Chương 859: Bão táp Giang Đông (16)

Chương 859: Bão táp Giang Đông (16)

Ở đại sảnh của Hồng Lư Quán, Tôn Quyền bày tiệc rượu để tiếp đón Tào Tháo. Trong tiếng nhạc du dương, hơn mười vũ nữ đang nhảy múa. Quá ba ly rượu, Tào Tháo tỏ vẻ đã hơi ngà say, cười hỏi thăm dò:

- Không biết Ngô Hầu đã gặp Lưu Cảnh chưa?

Tôn Quyền biết rằng Tào Tháo sẽ phái người âm thầm theo dõi Lưu Cảnh. Lão đã biết nhưng còn cố hỏi, Tôn Quyền cười lớn, cũng không giấu giếm mà nói:

- Hắn đi thẳng tới thăm nhạc mẫu, ta chỉ gặp hắn ở ngoài cung Trường Can và đưa hắn đến Quý Tân Quán.

- Ồ! Thật là thú vị, không cần chủ nhân nghênh đón mà đi thẳng vào nhà. Người khách như vậy lần đầu ta nhìn thấy.

Tôn Quyền không biết dụng ý của Tào Tháo, cẩn thận đáp:

- Lưu Cảnh là con rể của Giang Đông, đương nhiên không giống với khách bình thường. Hơn nữa, hắn chỉ tới thăm nhạc mẫu bị bệnh, đi thẳng vào cung cũng không có gì là không ổn. Dù sao hắn cũng coi như không phải khách của ta.

- Hóa ra lần này hắn không phải khách của Ngô Hầu.

Tào Tháo tỏ vẻ như đã hiểu ra, cười nói:

- Nếu hắn tới thăm nhạc mẫu, hẳn là nên lập tức trở vê chứ! Không biết hắn ở lại Giang Đông còn có chuyện gì nữa?

Giờ Tôn Quyền mới hiểu ý của Tào Tháo. Lão ta nói loanh quanh một hồi, dụng ý thật sự lại là ở đây. Tôn Quyền trầm ngâm một lát, lắc đầu nói:

- Ta cũng không biết hắn còn có chuyện gì, chỉ thấy hắn chưa có ý rời đi nên mới sắp xếp cho hắn ở Quý Tân Quán.

- Nhưng ta nghe nói, Ngô Hầu sớm đã sai người thu dọn khách quán, hình như biết trước là hắn sẽ không trở về?

Tào Tháo cũng không nhượng bộ, tiếp tục hỏi.

- Chỉ là chuẩn bị trước để đề phòng thôi. Nếu chẳng may mẫu thân muốn giữ hắn ở lại vài ngày mà không có chuẩn bị gì thì không phải xấu hổ sao.

Tào Tháo chăm chú nhìn Tôn Quyền, rõ ràng là không tin lời nói của y. Đúng lúc này, Hứa Chử vội đi vào đại sảnh, nói nhỏ vào tai Tào Tháo vài câu. Tào Tháo cười ha hả, nói với Tôn Quyền:

- Lưu Cảnh dường như rất được hoan nghênh ở Giang Đông nhỉ! Dân chúng trong huyện Kiến Nghiệp đang sôi sục, hàng vạn người đến ủng hộ hắn, hơn nữa còn tung hô vạn tuế. Người Giang Đông lại tôn Lưu Cảnh là vạn tuế sao?

Khuôn mặt Tôn Quyền biến sắc, vừa xấu hổ vừa tức giận. Giận dữ một hồi lâu, Tôn Quyền nói:

- Tù binh Giang Đông hắn bắt được đến giờ đều đã phóng thích trở về nên người Giang Đông đương nhiên đều cảm kích hắn. Nếu Tào Thừa tướng cũng đồng ý phóng thích tù binh của Giang Đông thì dân chúng Giang Đông cũng sẽ tung hô Tào Thừa tướng vạn tuế!

Trong lời nói của Tôn Quyền ý muốn mỉa mai Tào Tháo không chịu phóng thích tù binh của Giang Đông, dùng tù binh của Giang Đông để làm khổ sai, xây dựng công sự. Tào Tháo khẽ mỉm cười:

- Nếu Ngô Hầu muốn ta thả tù binh Giang Đông, ta có thể thả họ trở về, hơn nữa còn không có bất cứ một điều kiện nào, thế nào?

Tôn Quyền ngẩn người. Y không thể tin được, nhưng vẫn chắp tay cảm tạ, nói:

- Nếu Thừa tướng đồng ý thả họ, đó là phúc của Giang Đông!

- Rất tốt. Hiện giờ họ đang xây công sự ở Hà Đông, Sau khi trở về ta sẽ phóng thích, thể hiện thành ý của ta!

- Thành ý của Thừa tướng, vi thần hoàn toàn tin tưởng.

Hai người nhìn nhau, đều mỉm cười ngầm hiểu. Tào Tháo lại uống thêm vài ly rượu, hơi ngà ngà say, lão cười hỏi:

- Không biết Kiều Quốc lão hiện giờ có tốt không?

Tôn Quyền là kẻ khôn khéo, y liền nghe ra ẩn ý trong lời nói của Tào Tháo. Đâu có hỏi Kiều Quốc lão mà là hỏi tỷ muội nhà họ Kiều. Tôn Quyền rất có lòng tin, tỷ muội họ Kiều vẫn xinh đẹp vô song như trước, ngay cả Tôn Quyền cũng động tâm huống hồ là Tào Tháo. Y khẽ mỉm cười nói:

- Tâm ý của Thừa tướng ta rất hiểu, chỉ cần ngày mai chúng ta đàm phán thuận lợi, ta nhất định sẽ khiến cho tâm nguyện của Thừa tướng được thành hiện thực. Ta cam đoan!

Ngụ ý của Tôn Quyền chính là muốn lấy tỷ muội nhà họ Kiều làm điều kiện. Tào Tháo nhất định phải đưa ra thành ý thật sự thì mới có thể đưa tỷ muội họ Kiều đến Nghiệp Đô. Ví dụ như nhất định phải đưa lương thực tới, không thể hứa suông.

Tào Tháo gật đầu, vừa cười vừa nói:

- Quả thật là đã rất nhiều năm không gặp Kiều Quốc lão rồi, không biết gần đây tình hình của ông ấy như thế nào? Sức khỏe có tốt không? Ngô Hầu có thể sắp xếp cho ta gặp ông ấy một lần không?

Tôn Quyền cười, mắt híp lại:

- Đêm mai ta sẽ mở yến tiệc, mời cả nhà Kiều Quốc lão tham gia. Đến lúc đó Thừa tướng sẽ có thể gặp họ.

Phủ đệ của Kiều Huyền ở thành đông của Kiến Nghiệp, là một tòa nhà khoảng hai mươi mẫu. Kiều Huyền không có con trai, chỉ có hai con gái. Ông vốn là Thái úy của triều đình nhưng làm quan rất thanh liêm, không có nhiều gia sản. Hơn nữa, ông lui về ở ẩn khá sớm, nên sớm bị người đời quên lãng.

Tuy nhiên, vì hai cô con gái mà ông lại trở thành quý nhân của Giang Đông, thân phận cao quý. Tuy rằng chưa tới mức là vinh hoa phú quý nhưng cũng không phải lo cơm áo, có thể an hưởng tuổi già. Nhưng từ sau khi hai cô con gái thủ tiết, Kiều Huyền lại có thêm tâm tư.

Hai cô con gái đều con trẻ, là phụ thân, ông đương nhiên hy vọng con gái có thể tái giá, nhất là con gái út vẫn còn chưa có con, càng cần tái giá rồi sinh con đẻ cái. Dĩ nhiên, với thân phận của hai người con gái của ông, các nàng có tái giá hay không không phải phụ thân có thể làm chủ được, phải là ý nguyện của chính các nàng.

Từ mấy năm trước, Kiều Huyền đã không ngừng khuyên bảo người con gái lớn, thậm chí ngay cả Ngô lão phu nhân cũng tỏ ra đồng ý cho Đại Kiều tái giá. Nhưng Đại Kiều rất cương quyết, nhất định không chịu tái giá. Nói mấy năm liền không có tác dụng gì, Kiều Huyền cũng không khỏi bỏ cuộc.

Đương nhiên Kiều Huyền cũng biết Đại Kiều từng là chủ mẫu của Giang Đông, thân phận cao quý. Để cho nàng tái giá, dù cho hoàn toàn phù hợp với luật lệ của Giang Đông nhưng rất nhiều người ở Giang Đông sẽ khó chập nhận được. Cũng vì băn khoăn này nên Kiều Huyền mới bỏ ý định khuyên trưởng nữ lập gia đình.

Tuy nhiên, Tiểu Kiều thì không cố chấp như chị gái. Cuối năm ngoái, Đại Kiều tìm phụ thân, ám chỉ Tiểu Kiều đồng ý tái giá, nói phụ thân cứ tìm cho nàng một người phù hợp. Điều này khiến cho Kiều Quốc lão mừng rỡ, lập tức viết một bức thư cho Thứ sử của Dương Châu – Ôn Khôi, có ý nói đồng ý lời cầu thân của y, gả tiểu nữ cho cho thứ tử Ôn Cung của y.

Dòng họ Ôn cũng là dòng họ danh giá, Kiều Huyền và Ôn Khôi quan hệ rất tốt. Mấy năm trước Kiều Huyền không ngừng khuyên trưởng nữ tái giá, chính là Ôn Khôi tỏ ý cho con thứ lấy Đại Kiều, nhưng Đại Kiều không chịu tái giá. Tiểu Kiều lại thủ tiết, Ôn Khôi ám chỉ cũng có thể cho con thứ lấy Tiểu Kiều.

Không lâu sau, Ôn Khôi hồi âm, rất đồng ý hoàn thành nhân duyên này. Kiều Huyền vô cùng vui mừng. Ông còn đi nói chuyện với Chu gia, tiểu nữ thủ tiết đã được một năm, hy vọng Chu gia có thể đồng ý cho Tiểu Kiều tái giá. Tiểu Kiều không có thân phận như Đại Kiều nên không cần quá câu nệ như vậy, tái giá không thành vấn đề. Không ngoài dự liệu của Kiều Huyền, Chu gia hoàn toàn đồng ý cho Tiểu Kiều tái giá, thậm chí là rất mong Tiểu Kiều có thể tái giá.

Chu gia còn khuyên Tiểu Kiều đồng ý tái giá với Ôn gia. Không ngờ Tiểu Kiều lại một mực từ chối. Nàng tỏ rõ thái độ sẽ không gả cho nhà họ Ôn, điều này khiến cho Kiều Huyền vô cùng chán nản, tạo áp lực mãi nhưng Tiểu Kiều cũng không chịu đồng ý.

Trong sự thất vọng, Kiều Huyền cũng ý thức được, không phải Tiểu Kiều không chịu tái giá mà là không muốn bị gả cho nhà họ Ôn. Vậy Tiểu Kiều muốn gả cho ai, chẳng lẽ là Lã Mông? Nghe nói Lã Mông cũng ám chỉ đồng ý cưới Tiểu Kiều.

Nhưng dù là Ôn Cung hay là Lã Mông, chỉ cần con gái đồng ý tái giá, phụ thân như ông đều rất vui mừng, cũng coi như là trút được một gánh nặng trong lòng. Nếu không để cả hai người con gái thủ tiết, Kiều Huyền cũng khó mà chấp nhận được.

Kiều Huyền đang ngồi trong thư phòng suy nghĩ thì quản gia vội vàng chạy tới, đứng ở cửa bẩm báo:

- Lão gia, Ngô Hầu đến!

Kiều Huyền giật mình kinh hãi, vội vàng đứng lên, bước nhanh ra ngoài phủ nghênh đón. Ngoài cổng lớn, Tôn Quyền đang chắp tay sau lưng nhìn sao trời. Y vừa mới tiến hành một thỏa thuận với Tào Tháo ở trên bàn tiệc, phải giải quyết gấp.

Nhưng Tôn Quyền cũng biết, muốn tặng tỷ muội họ Kiều cho Tào Tháo cũng không đơn giản như vậy. Nhất là với thân phận của Đại Kiều, sẽ gặp phải sự ngăn cản mạnh mẽ. Nhưng quan trọng là ở Kiều Huyền, chỉ cần Kiều Huyền đồng ý thì Nhị Kiều tái giá với ai sẽ là chuyện của nhà họ Kiều, người ngoài không quản được.

Vì một trăm ngàn thạch lương thực viện trợ, Tôn Quyền buộc phải làm vậy.

Lúc này, Kiều Huyền từ trong cổng đi ra, tiến lên cúi người thi lễ, nói:

- Tham kiến Ngô Hầu!

Tôn Quyền khẽ cúi người, áy náy nói:

- Muộn như vậy mà còn tới quấy rầy Kiều Quốc lão nghỉ ngơi, xin thứ lỗi.

- Không sao, lão phu chưa nghỉ, mời Ngô Hầu vào!

Tôn Quyền cười, bước nhanh vào Kiều phủ. Tôn Quyền đi theo Kiều Huyền vào trong thư phòng. Hai người ngồi xuống theo vị trí của chủ khách, tuy rằng địa vị của Kiều Huyền ở Giang Đông cao quý nhưng mấy năm nay đã bị họ Tạ và họ Bộ thay thế, địa vị xuống dốc không phanh. Hơn nữa, Kiều Huyền cũng không đảm nhiệm vị trí gì ở Giang Đông, chỉ có thể dựa vào một chút vốn ban đầu để sống qua ngày, cuộc sống cũng dần trở nên túng quẫn.

Tôn Quyền quan sát thư phòng một chút, phát hiện ra dụng cụ trong nhà đều đã rất cũ, đến ghế đệm cũng đã có vết vá, liền thở dài nói:

- Kiều Quốc lão hà tất phải tiết kiệm như vậy. Mai ta sẽ cho người mua đồ dùng cho nhà Kiều Quốc lão.

Kiều Huyền vội nói:

- Lão phu chỉ ở một mình, tuổi tác đã cao, không cần phải làm phiền đến Ngô Hầu.

Tuy rằng Tôn Quyền có lòng muốn cho Kiều Huyền một chút ưu đãi nhưng ít nhất Kiều Huyền cũng phải hợp tác với mình, đồng ý gả hai người con gái cho Tào Tháo. Tôn Quyền im lặng một chút rồi hỏi:

- Nghe nói Nhị Kiều nhà Quốc lão đang kén rể, khong biết đã ưng ai chưa?

Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Giới Thiên Hạ (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN