Chương 858: Bão táp Giang Đông (15)
Chương 858: Bão táp Giang Đông (15)
Trên hành lang, Đại Kiều từ từ dừng bước. Nàng không quay đầu lại mà thấp giọng hỏi:
- Tại sao điện hạ lại nghĩ một đằng nói một nẻo trước mặt mẫu thân như vậy?
- Đâu có?
Lưu Cảnh cười hỏi lại.
- Người thật sự muốn bảo toàn Giang Đông?
Đại Kiều quay đầu lại nhìn Lưu Cảnh.
Im lặng một chút, Lưu Cảnh chậm rãi nói:
- Ta cũng không nói là muốn bảo toàn Giang Đông, ta chỉ nói là bảo vệ dân chúng Giang Đông để không phải chịu cảnh chiến tranh lầm than.
- Dân chúng Giang Đông, thì ra là như vậy!
Đại Kiều mỉm cười gật đầu. Nàng đã hiểu ý của Lưu Cảnh, lúc này nàng mới nghĩ tới một chuyện, lại nói:
- Ngọc bội đó, điện hạ không cảm thấy kinh ngạc sao?
Lưu Cảnh lắc lắc đầu:
- Ta không biết có chỗ nào đặc biệt, phu nhân có thể nói cho ta biết không?
- Tôi không thể nói, Điện hạ về hỏi Thượng Hương đi!
Khi nói chuyện, Đại Kiều đã dẫn Lưu Cảnh tới trước cửa nội cung, nàng dừng bước:
- Tôi không thể tiễn Điện hạ nữa rồi, mời Điện hạ trở về!
Lưu Cảnh chắp tay chào, xoay người bước nhanh đi. Nhìn bóng Lưu Cảnh xa dần, Đại Kiều cúi đầu thở dài một tiếng.
Đi ra khỏi cung Trường Can, Lưu Cảnh nhìn bầu trời đêm đầy sao, thở phào nhẹ nhõm. Chuyến thăm đã kết thúc, bước tiếp theo hắn nên làm gì?
Đúng lúc này, từ xa truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Tôn Quyền cùng với hơn mười thị vệ bước nhanh tới, tươi cười nói:
- Cuối cùng cũng đợi được hiền đệ ra.
Lưu Cảnh cũng cười thi lễ:
- Sao huynh trưởng không vào mà lại đợi ở ngoài này?
Vẻ mặt hai người rất nhẹ nhàng, giống như chỉ vừa mới chia tay. Tôn Quyền tiến lên thân thiết khoác cánh tay Lưu Cảnh, bất đắc dĩ thở dài nói:
- Sao ta lại không muốn vào nhưng mẫu thân không muốn gặp ta, ta đành đứng ở ngoài cửa thôi.
- Nhạc mẫu tại sao lại không muốn gặp huynh?
Lưu Cảnh cố tình hỏi.
- Haiz, một lời khó mà nói hết. Nhà nào cũng có chuyện khó nói, thôi, không nhắc đến chuyện này nữa, đưa đệ đi nghỉ trước đã, còn có chuyện gì thì để mai nói.
Tôn Quyền muốn nói rằng không nhắc đến chuyện nghênh đón xảy ra ngày hôm nay nữa, Lưu Cảnh biết ý cũng không nhắc đến chuyện này. Trong lòng cả hai đều biết rõ, tình hình đã trở nên phức tạp, có rất nhiều chuyện nói ra ngược lại không thể giữ được thể diện mà không nói lại có thể bình an vô sự.
Lưu Cảnh cũng không từ chối, lên xe ngựa mà Tôn Quyền đã chuẩn bị. Xe ngựa bắt đầu chạy, Tôn Quyền tự mình đưa hắn vào dịch quán giành cho khách quý ở Kiến Nghiệp nghỉ ngơi. Thị vệ của Lưu Cảnh cũng thúc ngựa đuổi theo. Đoàn người nhanh chóng biến mất ở trong màn đêm.
Dịch quán dành cho khách quý ở Kiến Nghiệp có hai chỗ. Một nơi là gọi là dịch trạm giành cho khách quý gọi là Hồng Lư Quán, đặt ở trong thành Thạch Đầu, chủ yếu là để tiếp đãi khách quý ở ngoại phiên. Một số phiên vương đến Giang Đông yết kiến cũng đều sắp xếp ở đây. Một nơi khác thì gọi là Quý Tân Quán, ở trong huyện Kiến Nghiệp. Các sử giả của triều đình hoặc là Thái thú các quận của Giang Đông đều được bố trí ở đây. Nhưng dù là Hồng Lư Quán hay là Quý Tân Quá cũng không được thích hợp lắm với người như Lưu Cảnh và Tào Tháo. Chỉ có điều, Tôn Quyền nhất thời khó có thể cân bằng được, mới đưa tạm đến đây, sắp xếp hai người ở chung một chỗ.
Xe ngựa vào đến cửa bắc của huyện thành, đi được thêm trăm bước nữa thì dừng ở trước một tòa nhà lớn. Đây là nội quán, rộng hai mươi mẫu, do năm tòa viện độc lập tạo thành, một chủ bốn phó, hơi giống với Quý Tân Quán của Vũ Xương. Lúc này toàn bộ nội quán đều trống rỗng, ngoài Lưu Cảnh ra không có người khách nào khác. Bên ngoài có hàng ngàn binh lính Giang Đông đang canh phòng nghiêm ngặt.
Lưu Mẫn đứng chờ ở trước cửa. Y đã kiểm tra dịch quán trước một lượt. Lưu Cảnh từ trong xe ngựa ra, quay đầu cười nói với Tôn Quyền:
- Thời gian đã không còn sớm nữa, huynh trưởng cũng về nghỉ ngơi đi! Có chuyện gì ngày mai chúng ta bàn.
Lúc này màn đêm vừa mới buông xuống, bên trong Hồng Lư Quán đã bày sẵn tiệc rượu. Tôn Quyền còn phải mở tiệc tiếp đón Tào Tháo nên cũng không thể ở lâu, cười thi lễ đáp:
- Hiền đệ là hiền tế của Giang Đông, Kiến Nghiệp là nhà của hiền đệ. Đệ cứ tự nhiên, không cần câu nệ gì cả. Huynh xin được cáo từ.
Tôn Quyền thi lễ, lên xe ngựa gật đầu cười với Lưu Cảnh. Xe ngựa khởi động, nhanh chóng đi ra ngoài thành, không bao lâu đã tới cửa bắc.
Bên cạnh không có Tôn Quyền nữa, Lưu Cảnh ngược lại cảm thấy thoải mái hơn. Lúc này, người trong dịch quán cười nói:
- Mời Điện hạ đi dùng cơm, mọi thứ đã chuẩn bị xong.
Lưu Cảnh chỉ thủ hạ của mình, cười hỏi:
- Bữa tối cho nhiều người như vậy cũng đều đã chuẩn bị xong rồi?
- Hồi bẩm Điện hạ, Ngô Hầu đã căn dặn nên mọi thứ đều đã chuẩn bị xong.
Lưu Cảnh gật gật đầu, nói với Đô úy Lý Thanh:
- Cho các huynh đệ vào ở trong dịch quán, ăn cơm trước sau đó thì để các huynh đệ nghỉ ngơi cho tốt!
Lý Thanh vâng một tiếng, sai phó tướng đi sắp xếp chỗ ăn ngủ cho các thị vệ. Lúc này, Lưu Cảnh cười, nói với Lưu Mẫn:
- Tửu quán Hỉ Thị cách nơi này xa không?
Lưu Mẫn ngẩn ra, lập tức mừng rỡ, vội vàng nói:
- Không xa, không ca, chỉ khoảng hai dặm.
- Ừ! Vậy thì chúng ta bố trí ăn tối ở Tửu quán Hỉ Thị đi!
Tửu quán Hỉ Thị nằm ở thành Tây, mỗi ngày làm ăn đều vô cùng hưng thịnh. Hôm nay cũng không ngoại lệ, trong tửu quán đền đuốc sáng trưng, tiếng cười nói huyên náo, khách ngồi đầy quán. Đúng lúc này, hơn một ngàn binh lính Giang Đông đi tới, bao vây tửu quán. Quân lính xông vào trong quán, đuổi hết khách đi, trong quán trở nên hỗn loạn.
Quan Hỉ vô cùng kinh ngạc, vội vàng chạy tới hỏi tướng quân:
- Vương tướng quân, tóm lại đã xảy ra chuyện gì vậy?
Vị tướng dẫn đầu tên là Vương Ninh, là Giáo úy nha môn bên cạnh Tôn Quyền, được Tôn Quyền sai đến phụ trách an toàn của Lưu Cảnh. Lưu Cảnh nói rằng muốn đến Tửu quán Hỉ Thị để dùng cơm nên Vương Ninh đến trước để dọn dẹp. Gã lạnh lùng nói:
- Hán Vương sắp tới đây dùng cơm, ngươi đuổi tất cả khách trong quán đi rồi dọn dẹp quán cho sạch sẽ và không được đón thêm bất cứ khách nào nữa.
Quan Hỉ vừa mừng vừa sợ. Hán Vương điện hạ sắp tới đây, nàng cuống quýt dặn tiểu nhị lập tức tiễn khách, thu dọn tửu quán. Các tiểu nhị vội vàng đến mức như chân không chạm đất, loạn cả lên.
Tửu quán Hỉ Thị tuy rất có tiếng tăm ở Kiến Nghiệp, tuy rằng diện tích không phải quá lớn, chỉ xếp thứ năm nhưng biết cách kinh doanh nên các quan lớn ở Giang Đông đều thích tới đây dùng cơm, khiến cho danh tiếng của quán càng vang xa. Thậm chí cả Hán Vương cũng nghe nói đến tửu quán này, nói rằng muốn đến đây dùng cơ, khiến cho tửu quán cảm thấy rất vinh dự nên các nhân viên trong quán vô cùng nhanh chóng bố trí lại tửu quán.
Một lát sau, Lý Thanh lại dẫn theo mười mấy thị vệ đến kiểm tra một lượt. Sau khi bảo đảm không có vấn đề gì mới thông báo với Hán Vương. Lúc này ở ngoài quán cách đã có rất đông dân chúng đến xem náo nhiệt khiến cho xe của Lưu Cảnh khi đến gần tửu quán phải đi chậm lại. Dân chúng Giang Đông lập tức vỗ tay như sấm, tiếng hoan hô rung trời.
Mười ngày trước, sứ giả Kinh Châu đưa mấy vạn tù binh Giang Đông về Giang Đông, báo với người nhà họ là họ vẫn bình an. Hán Vương cứu mấy vạn quân Giang Đông từ tay quân Giao Châu, khiến cho họ không bị đi làm khổ sai ở Giao Châu mà được về nhà đoàn tụ với người thân. Chuyện này sớm đã truyền đi khắp Giang Đông, khiến cho danh tiếng nhân nghĩa của Lưu Cảnh đến với từng người dân Giang Đông, thậm chí còn vượt cả Tôn Quyền.
Trong thâm tâm mọi người đều yêu quý người con rể của Giang Đông này, thậm chí còn gọi hắn là Cảnh Lang. Lưu Cảnh vẫy tay cười với dân chúng ở bốn phía. Tiếng hoan hô càng lớn hơn, một số người thậm chí không kìm được mà hô to:
- Hán Vương vạn tuế!
- Hán Vương vạn tuế!
Hàng nghìn người hô to, dân chúng đến càng đông, đã tới cả vạn người, cả huyện Kiến Nghiệp đều sôi sục.
Quan Hỉ vui mừng nghênh đón Lưu Cảnh vào trong hậu đường, đây là nơi tiếp đón khách quý của tửu quán. Là thủ lĩnh tình báo của khu vực Giang Đông, Quan Hỉ trực tiếp phụ trách với Lưu Cảnh, nàng đã nhiều lần gặp Lưu Cảnh, nhưng hôm nay nàng cũng vô cùng xúc động. Trong lòng Quan Hỉ hiểu rằng, hôm nay Lưu Cảnh tới đây nhất định là có liên quan tới chung thân đại sự của nàng.
Nàng tự mình dân rượu và thức ăn lên cho Lưu Cảnh. Rượu và thức ăn tuy rằng không quá nhiều nhưng vô cùng tinh mỹ, lại hâm thêm một bình rượu Hội Kê lâu năm thượng hạng. Lưu Cảnh uống một ngụm rượu, cười nói:
- Quan Giáo úy ở Giang Đông đã bao nhiêu năm rồi?
Khuôn mặt xinh đẹp của Quan Hỉ ửng đỏ, cung kính đáp:
- Hồi bẩm Điện hạ, Quan Hỉ ở Giang Đông đã gần sáu năm rồi.
- Sáu năm, thời gian cũng không ngắn rồi.
Lưu Cảnh cũng có chút cảm thán. Hắn lại nhìn Lưu Mẫn đang đứng ở bên cạnh, thấy vẻ mặt y có vẻ chờ đợi, không khỏi khẽ mỉm cười, rồi vui vẻ nói với Quan Hỉ:
- Hôm nay ta chỉ là tới dùng bữa, thăm ngươi một lát. Ngoài ra, vị Lưu Tham quân này hình như cũng rất hy vọng ta đến đây.
Quan Hỉ vui mừng, mặt ửng đỏ, nhẹ nhàng quỳ xuống nói:
- Tất cả do Điện hạ là chủ!
Lưu Cảnh gật đầu, lại nói:
- Trong trí nhớ của ta, Quan Giáo úy ban đầu vốn không phải quân chứ thì phải!
- Vâng! Năm năm trước ty chức mới nhập ngũ, từ quân hầu, nha tướng lên tới Phó Giáo úy.
- Năm năm mà lên tới Phó Giáo úy, như vậy là đã có rất nhiều công trạng. Giang Đông từ một kẻ địch hung mạnh năm xưa biến thành một kẻ địch bạc nhược ngày nay, trong chuyện này công lao của Quan Giáo úy rất lớn. Ngươi là nữ tử nhưng không hề thua kém đấng mày râu. Ta chính thức thăng chức cho ngươi lên thành Giáo úy, ban thưởng một ngàn lượng.
Quan Hỉ trở nên vô cùng vui mừng. Nàng cúi đầu thi lễ:
- Ty chức tạ Điện hạ ban thưởng!
Nhưng Lưu Mẫn ở bên cạnh lại cuống lên. Gã hy vọng được cưới Quan Hỉ là vợ chứ không phải tới xem nàng được thăng quan, ban thưởng. Đương nhiên, công lao của Quan Hỉ được thừa nhận, gã cũng vui thay cho nàng, nhưng lúc này điều gã mong muốn hơn là tâm nguyện của mình được hoàn thành.
Lưu Cảnh liếc nhìn Lưu Mẫn, thấy vẻ mặt khẩn trương của gã, liền nói đùa:
- Lưu Tham quân hình như còn khẩn trương hơn so với Quan Giáo úy nhỉ!
Lưu Mẫn cuối cùng không chịu nổi nữa, tiến lên quỳ xuống cạnh Quan Hỉ:
- Khẩn cầu Điện hạ thành toàn!
Lúc này, hơn mười thị vệ ở bên cạnh Lưu Cảnh đều mỉm cười. Quan Hỉ xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, lén cấu một cái lên tay gã, tức giận với sự lỗ mãng của Lưu Mẫn. Động tác nhỏ này của họ Lưu Cảnh cũng thấy rất rõ. Vẻ vui cười của Lưu Cảnh lập tức biến mất, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
Hắn chậm rãi nói với Quan Hỉ:
- Trạm tình báo của quân Hán tổng cộng có năm chỗ. Ngoài Giang Đông còn có Giao Châu, Hà Đông, Hà Bắc và Trung Nguyên. Năm trạm này vẫn luôn báo cáo trực tiếp với ta. Hiện giờ quân Hán dừng ở Quan Lũng, tình báo trực quản của ta cũng đã có chút lực bất tòng tâm. Cho nên ta tính thiết lập ty tình báo, ty tình báo sẽ do Bàng quân sư kiêm quản. Tuy nhiên vẫn cần một quan chủ quản cụ thể. Ta đang cân nhắc để Quan Giáo úy đảm nhiệm chức vị này.
Quan Hỉ hiểu quyết định của Hán Vương chính là triệu mình về Thành Đô. Chủ quản nội vụ tình báo, tuy rằng tước quan tăng lên nửa cấp, nhưng quyền lực thực tế lại nhỏ hơn. Từ việc một mình thống lĩnh một phương biến thành phối hợp năm phía, từ ngoại cần biến thành nội vụ.
Nhưng trong lòng Quan Hỉ hiểu, mục đích của việc an bài này chính là muốn giảm bớt áp lực công việc của nàng, không cần phải gánh quá nhiều tránh nhiệm sẽ có thể chu toàn cho gia đình.
Trong lòng nàng vô cùng cảm kích, rơi lệ nói:
- Điện hạ đã khổ tâm an bài, Ty chức xin được khắc cốt ghi tâm!
Lưu Cảnh gật gật dầu, cười nói với Lưu Mẫn:
- Đã triệu Quan Giáo úy về Thành Đô, ngươi cũng trở về Bình Chương Đài đi, nhậm chức Thượng thư tòng sự, chủ quản Hán Quốc Hồng Lư.
Tuy rằng không phải kết quả lý tưởng nhất nhưng Lưu Mẫn cũng biết Quan Hỉ không thể vứt bỏ sự nghiệp để một lòng ở nhà giúp chồng dạy con. Hán Vương an bài như vậy đã là mức độ tác thành lớn nhất cho họ rồi. Lưu Mẫn cảm thấy vô cùng vừa ý, cung kính dập đầu nói:
- Vi thần vô cùng cảm kích Điện hạ đã thành toàn!
Lưu Cảnh tiến đến đỡ họ dậy, cười nói:
- Sau khi về thành, ta hy vọng có thể nhanh chóng uống rượu mừng của hai người!
Đề xuất Voz: Yêu thầm em vợ