Chương 850: Bão táp ở Giang Đông (7)
Chương 850: Bão táp ở Giang Đông (7)
Bờ bắc Chiết Thủy là nơi giao nhau của bốn huyện Lâm Thủy, Dư Hàng, Tiền Đường và Phú Xuân. Dân số cả bốn huyện gần một trăm ngàn hộ, vùng này thổ địa bằng phẳng phì nhiêu, nguồn sáng và nguồn nước sung túc, sản lượng lương thực cực cao, là địa khu giàu có và đông đúc nhất của cả Giang Đông, cũng là chỗ dân cư đông nhất. Ở thời Tam quốc, nơi này thuộc về Ngô Quận, nhưng về sau vì hạn chế Ngô Quận tăng số lượng quá lớn, vùng này lại phân chia ra, thành lập quận Dư Hàng.
Quân Hội Kê muốn đoạt lấy mảnh đất giàu có và đông đúc này, đầu tiên nhất định phải phải vượt qua Chiết Thủy, mà Chiết Thủy lại là địa phương đóng quân phòng ngự trọng điểm, quân Hội Kê nhất định phải thừa dịp bóng đêm yểm hộ vượt qua Chiết Thủy. Rốt cục vào trước khi trời sáng, Hạ Cảnh suất lĩnh quân đội chạy tới bờ nam Chiết Thủy.
Lúc này, đã có quân tiên phong đang tìm thuyền ở bờ sông, đi theo quân đội chủ lực đến, một gã quân hầu chạy tới trước mặt Hạ Cảnh, bẩm báo:
- Khởi bẩm Hạ Tướng quân, tìm được hơn ba mươi chiếc thuyền.
Hạ Cảnh nhướn mày, ánh mắt lộ ra vẻ bất mãn, gã hiểu rất rõ tình huống ở Chiết Thủy. Bình thường vùng này cả ngàn chiếc thuyền cạnh tranh phát triển, vô cùng phồn thịnh, sao lại chỉ tìm được hơn ba mươi chiếc thuyền, hơn nữa còn là thuyền nhỏ trăm thạch. Gã hung hăng trừng mắt liếc nhìn quân hầu một cái, hỏi:
- Sao lại thế này, mới có hơn ba mươi thuyền?
Quân hầu thở dài:
- Là do quân coi giữ bờ bên kia đã đuổi toàn bộ thuyền chạy tới bờ bắc, hơn ba mươi thuyền này vẫn còn giấu ở trong thủy vịnh, không bị đối phương phát hiện, chúng ta mới có thể tìm được, nếu không ngay cả một con thuyền cũng không có.
Hạ Cảnh bất đắc dĩ, đành phải hỏi lại:
- Tình huống quân địch đối phương như thế nào?
- Bờ bên kia ước chừng có hơn một ngàn quân coi giữ, nhưng ty chức vừa mới nhận được tin tức, Chu Hoàn đang dẫn năm nghìn quân tới viện trợ huyện Phú Xuân, chỉ sợ cũng sắp đến rồi.
Hạ Cảnh chấn động, trong lòng gã lập tức lo lắng, nếu quân đội Chu Hoàn đuổi tới bờ bắc Chiết Thủy, bọn họ sẽ khó có thể vượt sông rồi, gã lập tức ra lệnh:
- Lập tức bắt đầu qua sông!
Sĩ binh quân Hội Kê đều chen lên hơn ba mươi chiếc thuyền nhỏ. Mỗi thuyền hơn mười người ngồi, hơn ba mươi thuyền nhỏ rời khỏi bờ nam, chạy tới hướng bờ bên kia. Hạ Cảnh đứng ở chỗ cao, khẩn trương nhìn thuyền dần dần biến thành một đám điểm đen, biến mất vào trong ánh bình minh mênh mông.
Nhưng chuyện Hạ Cảnh lo lắng nhất vẫn đã xảy ra. Ngay khi nhóm thuyền đầu tiên vượt sông chưa kịp đến bờ bắc, đại tướng Chu Hoàn của quân đội Ngô Quận suất quân chạy tới huyện Phú Xuân, tuy rằng người khống chế thực tế Ngô Quận là Tôn Du, nhưng quân đội Ngô Quận cũng là do hai gã đại tướng thống soái, một người là Chu Hoàn, một người là Công Tôn Dương, hai người đều là người địa phương Ngô Quận, hơn nữa đều từng là thuộc cấp của Tôn Tĩnh, tất nhiên hai người đều biểu thị nguyện trung thành với Tôn Du.
Sau khi tin tức Tôn Bí tự phong là Ngô hầu truyền đến, Tôn Du liền lập tức ý thức được, quân đội Hội Kê nhất định sẽ Bắc thượng Chiết Thủy, cướp lấy bốn huyện Dư Hàng, y cũng lệnh gấp cho Chu Hoàn suất quân xuôi nam, thành lập một đường phòng tuyến ở Chiết Thủy.
Lúc này Chu Hoàn đang nghe nha tướng Trương Tín bẩm báo:
- Ty chức đã nhận được tình báo, bờ bên kia ước chừng có tám ngàn quân địch, đang chuẩn bị vượt sông. Ty chức đã dựa theo lệnh của tướng quân vét hết thuyền của bờ nam, nhưng phỏng chừng vẫn còn có thuyền lọt lưới.
Chu Hoàn gật gật đầu:
- Vài con thuyền thì không sao.
Vừa dứt lời, liền có binh lính chạy tới bẩm báo:
- Tướng quân, phát hiện trên mặt sông có thuyền quân địch, ước chừng hơn ba mươi thuyền, đều là thuyền nhỏ, lái tới hướng bờ bắc!
Trương Tín lập tức lo lắng xin lệnh:
- Ty chức nguyện lãnh binh tiêu diệt toàn bộ bọn chúng!
Chu Hoàn trầm tư chốc lát nói:
- Ba mươi mấy thuyền nhiều nhất vận chuyển được bốn năm trăm người, nhân số quá ít, chờ bọn chúng lại đây nhiều một chút rồi lại động thủ.
Chu Hoàn lập tức hạ lệnh:
- Quân đội bên bờ sông toàn bộ rút lui khỏi, thuyền ở bờ bắc cũng không cho đối phương lấy được.
Quân đội bờ bắc Ngô Quận nhanh chóng lui lại theo hướng bắc, hơn trăm thuyền đò bỏ neo ở bờ bắc cũng nhanh chóng cách rời bờ. Lúc này trên mặt sông đã xuất hiện ba mươi mấy điểm đen, đúng là quân Hội Kê vượt sông. Mặt sông rộng lớn, gió Bắc mạnh mẽ, khiến thuyền vượt sông vô cùng khó khăn, tốn thời gian gần nửa canh giờ, ba mươi chiếc thuyền con mới cập bờ bắc, binh lính trên thuyền đều lên bờ, tập kết ở bờ sông, mà ba mươi chiếc thuyền con lại quay đầu hướng nam, đi vận chuyển một đám binh lính mới.
Thời gian dần dần đến trưa, thuyền nhỏ đã đưa được bốn chuyến, đưa hơn hai ngàn sĩ binh quân Hội Kê qua Chiết Thủy. Lúc này Hạ Cảnh cũng nhận được tin tức, quân địch tập trung ở trong thị trấn Phú Xuân, mà không ở bờ bắc. Mặc dù tin tức này không tệ, nhưng Hạ Cảnh trời sinh tính đa nghi vẫn phát hiện có chút không đúng, thị trấn Phú Xuân cách Chiết Thủy không đến hai dặm, khi nhóm năm trăm binh lính đầu tiên đổ bộ bờ bắc, quân coi giữ trong thị trấn rõ ràng chiếm ưu thế về nhân số, nhưng vì sao bọn họ không ra đánh?
Phương diện này còn có điểm kỳ hoặc, Hạ Cảnh ý thức được không ổn, lập tức hạ lệnh đình chỉ vượt sông, gã đi đến bờ sông, chăm chú nhìn bờ bắc một lát, lúc này ánh mặt trời chói mắt, có thể thấy cảnh vật bờ bên kia rõ ràng, nghĩ đến viện quân của Chu Hoàn đã đến, trong lòng Hạ Cảnh lập tức có một loại bất an mãnh liệt, gã đột nhiên hạ lệnh:
- Truyền lệnh bờ bắc lập tức rút quân!
Làm khi hơn ba mươi thuyền không đến bờ bắc, Chu Hoàn liền biết quân địch bờ nam đã phát hiện không ổn, cơ hội xuất kích đã đến, Chu Hoàn lập tức hạ mệnh lệnh tiến công:
- Truyền lệnh toàn quân xuất kích, toàn diệt quân địch bờ bắc!
Tiếng trống trận chợt gõ vang ầm ầm, Chu Hoàn suất lĩnh năm nghìn binh lính tinh nhuệ từ hai bên rừng cây giết ra, lao thẳng tới bờ bắc nơi hai ngàn sĩ binh quân Hội Kê tập kết. Chu Hoàn đầu tàu gương mẫu, múa trường thương thép ròng nặng sáu mươi cân, liên tiếp đâm lật qua hơn mười người, y quay đầu lại hét lớn:
- Các huynh đệ, giết địch lập công!
Binh lính Ngô Quận kêu rung trời, sĩ khí vang dội, bọn họ chia ra thành năm đội, từ năm hướng vây quanh quân địch. Quân Hội Kê mặc dù nhân số không ít, nhưng không có chủ tướng chỉ huy, đều tự đánh trận, chỉ giữ vững được một lát, liền tan tác toàn quân, bị binh lính Ngô Quận giết cho khóc hô liên tục, thây ngã khắp nơi, rất nhiều người liều lĩnh nhảy xuống nước, bơi về hướng bờ bắc, nhưng dòng nước chảy xiết, rất nhanh đã bị dòng nước nuốt sống. Binh lính còn lại cùng đường, đều quỳ xuống đất đầu hàng.
Trận chiến đấu này gần như không có bất kỳ trì hoãn nầo, binh lính Ngô Quận lấy ưu thế áp đảo đánh tan quân địch, bắt được hơn một ngàn người, gần bảy trăm người chết thảm ở trận nội chiến đầu trong quân Giang Đông.
Bờ Nam, sắc mặt Hạ Cảnh xanh mét, gã nghe thấy tiếng trống trận bờ bên kia, trơ mắt nhìn quân đội bờ bắc bị đánh tan, gã lại bó tay không biện pháp. Hạ Cảnh hận đến nghiến răng ken két, nắm tay xiết chặt, hung hăng nện một quyền vào cờ lớn, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Không trả nhục này, Hạ Cảnh ta thề không làm người!
Binh lính Ngô Quận thắng lợi ở trận đầu bờ bắc Chiết Thủy nhanh chóng lan truyền khắp các huyện Ngô Quận. Lập tức vụi mừng ngập tràn khắp nơi, mọi người vừa múa vừa hát chúc mừng ở trong xã miếu, du hành ở trên đường cái, lại tụ tập mấy vạn dân chúng ở trước Ngô vương cung, cảm xúc trào dâng, không ngừng vung tay hô to tên của Tôn Thiệu. Lúc này tâm lý cầu mong thay đổi đã xâm nhập vào lòng từng người Ngô Quận, thoát khỏi sự thống trị của Tôn Quyền, thoát khỏi thuế má trầm trọng và binh dịch vĩnh viễn, đã trở thành điều mà lòng người hướng tới.
Trong Ngô vương cung, hai mươi mấy tộc nhân Tôn thị tụ tập ở trong một gian tiểu viện, khẩn trương chờ đợi kết quả. Trong phòng, Tôn Du quỳ gối trước giường phụ thân, nói khẽ với phụ thân:
- Hiện tại dân tâm ủng hộ chúng ta tự lập, con cũng hiểu được thời cơ đã thành thục, hy vọng phụ thân có thể đồng ý.
Ngô Quận không tự lập, mấu chốt ở chỗ Tôn Tĩnh không đồng ý, Tôn Tĩnh làm gia chủ tiền nhiệm Tôn thị, bề trên đời thứ nhất Tôn thị, lại vì thành lập chính quyền Giang Đông mà lập được công huân trác tuyệt, được hưởng uy vọng cao ở gia tộc Tôn thị và Giang Đông. Chỉ có điều Tôn Tĩnh làm người khiêm tốn, cơ hồ không ra ngoài một bước, thậm chí rất nhiều người Giang Đông đều cho là lão đã tạ thế.
Nhưng quả thật Tôn Tĩnh đã đến lúc gần đất xa trời, gầy đến mức chỉ còn một bộ xương cốt. Lão nằm ở trên giường khép hờ hai mắt, sau một lúc lâu mới thấp giọng hỏi:
- Ai là tân chủ Đông Ngô? Dùng cái gì tự lập?
Đây là vấn đề mấu chốt, lão cần con trai xác định, đến tột cùng là để ai làm chủ công, không chỉ có như thế, lão còn phải biết rằng, sau khi tự lập có thể tự bảo vệ mình hay không? Hai vấn đề này không giải quyết, bàn đến chuyện tự lập đã không có bất kỳ ý nghĩa nào.
Tôn Du nhỏ giọng nói ở bên tai phụ thân:
- Tự lập đương nhiên là tạm thời lập Tôn Thiệu làm tân chủ, một khi thống nhất Giang Đông, con có thể thay mặt, con cam đoan Tôn Thiệu an toàn.
Dừng một chút, Tôn Du thấy phụ thân không phản ứng, liền biết là lão ngầm đồng ý rồi, lại thấp giọng tiếp tục nói:
- Con đã nhận được tin tức xác thật từ Lục gia, Lưu Cảnh ủng hộ chúng ta tự lập. Lục Tốn suất lĩnh quân Hán đang tới hướng Đông Ngô rồi. Có quân Hán ủng hộ, chúng ta có thể chống lại Tôn Quyền và Tôn Bí.
Tôn Tĩnh chậm rãi mở to mắt, thanh âm yếu ớt nói:
- Cẩn thận dẫn sói vào nhà!
Tôn Du vội vàng giải thích nói:
- Hiện tại quân Hán muốn tiêu diệt Giang Đông, có thể nói dễ như trở bàn tay, nhưng Lưu Cảnh lại muốn duy trì cục diện Giang Đông phân liệt, hoặc là điều này phù hợp với lợi ích của hắn, cho nên mục đích của Lưu Cảnh cũng không phải muốn thâu tóm chúng ta, mà là ủng hộ chúng ta đối kháng hai nhà khác. Trong lòng con nắm chắc, sẽ lợi dụng hết sự ủng hộ của hắn, mà sẽ không chắp tay dâng lên ích lợi.
Tôn Tĩnh lại nhắm mắt, không nói gì nữa, Tôn Du biết phụ thân đã đồng ý, liền dập đầu thật mạnh lạy ba cái, bước nhanh đi ra khỏi phòng. Trong viện, tộc nhân Tôn thị đồng loạt vây lên, đều hỏi:
- Nhị ca, như thế nào rồi?
Tôn Du không trả lời mọi người, gã sai người mời Tôn Thiệu đến. Tôn Thiệu là con trưởng của Tôn Sách, là do vợ trước Tôn Sách sở sinh, do kế mẫu Kiều thị nuôi nấng lớn lên, năm nay chỉ có mười bảy tuổi, trên người y không có nửa điểm dũng mãnh của phụ thân, mà là một thư sinh văn nhược. Tuy nhiên y cực kỳ thông minh, biết Nhị thúc đến đỡ mình làm tân Ngô chủ, chẳng qua là cái con rối, y không tỏ vẻ bất cứ điều gì phản cảm, mà là thuận theo nghe lệnh nhị Thúc Tôn Du bài bố, Tôn Du đối với y cũng cực kỳ vừa lòng.
Tôn Du nâng y lên vị, quỳ xuống dập đầu, ngang thanh nói:
- Vi thần Tôn Du nguyện tôn Thiệu công tử làm tân Ngô chủ, chấn hưng xã tắc Giang Đông!
Mọi người giờ mới hiểu được, Tôn Tĩnh đã đồng ý Ngô Quận tự lập, bọn họ cũng đều dập đầu:
- Bái kiến tân Ngô chủ!
Tôn Thiệu yên lặng gật gật đầu, xem như tiếp nhận mọi người ủng lập. Lúc này, Tôn Du lại sai người mời gia chủ Cố, Lục, Trương gia đến. Không bao lâu Cố Ung, Lục Tích, Chu Phường, Toàn Tông, Từ Dật, Công Tôn Dương và hơn mười người văn võ trọng thần cũng đều chạy tới, mọi người đang ở Ngô vương cung ủng lập Tôn Thiệu thượng vị, tập kích phụ tước Ô Trình Hầu, chính thức tuyên bố Ngô Quận tự lập, vì Giang Đông chính thống.
Tôn Thiệu lập tức phong Tôn Du làm Minh Tướng Hán Quân, nắm giữ quân quyền, Cố Ung làm Trưởng sử, Lục Tích làm quân sư, đại xá tù Giang Đông, huỷ bỏ hết thảy sưu cao thuế nặng và binh dịch trầm trọng. Tin tức truyền ra, cao thấp huyện Đông Ngô vui mừng trắng đêm, khua chiêng gõ trống ủng hộ tân chủ đăng vị.
Đầu tháng mười một năm Kiến An thứ mười chín, theo Tôn Thiệu đăng vị ở Ngô Quận, khiến Giang Đông chia làm ba bộ phận, Tôn Quyền ở Kiến Nghiệp, khống chế năm quận Đan Dương, Khúc A, Dự Chương, Bà Dương và Lâm Xuyên. Tôn Thiệu ở Đông Ngô, khống chế Ngô Quận và quận Tân Đô. Tôn Bí ở Sơn Âm, khống chế ba quận Hội Kê, Lâm Hải và Kiến An.
Nhưng ba bộ phận Giang Đông cũng không phải là kết cục, mà gần như là bắt đầu, theo Tào quân và quân Hán trước sau cũng tham gia, thế cục Giang Đông trở nên vô cùng phức tạp.
......
----------oOo----------
Đề xuất Voz: Em Hàng Xóm Đối Diện Nhà Tôi