Chương 851: Mưa gió Giang Đông (8)
Chương 851: Mưa gió Giang Đông (8)
Sáng sớm, một đội thuyền từ Lật Thuỷ đi vào Thái Hồ. Đội thuyền này do hơn trăm chiếc chiến thuyền năm trăm thạch hợp thành, vận chuyển ba nghìn thuỷ quân tinh nhuệ của Kinh Châu, do Giáo Uý Thuỷ quân Chu Tín dẫn đầu, nhưng nghe theo mệnh lệnh của Lục Tốn. Lục Tốn khoanh tay đứng trên chiếc thuyền đầu tiên, trong lòng tâm tư phức tạp. Vỏn vẹn hơn một tháng, cuộc đời của y giống như đi theo hình tam giác, từ Đô đốc của Tôn Quyền đến phụ tá của Lưu Cảnh, lại quay về Đông Ngô.
- Bá NgônNgôn, lần này về Đông Ngô, Đông Ngô thế nào cũng uỷ thác trọng dụng, mong Bá Ngôn lấy đại cục làm trọng, chớ chối từ!
Lời của Lưu Cảnh dường như vẫn quanh quẩn bên tai Lục Tốn. Điều này khiến trong lòng y có một loại cảm thán khó có thể nói nên lời. Có lẽ Lưu Cảnh cũng biết y muốn về Giang Đông, mới không bổ nhiệm chức quan nào cho y, mà chỉ dùng y làm phụ tá. Như vậy y vẫn là một kẻ trắng tay.
Nhưng trong lòng Lục Tốn cũng hiểu rõ, kỳ thực không giống trước nữa, y đã trung thành với Lưu Cảnh, vậy thì bất luận y ở Kiến Nghiệp hay Đông Ngô thì lập trường căn bản của y vẫn đứng về phía nước Hán, đây mới là mấu chốt. Lần này trở về, y cần giấu đi thực tế là mình trung thành theo Lưu Cảnh, điều này lại không phải việc y nguyện ý làm, khiến trong lòng Lục Tốn khá khó xử.
Mặt sóng Thái Hồ mênh mông. Hôm nay sóng gió khá lớn, thổi mạnh theo hướng tây bắc, khiến thuyền chạy rất nhanh, trăm chiếc chiến thuyền căng buồm lên, giống như từng đám mây trắng bay lơ lửng trên mặt nước, phá sóng cắt gió, đi về hướng thành Đông Ngô.
- Sứ quân mau xem!
Một tên lính chỉ về phía trước hét lớn:
- Phía trước có chiến thuyền!
Suy nghĩ của Lục Tốn bị kéo lại, y chăm chú nhìn về phía trước, quả nhiên phía trước xuất hiện mười mấy chiến thuyền, đều là thuyền gác khoảng ba trăm thạch, trên cột buồm cờ chiến của Giang Đông đang tung bay. Lục Tốn lập tức kịp phản ứng, đây là trạm canh gác thuyền của quân Giang Đông, hẳn là từ quận Bì Lăng phía bắc Thái Hồ tới.
Lục Tốn lập tức hạ lệnh:
- Giảm tốc độ thuyền, tạo trận hình tam giác!
Lính tín hiệu phát cờ ra hiệu, chiến thuyền quân Hán lập tức chạy chậm lại, bắt đầu kết trận trên mặt nước, nhanh chóng biến thành trận hình một chủ hai cánh. Đây là trận hình tác chiến trên mặt nước điển hình, mặt trước xuất kích, hai bên đánh bọc sườn. Lúc này thuyền gác của quân Giang Đông cũng nhận ra sự uy hiếp của chiến thuyền đối phương, bắt đầu rút lui từ phía xa, chỉ giữ lại một chiếc thuyền. Chiếc thuyền này chỉ đánh tín hiệu cờ ngừng chiến, chậm rãi tới gần đội thuyền quân Hán.
Trăm tên lính trên chiến thuyền của Lục Tốn giương nỏ nhắm ngay đối phương, Lục Tốn bỗng nhận ra đại tướng trên mũi chiếc thuyền của đối phương, vội hạ lệnh:
- Không được bắn tên!
Thuyền của y cũng tiến lên đón, hai thuyền tới gần nhau, Lục Tốn ôm quyền thi lễ, cao giọng cười nói:
- Là Hoàng Tướng quân sao?
Đại tướng Giang Đông đang đứng trên mũi thuyền đối diện chính là Hoàng Cái. Ông dẫn năm nghìn quân dân đoàn trú đóng quận Bì Lăng. Quận Bì Lăng cũng xuôi theo Thái Hồ, trinh sát tuần tra trên Thái Hồ cũng rất bình thường. Thuyền trinh thám trong tay Hoàng Cái chỉ có hơn mười chiếc, căn bản không phải là đối thủ của đội thuyền quân Hán ở đây, nhưng ông cũng không muốn rút đi, ôngmuốn hỏi rõ ràng ý đồ của đội thuyền tiến vào Thái Hồ này.
Hoàng Cái không ngờ lại là Lục Tốn. Ông không khỏi giật mình, cũng ôm quyền đáp lễ hỏi:
- Sao lại là Lục Đô đốc?
Lục Tốn lắc lắc đầu:
- Hoàng Tướng quân lẽ nào không biết sao? Ta đã bị Ngô Hầu cách chức ở Dự Chương, không làm Đô đốc Giang Đông nữa, bây giờ chỉ là một kẻ tay trắng thôi.
- Đã là như vậy, tại sao Bá Ngôn không quay về Kiến Nghiệp, lại còn những chiến thuyền này là thế nào?
Ngữ khí của Hoàng Cái rất nghiêm nghị, đầy vẻ hồ nghi.
Lục Tốn thản nhiên nói:
- Ba phần Giang Đông, ta là người Ngô Quận, tự nhiên phải về Ngô Quận, về phần những chiến thuyền và đội quân này, quân đội là tù binh Giang Đông bị quân Giao Châu bắt, ta lấy từ trong tay quân Hán về, còn chiến thuyền lại là mượn của quân Hán.
Hoàng Cái không kìm được tức giận, quát:
- Lẽ nào Bá Ngôn phản bội lại Ngô Hầu như vậy sao?
- Cũng không phải!
Lục Tốn cũng nâng cao thanh âm, tranh phong tương đối phản bác lại:
- Cũng không phải ta phản bội Ngô Hầu, mà là Ngô Hầu không thể dung ta, lần này về Ngô Quận, cũng không phải để tác chiến với quân Ngô Hầu mà là muốn bảo vệ dân chúng gia viên Ngô Quận, nhất là quân đội Hội Kê, trong quân bọn họ có nhiều người Sơn Việt, một khi bọn họ tấn công Ngô Quận, tất nhiên sẽ tung quân cướp bóc, ta không thể cho phép.
Hoàng Cái hồi lâu không nói được lời nào, cuối cùng lão thở dài nói:
- Giang Đông nội chiến, một phần chia ba, tâm huyết của Bá Phù tướng quân bị huỷ trong một sớm một chiều, Giang Đông không còn khả năng chống lại Tào Lưu, từ đó suy tàn, Bá Ngôn, Giang Đông sa sút đến tình trạng như ngày hôm nay, lẽ nào ngươi không cảm thấy đau lòng nhức óc sao?
- Hoàng Tướng quân, ta cũng cảm thấy đau lòng như ngươi, nhưng ta cho rằng, Giang Đông suy vong trách nhiệm ở Ngô Hầu, ông ta dung túng, thậm chí khơi mào phe phái đấu đá nhau, từ quan trường đến quân đội, một đám hỗn loạn, đến một nguyên lão Giang Đông như Hoàng Tướng quân cũng vì bị chưa phái Lư Giang mà bị lạnh nhạt, ông ta còn nhúng tay chỉ huy quân sự, dẫn đến Giang Đông nhiều năm đối ngoại hoàn toàn không có thắng trận, lòng quân tan tác, tăng thuế phái dịch, dân chúng không chịu nổi gánh nặng, đến nỗi dân oán thán xôn xao, người chủ Giang Đông như vậy nên thoái vị rồi. Ta cho rằng Bá Phù tướng quân sau này mới là Giang Đông chính thống, tại sao Hoàng Tướng quân không theo ta đi phụ tá minh chủ, chấn hưng Giang Đông huy hoàng của ngày xưa?
Tài ăn nói của Lục Tốn cực tốt, nói một tràng khiến Hoàng Cái á khẩu không nói được lời nào, lão thở dài nói:
- Ta nói không lại ngươi, nhưng cũng sẽ không bị ngươi mê hoặc. Người đứng đầu Ngô Quận cũng không phải là Tôn Thiệu, chắc hẳn ngươi cũng biết rõ. Ngươi đã u mê không tỉnh ngộ như vậy cũng đành, chúng ta ai vì chủ nấy, hôm nay coi như đã rõ ý chí rồi!
Hoàng Cái quay đầu ra lệnh:
- Đi!
Con thuyền căng buồm, nhanh chóng chạy về hướng đông bắc. Lục Tốn lại không hạ lệnh đuổi theo mà nhìn theo chiếc thuyền của Hoàng Cái dần dần đi xa, y cười khổ một tiếng, một phen lời lẽ chính nghĩa nói xong đến mình cũng sắp tin tưởng rồi mà lão ta làm sao lại đi trung thành với Ngô Quận. Rõ ràng là quay về làm gian tế, cũng không biết hậu thế sẽ đánh giá Lục Bá Ngôn y như thế nào đây.
Tuy nhiên sử sách là do người thắng viết, điểm này Lục Tốn càng hiểu rõ, y giúp đỡ quân Hán thống nhất thiên hạ, Lục Tốn hắn sẽ không bị quy thành kẻ gian nịnh.
- Xuất phát! Đến huyện Đông Ngô.
Lục Tốn ra lệnh một tiếng, đội thuyền một lần nữa xếp thành hàng phóng nhanh về hướng huyện Đông Ngô.
Lúc chạng vạng, trăm chiến thuyền quân Hán đến nơi nghỉ ở Thái Hồ của huyện Đông Ngô. Chỗ này cách Đông Ngô Thành còn hơn trăm dặm nữa, cần đi theo con kênh tới thị trấn phía trước, nhưng Lục Tốn không hề hạ lệnh cho thuyền đến thị trấn mà lại dừng ở bến tàu quân sự ở Thái Hồ, đội thuyền không có bất kỳ ký hiệu nào của quân Hán, cũng không có người nào dám đến gây khó dễ. Lục Tốn dặn dò Chu Tín vài câu, sắp xếp xong binh lính, bèn ngồi một chiếc thuyền nhỏ xuôi theo kênh đào đến thị trấn.
Đêm dần khuya, đến canh một, lúc này một chiếc xe ngựa dưới sự hộ vệ của hơn chục tên gia đinh, chậm rãi chạy vào trang viên Lục Thị nằm ở phía bắc của thị trấn, dừng lại ở trước gian nhà cũ. Gia chủ Lục Thị là Lục Tuấn và Lục Lập xuống ngựa, đại quản gia trang viên vội vàng chạy ra đón, đỡ Lục Tuấn. Lục Tuấn thấp giọng hỏi:
- Bá Ngôn có nhà không?
- Có! Ông ấy đang đợi chủ nhân.
Lục Tuấn nhận được tin lập tức của trang viên, Lục Tốn trở về rồi, mới vội vàng từ trong thành đi ra, đến trang viên. Người đồng hành là Lục Lập. Lục Tuấn biết, Lục Tốn quay về chắc chắn có liên quan đến Lưu Cảnh.
Lục Tuấn và Lục Lập đi vào khu nhà cũ, đi thằng tới nội đường. Lục Tốn sớm đã đợi ở dưới đường, y tiến lên quỳ xuống hành lễ:
- Cháu họ Lục Tốn bái kiến gia chủ và tam thúc!
Lục Tốn thuộc hàng vãn bối của Lục gia, tuy chức vị cao nhưng trong gia tộc vẫn phải thi lễ của vãn bối. Lục Tuấn vội đỡ y dậy:
- Cháu mau đứng lên!
Ba người hỏi han vài câu, liền vào nội đường, đuổi mấy tên tôi tớ ra ngoài. Trong nội đường còn lại ba người bọn họ. Lục Tuấn lúc này mới hỏi:
- Nghe nói quân Hán đóng quân ở Binh Vu, cháu lại phụng lệnh Hán Vương mà đến?
Tin tức Lục Tốn ở trong quân Hán dường như đã truyền khắp Giang Đông, nhưng cái tin Lục Tốn đã dốc sức vì Lưu Cảnh vẫn là cơ mật, ngay cả gia tộc Lục Thị cũng không biết. Mọi người đều cho rằng Lục Tốn giống như Bộ Chất, bị quân Giao Châu giao cho quân Hán, lại được quân Hán phóng thích. Dù không có được tin tức Lục Tốn được Lưu Cảnh gia phong quan tước nhưng Lục Tuấn nghi ngờ cháu mình đã âm thầm đầu hàng Lưu Cảnh, cho nên gã nói bóng gió trước.
Lục Tốn cho dù đối diện với gia chủ cũng không muốn thừa nhận mình đã đầu hàng Lưu Cảnh, y nghe ra gia chủ đang thăm dò mình bèn nói:
- Cháu không hề dốc lòng vì Hán Vương, cho nên không nói tới việc phụng lệnh Hán Vương, nhưng cháu và Hán Vương nói chuyện cũng hợp ý, luận giao với tư cách bằng hữu. Lần này cháu mượn ba nghìn quân Hán và trăm chiến thuyền, hy vọng có thể giúp Ô Trình Hầu một tay.
Lục Tuấn mừng rỡ, Lục gia nếu có chỗ dựa quân Hán, địa vị không còn tầm thường nữa, gã vội hỏi:
- Quân đội đang ở đâu?
- Hiện tại đang dừng ở bến tàu Thái Hồ.
Lúc này Lục Lập ở bên cạnh nói:
-- Bá Ngôn muốn giao quân đội cho Tôn Du hay tự mình chỉ huy?
Câu nói này của Lục Lập rất quan trọng, nếu quân đội giao cho Tôn Du, Lục gia vẫn là hai bàn tay trắng. Lục Tuấn mặt đầy kỳ vọng nhìn cháu, Lục Tốn mỉm cười:
- Xin gia chủ và tam thúc yên tâm, Hán Vương trước khi đi có lệnh, đội quân này do cháu chỉ huy, sẽ không gia nhập quân đội Ngô Quận, cho nên không liên quan gì đến Tôn Du.
Lục Tuấn nhẹ lòng, gã lại thở dài nói:
- Trên danh nghĩa thì Ngô Quận là do Tôn Thiệu làm chủ công, nhưng đại quyền quân chính lại nằm trong tay Tôn Du, Tôn Thiệu chẳng qua chỉ là con rối, Tôn Du là người lòng lang dạ sói, dục vọng quyền lực rất lớn, cháu không giao quân đội cho hắn, chỉ e hắn sẽ không từ bỏ ý đồ, phải cẩn thận!
Lục Tốn cười lạnh một tiếng:
- Đây là quân Hán, không phải y có thể gây gổ, nếu y dám âm mưu với đội quân này, người đầu tiên Hán Vương không bỏ qua là y, chắc y không có cái gan này.
- Tuy là nói như vậy, nhưng ta sợ y chuyển sang đối phó với Lục gia.
Lục Tuấn thở dài thườn thượt nói:
- Nói thật, Lục gia chúng ta vốn ủng hộ Tôn Thiệu, Cố gia cũng vậy, không ngờ cuối cùng lại là Tôn Du nắm quyền, khiến người ta thất vọng. Ta và Cố Ung nói về việc này đều cảm thấy có chút hối hận, nhưng việc đã đến nước này, hối hận cũng chẳng ích gì.
Lục Tốn lại mỉm cười nói:
- Kỳ thực Hán Vương cũng ủng hộ Tôn Thiệu.
Lục Tuấn mừng rỡ, gã vừa muốn nói mấy câu, Lục Tốn lại xua tay cắt lời gã:
- Gia chủ tạm thời không nên nghĩ ngợi nhiều. Nhiệm vụ cấp bách hiện giờ không phải là ai cầm quyền mà là cần phải sống sót. Tôn Quyền sẽ không tha cho Ngô Quận, Hội Kê cũng sẽ không bỏ qua Ngô Quận, đợi chúng ta hoàn toàn kháng trụ được hai mặt năm bắc đánh vào, sẽ xem xét đến vấn đề ai làm chủ.
Lục Tuấn yên lặng gật đầu, gã hiểu nỗi khổ trong lòng Lục Tốn. Lục Tốn lại nói:
- Ngoài ra thái độ chính thức của Hán Vương chỉ có thể ba chúng ta biết, không thể truyền ra ngoài, đến Cố Ung cũng không được nói, nếu không Lục gia tất có đại hoạ. Ngày mai cháu sẽ đi chào hỏi Tôn Du, bày tỏ sự ủng hộ của Hán Vương với hắn.
Lục Tuấn và Lục Lập nhìn nhau, hai người đều cảm thấy tình thế còn phức tạp hơn cả bọn họ tưởng tượng. Lúc này Lục Tuấn bỗng nhớ ra một việc, cười nói:
- Cháu về thật đúng lúc, theo hẹn ước trước đây, Cố gia đảm nhiệm Trường sử, Lục gia đảm nhiệm quân sư, nhưng Lục Tích đi đứng không tiện, để hắn đảm nhiệm quân sư có chút miễn cưỡng. Chức vụ quân sư Ngô Quận này hay là để cháu đảm nhiệm đi.
Lục Tốn mỉm cười, đây đúng là chức vụ lý tưởng của mình, bèn nói:
- Đã nhất định phải để người Lục gia đảm nhiệm, vậy cháu cũng cố làm thôi!
Đề xuất Voz: Giác Quan Thứ 7