Chương 854: Mưa gió Giang Đông (11)
Chương 854: Mưa gió Giang Đông (11)
Đại chiến ba phía Giang Đông vốn nên bùng nổ thì lại không xảy ra, một mặt là lòng dân đã ổn định, chủ công ba nhà thuận theo ý dân, đều khắc chế được dục vọng muốn bình định đối phương, mặt khác cũng là Giang Đông hàng năm chinh chiến, quốc lực suy bại, đã không còn tài lực để chống đỡ đại chiến vào lúc này, chỉ có thể tạm thời ngừng chiến, đều tự mình chuẩn bị sẵn sàng chờ cơ hội.
Nhưng quân Tào ở Nhu Tu Khẩu và quân Hán ở Vu Hồ lại không vì sự yên ổn ở Giang Đông mà rút quân. Tuy rằng bề ngoài Giang Đông yên ổn nhưng bên dưới bề mặt yên ổn đó lại là mạch nước ngầm cuộn trào mãnh liệt, thế cục ngày càng phức tạp.
Buổi trưa ngày hôm đó, Lưu Cảnh nhận được báo cáo của thám báo, Tôn Quyền phái Bộ Chất bí mật đi sứ Tào doanh, Tào Tháo đích thân tiễn Bộ Chất ra khỏi đại doanh. Điều này khiến trong lòng Lưu Cảnh dấy lên nghi ngờ, lẽ nào giữa Tôn Quyền và Tào Tháo đã đạt được giao dịch gì chăng?
Lưu Cảnh khoanh tay chậm rãi bước trong đại trướng, suy tư về thế cuộc trước mắt. Lúc này, thị vệ bên ngoài trướng bẩm báo:
- Điện hạ, Lưu Tham Quân từ Kiến Nghiệp đến, nói có việc muốn bẩm báo!
Lưu Tham quân chính là Lưu Mẫn, đại diện quân Hán trú đóng ở Kiến Nghiệp. Lưu Cảnh lập tức ý thức được, tình báo quan trọng của Lưu Mẫn, e là có liên quan đến việc Bộ Chất đi sứ Tào doanh. Hắn vội hạ lệnh:
- Mời y vào đại trướng gặp ta!
Không bao lâu, thị vệ dẫn Lưu Mẫn vào đại trướng, Lưu Mẫn tiến lên một bước khom người thi lễ:
- Tham kiến Hán Vương Điện hạ!
Lưu Cảnh thấy y gầy đen hơn một chút so với lần gặp trước, trong lòng không khỏi có chút cảm động. Hắc biết vợ Lưu Mẫn là Giả thị năm ngoái không may bệnh mà chết, để lại một đứa con gái ba tuổi, vẫn do mẫu thân giúp y chăm sóc. Lưu Mẫn một mình bên ngoài nhiều năm, cũng khó cho y rồi.
- Lưu Tham quân vất vả rồi, mời ngồi xuống nói chuyện!
Lưu Cảnh mời Lưu Mẫn ngồi xuống, lại lệnh cho binh lính mang trà gừng nóng lên. Lưu Mẫn hai tay cầm bát trà, uống một ngụm trà nóng cười nói:
- Điện hạ biết việc Tôn Quyền cử người đi sứ Tào doanh chưa?
Lưu Mẫn quả nhiên vì việc này mà đến. Lưu Cảnh vội nói:
- Ta đã nhận được báo cáo của thám báo, nhưng y cử sứ đi vì việc gì thì ta lại không biết.
Lưu Mẫn cười nói:
- Vi thần và Hám Trạch quan hệ cá nhân rất tốt.thường cùng ngồi uống rượu, cũng có lúc gã hữu ý vô ý để lộ ra một ít tin tức cho thần. Mấy ngày trước gã nói với thần, Tôn Quyền nghe ý kiến của Trương Hoành, thần phục triều đình, tình nguyện nhận tước vị Ngô công mà lần trước y từ chối, hứa hẹn hàng năm cống nạp đất lên triều đình, trên thực tế là thần phục Tào Tháo rồi.
Lưu Cảnh gật đầu, không lộ thanh sắc hỏi:
- Thế Tôn Quyền chấp nhận con tin đến Nghiệp Đô chưa?
Đây mới là mấu chốt, nếu không có con tin thì tất cả đều là hình thức, Tôn Quyền tỏ vẻ mà thôi. Nếu Tôn Quyền đồng ý con tin thì là chính thức đầu hàng Tào Tháo rồi, cho nên Lưu Cảnh nhất định phải làm rõ vấn đề mang tính nguyên tắc này.
Lưu Mẫn lắc đầu nói:
- Thần hỏi riêng Hám Trạch, Hám Trạch nói Tôn Quyền đã đồng ý cống đất, thì không thể đồng ý đưa con tin, nghe nói trên đường Tôn Quyền quay về, Tào Tháo phái Lưu Diệp đi gặp Tôn Quyền, yêu cầu con tin nhưng Tôn Quyền thẳng thắn cự tuyệt rồi. Tuy vi thần không nắm được tin tức chính xác nhưng thần tin rằng Tôn Quyền vẫn chưa đến mức trở mặt với quân Hán.
Lưu Cảnh đứng dậy, khoanh tay chậm rãi dạo bước trong đại trướng. Hắn có lẽ đã rõ ý đồ của Tôn Quyền, Hám Trạch là Chủ bộ của Tôn Quyền, nắm giữa những công văn cơ yếu của Giang Đông. Hạng người như thế này sao có thể tuỳ tiện nói ra những việc cơ mật. Tôn Quyền tất nhiên cũng biết quan hệ tốt đẹp giữa gã với Lưu Mẫn, cho nên có ý để gã tiết lộ cho Lưu Mẫn. Xem ra là mình ủng hộ Ngô Quận khiến Tôn Quyền cực kỳ bất mãn, trên thực tế y mượn cớ thần phục Tào Tháo để tạo áp lực cho mình đây.
Nghĩ đến đây, Lưu Cảnh cười lạnh một tiếng:
- Xem ra ta cần phải gặp mặt nói chuyện với Tôn Quyền một lần rồi.
- Nếu Điện hạ muốn đến Kiến Nghiệp, vi thần có thể tìm cái cớ giúp Điện hạ.
Lưu Cảnh cười nói:
- Nói xem, lấy cớ gì?
- Vi thần nghe nói Ngô lão phu nhân giận đến mức ngã bệnh, Điện hạ là cháu rể của bà ta, nên đến thăm bệnh tình lão phu nhân một chuyến.
- Đây cũng là một lý do rất hay, hơn nữa ta nên đến thăm lão nhân gia, Lưu Tham quân, ngươi thay ta bàn bạc việc này với Giang Đông.
Lưu Mẫn vội vàng đứng dậy trả lời:
- Vi thần sẽ sắp xếp việc này!
Chính sự đã báo cáo xong, Lưu Mẫn lại do dự một chút nói:
- Khởi bẩm Điện hạ, vi thần còn có một việc tư, muốn khẩn cầu Điện hạ chấp thuận.
- Lưu Tham quân muốn đón con gái đến bên cạnh để tiện chăm sóc phải không? Nêu là việc này, ta hoàn toàn có thể đồng ý.
Lưu Mẫn nhẹ lắc đầu:
- Cảm tạ Điện hạ quan tâm, nhưng không phải việc này.
- Thế đó là việc gì?
Lưu Cảnh cười nói.
- Là thế này, vi thần và Quan Giáo uý có tình cảm với nhau, vi thần muốn lấy nàng làm vợ, khẩn cầu Điện hạ có thể đồng ý.
Quan Giáo uý chính là đầu lĩnh quân tình báo Giang Đông Quan Hỉ, thủ tiết nhiều năm, tuổi tác xấp xỉ với Lưu Cảnh. Hai người bọn họ một người ngoài sáng, một người trong tối, thường xuyên qua lại, dần dần nảy sinh tình cảm, nhưng thân phận hai người đặc thù, bắt buộc Lưu Cảnh đồng ý mới được. Lưu Cảnh không khỏi bật cười:
- Nếu là như vậy, Quan Hỉ không thể nhận chức vụ chủ quản tình báo, nàng đồng ý không?
Lưu Mẫn gật đầu:
- Thần nghĩ nàng sẽ đồng ý.
- Cái gì gọi là “ngươi nghĩ là sẽ”, xem ra ngươi không thể thuyết phục nàng ta. Được rồi! Ta sẽ đích thân đi hỏi nàng, nếu nàng thật sự đồng ý vì ngươi mà bỏ quân chức, ta có thế tác thành cho hai người các ngươi.
Lưu Mẫn vừa vui mừng, lại có chút lo lắng. Y và Quan Hỉ yêu nhau, nguyện kết duyên vợ chồng, Hán Vương đồng ý rồi, việc đó thành công một nửa, mấu chốt là Quan Hỉ rất trọng sự nghiệp, chưa chắc đã đồng ý từ bỏ quân chức, mình vẫn phải nghĩ cách thuyết phục nàng.
Nghĩ đến đây, Lưu Mẫn đứng dậy cáo từ. Lưu Cảnh lại dặn dò y vài câu, rồi để y rời đi.
Lưu Mẫn vội vàng chạy về Kiến Nghiệp, đã là hoàng hôn ngày hôm sau. Y nhìn thời gian đã muộn, không kịp đến thương lượng với Tôn Quyền việc Hán Vương đến thăm Ngô lão phu nhân, chỉ có thể đợi ngày mai mới nói. Lưu Mẫn quay bước đi đến quán rượu của Hỉ Thị. Vừa vào quán rượu, y liền nhìn thấy Quan Hỉ đang tính toán sổ sách trong quầy, liền chậm rãi đi đến trước, ho mạnh một tiếng.
Quan Hỉ ngẩng đầu nhìn Lưu Mẫn, lập tức nheo mày cười. Quan Hỉ có dáng vẻ vô cùng mỹ miều, xinh đẹp thành thục, rất quyến rũ, quan viên Giang Đông muốn lấy nàng có rất nhiều, nhưng Quan Hỉ lại chỉ chấm Lưu Mẫn.
Một mặt vì hai người đều là quan lại nước Hán, là người mình có thể tin tưởng được, mặt khác Lưu Mẫn tuy vợ mất đã hai năm, một mình ở quê người nhưng điềm đạm chững chạc, chưa bao giờ đến thanh lâu, nhân phẩm khiến người ta kính phục, thời gian lâu dài, Quan Hỉ dần dần thích y, hai người nhanh chóng tiến tới với nhau.
Quan Hỉ mừng rỡ đánh mắt với Lưu Mãn, quay người đi ra sân sau, một lát Lưu Mẫn cũng đi vào hậu viện, hai người vào phòng, lập tức ôm nhau thật chặt, hôn nhau mãnh liệt.
Quan Hỉ vui mừng mặt ửng đỏ, hô hấp dồn dập, không chịu nổi sự tiếp xúc thân thể, dấy lên một sự khao khát, trong căn phòng tối này, trong một lúc nhất thời xuân sắc khôn cùng.
Những cặp nam nữ đợi chờ lâu ngày như bọn họ, tư tưởng đều mang khuynh hướng gặt hái thực chất, cho nên hoặc là không có động tình, nếu không đều phải là quan hệ xác thịt, đặc biệt là ở nơi đất khách quê người rời xa gia đình và quê hương, bọn họ quan trọng tình dục, sự vui vẻ về nhục thể đủ để bù đắp lại những thương nhớ khác.
Một phen mây mưa ân ái, hai người cuối cùng cũng dần bình tĩnh trở lại. Hai người ôm nhau nằm ngủ trong chăn, Quan Hỉ giống như chú mèo nhỏ nép vào người Lưu Mẫn, dùng móng tay màu đỏ tươi nhẹ nhàng vẽ trên cổ y, gắt giọng:
- Mấy ngay nay huynh đi đâu, sao không đến tìm ta? Có phải là cố ý trốn tránh ta không?
Không đợi ái lang trả lời, Quan Hỉ lại truy vấn:
- Còn nữa, huynh rốt cuộc là bao giờ mới chịu cưới ta?
Lưu Mẫn vuốt ve khuôn mặt của nàng, cười nói:
- Mấy ngày nay ta đi Vu Hồ bái kiến Hán Vương, đặc biệt khẩn cầu hắn chấp thuận hôn sự của chúng ta.
Quan Hỉ là đầu lĩnh quân tình báo của quân Hán ở Giang Đông, thân phân đặc thù, hôn sự của nàng bắt buộc phải được Lưu Cảnh cho phép. Quan Hỉ cũng biết điều này, vội mìm cười duyên dáng hỏi:
- Xem ra huynh vẫn còn chút lương tâm, Hán Vương nói thế nào?
- Hắn đồng ý hôn sự của chúng ta, nhưng nàng cũng biết, sau khi nàng gả cho ta thì không thể làm đầu lĩnh tình báo nữa, cho nên Hán Vương muốn tự nàng lựa chọn.
Quan Hỉ biết Lưu Mẫn nói không sai, nàng làm vợ người ta thì không thể tuỳ ý xuất đầu lộ diện, cùng không thể mạo hiểm nữa, chỉ là nàng làm đầu lĩnh tình báo bao nhiêu năm nay, sớm đã yêu thích sự nghiệp của mình, lại được phong làm Giáo uý, giúp nàng đạt được sự tôn nghiêm rất lớn, để nàng thực sự từ bỏ sự nghiệp, nàng cũng khó mà làm được.
Quan Hỉ cúi đầu thở dài một tiếng, nhỏ giọng nói:
- Để ta nghĩ thêm đã!
Lưu Mẫn vô cùng yêu báu vật mỹ miều đẹp đẻ trước mặt này, hai tay y siết chặt, ôm thân thể đầy đặn của Quan Hỉ sát vào mình, cái mũi đồng thời tham lam hít hà mùi thân thể nữ tính mê hoặc của nàng, dường như sợ không cẩn thận sẽ làm cho người khiến mình khắc cốt ghi tâm này có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Y cũng dịu dàng nói:
- Hán Vương là người rất đồng cảm với thuộc hạ, hắn nói muốn gặp nàng, ta nghĩ hắn sẽ giúp chúng ta quyết định vấn đề khó khăn này.
- Ừ!
Quan Hỉ khẽ đồng ý một tiếng, toàn thân lại nóng bỏng như lửa, ánh mắt trở nên mê ly. Nàng ôm lấy cổ ái lang, lại đặt lên đôi môi đỏ mọng.
Ngày hôm sau, Lưu Mẫn đến cung Ngô Vương báo kiến Tôn Quyền. Y chỉ đợi một chút liền được thị vệ dẫn vào quan phòng của Tôn Quyền.
Tôn Quyền hôm nay tâm tình rất tốt, Bộ Chất và Tào Tháo gặp mặt, đàm phán thành công, Tào Tháo đại diện Triều đình chấp nhận sự thần phục của y, và cũng đồng ý có thể không dùng Chất Tử, mỗi năm chận cống nạp đất của Giang Đông, để đáp lại, hàng năm triều đình sẽ chi viện cho Kiến Nghiệp mười vạn thạch lương thực, đồng thời Tào Tháo còn ám chỉ, có thể trực tiếp phong y làm Ngô vương, có thể nói danh lợi song thu, điều kiện hậu đãi như thế khiến Ngô Quyền rất động lòng.
Nhưng trong lúc đàm phán với Bộ Chất, Tào Tháo cũng hai lần nhắc tới chị em Kiều Thị. Tôn Quyền lập tức hiểu ý, Tào Tháo hy vọng có được chị em Kiều Thị. Trước đây khi đánh trận Xích Bích, Tào Tháo đã từng đưa ra yêu cầu này, không nhờ lão vẫn không quên. Điều này khiến Tôn Quyền có chút khó làm.
Tôn Quyền lại không phải là không nỡ đưa hai nữ nhân này đi. Đối với y mà nói, xã tắc mới là đệ nhất, chỉ cần xã tắc và quyền vị của mình ổn định, đừng nói hai người phụ nữ không phải là của y này, cho dù là thê thiếp của y thì y cũng không chút do dự mà đưa đi.
Chỉ là cặp chị em thân phận không tầm thường này khiến y khó mà quyết sách. Tiểu Kiều còn dễ nói, Chu Du qua đời đã gần hai năm, Kiều Huyền mấy lần nhắc đến việc hy vọng con gái cải giá, Chu gia cũng đã đồng ý, tìm cái cớ bí mật đưa Tiểu Kiều đến Nghiệp Đô là được.
Vấn đề là Đại Kiều, đó lại là chị dâu của y, đã từng là chủ mẫu Giang Đông, địa vị cao sang, nếu Đại Kiều không đồng ý, y sao dám đưa chị dâu dâng cho Tào Tháo. Mẫu thân còn chưa qua khỏi, các tướng lĩnh cũng sẽ không đồng ý, việc này khiến Tôn Quyền hết đường xoay sở.
Ngoài ra Tào Tháo còn đưa ra yêu cầu tổ chức hội đàm chính thức ở Kiến Nghiệp. Tôn Quyền cũng đồng ý rồi. Hiện nay Tôn Quyền chính là có chút băn khoăn Lưu Cảnh. Y quan hệ quá gần với Tào Tháo sẽ chịu sự báo thù của Lưu Cảnh. Y sao có thể chịu đựng được?
Lúc này, thị vệ ngoài cửa bẩm báo:
- Ngô Hầu, Lưu Tham quân đến.
Tôn Quyền biết, Lưu Mẫn đến tìm mình, đương nhiên có việc gì đó quan trọng, rất có khả năng là việc mình và Tào Tháo qua lại bị Lưu Cảnh biết rồi, bèn sai Lưu Mẫn đến hỏi tội. Nhưng việc đã như vậy, y cũng không muốn trốn tránh, Tôn Quyền gật gật đầu:
- Mời vào!
(Về việc phụ nữ Tần Hán tái giá, Lão Cao ở đây nói hai câu, Tần Hán khai hoá triều đình cổ vũ sinh sản, phản đối phụ nữ thủ tiết, trong Tần luật nói rõ “Chồng chết mà tự gả, người lấy vô tội”, Hán triều vẫn dùng Tần luật, đặc biệt đầu đời Hán nhân khẩu ít, triều đình cổ vũ sinh sản, mọi tầng lớp phụ nữ cải giá đã thành thói quen bình thường, nổi danh như Trác Văn Quân, Thái Văn Cơ, thời Tam Quốc phong cách Giang Đông cũng cởi mở như phương bắc, ví dụ chúng ta đều biết “Tiêu Trọng Khanh thê”, Lư Lan Chi và chồng sau khi ly hôn, con trai huyện lệnh muốn cưới nàng, không hề chê trách, cho nên không thể lấy quan niệm của thời đại Minh Triều để áp dụng cho Tần Hán).
Đề xuất Voz: Cách chinh phục gái hơn tuổi