Chương 860: Bão táp Giang Đông (17)
Chương 860: Bão táp Giang Đông (17)
Kiều Huyền giật mình. Tại sao Tôn Quyền lại nói như vậy, Đại Kiều cũng là đại tẩu của y, sao Tôn Quyền có thể trực tiếp gọi là Nhị Kiều được? Như vậy là vô cùng vô lễ. Trong lòng Kiều Huyền có hơi chút không hài lòng, miễn cưỡng trả lời:
- Vẫn luôn tìm kiếm, nhưng nhất thời vẫn chưa có người thích hợp.
- Với thân phận và điều kiện của hai nàng, phàm phu tục tử sao có thể xứng đôi. Kiều Quốc lão phải nhìn lên trên.
Tôn Quyền khẽ cười nói.
Một lát sau, Kiều Huyền mới nói:
- Lão phu vẫn không hiểu ý của Ngô Hầu?
Tôn Quyền cười nói:
- Một người là đại tẩu ta, một người từng là thê tử của Công Cẩn. Thiên hạ này có mấy người có thể hợp với các nàng. Nhưng ta lại cảm thấy có một người phù hợp với hai nàng.
Kiều Huyền đã hiểu dụng ý chuyến thăm này của Tôn Quyền. Tôn Quyền đến là vì hai nữ nhi của mình, chẳng lẽ y muốn đưa Nhị Kiều vào hậu cung sao?
Kiều Huyền cũng đã phát hiện ra một số chuyện. Tôn Quyền là một người vô cùng háo sắc, vài lần dự yến tiệc, Kiều Huyền đã phát hiện ra ánh mắt của Tôn Quyền nhìn Nhị Kiều có chút không đúng, nhưng vì Ngô lão phu nhân vẫn còn nên dù Tôn Quyền có suy nghĩ này trong đầu thì cũng không có gán đó. Nhưng hiện giờ bệnh tình của Ngô lão phu nhân ngày càng nặng, nghe nói thời gian cũng không còn bao lâu nữa, lẽ nào Tôn Quyền muốn đánh tiếng với mình về ý định với Nhị Kiều sao?
Kiều Huyền bắt đầu trở nên cảnh giác, dò hỏi:
- Không biết Ngô Hầu đang nói đến người nào, người nào ở Giang Đông có thể xứng với con gái của tôi?
Tôn Quyền thở dài trong lòng, rất muốn nói rằng chỉ có Tôn Quyền y là xứng đôi. Nhưng vừa nghĩ tới Tào Tháo đã đồng ý một trăm ngàn lương thực, dục vọng trong lòng y liền lắng xuống, miễn cưỡng cười nói:
- Ta cũng không nói là người Giang Đông, ta nói là trong thiên hạ. Anh hùng trong thiên hạ, ngoài Tào Thừa tướng ra còn ai khác nữa. Trên thực tế, ông ta đã là cửu ngũ chi tôn, Kiều Quốc lão còn đắn đo gì nữa?
- Cái gì?
Kiều Huyền chấn động, ngàn vạn lần không ngờ tới người mà Tôn Quyền muốn nói tới lại là Tào Tháo, lập tức kêu lên:
- Nhưng Tào Tháo năm nay đã sáu mươi tuổi, còn nhiều tuổi hơn cả lão phu, sao có thể?
Không đợi cho Kiều Huyền nói xong, Tôn Quyền liền xua tay cười nói:
- Ta cũng không nói là Tào Tháo, ta nói là Tào Phi, con trai ông ta. Tào Phi đã ba mấy tuổi, chính phú lực cường, tương lai sẽ kế thừa ngôi vị của Ngụy công, sẽ là khai quốc đế vương, hắn cưới Nhị Kiều còn không được sao?
Tôn Quyền nhìn vẻ mặt Kiều Huyền, cảm thấy ông ta sẽ không đồng ý gả hai con gái cho Tào Tháo nên liền sửa thành Tào Phi. Y chỉ cần kiếm cớ để đưa Nhị Kiều đi, còn cuối cùng ai sẽ được Nhị Kiều thì không quan trọng.
Kiều Huyền làm chính sự đã lâu, sao không hiểu ý đồ của Tôn Quyền. Không phải Tào Phi gì cả, chính là bản thân Tào Tháo thích con gái mình. Trong trận Xích Bích Tào Tháo đã từng yêu cầu một lần rồi, lần này lại nhắc đến nữa, có lẽ là Tôn Quyền và Tào Tháo đã đưa ra thỏa thuận gì đó, lấy nữ nhi của mình làm vật hy sinh.
Trong lòng Kiều Huyền căm phẫn, cúi đầu không nói được một lời. Tôn Quyền cười lạnh một tiếng, nói với giọng điệu uy hiếp:
- Họ Tào lấy Nhị Kiều cũng coi như là vinh dự của nhà họ Kiều. Đương nhiên Kiều công cũng có thể cự tuyệt, nhưng Kiều công là người hiểu chuyện, nên biết nếu cự tuyệ thì hậu quả sẽ là như thế nào? Với quyền lực của họ Tào, Kiều công không khác gì bọ ngựa đấu xe. Ta khuyên Kiều công tốt nhất nên biết thức thời, vì bản thân và Nhị Kiều mà giữ lại một phần của cải, nửa đời sau này cũng không cần lo nữa.
Ánh mắt Tôn Quyền sắc nhọn nhìn Kiều Huyền. Một lát sau, Kiều Huyền thở dài nói:
- Để ta suy nghĩ một chút!
- Được! Chậm nhất là chiều mai, ta hy vọng sẽ nhận được câu trả lời rõ ràng của Kiều quốc trượng. Cáo từ trước.
Tôn Quyền đứng dậy đi ra ngoài, đi tới cửa Tôn Quyền quay đầu lại, lạnh lùng nói:
- Nếu ta là Kiều công, ta nhất định sẽ không đi tìm Lão phu nhân kể khổ. Bởi vì làm như vậy sẽ chỉ làm cho bệnh tình của mẫu thân ta càng trở nên xấu hơn, gây ra hậu quả nghiêm trọng, cuối cùng cũng không có ích gì. Kiều công nghĩ sao?
Kiều Huyền lắc đầu:
- Ngô lão phu nhân không được phép có chút xúc động nào. Ngô Hầu không cần lo lắng.
- Ngươi biết là tốt rồi. Hy vọng Kiều công vẫn tiếp tục bình tĩnh, lý trí như vậy, ngày mai sẽ được nghe tin tốt của Kiều công.
Tôn Quyền xoay người bước nhanh. Nhìn Tôn Quyền đi xa, Kiều Huyền không khỏi thở dài, chầm chậm ngồi xuống, vô cùng khổ não.
Đêm dần khuya, đã quá giờ đi ngủ, đèn ở trong Quý Tân Quán cũng đã tắt. Ông lão gác cổng châm đèn ở trong phòng, lại xuống hai ngụm rượu rồi ngáp dài một cái, chuẩn bị lên giường đi ngủ. Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa ở cổng chính, lão già tỏ vẻ mệt mỏi, đã muộn thế này mà còn có người đến, là ai không biết.
Không có cách nào, lão khoác thêm một chiếc áo, vừa mắng thầm trong lòng, vừa bước nhanh đến cửa, mở cánh cửa sổ nhỏ ở cổng, hỏi:
- Là ai vậy?
Bên ngoài truyền tới một giọng nói già nua:
- Ta là Kiều Quốc lão, ta có việc gấp muốn cầu kiến Hán Vương điện hạ!
Trời chưa sáng, Tôn Quyền đã bị thái giám đánh thức khe khẽ:
- Ngô Hầu! Ngô Hầu!
Tôn Quyền chậm rãi mở mắt, trong lòng có chút bực mình, vẫn còn buồn ngủ hỏi:
- Chuyện gì?
- Giáo úy Vương Ninh nói có chuyện quan trọng cần bẩm báo!
Vương Ninh là người phụ trách an toàn ở chỗ dịch quán của Lưu Cảnh. Hắn có việc gấp cần bẩm báo tất nhiên là việc có liên quan đến Lưu Cảnh. Tôn Quyền lập tức tỉnh táo, ngồi dậy, ra lệnh:
- Mau cho hắn vào!
Một lát sau, Vương Ninh được thái giám đưa vào tẩm cung của Tôn Quyền. Lúc này, Tôn Quyền đã mặc xong y phục từ trong đi ra. Vương Ninh tiến lên quỳ một gối:
- Tham kiến Ngô Hầu!
- Vương tướng quân, có chuyện gì gấp sao?
- Ty chức đang bảo vệ Quý Tân Quán, nửa đêm qua ty chức nghe nói Kiều Quốc lão có đến Quý Tân Quán.
Tôn Quyền khẽ giật mình. Quý Tân Quán là nơi ở của Lưu Cảnh, Kiều Quốc lão đến đó đương nhiên là để tìm Lưu Cảnh. Tôn Quyền trở nên tức giận nhưng cố hạ giọng hỏi:
- Kiều Quốc lão đến đó lúc nào?
- Hồi bẩm Ngô Hầu, khoảng canh một đêm qua, ở lại trong khách quán không quá nửa canh giờ.
Tôn Quyền không khỏi hừ lạnh một tiếng, là lúc mình rời khỏi chưa lâu. Dụng ý của Kiều Huyền không cần nói cũng biết. Ông ta muốn mời Lưu Cảnh nhúng tay vào chuyện này. Nắm tay Tôn Quyền nắm chặt lại. Một trăm ngàn thạch lương thực này liên quan đến sự tồn vong của bản thân Tôn Quyền, làm sao y có thể để Lưu Cảnh phá hỏng được.
- Lão tặc chết tiệt!
Tôn Quyền cúi đầu mắng một tiếng. Lựa chọn của Kiều Huyền khiến y vô cùng tức giận. Điều này sẽ khiến cho thế cục thay đổi phức tạp hơn, sẽ khiến y thất bại. Tôn Quyền khoanh tay đi lại vài bước trong đại sảnh. Y dứt khoát hạ quyết tâm, không thể đợi thêm nữa, nhất định phải lập tức hành động đề phòng đêm dài lắm mộng.
Tôn Quyền hạ lệnh:
- Lệnh cho Tả Vân tới gặp ta!
Tả Vân là trưởng thị vệ của Tôn Quyền, là tâm phúc đắc lực nhất của y. Một lát sau, Tả Vân vóc dáng cao lớn đi vào, cúi người thi lễ, nói:
- Tham kiến Ngô Hầu!
Tôn Quyền xua tay, nói Tả Vấn tiến lại gần, khẽ nói vào tai gã vài câu. Tả Vân hiểu ý, ôm quyền nói:
- Xin Ngô Hầu yên tâm, ty chức nhất định sẽ làm xong việc!
Tả Vân nhanh chóng rời đi. Tôn Quyền nhìn gã đi ra, lạnh lùng lẩm bẩm một câu:
- Không độc ác không phải là trượng phu. Kiều Huyền, đây là do ngươi ép ta.
Chu Du qua đời đã gần hai năm, đứa con cả đi theo Chu Du là Chu Tuần cũng đã trưởng thành, rời đi cùng với các chi quan trọng của họ Chu về quê Lư Giang. Phủ Chu Du biến thành tổ trạch của Chu thị, Tiểu Kiều cũng dần dần ít tới phủ hơn, cũng không hỏi đến việc của Chu gia nữa.
Điều này cũng có liên quan đến thân phận của Tiểu Kiều. Nàng cũng không phải vợ cả của Chu Du, chỉ là tiểu thiếp. Đây cũng là lý do trước đây Kiều Huyền không muốn gả con gái cho Tôn Quyền và Chu Du, vì bọn họ đều đã cưới vợ, đến thê cũng không thể làm, chỉ có thể làm thiếp.
Cũng chính vì nguyên nhân này, địa vì của Tiểu Kiều ở Chu gia cũng không cao. Hơn nữa, nhà họ Chu vẫn là nhà có quyền thế nhất Lư Giang, lại giàu có hiển vinh. Tộc trưởng Chu Trung cũng đã từng làm đến chức Thái úy, cho nên trong nhà đương nhiên không có địa vị cho Tiểu Kiều. Sau một năm chịu tang, Tiểu Kiều liền bị tước tất cả quyền ở trong gia tộc, sống khép mình trong nhà.
Đối với Chu gia mà nói, Tiểu Kiều hoặc là tái giá, hoặc là an phận dưỡng lão. Vì Tiểu Kiều còn chưa có con nên tộc trưởng Chu Trung càng đồng ý với Kiều Huyền, ủng hộ Tiểu Kiều tái giá. Sống khổ cực ở trong nhà họ Chu, Tiểu Kiều cũng có ý muốn tái giá, chỉ có điều không ai hiểu được tâm tư của nàng, ngay cả phụ thân cũng không hiểu thấu.
Hầu hết thời gian Tiểu Kiều ở cùng với Đại Kiều trong cung Trường Can. Nhưng vì Ngô lão phu nhân mắc trọng bệnh, nàng lại chuyển về Chu gia. Theo lý thì nàng có thể trở về nhà bố mẹ đẻ, nhưng mỗi lần về nhà, phụ thân lại ép nàng tái giá, thậm chí cả người cũng đã tìm xong cho nàng rồi. Người con thứ của Ôn gia ở Quảng Lăng. Điều này khiến cho Tiểu Kiều cực kỳ bất mãn, đã vài lần lớn tiếng với phụ thân. Vì thế nên nàng không về nhà đẻ nữa.
Nhưng Chu gia cũng khó chịu. Nhìn mặt người mà sống, có cảm giác sống nhờ trong nhà người ta nên Tiểu Kiều chỉ có thể yên lặng chịu đựng.
Sáng sớm, Tiểu Kiều ngồi ở trong phòng thêu. Nàng cũng đã nghe tin Lưu Cảnh và Tào Tháo đến Kiến Nghiệp này. Điều này khiến cho nàng lại sinh ra ý nghĩ đến Thành Đô để tìm Thượng Hương. Quan hệ của nàng với Thượng Hương rất tốt. Năm ngoái Lưu Cảnh và Thượng Hương đã mời nàng đến Thành Đô ở, nàng đã chuẩn bị nửa năm nay, đang tính mùa xuân năm nay khởi hành, nhưng đến giờ phút cuối cùng lại bỏ qua chuyến đi này, đến chính bản thân nàng cũng không biết vì sao cuối cùng mình lại không đi.
Đang nghĩ ngợi thì người thị nữ chạy tới bẩm báo, cung Trường Can phái xe ngựa tới đón nàng đi. Tiểu Kiều ở Chu phủ cũng phiền, lập tức đứng dậy cười nói:
- Nếu tỷ tỷ đã đến mời thì chúng ta thu dọn đi!
Tiểu Kiều và người thị nữ thu dọn vài món quần áo, đi từ cửa hông ra khỏi Chu phủ. Một chiếc xe ngựa lộng lẫy, rộng rãi dừng ngay ở cửa hông. Hơn mười thị vệ cưỡi ngựa ở hai bên. Người dẫn đầu Tiểu Kiều biết, người này tên là Lý Trung, nguyên là Phó tổng quản thái giám trong cung Trường Can, sau đó thì được điều tới cung Kiến Nghiệp.
Tuy Tiểu Kiều cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, tại sao lại là người này tới đón mình nhưng trên xe ngựa có cắm cờ của cung Trường Can nên nàng liền không nghi ngờ gì nữa, đem theo người thị nữ đi đến. Lý Trung đi đến thi lễ, cười nói:
- Ngô lão phu nhân muốn gặp phu nhân, đúng lúc trong cung Trường Can không có xe ngựa nên Ngô Hầu sai tôi đến đón phu nhân. Mời phu nhân lên xe!
- Đa tạ Lý tổng quá đã tới đón.
Tiểu Kiều ngồi lên xe ngựa. Lý Trung đóng cửa xe, mặt lập tức biến sắc, lập tức ra lệnh:
- Xuất phát!
Xe ngựa chạy nhanh về phía nam. Tiểu Kiều ở trong xe ngựa có chút khó hiểu, tại sao lại đi về phía cửa nam, phải đi cửa bắc mới đúng chứ, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Nàng định mở cửa x era hỏi thì đúng lúc này ở phía sau nàng bỗng xuất hiện một bàn tay, kéo màn xe lên. Tiểu Kiều cả kinh, quay đầu lại thì chỉ nhìn thấy ở phía sau xe ngựa có hai nữ binh mặc áo màu đen đang ngồi, tay cầm dao, tướng mạo hung dữ. Lưỡi dao sắc bén kề vào cổ Tiểu Kiều và người thị nữ. Nữ binh cầm đầu lạnh lùng nói
- Tốt nhất phu nhân không nên cử động, chỉ cần khẽ động sẽ mất mạng!
- Các ngươi là ai, muốn làm gì?
Tiểu Kiều tức giận hỏi.
- Chúng tôi chỉ phụng mệnh làm việc. Chỉ cần phu nhân phối hợp thì chúng tôi sẽ không làm gì tổn thương đến phu nhân.
Xe ngựa chạy nhanh đến cửa nam, đi được vài dặm thì đến một đại viện. Cổng chính mở nho nhỏ, xe ngựa đi thẳng vào trong viện, cánh cửa lập tức đóng lại.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Nhân Biến Mất Về Sau