Chương 861: Bão táp Giang Đông (18)

Chương 861: Bão táp Giang Đông (18)

Thống lĩnh Lý Thanh của Lưu Cảnh vội vàng đi vào trong khách quán, đi thẳng tới chính viện. Vài thị vệ ở ngoài sân nhìn thấy Lý Thanh đến, đồng loạt cúi người thi lễ:

- Tham kiến Đô úy!

- Điện hạ đã dậy chưa?

Lý Thanh hỏi.

- Điện hạ dậy từ sớm rồi, đang luyện kiếm ở trong sân!

Lý Thanh gật đầu, không cần bẩm báo mà đi thẳng vào cửa chính. Trong sân, Lưu Cảnh đang luyện kiếm, chỉ thấy bóng kiếm tung bay, kiếm quang sáng như tuyết vây quanh người. Kiếm khí vừa thu lại, gốc cây nhỏ cạnh đó đã không còn một chiếc lá, tất cả đều đang bay lượn trên không trung.

Lưu Cảnh dừng lại một lát, lúc này mới từ từ thu kiếm lại, cũng không quay đầu lại mà hỏi:

- Có chuyện gì bất thường sao?

Lý Thành tiến lên một bước, bẩm báo:

- Khởi bẩm Điện hạ, Tiểu Kiều cô nương đã bị cung Trường Can đón đi rồi.

- Chuyện xảy ra lúc nào?

Lưu Cảnh hạ giọng hỏi.

- Sáng nay, nhưng…

- Nhưng cái gì?

Lưu Cảnh quay đầu lại, ánh mắt sắc bén nhìn Lý Thanh:

- Có gì khó nói sao?

- Ty chức nghe người gác cổng của Chu phủ nói, xe ngựa của cung Trường Can lại đi về phía nam, mà cung Trường Can lại ở phía cửa bắc. Người gác cổng của Chu phủ cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, hơn nữa, phủ của Kiều Quốc lão cũng bị binh lính Giang Đông canh gác, không cho ai tới gần.

Tối hôm qua tiếp đón Kiều Quốc lão đến cầu cứu, Lưu Cảnh mới biết mục đích Tào Tháo đến Giang Đông là gì. Là vì Nhị Kiều, Nhị Kiều tuy rằng không còn là thiếu nữ ngây thơ nữa nhưng vẫn vô cùng xinh đẹp, lại có một loại hấp dẫn từ sự thành thục, không hổ là thiên hạ tuyệt sắc, khó trách Tào Tháo vẫn nhớ mãi không quên.

Nhưng Lưu Cảnh lại càng quan tâm hơn đó là hơn một trăm ngàn thạch lương thực viện trợ. Tôn Quyền vì một trăm ngàn thạch lương thực này mà không tiếc bán đứng Nhị Kiều, vì thế có thể thấy được sự túng quấn tài chính của y đã đến mức nào. Lưu Cảnh cũng không lo từ giờ Tôn Quyền sẽ đầu quân cho Tào Tháo, cho dù là Giang Đông đầu hàng Tào Tháo thì cũng sẽ không uy hiếp gì tới Kinh Châu.

Điều Lưu Cảnh lo lắng là, một khi Tôn Quyền đã tiếp nhận một trăm ngàn thạch lương thực này sẽ nghe theo sự sắp xếp của Tào Tháo, cùng với Tôn Bí tấn công Ngô Quận. Nam bắc cùng tấn công thì Ngô Quận sẽ gặp nguy. Sau đó là Tôn Quyền và Tôn Bí sẽ giao tranh, dù là ai thắng thì Giang Đông cũng sẽ thống nhất. Đây không phải là kết quả mà Lưu Cảnh muốn thấy, sẽ tổn hại đến lợi ích của nước Hán.

Cho nên dù thế nào, Lưu Cảnh cũng không cho phép Tào Tháo, Tôn Quyền đạt được ý muốn, cũng không cho Tôn Quyền nhận một trăm ngàn thạch lương thực của Tào Tháo. Nghĩ một lát, Lưu Cảnh lập tức nói với Lý Thanh:

- Ngươi lập tức đến Hỉ Thị tửu quán tìm Quan hỉ, lệnh cho Quan Hỉ bằng mọi giá phải tìm được Tiểu Kiều, hơn nữa lập tức nói Lưu Mẫn đến gặp ta.

Lý Thanh vâng một tiếng, vội vàng đi. Lưu Cảnh quay lại phòng, cầm bút viết thủ lệnh cho Cam Ninh ở Vu Hồ, giao cho một thị vệ nói:

- Dùng chim bồ câu đưa thư, lập tức chuyển thư này tới cho Cam Ninh.

- Tuân lệnh!

Người thị vệ nhận lệnh vội xoay người đi. Lưu Cảnh trầm tư một lát, lại sai người tìm Phó thống lĩnh Trương Nham đến, dặn dò:

- Thành Kiến Nghiệp đã không được an toàn nữa, nói các huynh đệ thu dọn hành lý, chúng ta lập tức đi thuyền trở về.

Trương Nham vâng một tiếng, lập tức đi xuống dặn dò cấp dưới thu dọn đồ đạc, chuẩn bị lên tàu. Đúng lúc này, có thị vệ tới đại viện bẩm báo:

- Khởi bẩm Điện hạ, Tào Thừa tướng đến, đang chờ ở ngoài phủ.

Không ngờ Tào Tháo lại đến đây. Điều này ngoài dự liệu của Lưu Cảnh. Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi đứng dậy đi ra ngoài cổng lớn nghênh đón.

Ngoài cổng lớn, mấy trăm kỵ binh đứng bảo vệ xe ngựa của Tào Tháo. Hứa Chử tay cầm trường kích, đứng ở trước xe như một pho tượng. Tào Tháo ngồi trên xe, cười híp mắt nhìn vào cổng chính của Quý Tân Quán. Hôm nay lão sẽ chính thức đàm phán với Tôn Quyền, tuy nhiên trước khi tiến hành đàm phán thì lão cần tới thăm Lưu Cảnh trước, cần rõ ràng thái độ của Lưu Cảnh.

Hiện giờ tình hình của Giang Đông có chút phức tạp, bị chia thành ba phần. Không phải chỉ Tôn Quyền và mình kết thành đồng minh là có thể uy hiếp được quân Hán. Hơn nữa, trong lòng Tào Tháo hiểu, sở dĩ Tôn Bí có thể chấn hưng được là nhờ sợ giúp đỡ sau lưng của Lưu Cảnh. Chỉ có điều, sau khi Tôn bí thượng vị liền phản bội Lưu Cảnh, ngược lại lại đứng về phía mình. Cho nên một lần nữa Lưu Cảnh lại ủng hộ Tôn Thiệu.

Ở một mức độ nào đó, Tào Tháo và Lưu Cảnh có cùng một quyền lợi, đó là phải duy trì cục diện phân chia của Giang Đông. Ở điểm này, Tào Tháo cũng hiểu được cần phải nói chuyện với Lưu Cảnh một chút.

Lúc này, cửa lớn mở ra. Lưu Cảnh và hơn mười thị vệ bước nhanh từ trong quán ra. Tào Tháo cũng mỉm cười:

- Mở cửa, cho ra xuống xe!

Tào Tháo đi xuống xe, tiến lên hai bước, cười nói:

- Hiền chất, đã lâu không gặp nhỉ?

Lưu Cảnh thi lễ, ha hả cười nói:

- Mấy tháng trước gặp ở Nhữ Nam, khí sắc của Tào Thừa tướng u ám, tinh thần không được phấn chấn, nhưng hôm nay nét mặt lại rạng rỡ, tình thần gấp trăm lần lúc đó, thật đáng mừng!

- Đình chiến với hiền chất, lão phu cũng phải ở nhà nghỉ ngơi lấy sức chứ. Không phải chạy ngược chạy xuối dĩ nhiên là khỏe hơn rồi. Nhưng hiền chất vừa mới dẹp loạn ở Lũng Tây, Khương Đê, Chư Hồ, lại chạy tới Giang Đông, thật là vất vả quá!

- Vãn bối trời sinh đã là số vất vả rồi.

Hai người đều mỉm cười. Lưu Cảnh lại gật đầu với Hứa Chử, khoát tay nói với Tào Tháo:

- Mời Thừa tướng!

- Mời!

Hai người đi vào Quý Tân quán, đi vào tới đại sảnh, hai người ngồi xuống. Một thị vệ mang trà nóng lên. Tào Tháo uống một ngụm trà, lúc này mới thở dài nói:

- Tiểu nữ vốn tính tình không tốt, không ngờ lại chạy tới Thành Đô khiến cho phụ thân ta lo lắng, lại thêm hổ thẹn, đã làm phiềm Điện hạ rồi.

Tào Tháo không nói chính sự trước mà nói tới chuyện của Tào Hiến. Đây cũng là một trong những nguyên nhân mà lão tới thăm Lưu Cảnh. Tuy không phải là nguyên nhân chủ yếu nhưng có thể tăng thêm hiểu biết, giảm bớt không khí, cho nên Tào Tháo vẫn nói về con gái Tào Hiến trước.

Lưu Cảnh khẽ cười, nói:

- Lệnh ái vì sức khỏe của Thừa tướng nên mới đến Thành Đô. Tuy rằng đến hơi đường đột, nhưng là tấm lòng của hiếu nữ. Hơn nữa, lệnh ái tao nhã, khí chất cao quý, được quen biết nàng là một chuyện rất đáng vui mừng. Xin Thừa tướng yên tâm, lệnh ái ở phủ của ta rất tốt, bất cứ lúc nào nàng cũng có thể rời đi, trở về Nghiệp Đô.

- Ta biết nó được Vương Phi chăm sóc rất tốt. Ta đã cho người đến đón nó, được Điện hạ khen ngợi cũng là phúc phận của nó. Có lẽ Điện hạ không biết, tiểu nữ từ lâu đã ngưỡng mộ Điện hạ. Đến Thành Đô một nửa là vì lão phu, một nửa khác chính là vì bản thân nó.

Tào Tháo hàm ý thể hiện kỳ vọng của lão. Đó chính là hy vọng Lưu Cảnh có thể cưới con gái mình. Dù họ có là kẻ địch hay không nhưng hy vọng trong chính trị của biến chuyển, tương lai không khá hơn thì đám cưới chính là một cách phù hợp nhất.

Lưu Cảnh hiểu ý của Tào Tháo. Từ việc Tào Tháo gả hai con gái là Tào Tiết và Tào Hoa cho Hán Đế Lưu Hiệp cho thấy Tào Tháo vẫn có khuynh hướng khống chế Hán Đế. Mà hơn nữa, quan trọng là ý kiến Nghiệp Đô cần Tào Tháo làm Ngụy vương ngày càng tăng, nhưng Tào Tháo lại không hề biểu lộ thái độ gì. Điều này chứng tỏ Tào Tháo đã cẩn thận cho mình một đường lui.

Lưu Cảnh đương nhiên sẽ không vì vẻ xinh đẹp của Tào Hiến mà bỏ đi nguyên tắc của mình. Hắn trầm ngâm một lát rồi cười nói:

- Ta sớm đã nghe Thừa tướng đã chuẩn bị đưa ba tỷ muội các nàng vào cung, nhưng cuối cùng lại giữ cô nương Tào Hiến lại. Theo cảm nghĩ cá nhân của ta mà nói, đây thật sự là cách làm của Thừa tướng. Tào Hiến cô nương có suy nghĩ và có lý tưởng riêng của mình, Thừa tướng nên tôn trọng nàng, không nên áp đặt suy nghĩ của mình lên người nàng. Nếu lời nói của Lưu Cảnh có gì không đúng thì xin Thừa tướng lượng thứ.

Tào Tháo gật gật đầu, thở dài nói:

- Nó là đứa con gái mà ta yêu quý nhất. Ta sẽ suy nghĩ cho hạnh phúc của nó. Nhưng dù thế nào ra vẫn muốn cảm ơn sự khoan dung của Điện hạ với nó.

Câu trả lời của Lưu Cảnh rất nước đôi nhưng Tào Tháo lại hiểu rõ hàm ý của Lưu Cảnh. Bây giờ vẫn không phải lúc để nói chuyện này, sau này hãy nói. Tào Tháo liền không nói đến chuyện này nữa, quay lại đề tại Giang Đông, thản nhiên cười nói:

- Điện hạ nghĩ ba phía của Giang Đông, cuối cùng ai có thể thống nhất được Giang Đông?

Lưu Cảnh lắc đầu:

- Bây giờ vẫn khó nói, phải nói là ba phía đều có thể. Nhưng ưu thế của Tôn Quyền lớn nhất. Nhưng hiện tại lòng dân đã bình tĩnh lại, thêm với chiến tranh hàng năm, dân chúng đều thiếu thốn, không nên động đao thương nữa. Nếu như hiện giờ Tôn Quyền nóng nảy động binh sẽ chỉ khiến càng nhiều người phản đối, làm xấu đi vị trí của y. Có thể một hai năm sau, Giang Đông sẽ có nội chiến.

Nói đến đây, Lưu Cảnh thở dài một tiếng:

- Hy vọng lúc đó Thừa tướng lấy thiên hạ làm chủ, liên kết cùng ta để bình ổn nội chiến Giang Đông, để dân chúng Giang Đông có thể bình an.

Tào Tháo trầm mặc hồi lâu, nói:

- Nếu Điện hạ có có ý như vậy thì ta xin toàn lực tương trợ!

Lưu Cảnh và Tào Tháo chưa nói gì nhiều, cũng chưa nói ai ủng hộ ai, nhưng chí ít họ cũng đã đạt được chung một điều, đó là phải tận lực ngăn cản Giang Đông thống nhất một lần nữa, một Giang Đông phù hợp với lợi ích của cả hai bên Tào Lưu.

Đương nhiên, mâu thuẫn của họ vẫn rất sâu sắc, chỉ là không đưa lên mặt bàn, cũng không nói đến vấn đề khiến người ta xấu hổ. Hai bên vẫn nể mặt nhau, khách khí gặp mặt, khách khí chia tay. Trong xe ngựa, vẻ mặt Tào Tháo trở nên nghiêm trọng. Hôm nay lão lại một lần nữa được lĩnh giáo lòng dạ của Lưu Cảnh. Bản thân mình vẫn trách ba đứa con vô dụng, nhưng thật sự sao có thể là đối thủ của Lưu Cảnh.

Đây là lần thứ tư Tào Tháo gặp Lưu Cảnh. Mỗi lần gặp mặt hắn đều cảm thấy được sự tiến bộ của hắn, thủ đoạn càng thêm thuần thục, tâm cơ càng trở nên khó đoán, dã tâm càng lộ rõ. Chỉ nghĩ đến Lưu Cảnh mới ba mươi tuổi mà Tào Tháo không khỏi cảm thấy run sợ. Lão cúi đầu thở dài một tiếng, xem ra phải để lại một đường lui cho mình thật rồi.

Tâm tư của Tào Tháo lại chuyển sang tỷ muội nhà họ Kiều. Chuyến đi Giang Đông lần này, có Lưu Cảnh nhúng tay vào can thiệp, lão đã không hy vọng có thể đạt được gặt hái gì trong chính trị rồi. Cùng lắm thì chỉ có thể lấy được Nhị Kiều cho mình, đây cũng là chuyện có thể an ủi lão phần nào. Nghĩ đến Nhị Kiều xinh đẹp diễm lệ và tuyệt đại tao nhã, trong lòng Tào Tháo không khỏi nóng lên. Lão đã hy vọng ngày này nhiều năm, cuối cùng cũng đã sắp thực hiện được.

Đề xuất Linh Dị: [Kỳ Bí] Quá trình khai hoang từ thế kỷ 19 của Gia Tộc
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN