo, sao hôm nay lại trái ngược hoàn toàn thế. Trương Chiêu hiểu được nghi hoặc của Tôn Quyền, cười khổ giải thích:
- Vi thần vẫn không có thiện cảm gì với Lưu Cảnh, chỉ có điều hiện tại Giang Đông đang trong kế sinh tử tồn vong, vi thần lấy nghiệp lớn Giang Đông làm trọng, vứt bỏ ân oán cá nhân, vi thần tuy rằng rất ghét Lưu Cảnh, nhưng vi thần không thể không thừa nhận, Lưu Cảnh quả thật đáng tin hơn Tào Tháo.
Tôn Quyền gật gật đầu:
- Tử Bố có thể thẳng thắn như vậy, ta rất vui mừng, tuy nhiên có thể để ta một mình suy nghĩ được không?
Trương Chiêu thi lễ, chậm rãi lui xuống, Tôn Quyền đợi ông ta đi xa mới nói với thị vệ bên ngoài:
- Đi mời Lỗ Đô đốc đến!
Khi con người đến lúc nguy nan mới có thể ý thức được người nào thật sự trung thành mới mình. Tôn Quyền cũng như thế, lúc này y mới ý thức được Lỗ Túc mà y luôn khinh thị mới là người thật sự trung thành với mình, trong lòng y không khỏi tự trách.
Không bao lâu, Lỗ Túc bước nhanh đi vào khoang thuyền, ông ta thấy Ngô hầu ngồi, liền quỳ xuống cúi đầu lễ:
- Bái kiến Ngô hầu!
- Tử Kính mời miễn lễ.
Tôn Quyền thở dài nói:
- Mấy ngày nay ta luôn tự vấn lỗi lầm của mình, chấp chính từ năm Kiến An thứ tư tới nay đã mười lăm năm, nhưng Giang Đông chẳng những không cường thịnh lớn mạnh ngược lại còn nhiều lần bị suy sụp, nhưng hôm nay lại suy sụp tới mức này khiến cho ta không còn mặt mũi nào đi gặp phụ - huynh, ta không ngừng suy nghĩ mà vẫn không thể bắt được trọng điểm, hy vọng Tử Kính có thể làm gương soi cho ta, nói thẳng thắn.
Nói xong, cõi lòng Tôn Quyền đầy chờ mong nhìn Lỗ Túc. Lỗ Túc yên lặng chốc lát rồi nói:
- Lời thật thì khó nghe, ta sợ Ngô hầu không thể chấp nhận.
- Chuyện cho tới bây giờ, ta còn có gì không thể nghe, mời Tử Kính nói thật đi! Nếu ta còn không nghe lời nói thật, Tử Kính có thể rời khỏi ta.
Lỗ Túc yên lặng gật đầu, suy tư chốc lát nói:
- Ngô hầu quả thật phạm vào không ít sai lầm, tỷ như xuất binh qua loa, quá hiếu chiến, nhưng vấn đề này vẫn không phải là lớn, vi thần cho rằng, Ngô hầu phạm phải ba sai lầm lớn mới dẫn đến họa hôm nay.
Tôn Quyền cúi đầu thi lễ thật sâu với Lỗ Túc:
- Mời Tử Kính nói rõ.
- Sai lầm thứ nhất chính là Ngô hầu không nên dung túng phe phái, Ngô hầu phải nhận thức rõ ràng, bất kể đám người Trương Chiêu, Cố Ung, Ngu Phiên có đại tài kinh thiên vĩ địạ, Hoàng Cái, Chu Du, Lục Tốn, Lã Mông đều có thể độc chắn một phương, Giang Đông có thể nói nhân tài đông đúc, nhưng vì sao ở thời khắc mấu chốt những đại tài này lại không tận hết khả năng, nguyên nhất trọng yếu nhất chính là phe phái Giang Đông nội đấu mãnh liệt, người nào cũng có tư lợi, khi việc công xung đột với lợi ích cá nhân thì tất cả chủ trương đều xét theo từng phe phái, không để tâm tới nghiệp lớn Giang Đông, điều này cũng làm cho nhiều lần Ngô hầu có quyết sách sai lầm, đây là gốc dễ khiến Giang Đông suy bại.
Tuy rằng nói không dễ lọt tai, nhưng Tôn Quyền vẫn yên lặng thừa nhận:
- Mời Tử Kính tiếp tục.
- Sai lầm thứ hai chính là Ngô hầu bao biện làm thay. Ngô hầu có tài trị quốc, lại không có khả năng làm chủ soái binh, thẳng thắn nói, tài quân sự của Ngô hầu kém xa Lưu Cảnh, Tào Tháo, thậm chí cũng không bằng đám người Chu Du, Lục Tốn, nhưng mỗi lần xuất chinh, Ngô hầu đều muốn đích thân lãnh binh, chỉ huy tác chiến, mỗi lần đều thất bại quay vè, mới khiến Giang Đông nhiều lần suy sụp, thực lực của một nước dần dần suy bại, uy vọng của Ngô hầu cũng tiêu vong gần như không còn.
Lỗ Túc vạch ra sai lầm thứ hai cực kỳ mạnh mẽ, Tôn Quyền biến sắc, suýt nữa phát tác, nhưng cuối cùng y vẫn kiềm chế được, lạnh lùng nói:
- Mời tiếp tục đi!
Lỗ Túc cảm giác Tôn Quyền đã không còn kiên nhẫn, trong lòng ông ta ảm đạm, không nói gì thêm ôm quyền:
- Nếu Ngô hầu không muốn nghe nữa, Lỗ Túc cũng không cần phải nói tiếp, không quấy rầy Ngô hầu nữa.
Lúc này Tôn Quyền mới giật mình, vội vàng xua tay:
- Tử Kính mời nói tiếp, không phải ta không thích nghe, mời tiếp tục!
Tôn Quyền hổ thẹn trong lòng, không ngờ mình không thể nghe lọt lời nói thật.
- Được rồi! Vi thần tiếp tục điều thứ ba. Sai lầm thứ ba của Ngô hầu chính là nói không giữ lời, ham món lợi nhỏ lợi mà quên đại nghĩa.
- Ý lời nói này là sao?
Quả thật là Tôn Quyền hơi không hài lòng, y cảm thấy đây không phải sai lầm, mà là vấn đề phẩm đức, sao Lỗ Túc có thể đánh giá mình như vậy.
- Thật ra Ngô hầu không hề ý thức được, mượn thái độ của Kinh Châu, Ngô hầu có thể tự vấn bản thân, chúng ta vài lần liên minh với Kinh Châu, rồi lại hủy đi, cứ lặp lại như thế, Lưu Cảnh cũng sẽ không tiếp tục tín nhiệm Ngô hầu nữa. Đây chính là nói không giữ lời; mà ham món lợi nhỏ lợi mà quên đại nghĩa là chỉ Ngô hầu không nên tiếp thu Kinh Nam. Ngô hầu biết rõ Kinh Nam rất quan trọng đối với Lưu Cảnh, biết rõ Lưu Cảnh không thể dễ dàng tha thứ cho thế lực Giang Đông mở rộng về phía tây, vì thế chúng ta đã vài lần đại chiến, Ngô hầu ở thời khắc mấu chốt vẫn chịu không nổi hấp dẫn, tiếp nhận Kinh Nam, cuối cùng đánh mất Dự Chương và Bà Dương.
- Hay lắm!
Rốt cuộc Tôn Quyền nghe không lọt nữa, nét mặt biến đổi, y khắc chế lửa giận, lạnh lùng nói:
- Ta phạm vào rất nhiều sai lầm, nhưng ngươi không đến mức không chịu nổi như ngươi nói, ngươi không cần nói những câu không đúng.
Lỗ Túc cực kỳ thất vọng, ông ta không ngờ đến lúc này rồi Tôn Quyền vẫn không chịu nghe lời khuyên can của mình, ngoài mặt thì nói nguyện khiêm tốn nghe can gián, nhưng lời nói thật chói tai thì y lại không thể tiếp nhận nổi, vậy thì khuyên can còn có ý nghĩa gì nữa, chỉ làm mình càng thêm phiền não mà thôi. Nghĩ như vậy, Lỗ Túc thở dài, nói:
- Vừa rồi vi thần cũng nói lời thật thì khó nghe, Ngô hầu không muốn nhận, vi thần cũng không có cách nào, xin cho vi thần cáo từ.
Ông ta đứng dậy thi lễ, xoay người đi, lúc này Tôn Quyền gọi ông ta lại, im lặng một lát, Tôn Quyền chậm rãi nói:
- Những lời Tử Kính nói tuy rằng trong phút chốc ta khó có thể chấp nhận được, nhưng ta sẽ cẩn thận nghiền ngẫm, sẽ tận lực sửa chữa sai lầm, xin Tử Kính hãy tin tưởng.
Lỗ Túc cười gượng:
- Vi thần cũng tận đạo nhân thần.
Dừng một chút, Lỗ Túc lại nói:
- Vi thần còn có một đề nghị, không biết có nên nói hay không.
- Có đề nghị gì, cứ việc nói.
- Vi thần nghe nói Tào Tháo phái sứ giả tới gặp Ngô hầu, nếu vi thần đoán không sai, đó là Tào Tháo kiêng kị Lưu Cảnh, không dám cuốn vào loạn Giang Đông, một khi đã vậy, Ngô hầu nên tỏ thành ý với Lưu Cảnh, mời Lưu Cảnh giúp bọn ta vượt qua cửa ải khó khăn này, hắn dù sao cũng là em rể Ngô hầu, sẽ không thấy chết mà không cứu được.
- Ta sợ hắn sẽ ra điều kiện quá cao, ta không chấp nhận được.
Lỗ Túc lắc lắc đầu nói:
- Hắn ngay cả hai quận Dự Chương và Bà Dương đều đã chiếm rồi, còn có thể có điều kiện gì nữa mà chúng ta không thể đáp ứng?
Những lời nói này khiến Tôn Quyền chấp nhận sâu sắc, quả thật là như thế, bọn y đã không còn lựa chọn nào khác. Trầm tư chốc lát, y nói:
- Chiến thuyền của Lưu Cảnh ở đằng sau, ta muốn mời Tử Kính đi gặp hắn, mời hắn giúp bọn ta vượt qua cửa ải khó khăn.
Nói đến đây, Tôn Quyền lấy ra Kim bài một mặt đưa cho Lỗ Túc:
- Hắn đề xuất điều kiện, chỉ cần chúng ta có thể làm được, Tử Kính cũng có thể đại diện toàn quyền ta đáp ứng, chúng ta thật sự không còn thời gian nữa rồi.
Lỗ Túc tiếp nhận kim bài, ông cảm nhận được áp lực vô cùng lớn.
Đề xuất Huyền Huyễn: Nữ Hiệp Chậm Đã