Chương 852: Mưa gió Giang Đông (9)

Chương 852: Mưa gió Giang Đông (9)

Tin tức Lục Tốn trở về chấn động quan trường và dân gian Ngô Quận. Tuy Lục Tốn thuộc gia tộc Lục thị ở Ngô Quận, y trở về Ngô Quận là hợp tình hợp lý, nhưng dù sao Lục Tốn từng là Phó Đô đốc có thực quyền nhất quân Giang Đông, là trọng thần Giang Đông thay thế Chu Du, y quay về Ngô Quận chắc chắn có tác dụng làm phấn chấn cực lớn đối với dân chúng và quân đội Ngô Quận.

Sự trở về của Lục Tốn cũng mang đến áp lực rất lớn cho Chu Du. Theo uy vọng của quân đội, quân quyền nên thuộc về tay Lục Tốn, nhưng Lục Tốn chủ động tỏ vẻ nguyện ý thay thế Lục Tích nhận chức quân sư, điều này đánh dấu một dấu hiệu viên mãn cho bố cục quyền lực Ngô Quận, quân sư tham tán quân vụ, phụ trách các loại tạp vụ như hậu cần, trợ cấp mộ binh vân vân, cũng tham gia hoạch định kế hoạch tác chiến nhưng không trực tiếp nắm giữ quân đội. Điều này chắc chắn khiến Tôn Du thở phào nhẹ nhõm.

Còn một mặt khác, Tôn Du mang mối nghi ngờ đối với việc Lục Tốn nắm giữ trong tay ba nghìn quân, cho dù Lục Tốn hết lần này lần khác bày tỏ rằng, ba nghìn quân này là tù binh Giang Đông nhưng đây chỉ là cái cớ, người sáng suốt đều biết rằng, ba nghìn quân này chính là quân Hán.

Tôn Du cũng không thể làm khác được, Lục Tốn đã nhượng bộ quá rồi, gã cũng bắt buộc phải tỏ một chút thái độ, gã bị ép công khai thừa nhận thuỷ quân Ngô Quận do Lục Tốn quản lý, cho dù như vậy nhưng ba nghìn thuỷ quân này vẫn như cái đinh khiến Tôn Du vô cùng cảnh giác, trong lòng bất an.

Lục Tốn trở về Ngô Quận cũng khiến quân đội và quan trường Kiến Nghiệp chấn động to lớn. Điều này đả kích rất trầm trọng đối với lòng dân và sĩ khí Kiến Nghiệp, để vãn hồi tình thế này, Tôn Quyền lập tức hạ ý chỉ Ngô Hầu, Lục Tốn làm chủ tướng quân tây chinh, chiến bại bị bắt, chịu hoàn toàn trách nhiệm đối với binh bại Dự Chương, miễn tất cả mọi chức vụ, cũng định y có tội, phạt chém ngang lưng.

Tuy đã làm một loạt các việc cứu vãn, cũng vãn hồi không ít tình dân và lòng quân, nhưng những điều này lại không bù đắp được sự buồn bực trong lòng Tôn Quyền. Từ sự việc của Lục Tốn, y cảm thấy bề ngoài Lưu Cảnh nói ủng hộ mình nhưng trên thực tế lại ủng hộ Ngô Quận, nói cho cùng, Lưu Cảnh chính là thủ đoạn đùa bỡn, phân tách triệt để Giang Đông.

Buổi sáng, Tôn Quyền và chính thất Tạ thị ngồi xe tới cung Trường Can. Đây là tẩm cung của mẫu thân, từ khi nội chiến Giang Đông bùng nổ, sau khi gia tộc Tôn thị phân tách, Ngô lão phu nhân cũng vì tức giận quá mà ngã bệnh. Bà ta hận con trai Tôn Quyền vô dụng, suốt ngày hiếu chiến khiến dân chúng oán thán xôn xao, cuối cùng nội bộ trong gia tộc phân chia, xuất hiện hậu quả nghiêm trọng như vậy, bà ta làm sao mà có thể đi gặp mặt chồng.

Lần này Ngô lão phu nhân bệnh rất nặng, cho nên Tôn Quyền không dám lại dễ dàng động binh chinh phạt Ngô Quận và Hội Kê. Trước khi Tôn Quyền và Tạ thị đến tẩm cung, thị vệ gác cửa chạy vội vào bẩm báo, chốc lát quay ra, đầy vẻ bất đắc dĩ nói:

- Bẩm báo Ngô Hầu, lão phu nhân không thấy tiếp kiến, bà nói không khoẻ, mời Ngô Hầu hôm khác lại tới thăm.

Tôn Quyền biết điều này kỳ thực là mẫu thân không muốn gặp mình, y cũng vạn bất đắc dĩ, đành nói với Tạ thị:

- Nàng thay ta đi chăm sóc mẹ! Ta không chọc giận mẫu thân nữa, có tình hình gì nàng lập tức báo cho ta.

Tạ thị gật đầu:

- Tướng quân yên tâm, thiếp biết phải làm thế nào.

Tạ thị thi lễ, bước nhanh vào trong cung. Tôn Quyền ngây người một lúc, cuối cùng thở dài, rời tẩm cung của mẫu thân, quay về quan phòng của mình.

Tạ thị bước nhanh đến trước giường bệnh của lão phu nhân, vừa lúc gặp chị em Kiều Thị. Ba người thi lễ, Tạ thị hỏi Đại Kiều:

- Tình hình mẫu thân thế nào rồi?

- Vừa mới uống thuốc, ngủ rồi. Tình hình không tốt lắm, cung y cho chúng ta tình huống xấu nhất.

Tạ thị mặt biến sắc, lo lắng hỏi:

- Mẫu thân sao lại bệnh thành ra như vậy? Mấy ngày trước vẫn khoẻ cơ mà.

Đại Kiều chán nản nói:

- Đại tẩu không biết ư? Lần trước Trương Cơ đến xem bệnh cho mẫu thân, lúc sắp đi nói, mẫu thân nhiều lằm chỉ có thể kéo dài thêm ba năm. Thời gian này nhất định không được tức giận, bắt buộc phải duy trì tâm tính vững vàng, nếu không bệnh cũ tái phát, thần tiên cũng khó cứu, vậy mà lần này mẫu thân giận đến mức ngất xỉu, chúng ta cũng không có cách nào cả!

- Bệnh cũ của mẫu thân tái phát sao?

- Ta không biết, việc này phải hỏi đại tẩu rồi.

Đại Kiều trời sinh tính tình dịu dàng, không bao giờ trách cứ người nào nhưng lần này nàng cũng có chút bực mình. Ngô Hầu gây nên đại hoạ, mà Tạ thị lại không giữ mình, nói lộ ra ngoài, để mẫu thân tức giận ngất xỉu tại chỗ. Việc này đều là trách nhiệm của hai vợ chồng bọn họ.

Tạ thị biết mình sơ xuất, nàng không dám tranh cãi, thấp giọng nói:

- Ta đi thăm mẫu thân!

Nàng quay người đi vào phòng bệnh.

Chị em Kiều Thị đến gian phòng bên cạnh. Đại Kiều ngồi ngay ngắn ở chiếc ghế đệm mềm, vẻ mặt vô cùng bi thương. Tuy cung y nói vẫn kịp cứu chữa, bệnh cũ không tái phát nhưng mẫu thân dù sao tuổi cũng đã cao, bệnh tình không ổn định, ngộ nhỡ mẫu thân có chuyện không hay xảy ra, nàng biết làm thế nào? Lúc này, Tiểu Kiều thấp giọng nói:

- A tỷ vì sao không đến Ngô quận, ở cùng với Thiệu nhi?

Đại Kiều lắc đầu:

- Nó viết thư cho ta, vẫn muốn quay về Kiến Nghiệp, không muốn làm cái gọi là Ngô chủ, làm con rối của người khác, đến ăn ngủ đều bị người khác theo dõi, cuộc sống như vậy ta cũng không muốn sống, hơn nữa Tôn Du kia muội cũng biết, ánh mắt của y nhìn ta trước nay vẫn bất thường, nếu ta đến Ngô Quận chẳng phải là dê vào miệng cọp đó sao.

Tiểu Kiều cười nói:

- Nghe nói Tôn Du không có thê tử, a tỷ cứ tái giá với y thực ra không tệ lắm.

- Nói bậy!

Đại Kiều vẻ mặt trầm xuống nói:

- Tâm ta như nước lặng, sau này đừng nói những lời lung tung như vậy nữa!

Tiểu Kiều cúi đầu, Đại Kiều cũng cảm thấy mình hơi nặng lời, lại thở dài nói:

- Ta biết tái giá không phải là việc gì mất mặt, chỉ là ta đã là vợ của Bá Phủ tướng quân, từng là Giang Đông Vương phụ, thân phận của ta liên quan đến tôn nghiêm Giang Đông, không thể lại tái giá, hơn nữa ta cũng sinh ra Thiến nhi, cũng coi như là tâm có ký thác, nếu là muội, mới hai mươi tám tuổi, lại chưa sinh con cái, muội nên tái giá, phụ thân cũng có ý này, lần trước để muội về nhà đẻ, chính là để muội xem mặt, muội biết không?

Tiểu Kiều lắc đầu:

- Muội biết, nhưng muội tạm thời cũng không muốn nghĩ đến việc tái giá, để sau hãy nói vậy!

- Sau này tuổi tác lớn rồi, phụ nữ như chúng ta, xuân xanh còn có mấy phần? Nhân giờ còn trẻ, vẫn có thể lấy được một người chồng tốt, qua vài năm nữa, e rằng chỉ có thể làm lẽ thôi.

Tiểu Kiều có chút bực bội, lắc lắc đầu:

- A tỷ, đừng nói đến việc này nữa!

Đại Kiều ngẩn ra một lúc, lâu sau, nàng lại dịu dàng hỏi:

- Thượng Hương chẳng phải là mời muội đầu năm đến chỗ nàng ta sao? Sao muội lại không đi?

- Muội không muốn đi lắm, trong nhà nhiều việc, mấy đứa nhỏ cần được chăm sóc.

- Bọn chúng đều lớn cả rồi, hoàn toàn có thể tự chăm sóc mình, Tuần nhi thậm chí đã lấy vợ, còn cần muội chăm sóc gì nữa. Cả ngày nhốt trong nhà, người sẽ sinh bệnh đấy, hay là đi ra ngoài một chút cho khuây khoả cũng tốt.

Tiểu Kiều khẽ cắn môi dưới nói:

- Hay là A tỷ đi cùng muội, muội viết một bức thư cho Thượng Hương, nàng ta nhất định rất thích.

- Muội muốn đi thì đi, không cần kéo theo ta.

Đại Kiều chớp chớp mắt cười nói:

- Ai bảo ta là A tỷ của muội, thôi được rồi! Ta sẽ đi giải sầu, nhưng phải đợi bệnh của mẫu thân chuyển biến tốt hơn đã.

Nói đến bệnh tình mẫu thân, trong lòng Đại Kiều lại chùng xuống. Tuy nàng rất hy vọng bệnh tình của mẫu thân chuyển biến tốt nhưng thật sự có thể tốt sao? Nghĩ đến đầy, trong lòng nàng âm thầm thở dài, nếu chẳng may mẫu thân không qua được ải này, nàng sẽ phải giữa đạo hiếu một năm, không đi đến đâu được.

Hai chị em đều không nói gì thêm, mỗi người đều mang tâm sự.

Tôn Quyền đến thăm mẫu thân nhưng lại bị khước từ, tâm tình của y buồn bực quay về quan phòng, ngồi ở cửa, liền nhìn thấy Trương Hoành đang đứng ở cửa, trong tay nắm một cuốn công văn, dường như đang đợi mình. Tôn Quyền nhớ lại một việc, vội vàng hô:

- Dừng lại!

Kiệu dừng lại, gã bước nhanh ra khỏi kiệu, đến trước mặt Trương Hoành:

- Trưởng Sử có phải là vì việc lần trước ta giao phó?

- Đúng vậy!

Trương Hoành khom người thi lễ cười nói với Tôn Quyền.

Tôn Quyền mừng rỡ, vội vàng mời Trương Hoành vào phòng. Hai người ngồi xuống, Trương Hoành dâng cuốn công văn trong tay cho Tôn Quyền:

- Đây là Ngô Hầu phân phó, liên quan đến một vài phương án giảm thuế, vi thần đắn đo, đề nghị hay là khôi phục thuế phú năm Kiến An thứ tư.

Tôn Quyền đương nhiên biết, vì y tăng thuế mà dẫn đến dân chúng kêu ca, là trực tiếp tiếp mồi lửa cho sự phân liệt Giang Đông, cho dù y bây giờ tài chính vẫn căng thẳng nhưng y không thể không giảm thuế, nếu không dân chúng quận Đan Dương đều sẽ chạy đến Ngô Quận và Hội Kê. Trong lĩnh vực này Tôn Quyền có bài học sâu sắc, năm đó chính vì thuế phú kém, đa phần dân chúng Dự Chương và Lư Giang đều chạy đến Kinh Châu, khiến nhân khẩu hai quận này giảm sụt mạnh.

Không những giảm thuế, mà còn tạm thời dừng binh dịch và cưỡng bức lao động, đây cũng là một trong những căn nguyên mà dân chúng kêu ca. Tôn Quyền xem xét tỉ mỉ một lượt kết quả bản dự thảo, quả thực tương xứng với điều khoản năm Kiến An thứ tư. Năm Kiến An thứ tư là năm đầu tiên y chấp chính, đại lượng tinh giảm thuế phú, khiến y thắng được lòng dân, phục hồi chế độ thuế năm Kiến An thứ tư, cũng là có ý bắt đầu lại từ đầu.

Điểm này trong lòng Tôn Quyền rõ như ban ngày, cho dù trong lòng y không muốn đồng ý nhưng không thể tuỳ theo y nữa rồi. Y thở dài, đưa cuốn công văn cho Trương Hoành:

- Chính thức phác thảo đi! Tranh thủ hôm nay quyết định, ngày mai sẽ ban bố, thời gian không đợi chúng ta nữa.

- Vi thần quay về dự tính ngay!

Trương Hoành chuẩn bị cáo từ, lại thấy Tôn Quyền cúi đầu không muốn, dường như muốn nói gì đó với mình, gã lại cười hỏi:

- Ngô Hầu còn có việc gì nữa không?

Tôn Quyền bất đắc dĩ nói:

- Là liên quan đến việc tiến quân Ngô Quận. Ta muốn nhân lúc đám phản nghịch kia chưa có chỗ dựa yên ổn, trực tiếp tiêu diệt bọn hắn, nhưng lại lo bệnh tình mẫu thân, cho nên chần chừ không quyết, Trưởng sử có đề nghị gì không?

Trương Hoành rất hiểu Tôn Quyền, miệng y nói lo bệnh tình mẫu thân nhưng thực ra không phải. Y là lo việc khác, lo nội chiến liệu có dẫn đến nguy cơ toàn diện, cuối cùng gây ra diệt vong chính mình, đây mới là việc khiến Tôn Quyền lo âu.

Trương Hoành mìm cười nói:

- Xuất binh hay không, không phải là xem tình thế có gấp gáp hay không, điều kiện có đầy đủ hay không, thực lực có chắc chắn hay không vân vân. Thẳng thắn mà nói, hiện giờ tình thế quả thực rất cấp bách, nếu không kịp thời dẹp bỏ sự chia rẽ, một khi sự chia rẽ này cố định tình thế rồi, có muốn dẹp các thế lực chia rẽ hoặc thống nhất Giang Đông sẽ rất khó. Nhưng vấn đề là bây giờ điều kiện xuất binh của chúng ta chưa đủ, thực lực cũng chưa đủ để dẹp tan thế lực chia rẽ hai phái, cho nên chúng ta hiện giờ đang phải đối mặt với tình trạng khó cả đôi đường.

Tôn Quyền trầm ngâm không nói. Nói đến điều kiện chưa đủ, y liền nghĩ tới quân Tào đang trú đóng ở Nhu Tu và quân Hán đang đóng ở Vu Hồ. Lưu Cảnh và Tào Tháo đều tự mình áp trận, nhìn Giang Đông như hổ rình mồi, một khi Giang Đông nội chiến sẽ rất dễ dàng bị hai nhánh quân này can thiệp, Tôn Quyền đã ý thức được, Tào Tháo hy vọng Giang Đông nội chiến, tốt nhất là Tôn Bí thống nhất Giang Đông, còn Lưu Cảnh lại ngược lại, hắn hy vọng Giang Đông ổn định, duy trì được cục diện ba phần.

Nhưng bất kể là Lưu Cảnh hay Tào Tháo đều không muốn tự mình một lần nữa thống nhất Giang Đông. Đây là điều không cần nghi ngờ gì nữa, một khi có xu thế này bọn họ nhất định sẽ xuất binh can thiệp, thậm chí còn liên hợp ngầm với nhau xuất binh. Đây chính là mối lo lớn nhất của Tôn Quyền.

Trương Hoành lại thản nhiên cười nói:

- Kỳ thực nguyên nhân mấu chốt cũng không phải là vấn đề bên ngoài can thiệp vào.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Võ Thiên Tôn
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN