Chương 856: Mưa gió Giang Đông (13)
Chương 856: Mưa gió Giang Đông (13)
Trên bến tàu Kiến Nghiệp giăng đèn kết hoa. Cây cối khô cằn của mùa đông cũng được phủ lên lớp lụa màu xanh, tiếng cổ nhạc ầm trời, từng đội nhảy múa đang nhảy múa trong tiếng gió lạnh và tiếng nhạc, ở phía xa, mấy nghìn binh lính Giang Đông lại canh phòng nghiêm ngặt. Tất cả lao công trên bến tàu đều không được đến gần bến tàu, những người dân đổ đến xem náo nhiệt cũng bị cách ly từ xa.
Ở nơi thượng khách dừng trên bến tàu, Tôn Quyền dẫn mười mấy văn võ bá quan Giang Đông đợi đã lâu. Tôn Quyền đã nhận được tin, thuyền của Tào Tháo đã qua trấn Tam Sơn, cách bến tàu Kiến Nghiệp không đến hai mươi dặm. Tôn Quyền liền chạy đếng nghênh đón.
Nhưng điều khiến Tôn Quyền cảm thấy bất an chính là hai trăm chiến thuyền do Lưu Cảnh dẫn đầu cũng đã tới Kiến Nghiệp, nhưng chiến thuyền lại dừng ở dọc bờ bên kia của sông Trường Giang. Lưu Cảnh đến nay không có tin tức gì, không phái người đến liên hệ, rõ ràng Lưu Cảnh bày ra thái độ khiêm tốn, dường như muốn đem vinh hoa và ánh hào quang của cuộc nghênh đón nhường cho Tào Tháo.
Mà điều này khiến Tôn Quyền cảm thấy vô cùng lo lắng. Y rất hiểu phong cách cứng rắn mạnh mẽ và thủ đoạn hung ác của Lưu Cảnh. Tác phong khiêm tốn ngày hôm nay của hắn hoàn toàn khác với tác phong thường ngày, chỉ có thể giải thích rằng Lưu Cảnh chuẩn bị lùi một bước để kiềm chế người khác, mà cái sự lùi một bước này luôn khiến Giang Đông khó mà chịu đựng được.
- Tử Kính có tin tức gì không?
Tôn Quyền quay đầu hỏi.
Cho dù Tôn Quyền thể hiện các loại bất mãn với sự yếu đuối của Lỗ Túc, thậm chí bãi chức Đô đốc của ông ta, phạt ông ta làm Đông Tào thừa, nhưng khi đề cập đến việc liên hệ với Kinh Châu, y vẫn muốn dựa vào Lỗ Túc đi giao thiệp với quân Hán. Lần này Lỗ Túc đến Vu Hồ, cùng Lưu Cảnh đến Giang Đông.
Một tên thị vệ bên cạnh bẩm báo:
- Lỗ sứ quân tạm thời chưa có tin tức gì.
Trên mặt Tôn Quyền lập tức lộ ra vẻ bất mãn. Thời khắc quan trọng thế này, Lỗ Túc lại không kịp thời thông báo tình hình, khiến y mất đi sự khống chế thế cục. Tôn Quyền lập tức lệnh cho Lữ Mông:
- Nhanh cử người đến bờ bắc, tìm Lỗ Túc hỏi rõ tình hình, chiến thuyền quân Hán rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Lữ Mông dạ một tiếng, lập tức đi sắp xếp thuyền đến bờ bắc. Đúng lúc này, có quan viên chỉ vào mặt sông phía xa hô to:
- Tào Thừa tướng đến rồi!
Chỉ thấy phía xa trên mặt sông xuất hiện một đội thuyền, trùng trùng điệp điệp, đang đi về phía bến tàu. Trên cột buồm treo cờ chiến lớn của quân Tào. Tôn Quyền mừng rỡ, lập tức ra lệnh:
- Tấu cổ nhạc!
Tiếng cổ nhạc lại vang lên. Tôn Quyền rời đình thượng khách, dẫn đám quan viên đi đến bến tàu.
Trên chiếc thuyền đầu tiên, Tào Tháo khoanh tay đứng ở mũi thuyền, có chút hang hái đánh giá Thạch Đầu thành và thị trấn Kiến Nghiệp. Đây là lần đầu tiên lão tới Giang Đông, nếu là trước đây, việc này tuyệt không thể, nhưng theo sự chia tách Giang Đông, thực lực Tôn Quyền giảm mạnh, đã không còn sức chống lại Tào Tháo nữa, tất cả đều trở nên có thể rồi.
Quan viên đi cùng Tào Tháo đến Giang Đông là Bộ Chất. Gã đứng ở một bên, chỉ điểm Kiến Nghiệp, giới thiệu cho Tào Tháo tại sao Giang Đông lại chọn đây làm đô:
- Kiến Nghiệp nằm ở đầu sông Trường Giang, bắc có thể lên Từ Dương, nam có thể xuống Ngô Quận, tây đi Kinh Tương, đông gần biển lớn, bốn phía có cái lợi bình nguyên, lại có mạch núi kéo dài, có thể nói là nơi hổ nằm rồng cuốn, long mạch đế vương.
Tào Tháo lại không otr rõ ý kiến, thản nhiên nói:
- Ta nghe nói thời Tần có pháp sĩ chỉ hướng đông nam nói có long khí, chắc hẳn là Kiến Nghiệp nhỉ! Thuỷ Hoàng đế vì việc này mà đục núi, ngăn Trường thành, nhập vào sông, một cửa sông rồng ẩn bèn chặt đứt vương khí của Kiến Nghiệp. Hậu thế xây đô ở đây, tất không thể lâu dài. Ngô Hầu kháng lại thiên mệnh, vẫn cố xây đô ở đây, há chẳng biết thiên mệnh không phải là thứ sức người có thể chống đỡ được. Giang Đông chia ba, hoạ nảy sinh từ đây đấy!
Lời nói của Tào Tháo vô cùng sắc bén, nói đến nỗi mặt Bộ Chất lúc đỏ lúc trắng, lại không biết nên giải thích thế nào. Trong lòng gã cũng thầm nghĩ, Giang Đông chia tách, phải chăng thực sự là hoạ nảy sinh từ đây?
Tào Tháo liếc nhìn gã một cái, lại cười ha hả nói:
- Chỉ là đùa một chút, Tử Sơn đừng tưởng thật.
Lúc này, thuyền đã dần cập bờ, có thể nghe thấy tiếng cổ nhạc truyền đến. Bộ Chất nhìn thấy Tôn Quyền và quan viên, trong lòng gã mừng rỡ một hồi, chỉ bến tàu cười nói:
- Ngô Hầu đích thân đến nghênh đón Thừa tướng rồi.
Tào Tháo cười gật gật đầu. Lão cũng nhìn thấy Tôn Quyền. Tào Tháo bỗng nhớ ra cái gì, nhìn bốn phía bến tàu đánh giá một chút, lại không thấy chiến thuyền của quân Hán bèn hỏi:
- Hán Vương chưa tới sao?
Bộ Chất lắc lắc đầu:
- Cụ thể ta cũng không biết.
Trong lòng Tào Tháo có chút kỳ lạ. Theo như lão biết, Lưu Cảnh chắc hẳn xuất phát trước mình, sớm hơn nửa ngày, bọn họ phải đến sớm mới đúng, sao lại không thấy? Lẽ nào là lên bến tàu khác, Tào Tháo một bụng hồ nghi, nhưng lại đoán không ra nguyên nhân.
Thuyền lớn chầm chậm cập bờ, boong thuyền đáp lên bến tàu, dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của thị vệ, Tào Tháo đi lên bến tàu. Lúc này Tôn Quyền bước nhanh tới nghênh đón, vẻ mặt tươi cười, khom người thi lễ nói:
- Hoan nghênh Thừa tướng đến Giang Đông, Giang Đông vô cùng vinh hạnh.
Tào Tháo quan sát Tôn Quyền một chút, thấy bộ dạng y mắt xanh râu tím, tướng mạo kỳ vĩ, trong lòng thầm nghĩ: “Người này tướng mạo không giống người thường, cũng là hạng người kiệt xuất, đáng tiếc sinh không gặp thời, gặp đúng lúc Lưu Cảnh Kinh Châu nổi dậy, thậm chí bị chèn ép như thế, thật làm người ta tiếc nuối.
Tào Tháo khẽ mỉm cười:
- Ta và Ngô Hầu giao thiệp nhiều năm, hôm nay mới được gặp lần đầu tiên, Ngô Hầu không giống phàm nhân, quả nhiên danh bất hư truyền!
- Thừa tướng quá khen, vi thần không dám nhận!
Tôn Quyền đã thần phục triều đình, thế nên y trở thành quan lại của Tào Tháo, do đó y tự xưng là vi thần. Tôn Quyền lại vội vàng giới thiệu các trọng thần Giang Đông với Tào Tháo. Tào Tháo và Trương Hoành rất thân quen, đối với gã cũng phá lệ thân thiết, đối với đám Trương Nghi cũng thực hiện lễ nghi, mọi người trò chuyện với nhau thật vui vẻ, nhưng đám võ tướng như Lữ Mông, Từ Thịnh lại có thái độ lãnh đạm với Tào Tháo, đến vẻ tươi cười miễn cưỡng cũng không có, cứ lạnh lùng đứng ở phía xa.
Lúc này, Tôn Quyền lại cười nói:
- Thừa Tướng đi đường vất vả, mời lên ngựa về dịch trạm thượng khách nghỉ ngơi, buổi tối vi thần bày yến tiệc để đón gió tẩy trần cho Thừa tướng.
Tào Tháo cười gật gật đầu, lên ngựa dưới sự bảo vệ nghiêm mật của thị vệ. Đúng lúc xe ngựa sắp khởi động, Tào Tháo mở rèm xe hỏi:
- Xin hỏi Ngô Hầu, đội thuyền của Hán Vương đến chưa?
Trên mặt Tôn Quyền lộ rõ vẻ ngượng ngùng, cười khổ một tiếng nói:
- Đội thuyền của Hán Vương đã đến trước, nhưng dừng ở bên bờ bắc. Thần nghĩ chắc là Hán Vương nhường bước Thừa tướng!
Tôn Quyền nói qua loa, sắc mặt Tào Tháo lại thay đổi. Lão thân chinh trăm trận, thuộc loại cay độc thế nào, lập tức hiểu ra ý đồ của Lưu Cảnh. Chiến thuyền của Hán Vương dừng ở bờ bắc, cũng chính là chiếm cứ phía trên, một khi Kiến Nghiệp xảy ra tình thế nguy hiểm, chiến thuyền quân Hán có thể dễ dàng công kích đội thuyền của mình, đặc biệt quân Hán giỏi về hoả công, vừa đến Kiến Nghiệp mình đã rơi vào tình thế nguy hiểm rồi.
Tào Tháo hồi lâu sau mới cười lạnh một tiếng nói:
- Hán Vương quả là người có lòng a!
Lão buông rèm cửa, xe ngựa khởi động. Hứa Chử dẫn hơn trăm kị binh bảo vệ nghiêm ngặt xung quanh. Được quan dẫn đường Giang Đông dẫn đi, đoàn xe nhanh chóng đi vào nội thành. Tôn Quyền nhìn xe ngựa Tào Tháo đi xa, trong lòng cũng có chút lo lắng. Lần gặp mặt ba bên ở Kiến Nghiệp này, vừa bắt đầu đã đầy sát cơ, e rằng không dễ kết thúc. Lúc này, trong lòng y lại mơ hồ có một chút hối hận.
Hai trăm chiến thuyền của quân Hán bỏ neo dọc bến tàu ờ bờ bắc Trường Giang. Tuy bờ bắc Trường Giang đến vùng Cao Bưu đều thuộc lãnh thổ Giang Đông, lúc Giang Đông toàn thịnh, bờ bắc Trường Giang có đến hơn hai vạn quân trú đóng, còn hiện tại, theo nhiều lần chinh chiến đối ngoại bị thua của Giang Đông, đặc biệt là trận đại bại ở Hợp Phì năm ngoái, Giang Đông tổn hại mấy bạn quân, Tôn Quyền đành phải bắt đầu rút gọn binh lực, quân trú đóng ở Giang Bắc từ hai vạn quân giảm mạnh xuống ba nghìn quân, quân doanh và bến tàu của thuỷ quân Giang Bắc hầu hết cũng bị dẹp bỏ.
Quân Hán lúc này trú đóng ở quân doanh bị quân Giang Đông bỏ lại, duy trì trạng thái bán tác chiến. Cái được gọi là trạng thái bán tác chiến chính là một nửa quân đội lưu lại trên chiến thuyền, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị xuất kích, còn một nửa còn lại thì trú đóng trong quân doanh trên bờ, quân đội chỉ có thể thay phiên lên bờ nghỉ ngơi.
Đối với Lưu Cảnh mà nói, cái cớ lần này hắn đến Kiến Nghiệp là thăm bệnh tình Ngô lão phu nhân. Điều này vốn để nói rõ lần họp mặt Giang Đông này hắn không phải là nhân vật chính, Tào Tháo mới là nhân vật chính. Muốn tạo quan hệ thân mật hơn nữa với Giang Đông, ở một mức độ nào đấy mà nói, Lưu Cảnh xuất hiện ở Giang Đông vào lúc này là để sắm vai kẻ gây rối, hắn sao có thể cho phép Tôn Quyền nghiêng về phía Tào Tháo.
Nếu Tôn Quyền và Tôn Bí bị Tào Tháo tác hợp thành một, thế thì Ngô Quận sẽ nguy hiểm, sẽ trực tiếp uy hiếp đến lợi ích của Kinh Châu, cho nên hắn bắt buộc phá vỡ thế liên thủ của Tôn Quyền và Tào Tháo, tạo ấp lực cho Tôn Quyền cố nhiên là một chuyện, nhưng trực tiếp tham gia và cuộc đàm phán giữa Tôn Quyền và Tào Tháo lại là một thủ đoạn càng hữu hiệu.
Trên mũi thuyền lớn bốn nghìn thạch, Lưu Cảnh khoanh tay ngắm bờ nam Trường Giang. Hôm nay ánh mặt trời chiếu rọi, tầm nhìn trên mặt sông rất tốt. Với thị lực của Lưu Cảnh, có thể mơ hồ nhìn thấy những chấm đen dày đặc trên mặt sông. Đấy chắc hẳn là đội thuyền của Tào Tháo rồi. Khoé miệng cười nhạt của Lưu Cảnh cong lên thành hình cánh cung, khi nào quân Tào cũng có thể đấu đá lung tung trên Trường Giang rồi.
Lúc này, đại tướng Thẩm Di đang ở bên cạnh phẫn hận nói:
- Tôn Quyền rõ ràng biết Điện hạ đang ở bờ bắc, lại không thể đi thuyền đến bái kiền, mà lại ở trên bến tàu đợi đón Tào Tháo. Đây là nỗi nhục lớn đối với chúng ta, bỉ chức nguyện đem quân đi giáo huấn người Giang Đông.
Lưu Cảnh quay đầu nhìn gã một cái, có chút không hài lòng nói:
- Ta còn không sốt ruột, ngươi sốt ruột cái gì?
Thẩm Di cảm thấy sự nghiêm túc trong ngữ khí của Lưu Cảnh, liền cúi đầu, không dám hé răng thêm. Lưu Cảnh rất coi trọng Thẩm Di, không chỉ tín nhiệm lòng trung thành của gã mà cũng rất thích sự chiến đấu dũng mãnh của gã. Hắn vẫn coi Thẩm Di là chủ tướng thuỷ quân của Cam Ninh, cũng sẽ cho gã nhiều cơ hội, dốc lòng bồi dưỡng gã.
Hôm nay lời nói Thẩm Di có chút lỗ mãng, Lưu Cảnh cũng trong lúc không hài lòng cũng muốn cho gã hiểu rõ một số việc. Lưu Cảnh bèn cười nói:
- Tôn Quyền quả thực lạnh nhạt với ta, với thân phận của ta, kiểu lạnh nhạt này có thể coi là sự nhục nhã, nhưng ta sẽ không giận dữ, không chỉ là ta, ta hy vọng ngươi cũng vậy, cần bình tĩnh chờ đợi, thản nhiên, đừng động tí là xuất binh.
Thẩm Di lau mồ hôi trên trán, nhỏ giọng nói:
- Bỉ chức rõ rồi.
Lưu Cảnh thấy thái độ của gã thành khẩn, ngữ khí lại trở nên dịu xuống, cười nói:
- Ta tặng ngươi mấy câu này! Ngươi phải nhớ kỹ, trở thành nguyên tắc xử sự của ngươi sau này.
- Mời Điện hạ nói!
Lưu Cảnh chậm rãi nói:
- Thất phu gặp nhục, rút kiếm ra, đứng ra chiến đấu, điều này không đủ dũng, thiên hạ có người đại dũng, gặp mà không kinh sợ, vô cớ thêm vào mà không giận dữ, điều này cưỡng ép rất lớn, mà ý chí lại xa. Câu nói này ngươi hiểu không?
Thẩm Di ấp úng mấy câu, hoàn toàn tỉnh ngộ, khom người nói:
- Điện Hạ dạy bảo, bỉ chức khắc sâu trong lòng, không dám quên!
Lúc này, phía sau truyền lại một tràng vỗ tay, có người tán thưởng:
- Thiên hạ có người đại dũng, gặp mà không kinh sợ, vô cơ thêm vào mà không giận dữ, lời của Điện hạ khiến người ta tỉnh ngộ nha!
Đề xuất Voz: Magic The Gathering: Từ Rút Đến Tarmogoyf Bắt Đầu