Chương 857: Bão táp ở Giang Đông (14)

Chương 857: Bão táp ở Giang Đông (14)

Lưu Cảnh quay đầu lại, chỉ nhìn thấy Lỗ Túc đã đi tới. Lưu Cảnh cười nói:

- Tử Kính vẫn chưa quay về bẩm báo với Ngô Hầu, không sợ Ngô Hầu tức giận sao?

Lỗ Túc lắc đầu nói:

- Trách nhiệm của ta là bảo đảo cho Hán Vương điện hạ bình an lên bờ, sau đó lại bình an rời đi. Về phần báo cáo với Ngô Hầu về bí mật riêng của Hán Vương điện hạ, đó không phải là việc của quân tử nên làm.

Nhìn giống như trong lòng vô cùng thoải mái nhưng Lưu Cảnh biết trong lòng Lỗ Túc đang tràn đầy thất vọng về Ngô Quyền. Cũng khó trách, Lỗ Túc luôn luôn trung thành nhưng chẳng những không được báo đáp mà ngược lại còn bị nghi ngờ, bị giáng chức. Làm sao trong lòng Lỗ Túc có thể thản nhiên được.

Lưu Cảnh vừa cười vừa nói:

- Tâm tình của Tử Kính ta có thể hiểu được. Có thể mời Tử Kính thay ta đi Thành Kiến Nghiệp một chuyến không? Nói với Ngô Hầu ta có một số chuyện phải xử lý nên sẽ lên bờ muộn một chút.

Lỗ Túc gật đầu. Ông ta cũng biết, nếu không bẩm báo với Ngô Hầu thì mình sẽ mất chức nên liền ôm quyền thi lễ với Lưu Cảnh, nói:

- Nếu Hán Vương đã phân phó thì vi thần xin được đi trước một bước!

Lưu Cảnh ra lệnh cho Thẩm Di bố trí thuyền đưa Lỗ Túc trở về. Nhìn Lỗ Túc ở trên thuyền đi xa dần, Lưu Cảnh cười, lẩm bẩm nói:

- Tôn Quyền thật sự sẽ tận tình làm chủ sao?

Trong cung Kiến Nghiệp, Tôn Quyền âm trầm nghe Lỗ Túc bẩm báo, Lưu Cảnh có việc phải xử lý nên sẽ lên bờ một hơn một chút, muộn tới khi nào thì Lỗ Túc cũng không biết. Trong lòng Tôn Quyền có chút tức giận, khoanh tay đi lại trong đại sảnh. Điều này cho thấy Lưu Cảnh bất mãn với việc y linh đình chào đón Tào Tháo, không nể mặt hắn.

Chuyện này không khác gì một gia đình bình thường mời khách, chủ nhà đã chuẩn bị xong tất cả mọi thứ thì khách lại nói là không biết khi nào thì đến được. Người bình thường cũng khó mà chịu được kiểu bất lịch sự này huống hồ là giữa hai nước. Điều này thật sự là một biểu hiện bất mãn của khách.

Lúc này, Trương Chiêu ở bên cạnh nói:

- Có lẽ Lưu Cảnh hy vọng Ngô Hầu sẽ tự mình đế bờ Bắc đón hắn nên mới giả bộ chậm trễ không chịu lên bờ.

Tôn Quyền hừ mạnh một tiếng, nói:

- Hắn muốn hạ thấp uy phong của ta đây mà! Nếu ta đến bờ Bắc đón hắn rõ ràng sẽ thể hiện là ta yếu thế trước hắn, hắn sẽ càng can thiệp mạnh mẽ vào nội chính Giang Đông hơn, phá hỏng đàm phán lần này. Nếu như hắn tới thăm nhạc mẫu, vậy thì theo ý của hắn, để hắn thăm người bệnh, những chuyện chính sự khác không được nói nhiều với hắn.

Trưởng sử Trương Hoành cảm thấy làm như vậy không ổn, dù sao Lưu Cảnh cũng nắm trong tay rất nhiều nhược điểm của Giang Đông, Quận Dự Chương và Bà Dương, gần 3 vạn tù binh. Lần này đối xử lạnh nhạt với hắn, lần sau lại cầu xin thì làm sao mà mở miệng được. Trương Hoành tiến lên khuyên nhủ:

- Ngô Hầu đã công khai mời Lưu Cảnh đến lại không quan tâm đến hắn thì đây cũng không phải đạo tiếp khách, sẽ là chúng ta thất lễ. Hơn nữa, Lưu Cảnh cũng có thể nói là hắn xuất phát từ lý do an toàn nên mới không muốn lên bờ ở bờ Nam, cũng rất có lý. Hắn có thể tìm ra rất nhiều lý do nhưng chúng ta lại không thể không để ý đến khách, huống hồ hiện giờ chúng ta còn đang muốn cầu cạnh hắn.

Câu nói sau cùng của Trương Hoành bất giác khiến Tôn Quyền thở dài. Y cũng đã nghĩ đến ba vạn tù binh này, nếu như đắc tội với Lưu Cảnh, hắn trong cơn nóng giận đem ba vạn quân này đến Ngô Quận thì hậu quả này thật sự là mình không thể chịu nổi. Bây giờ không phải là lúc hành động theo cảm tính.

Mặc dù biết Lưu Cảnh đang muốn hạ uy của mình nhưng Tôn Quyền cũng đành bất đắc dĩ nói:

- Chuẩn bị thuyền, ta phải đi bờ Bắc!

Vừa dứt lời thì một thị vệ chạy tới bẩm báo:

- Bẩm Ngô Hầu, Hán Vương đã lên bờ, đang trên đường đến cung Trường Can.

Tôn Quyền và mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Không ngờ Lưu Cảnh đã lên bờ, hoàn toàn ngoài dự liệu của bọn họ. Trong lòng Tôn Quyền lập tức trở nên hỗn loạn. Y hoàn toàn không hiểu được nước cờ của Lưu Cảnh, vừa rồi còn tự cao tự đại để mình phải đến bờ Bắc đón hắn, giờ lại vứt bỏ tôn nghiêm của Hán Vương tự mình lên bờ, hắn có ý gì?

Tôn Quyền khó hiểu nhìn về phía Trương Chiêu và Trương Hoành. Trương Hoành lại hiểu ý của Lưu Cảnh, khẽ cười nói:

- Từ bên ngoài nhìn vào, hành động này của Hán Vương là đang nói cho Ngô Hầu biết, hắn chỉ tới để thăm bệnh tình của lão phu nhân, không liên quan gì tới chính sự. Nhưng không may là hành động này của hắn lại không hợp lễ nghi, không đúng với lẽ thường, không theo đạo làm khách, cho nên Ngô Hầu phải hiểu ngược lại. Lần này hắn đến Giang Đông chỉ là thuận tiện thăm bệnh tình của lão phu nhân mà thôi, sau khi thăm lão phu nhân xong, hắn sẽ không rời đi, đó mới là mở đầu chuyến đi đến Giang Đông của hắn.

Tôn Quyền nhìn Trương Chiêu, Trương Chiêu gật gật đầu, đồng ý với phân tích của Trương Hoành. Tôn Quyền im lặng suy nghĩ một lát rồi nói:

- Nếu hắn đã không muốn nhận sự tiếp đón long trọng của ta, muốn lặng lẽ tiến vào Giang Đông thì ta đây sẽ làm theo ý hắn. Tuy nhiên, ta vẫn phải làm tròn trách nhiệm của chủ nhà.

Tại cung Trường Can, ba tram thị vệ quân Hán vây quanh Lưu Cảnh ở ngoài quảng trường. Lúc này, thủ lĩnh thị vệ cung Trường Can bước nhanh lên trước, ôm quyền nói:

- Ngô lão phu nhân mời Hán Vương vào cung, có thể mang theo kiếm và mười hộ vệ.

Ngô lão phu đang cân nhắc cho an toàn của Lưu Cảnh, nhưng Lưu Cảnh lại ra lệnh cho các thị vệ đứng ở phía sau:

- Các ngươi đợi ở đây, một mình ta tiến cung!

Đô úy Lý Thanh đang định phản đối thì Lưu Cảnh trừng mắt nhìn. Lý Thanh không dám hé răng nửa lời. Lưu Cảnh cười nói với Đội trưởng đội thị vệ:

- Xin mời!

- Mời Điện hạ đi theo tôi!

Đội trưởng thị vệ đưa Lưu Cảnh đi vào cung Trường Can, đi thẳng tới tẩm cung của Ngô lão phu nhân, tên thị vệ dừng bước nói:

- Ti chức không được phép đi tiếp, sẽ có thị nữ dẫn Điện hạ vào!

Vừa dứt lời, chỉ thấy Đại Kiều từ trong tẩm cung đi ra, thi lễ với Lưu Cảnh:

- Mời Điện hạ đi theo tôi!

- Làm phiền phu nhân rồi.

Lưu Cảnh đi theo Đại Kiều về phía tẩm cung. Tẩm cung khá lớn, chia thành nội đường và ngoại đường. Ở giữa là một ao nước, có một cây cầu nối đôi bờ. Hai bờ là đình đài lầu các, các loại kiến trúc vô cùng tinh xảo, đủ loại kỳ hoa dị thảo. Mặc dù đã là mùa đông, nhưng ở đây vẫn là một màu xanh mướt, không hề có cảm giác của mùa đông giá rét.

Lưu Cảnh đã gặp Đại Kiều vài lần nhưng hầu như đều không nói chuyện gì. Đại Kiều đưa Lưu Cảnh vào trong tẩm cung, cũng không có thị nữ nào đi theo. Hai người một trước một sau từ từ đi tới. Lúc này, Đại Kiều đi chậm lại, nhẹ nhàng cười nói:

- Xin hỏi điện hạ, Thượng Hương hiện tại tốt chứ?

- Rất tốt. Nàng vừa sinh, cả mẹ lẫn con đều bình an.

- Vậy phải chúc mừng Điện hạ rồi.

- Đa tạ phu nhân.

Dừng một chút, Đại Kiều bất ngờ hỏi:

- Không biết lần này Điện hạ định ở lại Kiến Nghiệp bao lâu?

- Kế hoạch là hai ngày, tối mai hoặc là sáng ngày kia ta sẽ rời khỏi Kiến Nghiệp.

Đại Kiều cười một tiếng, lại nói:

- Lần trước Thượng Hương viết thư mời chúng tôi tới Ba Thục. Nói thật, thật sự chúng tôi rất muốn đi, nhưng lại sợ gây thêm phiền phức cho Điện hạ, cho nên lại không đi.

Lưu Cảnh mỉm cười:

- Đâu có gì mà phiền phức. Ta chinh chiến bên ngoài nhiều năm, rất ít khi ở nhà. Thượng Hương ngày nào cũng mong ngóng mọi người tới. Hay là như vậy, bây giờ ta chính thức mời phu nhân và muội muội tới Thành Đô ở lại nửa năm, nếu thích phong cảnh Ba Thục, ở lại lâu hơn thì ta càng hoan nghênh.

Đại Kiều khẽ mỉm cườ:

- Vậy đa tạ lời mời của Điện hạ.

Nói tới đây, hai người đã đi vào tới tẩm cung của Ngô lão phu nhân. Một thị nữ đứng chào, nói:

- Lão phu nhân mời cô gia vào!

Lưu Cảnh đi vào nội đường. Ngô phu nhân đã ngồi dậy, dựa ở trên giường, hai thị nữ ở bên cạnh để đỡ. Sắc mặt Lão phu nhân tái nhợt, người gầy như que củi, tinh thần rất kém. So với lần trước gặp người, quả thật tưởng như là hai người. Trong lòng Lưu Cảnh có chút khó chịu. Hắn có thể nhìn ra, Lão phu nhân đã không còn bao nhiêu thời gian nữa.

Lưu Cảnh vội tiến đến, quỳ xuống, dập đầu hành lễ, nói:

- Tiểu tế tham kiến nhạc mẫu. Chúc nhạc mẫu thân thể khang kiện, thọ tỉ Nam Sơn!

Ngô lão phu rất yêu mến người con rể này. Bà thường nói với các thị nữ và con dâu rằng, trong tất cả con cháu không ai có thể hơn được người con rể này, con rể của bà đã hoàn thành bá nghiệp đế vương. Đây là một trong hai quyết định sáng suốt nhất trong cuộc đời của Lão phu nhân.

Dù cho sức khỏe người đã yếu, nhưng Lão phu nhân vẫn mỉm cười nói:

- Hiền tế đứng lên đi, mời ngồi xuống!

Một thị nữ trải nệm cho Lưu Cảnh, Lưu Cảnh ngồi xuống đối diện với Ngô lão phu nhân. Lão phu nhân cố ngồi thẳng người dậy, thân thiết hỏi:

- Hiền tế đến từ khi nào, sao Thượng Hương lại không tới?

Lưu Cảnh vội cúi người, nói:

- Tiểu tế vừa mới tới Kiến Nghiệp, lần này bởi vì Tào Tháo đóng quân ở cửa Nhu Tu Khâu nên con phải tới tiếp viện cho Giang Đông. Thượng Hương ở Thành Đô, đứa bé còn nhỏ quá, nàng không đi được, đợi một thời gian nữa, nàng sẽ đưa con tới gặp mẫu thân.

- Haiz…

Ngô lão phu nhân thở dài nói:

- Ngô Hầu khiến cho người người thất vọng, đã khiến cho Giang Đông bị rạn nứt. Ta mong rằng hiền tế có thể giúp nó, nhanh chóng thống nhất. Nếu không ta không biết phải ăn nói với phụ thân nó như thế nào.

- Ngô Hầu là người có năng lực, chỉ có điều tính cách quá nhân từ nên mới không nghĩ tới Tôn Bí làm loạn.

Nói đến đây, Đại Kiều ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng. Tuy âm thanh rất nhỏ, nhưng Lưu Cảnh vẫn nghe thấy. Hắn liền liếc nhìn Đại Kiều, thấy vẻ khinh thường trong mắt nàng, biết câu “Ngô Hầu tính tình nhân từ” của mình đã khiến nàng bất mãn. Nhưng nói chuyện với Lão phu nhân, Lưu Cảnh vẫn muốn nói chút lời an ủi.

Hắn thành khẩn nói:

- Xin nhạc mẫu yên tâm, Giang Đông là quê hương thứ hai của con, con sẽ hết sức bảo vệ dân chúng Giang Đông để người dân không phải chịu cảnh chiến tranh lầm than.

Lời nói của Lưu Cảnh cũng rất mờ hồ, hắn không hứa sẽ bảo vệ chính quyền Giang Đông mà là bảo vệ dân chúng Giang Đông. Còn về ai sẽ tới thống nhất Giang Đông, chuyện này để sau hãy nói, Ngô lão phu nhân sức khỏe suy yếu, cũng khó nhận ra thâm ý trong lời nói của Lưu Cảnh. Lão phu nhân liền cao hứng nói:

- Con có lòng là ta đã cảm ơn rồi. Lần sau đến nhất định phải đưa cháu ngoại của ta đến để ta gặp cháu đấy!

Lưu Cảnh lấy ra một bức tranh. Đây là bức tranh vẽ con trai hắn, hắn vẫn luôn mang theo bên người. Lần này tới thăm Ngô lão phu nhân liền đem theo bức tranh vẽ Lưu Lũng này đến, đưa cho Lão phu nhân, cười nói:

- Đây là con trai của Thượng Hương, mời nhạc mẫu xem.

Tinh thần Lão phu nhân trở nên hưng phấn, vội ra lệnh cho thị nữ mở bức tranh ra. Trên bức tranh là một đứa trẻ mập mạp, Lão phu nhân không kìm nổi mà vui mừng rạng rỡ, nhìn ngắm một lúc lâu rồi nói:

- Mặt mũi hơi giống mẫu thân, nhưng chung quy vẫn giống phụ thân, rất giống!

Ngô lão phu nhân lại nói với Lưu Cảnh:

- Bức tranh này ta đã nhận, ta có món đồ, con mang về cho đứa nhỏ, đây là quà gặp mặt của ta cho cháu ngoại.

Lão phu nhân nói với thị nữ ở bên cạnh. Người thị nữ lấy ra một chiếc hộp vàng, mở ra trước mặt Lưu Cảnh. Trong hộp là một miếng ngọc bội mềm mại, tinh khiết. Đại Kiều ở bên cạnh kinh ngạc kêu lên một tiếng, rõ ràng là rất ngạc nhiên về miếng ngọc bội này. Lưu Cảnh cũng biết miếng ngọc bội này quý, nhưng với thân phận của hắn thì không gì có thể khiến hắn ngạc nhiên được. Lưu Cảnh liền vui vẻ nhận miếng ngọc bội.

Lúc này, Ngô lão phu nhân cũng đã hơi mệt mỏi, gật đầu cười nói:

- Con có thể đến thăm ta, ta rất vui nhưng sức khỏe của ta không tốt, không thể nói chuyện thêm được nữa rồi. Con hỏi thăm Thượng Hương giúp ta.

Lão phu nhân lại nói với Đại Kiều:

- A Kiều, thay ta tiễn hiền tế ra ngoài.

Đề xuất Tiên Hiệp: Món Nợ Bất Tận
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN