Chương 853: Mưa gió Giang Đông (10)
Chương 853: Mưa gió Giang Đông (10)
Tôn Quyền ôm quyền thi lễ:
- Nguyện ý nghe lời công.
- Kỳ thực căn cứ của ta rất đơn giản, chính là tâm tư lòng dân quyết định, do Giang Đông hàng năm chinh chiến, sức lao động trẻ khoẻ dân gian thiếu trầm trọng, ruộng đồng phần lớn là người già, phụ nữ và trẻ em canh tác, lương thực mẫu sản giảm hai phần, một khi tái hưng chiến hoả, kinh tế Giang Đông tất nhiên sẽ gặp sự đả kích mang tính huỷ diệt, đến lúc đó đại địa Giang Đông khắp nơi hoang tàn, cho dù Ngô Hầu thống nhất Giang Đông, e rằng Lưu Cảnh cũng không đợi chờ thêm nữa.
Tôn Quyền yên lặng gật đầu:
- Xin hãy nói tiếp!
Trương Hoành lại chậm rãi nói:
- Tiếp theo chính là thực lực của chúng ta. Hiện giờ quân đội trong tay Ngô Hầu chỉ có hơn ba vạn người, nếu thêm năm nghìn dân đoàn quân của quận Bì Lăng, thì sẽ là bốn vạn. Còn kho lương Kiến Nghiệp chỉ còn lại hai vạn thạch, nhiều nhất chỉ có thể duy trì quân đội chi tiêu ba tháng, lại còn chi trả bổng lộc quan viên, lại còn bình ức giá lương thực, thần thực sự rất lo lắng a!
Tôn Quyền cúi đầu không nói, sau một lúc lâu, y thở dài nói:
- Ta vốn giận Lỗ Tử Kính vì gã không đưa được tù binh về, bây giờ nghĩ lại, nếu ba vạn tù binh quay về, ta lấy gì để nuôi sống họ?
- Vi thần cảm thấy Tử Kính lần này đi sứ vẫn có thu hoạch, vấn đề tù binh không lớn, Lưu Cảnh sớm muộn cũng sẽ thả về, nhưng lấy Lư Giang đổi hai quận Dự Chương và Bà Dương đối với chúng ta có cái lợi trước mắt, ít nhất thuế phú thu vào của hai quận Dự Chương và Bà Dương cũng hơn nhiều so với Lư Giang, cái Lưu Cảnh muốn là nơi chiến lược, cái chúng ta muốn là nguồn thuế, có thể nói là mỗi bên có nhu cầu của mình, Ngô Hầu nên khen thưởng Tử Kính chứ không nên trách cứ gã bán nước.
Trương Hoành khuyên y rất hàm súc. Lần này Lỗ Túc trở về, Tôn Quyền rất giận dữ, trách mắng ông ta bán nước, miễn chức Đại đô đốc của ông ta, giáng chức xuống làm Đông Tào thừa. Lỗ Túc vì việc này mà ngã bệnh, rất nhiều đại thần đều đồng tình Lỗ Túc, nhưng không dám thay ông ta ra mặt. Trương Hoành cũng vậy, gã tìm được cơ hội này, kín đáo thay Lỗ Túc minh oan.
Tôn Quyền hiểu rõ ý tứ của Trương Hoành. Lúc ấy y là nhất thời nóng giận, sau cũng có chút hối hận, dù sao Lỗ Túc cũng trung thành với y, nhưng thể diện của Tôn Quyền không thể hạ thấp được, đành hàm hồ nói:
- Ta biết, lần này quá nghiêm khắc với ông ta, sau này có cơ hội sẽ từ từ bù đắp lại vậy!
Tuy sự việc của Lỗ Túc giải quyết xong rồi nhưng lương thảo làm thế nào? Vẫn là không có kế sách nào khả thi. Trương Hoành lại cẩn thận nói:
- Ngô Hầu, giá lương thực của Giang Đông đã tăng đến đấu gạo một trăm năm mươi văn, cao chưa từng có từ trước đến nay, nếu còn không bình ức giá lương thực, chỉ e dân chúng sẽ tạo phản thôi.
- Bình ức giá lương thực cần bao nhiêu lương thực?
Giọng Tôn Quyền có chút run rẩy hỏi.
- Ít nhất cần năm vạn thạch.
- Năm vạn thạch!
Tôn Quyền thất thanh kêu lên, năm vạn thạch lương thực, chẳng phải là muốn dùng hết một nửa lương dự trữ sao, vậy thì quân đội của y làm thế nào?
Sắc mặt Tôn Quyền trở nên tái mét, y còn muốn phát động thu thập lương thực từ dân chúng để chiến đấu với Ngô Quận. Bây giờ trưng lương vô vọng, rõ ràng còn cần y cấp lương ra, sao có thể!
- Lẽ nào không có cách nào khác sao?
Tôn Quyền truy hỏi.
Trương Hoành thở dài:
- Vốn có thể vận động sự ủng hộ của vọng tộc, nhưng phần lớn vọng tộc Giang Đông ở Ngô Quận, bây giờ cũng không có hy vọng nữa. Vọng tộc của quận Đan Dương phỏng chừng có thể ủng hộ một chút nhưng nhiều nhất chỉ mấy nghìn thạch lương thực, xe nước chén lương, không thể bù đủ chỗ thiếu.
Tôn Quyền khoanh tay chậm rãi dạo bước trong đại đường. Y có thể đi đâu tìm lương thực đây? Lúc này, Trương Hoành lại nói:
- Nếu chúng ta có thêm năm vạn thạch lương thực thì bốn vạn quân đội có thể duy trì được năm tháng, tiết kiệm một chút, miễn cưỡng cũng có thể chèo chống được đến vụ mùa sang năm.
Tôn Quyền lại thở dài:
- Ta đương nhiên hiểu rõ, nhưng kiếm đâu được mười vạn thạch lương thực đây?
- Vi thần lại thấy mười vạn thạch lương thực này cũng không phải là không có cách giải quyết.
Tôn Quyền mừng rỡ, giống hệt người chết đuối vớ được cây gỗ, y vội vàng hỏi:
- Nói mau, có cách nào?
Trương Hoành nhìn thái độ của Tôn Quyền đã dịu lại, bèn cười nói:
- Vi thần bây giờ có ba đề nghị, Ngô Hầu không ngại thử nghe chứ.
- Mời Trương công nói!
Tôn Quyền hoạt bát hẳn lên, lại có đến ba phương án.
- Đề nghị thứ nhất là Ngô Hầu có thể cử người đến Tào doanh, tỏ vẻ yếu thế với Tào Tháo, thể hiện nguyện ý thần phục triều đình, mỗi năm cống nạp đất lên triều đình, một mặt có thể làm suy giảm sự ủng hộ của Tào Tháo với Tôn Bí, mặt khác cũng là cảnh cáo Lưu Cảnh, nếu hắn cứ ủng hộ Ngô Quận thì hậu quả sẽ là Kiến Nghiệp sẽ hoàn toàn nghiêng về phía Tào Tháo. Thần nghĩ Lưu Cảnh nhất định sẽ có sự kiềm chế, có thể duy trì trung lập, quan trọng hơn là nếu đàm phán tốt, Tào Tháo có lẽ sẽ ủng hộ chúng ta mười vạn lương thực.
- Nhưng lương thực của lão ta còn không đủ, sẽ ủng hộ chúng ta được sao?
Tôn Quyền nghi ngờ hỏi.
Trương Hoành cười nói:
- Hai năm nay phương bắn liên tiếp thu hoạch lớn, lương thực không còn thiếu hụt nữa, Tào Tháo hoàn toàn có thể cung cấp mười vạn thạch lương thực.
Tôn Quyền nghì ngợi một chút, bèn vui vẻ nói:
- Đề nghị này rất tốt, ta sẽ suy nghĩ, sau đó thì sao?
- Đề nghị thứ hai chính là quân đội đồn điền. Hiện tại quận Đan Dương và quận Bì Lăng ruộng bỏ hoang rất nhiều, quan phủ có thể thu hồi lại, thống nhất giao cho quân đội làm. Như vậy đến sang năm khi thu hoạch lương thực quân đội có thể tự cấp, giải quyết được gánh nặng tài chính, có lợi cho việc nuôi dưỡng sinh hoạt.
Trương Hoành thấy Tôn Quyền liên tiếp gật đầu, hiển nhiên là tán thành phương án của mình, tinh thần gã cũng phấn chấn hẳn lên, lại tiếp tục nói:
- Đề nghị thứ ba là kế sách áp dụng cho Ngô Quận và Hội Kê. Tôn Thiệu và Tôn Du của Ngô Quận có mâu thuẫn, Tôn Bí tàn bạo tham lam, dân chúng Hội Kê tuy nhất thời bị gã mê hoặc nhưng lâu dài tất sẽ nhìn thấu gã, do đó vứt bỏ gã. Tuy chúng ta không động binh với Ngô Quận và Hội Kê nhưng cũng có thể không đánh mà hạ người.
Tôn Quyền mừng rỡ, đứng dậy thi lễ nói:
- Nghe một buổi nói chuyện của công, còn hơn mười năm đọc sách. Có Trương công phụ tá, Giang Đông có hy vọng phục hưng, ba kiến nghị ta chấp nhận tất.
Huyện Phú Xuân, quân Hội Kê và quân Ngô vẫn tiếp tục giằng co, cho dù Hạ Cảnh chịu tổn thất nặng nề nhưng gã không cam tâm rút quân khỏi Hội Kê, một nguyên nhân quan trọng là trước khi gã xuất binh, Tôn Bí lập quân lệnh trạng trước mặt, lấy đầu ra đảm bảo chiếm lấy bốn huyện Chiết Thuỷ làm phần thưởng, Tôn Bí cũng đồng ý cấp huyện Lâm Thuỷ cho gã làm thực ấp.
Nhưng bây giờ gặp phải thất bại, thực ấp còn xa mới chạm tới nhưng cái đầu trên cổ gã lại tràn ngập nguy cơ. Hạ Cảnh vừa hận vừa giận, hạ lệnh quân đội đi xung quanh thu thập thuyền bè. Vùng này mạng lưới sông ngòi dày đặc, hồ nước rất nhiều, lính đi tìm không phụ kỳ vọng của gã, trong thời gian mười ngày đã tìm được hơn hai trăm chiếc thuyền, toàn bộ dừng ở bờ nam Chiết Thuỷ. Cứ như vậy, một lần gã cũng có thể vận chuyển ba nghìn binh lính qua sông. Điều này khiến Hạ Cảnh vô cùng phấn khởi, gã bắt đầu kiên nhẫn tìm cơ hội.
Tối hôm đó, bầu trời mây đen dầy đặc, khôn sao không trăng, bóng đêm đen chìm, ngoài mười bước không còn nhìn thấy bóng người. Đây là cơ hội cực tốt để vượt sông, mà Hạ Cảnh không hề vượt sông từ huyện Phú Xuân mà đi về phía tây ba mươi dặm, vượt sông ở một bến tàu gọi là trấn Bạch Mao. Hai trăm chiếc thuyền tập hợp thành hàng ở bờ sông, từng đội quân Hội Kê nườm nượp lên thuyền, tốp ba nghìn binh lính đầu tiên nhanh chóng lên thuyền.
Hạ Cảnh quay đầu hỏi:
- Bây giờ là canh mấy?
- Hồi bẩm tướng quân, khoảng canh hai.
Hạ Cảnh gật gật đầu, liền hạ lệnh:
- Truyền lệnh vượt sông!
Quân lệnh vượt sông vừa truyền ra, từng chiếc thuyền chở đầy binh lính rời bờ, chậm rãi đi về bờ bắc. Hạ Cảnh cũng lên một chiếc thuyền hạng trung năm trăm thạch theo sau nhóm binh lính đầu tiên đi về bờ bắc. Mặt sông tối đen một mảng, ngoài mười mấy bước là đã không nhìn thấy thuyền khác, đến nước sông cũng không ánh lên sóng nước, bên tai chỉ nghe thấy tiếng chèo thuyền. Hạ Cảnh mừng thầm trong lòng, đêm nay thám báo bờ đối diện cũng không có cách nào tra xét tình báo của bọn họ, Chu Hoàn cho dù thế nào cũng không thể ngờ tới, mình lại vượt sông ở ngoài ba mươi dặm.
Rất nhanh, hai trăm chiếc thuyền dần dần chạy tới giữa sông, đúng vào lúc này, trên mặt sông phía thượng du bỗng xuất hiện ánh lửa, đang nhanh chóng tiếp cận bọn họ. Binh lính quân Hội Kê đều kinh hãi bất an, ánh lửa nhanh chóng tới gần, không ngờ là chiến thuyền dày đặc, binh lính trên chiến thuyền đều cầm cây đuốc, chiếu trên mặt sông sáng như ban ngày.
Binh lính Hội Kê la hoảng lên, không ít thuyền bắt đầu quay đầu tháo chạy. Hạ Cảnh cùng giật mình kinh hãi, không biết tại sao lại xuất hiện nhiều chiến thuyền thế này, tất cả đều là chiến thuyền năm trăm thạch, có khoảng hơn trăm chiếc, phủ kín mặt sông.
Đội thuyền này chính là chiến thuyền quân Hán do Lục Tốn dẫn đầu. Bọn họ từ Thái Hồ tới, đến Chiết Thuỷ chi viện cho quân Ngô đánh với quân Hội Kê. Lục Tốn đã nhận chức Đô đốc thuỷ quân, như vậy những chiến thuyền Chiết Thuỷ y không thể chối từ. Trên thực tế, đội thuyền quân Hán đã đến từ chiều rồi, bỏ neo ở ngoài mười dặm, Lục Tốn nhận được tin tình báo, tại bờ nam của trấn Bạch Mao xuất hiện gần hai trăm chiếc thuyền, hắn liền đoán được khả năng là quân Hội Kê muốn thừa lúc trời đêm để vượt sông ở đoạn trấn Bạch Mao, y vẫn chờ giờ khắc quân địch vượt sông này.
Chiến thuyền quân Hán xuôi dòng mà đi, tốc độ rất nhanh, chốc lát đã xông vào trong đại đội vượt sông của quân Hội Kê, chiến thuyền sắc bén, đâm từng chiếc từng chiếc thuyền bị lật, vô số binh lính bị rơi xuống sông, liều mạng bơi vào bờ nam nhưng chiến thuyền quân Hán bắn tên như mưa rơi, bắn chết phần lớn quân lính bị rơi xuống sông.
Từng thùng dầu hoả đập trúng thuyền nhỏ quân địch, dầu loang bốn phía, hoả tiễn bắn trúng thuyền nhỏ, lửa cháy ngút trời, chỉ trong chốc lát liền có hơn năm mươi chiếc thuyền nhỏ bị lửa lớn châm cháy, binh lính ùn ùn nhảy xuống nước mưu sinh nhưng lại bị làn mưa tên vô tình bắn chết trên sông.
Hạ Cảnh cả kinh hồn bay phách lạc, lớn tiếng mệnh lệnh cho thuyền tháo chạy về phía đông, cho dù tốc độ chiếc thuyền gã đang ngồi cực nhanh nhưng vẫn bị một thùng dầu hoả đập trúng, đuôi thuyền bốc cháy rất lớn. Hạ Cảnh vừa thét ra lệnh cứu hoả vừa đích thân chèo thuyền. Chiếc thuyền gã ngồi chạy như bay trên mặt sông, dần dần thoát ra khỏi chiến trường.
Lúc này, Chu Hoàn dẫn quân kịp đến bờ bắc, cho dù gã phát hiện ý đồ quân địch chậm một bước nhưng bờ bắc không hề bị quân địch chiếm lĩnh, gã nhìn thấy là những thi thể và xác những chiếc thuyền trên mặt sông, còn có chiến thuyền quân Hán diễu võ dương oai, quân Hội Kê vượt sông gần như bị tiêu diệt hoàn toàn.
Hai ngày sau, Hạ Cảnh dẫn hai nghìn tàn quân trốn về huyện Sơn Âm. Nghênh đón gã là Tôn Bí đang lửa giận bừng bừng. Trước quân doanh, Hạ Cảnh bị tước áo giáp, đè trên mặt đất, những trận quân côn nặng nề giáng xuống mông và đùi gã. Hạ Cảnh bị đánh đến nỗi khản giọng kêu thảm thiết, hai lần ngất đi, một trăm quân côn đủ để lấy đi nửa mạng của gã.
Tôn Bí lửa giận chưa nguôi, y nể tình Hạ Tề mà tha cho Hạ Cảnh tội chết, nhưng tám nghìn quân tinh nhuệ do Hạ Cảnh dẫn đầu nay chỉ còn hai nghìn quân trốn về, tổn thất sáu nghìn quân, mà ngay cả Chiết Thuỷ cũng không thể vượt qua, điều này khiến Tôn Bí làm sao mà không tức giận. Trận đầu tiên đã gặp thảm bại, mất hết thể diện của y.
- Đánh thật mạnh cho ta!
Tôn Bí chỉ vào Hạ Cảnh chửi ầm lên:
- Đồ khốn kiếp vô dụng, ngươi ngoài việc chơi gái còn biết làm gì nữa, ba nghìn quân tinh nhuệ bị ngươi hại chết sáu nghìn, Phú Xuân ở đâu? Dư Hàng ở đâu? Ngươi còn vác mặt đến gặp ta, đánh chết tên khốn này cho ta!
Tôn Bí nổi trận lôi đình, mười mấy tên tướng lĩnh bên cạnh đều yên lặng không nói, mọi người đều cảm nhận được sự tàn bạo của Tôn Bí. Nội tâm y đen tối, động đánh chửi tướng sĩ, thường xuyên không có lý do gì. Tuy lần này Hạ Cảnh thất lợi nhưng cũng có liên quan đến sự tắc trách của Tôn Bí, y quá khinh địch, đến chiến thuyền đều không làm mà cử quân đi về phía bắc, y lại không thừa nhận mình có bất cứ trách nhiệm nào.
Cách đó không xa, Hạ Tề trầm mặc đứng trước một cái lều lớn, mắt nhìn huynh đệ bị đánh ngất đi, y nghiến răng, quay người đi vào trong lều.
Đêm xuống, một tên quân y đang cẩn thận trị vết thương cho Hạ Cảnh. Hạ Cảnh bị đánh trầy da tróc thịt, vô cùng thê thảm. Khi dùng nước muối lau miệng vết thương, Hạ Cảnh đau đến nỗi kêu như tiếng lợn bị giết. Lúc này, Hạ Tề bước vào, trong tay cầm hai viên hoàn đan, quân y vội vàng thi lễ chào y.
Hạ Tề đi lên trước, nhìn phần thân dưới của huynh đệ bị đánh gần như nát, y thở dài, nói với quân y:
- Ta đến đưa thuốc cho y, ngươi có thể lui ra rồi!
Quân y lui ra khỏi trướng. Hạ Tề dùng rượu hoà tan thuốc, cẩn thận thoa lên miệng vết thương của gã, Hạ Cảnh lập tức cảm thấy mát mẻ vô cùng, đau đớn đều tiêu tan. Gã cảm kích nhìn huynh trưởng, lại không kìm được nghiến răng nghiến lợi:
- Nỗi nhục hôm nay, ngày khác ta sẽ đòi lại!
- Đừng có nói bậy!
Hạ Tề quát huynh đệ:
- Là ngươi binh bại, còn lập quân lệnh trạng, y không giết ngươi là nể mặt ta rồi đấy.
- Hừ! Y là cái thá gì, có tài đức gì mà dám tự xưng là chủ Giang Đông?
Hạ Cảnh vẻ mặt khinh thường, gã lại nhỏ giọng nói với huynh trưởng:
- Quân quyền Hội Kê đều trong tay đại ca, chúng ta tại sao không tự lập làm vương, lại phải phụng dưỡng Tôn gia, nhất là cái tên Tôn Bí này, nội tâm tàn độc, y ngoài mặt thì kính trọng huynh trưởng thực ra lại đố kỵ. Nếu y có cơ hội, đương nhiên sẽ hại chết đại ca. Người như thế không đáng để chúng ta phục vụ.
Hạ Cảnh nhìn ra ngoài, thấp giọng nói:
- Những lời thế này sau này không được nói lung tung, cẩn thận vách có tai.
- Ta biết! Ta biết!
Hạ Cảnh vội vàng nói:
- Việc này không phải là việc nhỏ, chúng ta nên bàn bạc kỹ hơn.
Hạ Tề lại cười, không tỏ chút thái độ nào với đề nghị tích cực của huynh đệ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Võ Thiên Tôn