Chương 849: Bão táp ở Giang Đông (6)

Chương 849: Bão táp ở Giang Đông (6)

Vào đêm, đội thuyền quân Hán chậm rãi ngừng ở bến thuyền huyện Vu Hồ. Mấy ngàn cây đuốc chiếu sáng bến thuyền như ban ngày. Dưới ngọn lửa bập bùng, nhiều đội binh lính bắt đầu xếp thành hàng lên bờ. Lưu Cảnh dưới sự vây quanh của mấy trăm tên thị vệ cũng lên bờ. Lúc này, một tên binh lính chạy nhanh tới, thi lễ bẩm báo:

- Khởi bẩm điện hạ, Lỗ Túc Giang Đông cầu kiến!

Lưu Cảnh quay đầu lại nhìn, vừa thấy Lỗ Túc đứng ở cách đó không xa, mấy tên lính đi theo y, vẻ mặt y hết sức nghiêm túc, không có nửa điểm tươi cười, Lưu Cảnh gật gật đầu cười nói:

- Mời y lại đây!

Một lát, Lỗ Túc vội vàng đi lên trước, khom người thi lễ nói:

- Tham kiến điện hạ!

Lưu Cảnh khẽ mỉm cười:

- Ta chưa được Ngô hầu mời, đã trực tiếp đi lên lãnh thổ Giang Đông, có phải Tử Kính đến khởi binh hỏi tội?

Lỗ Túc cười khổ một tiếng nói:

- Điện hạ không cần nói giỡn, chuyện cho tới bây giờ, Giang Đông còn có đường để lựa chọn sao?

Lúc này, có binh lính trải bày ghế đệm trong đình thuế ở bên cạnh bến thuyền, Lưu Cảnh cười nói:

- Chúng ta tới trong đình nói chuyện!

Lỗ Túc đi theo Lưu Cảnh vào trong đình, hai người phân chủ khách ngồi xuống, Lỗ Túc thở dài nói:

- Năm nay là thời buổi rối loạn của Giang Đông, Giang Đông nội chiến, không ngờ chia ra làm ba, dân tâm hỗn loạn, trong lòng Ngô hầu cũng cực kỳ sầu lo, y phái ta tới đây, muốn cùng điện hạ thẳng thắn nói một chút.

Tươi cười trên mặt Lưu Cảnh biến mất, thản nhiên nói:

- Ta phải nói trước với Tử Kính, sở dĩ ta suất quân tới Giang Đông, thực sự không phải là muốn mưu đồ Giang Đông, mà là ta nhận được tình báo, Tào Tháo tự mình dẫn tám vạn đại quân đóng ở Trường Giang, như hổ rình mồi đối với Giang Đông. Ta là lo lắng Giang Đông khó giữ được, cho nên đặc biệt tới cứu viện, đây là vì bảo vệ Giang Đông, cũng là vì an toàn của Kinh Châu, hy vọng Tử Kính có thể hiểu được điểm này.

Lỗ Túc gật gật đầu:

- Lòng ta hiểu được, Ngô hầu rất rõ ràng, điện hạ không cần giải thích, lần này ta tới đây, là hy vọng điện hạ có thể duy trì Ngô hầu, phòng ngừa Tôn Bí chiếm lấy Giang Đông. Hẳn là điện hạ cũng biết, Tôn Bí và Tào Tháo là thân gia, từ trước đến nay Tào Tháo âm thầm lui tới, lần này Tào Tháo áp binh ở Nhu Tu Khẩu, chính là vì ủng hộ gã, nếu Tôn Bí thay thế được Ngô hầu, vậy Giang Đông chính là cơm trong mâm của Tào Tháo rồi.

- Vậy Ngô hầu cần ta ủng hộ y như thế nào đây?

Lưu Cảnh cười hỏi.

- Ngô hầu hy vọng điện hạ có thể phóng thích tù binh bị Quân Giao Châu bắt được, đưa bọn họ trả lại cho Kiến Nghiệp, tiếp theo, hy vọng khi chúng ta đang chiến đầu với Tôn Bí, quân Hán có thể tiến công Tôn Bí từ bên cạnh, giúp bọn ta đánh bại phản quân. Đương nhiên, để bồi thường, chúng ta sẽ đáp ứng hết thảy điều kiện có thể.

Lưu Cảnh lại trầm tư không nói, sau một lúc lâu, hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua Lỗ Túc, thấy vẻ mặt y vô cùng khẩn trương, liền cười nói:

- Tử Kính không cần khẩn trương như vậy, sự tình còn chưa tới lúc xấu nhất.

- Nói như vậy, là điện hạ đồng ý yêu cầu của chúng ta rồi sao?

- Cũng không hẳn vậy!

Lưu Cảnh lắc lắc đầu, nghiêm nghị nói:

- Vừa rồi ta cũng nói, ta không hy vọng Giang Đông diệt vong, cho nên ta sẽ đem hết toàn lực bảo vệ Ngô hầu. Về phần yêu cầu mà Ngô hầu đề xuất, vấn đề binh lính bị bắt. Ta có thể thẳng thắn nói cho Tử Kính, ta không muốn Giang Đông bị hủy bởi chiến hỏa, những binh lính này là tương lai của Giang Đông, bọn họ gánh vác phục hưng Giang Đông, mà không phải chết trên chiến trường. Cho nên ta chỉ có thể cho bọn lính tự mình lựa chọn, nếu có người nguyện ý trở về chiến đấu vì Ngô hầu, như vậy ta sẽ để cho bọn họ trở về. Nhưng nếu như có người lựa chọn không muốn đánh nhau, chỉ muốn làm ruộng bắt cá, như vậy liền thứ cho ta không thể giao cho Ngô hầu. Đợi sau khi ta bình ổn chiến tranh, trực tiếp thả bọn họ hồi hương.

Lỗ Túc thở dài một tiếng:

- Giang Đông hàng năm chiến tranh, dân cư điêu linh, không thể lại phá hủy, tuy rằng ta rất ủng hộ quyết định của điện Hạ, nhưng Ngô hầu chưa chắc cao hứng, hay là xin điện hạ đổi một cách nói khác đi!

Cho dù nội tâm Lỗ Túc rất ủng hộ cách làm của Lưu Cảnh, nhưng y vẫn không thể đáp ứng, đây là vấn đề lập trường, Lỗ Túc lấy ra một mặt kim bài, nói với Lưu Cảnh:

- Đây là kim bài Ngô hầu cho ta, ta có thể đại diện toàn quyền y hiệp thương với điện hạ.

Ngụ ý nói chính là, chỉ cần có thể đổi một cách nói khác, là Giang Đông có thể tiếp nhận, Lưu Cảnh ngầm hiểu, cười nói:

- Vậy cứ nói như vậy đi! Ta sẽ tôn trọng ý nguyện của binh lính Giang Đông, chỉ cần bọn họ nguyện ý về Giang Đông, ta liền tuyệt không ngăn trở.

Lỗ Túc cười khổ không nói, lời nói rất êm tai, nhưng thế cục Giang Đông hỗn loạn như thế, lại có người binh lính Giang Đông nào nguyện ý về đi tìm cái chết đây?

Lưu Cảnh cười cười lại nói:

- Về phần hiệp trợ Ngô hầu đánh trận với Tôn Bí, ta chỉ có thể đảm bảo, ta sẽ ngăn cản quân Tào hiệp trợ Tôn Bí. Nếu tình thế nguy cấp, ta cũng sẽ xuất binh trợ giúp Ngô hầu một tay, đây coi như là lời hứa của ta.

Lỗ Túc cúi đầu thật sâu thi lễ:

- Cảm tạ điện hạ ủng hộ!

Hai yêu cầu đều trả lời xong rồi, dường như buổi nói chuyện của bọn họ nên chấm dứt, nhưng trong lòng bọn họ cũng hiểu được, còn có một vấn đề mấu chốt chưa có đàm tới, đó chính là quận Dự Chương và quận Bà Dương thuộc sở hữu của ai. Hiện tại quân Hán đã đánh bại quân Giao Châu, chiếm lĩnh hai quận lớn vốn thuộc về Giang Đông, Lưu Cảnh vậy là thái độ gì đây? Có thể đem hai quận này trả lại cho Giang Đông hay không.

Chỉ có điều hiện tại Lỗ Túc muốn cầu cạnh Lưu Cảnh, y cũng nhất thời không mở miệng được, môi giật giật, không có nói ra, Lưu Cảnh lại đọc đã hiểu tâm tư của Lỗ Túc, khẽ cười nói:

- Tử Kính là muốn nói chuyện với ta về quận Dự Chương và quận Bà Dương đúng không!

Lỗ Túc thở dài một tiếng:

- Bản thân địa vực Giang Đông nhỏ hẹp, nếu hai quận này lại mất đi, thật sự chỉ có thể ở thiên về đông nam rồi. Khẩn cầu điện hạ trả lại hai quận này cho Giang Đông.

Trong lòng Lưu Cảnh sớm đã có cách, chỉ đợi đến giờ phút này đàm việc này với Lỗ Túc, vẻ mặt hắn nghiêm túc nói:

- Trước đó ta đã cảnh cáo, hai quận này đã bị quân Giao Châu chiếm lĩnh, Giang Đông bại bởi quân Giao Châu, hai quận này cũng đã thuộc về Giao Châu. Nhưng ta lại đánh bại quân Giao Châu, đoạt lại từ trong tay quân Giao Châu hai quận này. Theo ý nghĩa này mà nói, ta hoàn toàn có thể đem hai quận này nhập vào bản đồ nước Hán, về mặt đạo nghĩa không có nửa điểm vấn đề, cũng không vi phạm minh ước giữa hai nhà chúng ta, đây là vấn đề nguyên tắc, ta hy vọng có thể nhận được câu trả lời rõ ràng của Tử Kính.

Lỗ Túc sau một lúc lâu mới bất đắc dĩ gật gật đầu, y không thể không thừa nhận Lưu Cảnh nói rất chính xác. Quân Hán cướp lấy hai quận này, về đạo nghĩa không có vấn đề gì, cho dù có chút khó có thể tiếp nhận, nhưng đây là sự thật, y không thể nói dối trắng trợn.

- Điện hạ nói đúng, về đạo nghĩa không có vấn đề, nhưng ta vẫn khẩn cầu điện hạ có thể trả bọn nó chúng lại cho Giang Đông.

Lưu Cảnh mỉm cười, hắn muốn chính là tiền đề này, hắn gật đầu nói:

- Hai quận này ta có thể nể mặt Thượng Hương Công chúa mà trả lại cho Giang Đông, nhưng ta phải cho tướng sĩ quân Hán một công đạo, như vậy đi! Chúng ta làm trao đổi, ta dùng quận Dự Chương và quận Bà Dương, trao đổi quận Lư Giang Giang Bắc, Tử Kính có thể đáp ứng không?

Lỗ Túc ngạc nhiên, hoá ra Lưu Cảnh muốn là quận Lư Giang, y không hiểu hỏi:

- Điện hạ vì sao cần quận Lư Giang?

- Rất đơn giản, bước tiếp theo ta muốn tiến công Trung Nguyên, ta nhất định phải mở ra thông đạo Hợp Phì, hướng đông bắc có thể công Từ Châu, hướng tây bắc có thể công Dự Châu, như vậy là ta có thể đồng thời tiến đánh Trung Nguyên từ bốn đầu chiến tuyến, Hợp Phì đối với ta có ý nghĩa trọng đại, mà Hợp Phì thuộc về quận Lư Giang, cho nên ta nhất định phải lấy quận Lư Giang trước, Tử Kính có thể đồng ý không?

- Việc này

Lỗ Túc do dự, cho dù Tôn Quyền chuẩn cho y làm đại diện toàn quyền, nhưng đề cập đến lãnh thổ, y cũng không dám dễ dàng mở miệng.

Mặt Lưu Cảnh trầm xuống, lại lạnh lùng nói:

- Hy vọng Tử Kính có thể thấy rõ tình thế, quân Tào chiếm lĩnh Hợp Phì, trên thực tế cũng đã chiếm lĩnh bộ phận giàu có và đông đúc nhất quận Lư Giang. Tây Bộ Lư Giang đều là nơi dân số rất thưa thớt, đối với Giang Đông đã không có chút ý nghĩa nào, ta trao đổi như vậy, chính là nể mặt Ngô hầu các ngươi. Nếu Tử Kính không muốn, vậy Dự Chương và Bà Dương cũng không cần bàn lại nữa, đâu nặng đâu nhẹ, Tử Kính tự mình nhìn mà xử lý đi!

Lỗ Túc bị Lưu Cảnh làm cho bất đắc dĩ, đành phải cắn răng đồng ý với trao đổi này:

- Được rồi! Vậy chúng ta một lời đã định.

- Đây mới là người thức thời!

Lưu Cảnh vỗ vỗ bờ vai của Lỗ Túc, cười tủm tỉm nói:

- Ta biết rằng gia tộc của Tử Kính đều ở tại Lư Giang, mong Tử Kính yên tâm, ta sẽ đối xử tử tế với tộc nhân của ngươi, về phần Ngô hầu, ta tin tưởng y sẽ đồng ý với quyết định của Tử Kính.

Trong lòng Lỗ Túc thở dài một tiếng, y muốn lấy Dự Chương và Bà Dương về, lại mất đi quận Lư Giang. Giang Đông từ nay về sau mất đi hy vọng tiến quân Trung Nguyên, y không biết đây đối với Giang Đông mà nói đến tột cùng là phúc, hay là họa, cũng không biết Ngô hầu sẽ khen mình biết làm, hay là lên án mạnh mẽ mình bán nước.

Nhưng Lưu Cảnh dùng ba quận để trao đổi và ủng hộ Giang Đông, y đã không còn đường để lựa chọn.

.....

Canh năm, một chi quân đội đang hăng hái hành quân theo hướng bắc. Vùng này là đồng bằng phù sa Chiết Thủy phì nhiêu mà giàu có và đông đúc. Cuối thời Hán, thiên hạ đại loạn, hơn mười vạn lưu dân phương bắc chạy nạn tới Giang Đông, khai hoang trồng trọt ở Giang Đông, phồn diễn sinh sống, khiến thời gian dần qua quận Hội Kê và Ngô Quận phồn thịnh lên. Chính quyền Giang Đông cũng bởi vậy có thể quật khởi.

Lúc này đã là đầu mùa đông, địa khu Giang Nam vừa mới rơi một trận tuyết nhỏ, bông tuyết mỏng manh bao trùm lấy đại địa, lộ ra thành từng mảnh bùn đất, khiến thế giới sau khi tuyết rơi cũng chẳng phải thuần trắng, trên quan đạo càng trở nên lầy lội không chịu nổi. Tuyết đen và bùn lầy hỗn tạp cùng một chỗ, khiến bọn lính hành quân vô cùng gian nan.

Chi quân đội này ước chừng có tám ngàn người, do người Hán và người Sơn Việt hỗn hợp mà thành, đây cũng là đặc điểm của quân đội Hội Kê. Trong mấy vạn quân đội của Tôn Bí, chí ít có ba phần là người Sơn Việt, chi quân đội này do đệ của Hạ Tề là Hạ Cảnh suất lĩnh, phụng lệnh của Tôn Bí cướp lấy huyện Phú Xuân.

Huyện Phú Xuân ở bờ bắc Chiết Thủy, láng giềng gần quận Hội Kê, là đường mà quân đội quận Hội Kê Bắc thượng phải đi qua. Hạ du Chiết Thủy cũng là nơi giàu có và đông đúc nhất Giang Đông, vùng này do bốn huyện Lâm Thủy, Dư Hàng, Tiền Đường, Phú Xuân tạo thành, dân cư đông đúc, đất trồng bát ngát.

Cho nên bước đầu tiên của Tôn Bí chính là muốn cướp lấy mảnh đất giàu có và đông đúc này, đạt được ưu thế về nhân khẩu và kinh tế, mà huyện Phú Xuân lại là đứng mũi chịu sào.

Quân sự Hội Kê đã nhận được tình báo từ trước đó, binh lực quận Phú Xuân cũng không nhiều, chỉ có hơn một ngàn người, do một tên Nha tướng suất lĩnh, cho nên Tôn Bí cũng không phái ra phần lớn binh lực, chỉ dùng tám ngàn người liền đủ để cướp lấy huyện Phú Xuân, dù sao mùa đông không nên tác chiến, huấn luyện tu dưỡng là chính.

Trời còn chưa sáng, màn đêm đen kịt bao phủ đại địa, nhưng đêm mùa đông đã trở nên mỏng manh, lộ ra một mảnh màu xanh thản nhiên, khiến đường ban đêm cũng cũng không khó đi, miễn cưỡng cũng có thể thấy hình dáng đường rõ ràng, chỉ có điều đất lầy lội khiến bọn lính hành quân càng thêm phiền não. Bọn lính thấp giọng mắng, thỉnh thoảng có người ngồi xổm xuống lục lọi, tìm kiếm giầy ngập trong bùn lầy.

Chủ tướng Hạ Cảnh chừng ba mươi mấy tuổi, bộ dạng cực giống huynh trưởng, dáng người cũng đồng dạng cao lớn khôi ngô, hai cánh tay có lực ngàn cân, dùng một cây thiết kích nặng bảy mươi cân, là mãnh tướng nổi danh quận Hội Kê. Trong chiến tranh tiêu diệt người Sơn Việt đã nhiều lần lập công, được phong làm Thiên tướng quân.

Hôm nay là gã chủ động xin đi giết giặc cướp lấy huyện Phú Xuân, Hạ Cảnh muốn nhất định phải lấy được, gã thấy bọn lính hành quân thong thả, không khỏi lo lắng trong lòng, bọn họ nhất định phải vượt qua Chiết Thủy trước khi trời sáng, nhưng hiện tại đã là canh năm, bọn họ cách Chiết Thủy còn có hai mươi dặm, chỉ sợ sắp không kịp rồi.

Hạ Cảnh thấy một tên binh lính ngồi xổm xuống đường vừa sửa sang lại vớ giày, trong lòng tức giận, vung roi quật xuống binh lính, mắng to:

- Thằng khốn! Đứng lên hành quân cho ta.

......

----------oOo----------

Đề xuất Tiên Hiệp: Siêu Thần Cơ Giới Sư
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN