Chương 862: Bão táp ở Giang Đông (19)

Chương 862: Bão táp ở Giang Đông (19)

Lúc xế chiều, một chiếc xe bò đưa đồ ăn gấp gáp lái vào cửa sau tửu quán, một cậu thiếu niên ngồi trên càng xe, xe bò vừa vào sân, cậu giống như khỉ con từ trên càng xe nhảy xuống, vội vàng reo lên:

- Đông chủ các ngươi đâu? Đưa tiền công đã ký kết cho ta.

Chưởng quầy tửu quán vỗ vào gáy của cậu, mắng:

- Thối lắm, mau đưa đồ ăn vào bếp đi.

Tiểu nhị lè lưỡi, khiêng bao đồ ăn nhanh chóng đi tới nhà bếp. Lúc này trước cửa sổ lầu bốn của tửu quán, Quan Hỉ đang chăm chú nhìn xe bò vào trong viện, nàng hiểu ý của cậu thiếu niên kia, chính là có tin tức. Áp lực của Quan Hỉ cũng thật lớn, Hán Vương hạn thời gian cho nàng trước khi trời tối nhất định phải tìm được tung tích của Tiểu Kiều, hiện tại đã xế chiều, nàng gần như động viên toàn bộ mọi người đi tìm nhưng vẫn không có tin tức gì.

Cậu thiếu niên này đã mang đến cho nàng một tia hy vọng, một lát, trên hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó có người gõ cửa, Quan Hỉ nói:

- Vào đi!

Cửa mở, đi vào là thiếu niên vừa rồi, cậu không còn vẻ cợt nhả như lúc đi vào, nét mặt nghiêm túc, tiến lên quỳ một gối:

- Tham kiến Giáo Úy!

- Có tin tức không?

Quan Hỉ gấp gáp hỏi.

- Hồi bẩm Giáo Úy, ty chức tìm được mục tiêu rồi.

Quan Hỉ mừng rỡ, vội vàng ngồi xuống nói:

- Nói mau, người hiện đang ở đâu?

- Trong một tòa nhà lớn bên ngoài Bắc môn ước chừng mười dặm, đó là trang viên của Tạ gia, có người tận mắt nhìn thấy từ sớm đã có binh lính hộ vệ bảo vệ một chiếc xe ngựa hoa lệ to rộng lái vào trang viên đó, rồi không hề đi ra nữa. Ty chức và vài huynh đệ bắt một gã tráng đinh khi ra ngoài làm việc, trên cơ bản có thể xác định, Chu phu nhân bị giam lỏng ở phía sau tòa nhà, tuy nhiên trong tòa nhà đề phòng nghiêm ngặt, chí ít có 200~300 người cảnh giới, chỉ sợ vào không được.

Quan Hỉ cúi đầu ngẫm nghĩ một chút, lại nói:

- Ngươi dẫn theo vài huynh đệ nghiêm mật giám thị tòa nhà kia, nếu có động tĩnh lập tức bẩm báo với ta.

Thiếu niên đáp lời lui xuống. Quan Hỉ lập tức chỉ bảo dưới tay:

- Chuẩn bị ngựa cho ta, ta muốn đi Quý Tân quán.

Màn đêm dần dần buông xuống, đại sảnh Kiến Nghiệp cung đèn đuốc sáng trưng, hơn mười thị nữ và nội thị đang bề bộn bày yến hội, đêm nay nơi này cử hành một yến hội thượng đẳng, nghênh đón Thừa tướng Tào Tháo và Hán Vương Lưu Cảnh đường xa đến, ngoại trừ Tôn Quyền và thê thiếp của y ra, còn có hơn mười quan lớn mang theo mang vợ con của họ tham dự nữa.

Trong Trường Can cung, vợ của Tôn Quyền Tạ thị lại một lần nữa tìm Đại Kiều, lúc này nàng ta cũng không nhiều lời mà là đưa một phong thư cho Đại Kiều. Thư là do Kiều Huyền viết cho con gái, hy vọng Đại Kiều có thể lấy đại cục Giang Đông làm trọng, tham dự yến hội đêm nay.

Phụ thân viết thư cho mình sao lại nhờ Ngô Hầu phu nhân chuyển giao, không cần nghĩ Đại Kiều cũng hiểu được, đây rõ ràng là bức thư sau khi phụ thân bị uy hiếp đã viết. Đại Kiều cực kỳ tức giận, quay đầu đi không nói gì. Tạ thị lập tức lật mặt với Đại Kiều, lãnh đạm nói:

- Ngô hầu không có yêu cầu cao gì, chỉ hy vọng ngươi nể mặt mũi Ngô hầu, tham dự yến hội tối nay, việc này liên quan đến vấn đề quốc thể của Giang Đông.

- Các ngươi làm gì cha ta rồi?

Đại Kiều căm hận hỏi Tạ phu nhân.

- Kiều quốc lão rất tốt, tối nay lão cũng tới tham dự yến hội, đương nhiên, tương lai lão thế nào ta cũng không biết, ít nhất sẽ phụ thuộc vào thái độ tối này của ngươi.

- Các ngươi thật sự là đê tiện vô sỉ!

Tạ phu nhân hừ một tiếng nói:

- Hiện tại ngươi bớt nói nhảm những lời vô nghĩa đi, ta nói thật cho ngươi biết, tối nay là yến hội nghênh đón Hán Vương và Tào Thừa tướng, rất nhiều đại thần đều đã mang theo thê nữ tham gia, nếu ngươi không đến, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến thể diện của Ngô hầu, về phần có hậu quả gì không ta cũng không nói nhiều nữa, tránh cho ngươi lại bảo ta uy hiếp ngươi, ta nói thế thôi, cáo từ!

Tạ phu nhân xoay người hiên ngang bỏ đi, Đại Kiều phẫn nộ nhìn lưng ả đi xa, chậm rãi xé nát bức thư trong tay thành từng mảnh.

Trang viên Tạ thị tại thành bắc, cổng lớn mở ra, một chiếc xe ngựa từ cửa lớn cấp tốc chạy nhanh ra, bên cạnh đi theo hơn mười kỵ binh, bọn họ cũng không lái vào thị trấn mà dọc theo quan đạo thị trấn chạy về hướng bến tàu, trong buổi đàm phán hôm nay Tào Tháo đã thay đổi nhỏ một số điều kiện, lão nói rõ với Tôn Quyền, nếu Tôn Quyền biểu hiện đầy đủ thành ý, trong mười ngày lão sẽ vận chuyển nhóm ba vạn thạch lương thực đầu tiên từ Hợp Phì đến Giang Đông.

Tôn Quyền đương nhiên hiểu được thành ý của Tào Tháo, y hạ quyết tâm, mặc kệ hậu quả như thế nào y cũng phải đưa được Tiểu Kiều lên thuyền lớn của Tào Tháo.

Xe ngựa chạy gấp trong màn đêm, bên trong xe, thị nữ của Tiểu Kiều vẫn hôn mê trên ghế xe, Tiểu Kiều cũng hỗn loạn, yếu ớt dựa vào tường xe, trong thâm tâm nàng hiểu rõ, hơn nữa cả người yếu ớt, ngay cả sức để hét cũng không có, nàng biết chuyện gì đã xảy ra, nàng vô cùng lo âu nhưng lại không thể làm được gì, trong lòng vô cùng căm hận Tôn Quyền.

Đúng lúc này, xe ngựa lảo đảo rồi dừng lại, Tiểu Kiều suýt nữa ngã xuống, chỉ nghe thấy ngoài xe có tiếng kêu thảm vang lên, có tiếng người hô tiếng chém giết, nàng gắng gượng chuyển đến cửa sổ xe vén góc rèm lên, vụng trộm nhìn ra ngoài, chỉ thấy bên ngoài xe đang phát sinh trận chém giết kịch liệt, vô số người áo đen vây quanh xe ngựa, không ngừng có binh lính bị giết ngã ngựa, Tiểu Kiều sợ tới mức hoa dung thất sắc, cả người run rẩy.

Ngoài xe ngừng đánh hau, trong không khí tràn ngập mùi máu tươi tanh nồng, đúng lúc này, cửa xe được mở ra, một người áo đen dáng người nhỏ xinh đi vào, nàng kéo khăn che mặt xuống, là một nữ tử dung nhan xinh đẹp, Tiểu Kiều lập tức nhận ra nàng:

- Cô là Quan Hỉ!

Nàng cực kỳ kinh ngạc, sao lại là đông chủ của tửu quán Hỉ thị?

Quan Hỉ khẽ cười nói:

- Tại hạ là thuộc hạ của Hán vương, phụng lệnh của Hán Vương đến đây nghĩ cách cứu viện phu nhân, phu nhân nguyện ý lên chiến thuyền quân Hán hay là về phủ?

Tiểu Kiều nghe nói là Lưu Cảnh phái người cứu nàng, trong thâm tâm nàng vừa bất ngờ vui mừng, lại vô cùng cảm động, hơn nữa nàng cực kỳ thông minh, nếu Quan Hỉ đã tự lộ thân phận ở trước mặt mình, đương nhiên hy vọng mình lên chiến thuyền quân Hán, nghĩ đến Tôn Quyền thủy chung sẽ không bỏ qua cho mình, nàng thật ra cũng không có chỗ để đi, đi đầu nhập vào Thượng Hương, có lẽ là một đường ra.

Tiểu Kiều cúi đầu trầm tư một lát, rốt cục gật gật đầu:

- Đa tạ Quan phu nhân cứu giúp, vậy đi lên chiến thuyền của quân Hán đi!

Quan Hỉ hết sức vui mừng, phân phó thủ hạ vài câu, nàng thì ngồi lên xe để bảo vệ Tiểu Kiều, xe ngựa khởi động, chạy về phía bến tàu Tần Thủy ở hướng đông bắc. Quan Hỉ đã an bài thuyền bên đó, có thể trực tiếp lái vào Trường Giang.

Từng chiếc xe ngựa lục tục dừng lại ở quảng trường Kiến Nghiệp cung. Các cao quan Giang Đông đầu đội nga quan, mặc nho bào, mang theo thê nữ trò chuyện vui vẻ đi đến Kiến Nghiệp cung.

Các nữ nhân ăn mặc được trang điểm xinh đẹp, đầu búi cao, trên đầu cài trâm, tất cả đều xinh đẹp tươi tắn, quý phái ung dung...

Lúc này, mười mấy tên kỵ binh hộ vệ một chiếc xe ngựa chạy nhanh đến, dừng ở bậc thang, Lưu Cảnh từ trong xe ngựa đi ra, vừa lúc gặp Trương Ôn và thê tử của y.

- Hán Vương điện hạ!

Ánh mắt Trương Ôn lúc này trở nên đặc biệt sắc bén, y liếc nhìn Lưu Cảnh, lập tức vừa mừng vừa sợ, bước nhanh chạy ra đón chào.

Thái độ của Trương Ôn nằm trong dự liệu. Trương gia là vọng tộc Ngô Quận, từ sau khi sáu nhà có quan hệ với quân Hán, Cố gia và Trương gia tự nhiên cũng không muốn lạc hậu, Cố Ung ở Ngô Quận, còn có cơ hội, nhưng Trương Ôn ở tại Kiến Nghiệp lại khá lạc hậu trong ba nhà rồi.

Trương Ôn vốn định ban ngày đi thăm hỏi Lưu Cảnh, nhưng lại lo lắng Tôn Quyền nảy sinh nghi kỵ nên đành phải nhịn ý niệm đi thăm hỏi ở trong đầu, nhưng không ngờ lúc này bất ngờ được gặp Lưu Cảnh, khiến y mừng rỡ. Trương Ôn tiến lên khom người thi lễ:

- Thật khéo quá gặp được Hán vương điện hạ ở trong này.

Trương Ôn nhiệt tình làm cho bất cứ kẻ nào cũng cảm nhận được có ẩn tình khác trong đó, Lưu Cảnh dĩ nhiên không phải là người ngốc, hắn hiểu thái độ của Trương Ổn, khẽ mỉm cười đáp lễ nói:

- Hóa ra là Trương Sứ quân, không ngờ lại gặp nhau ở Kiến Nghiệp, thật là bất ngờ nha!

Ngụ ý của Lưu Cảnh là vì sao không đi Ngô Quận thăm hỏi hắn. Trương Ôn cười xấu hổ, không biết nên trả lời như nào. Lưu Cảnh lại nói tiếp:

- Thật ra nơi nào cũng là Hán thần, đúng không Trương Sứ quân?

- Vâng, đúng vậy!

Trương Ôn được giải vây lập tức cười thành khẩn:

- Hy vọng có cơ hội được gặp lại Điện hạ ở trong triều.

- Nhất định sẽ có cơ hội này.

Hai người nhìn nhau cười, khiêm nhường cùng nhau đi đến hành lang, khách trong hành lang cơ bản đã đến đông đủ, nam khách và nữ quyến tọa hai bên, ở vị trị khách quý, Tào Tháo ngồi bên trái, vị trí bên phải còn trống, đó là chỗ ngồi của Lưu Cảnh. Lúc này, Tào Tháo đang cùng Tôn Quyền nói nhỏ gì đó, ánh mắt của y lại vô tình cố ý liếc về đám nữ quyến.

Y nhìn thấy một nữ tử cực kỳ diễm lệ đoan trang, chải trụy mã kế, quần áo mộc mạc, không hề trang điểm, vẻ mặt lãnh đạm, tuy rằng Nga mi rất nhạt nhưng loại khí chất tuyệt đại tao nhã này khiến tất cả phu nhân ăn mặc diêm dúa đều bị lu mờ. Tào Tháo lập tức ý thức được đây là Đại Kiều, chỗ ngồi bên cạnh nàng hẳn là dành cho Tiểu Kiều, nhưng Tiểu Kiều tạm thời chưa tới, vị trí còn trống, nghe đồn rằng Tiểu Kiều còn xinh đẹp hơn Đại Kiều ba phần, Đại Kiều có dung mạo như thế, vẫn thì không cần phải nói vẻ đẹp của Tiểu Kiều rồi.

Tào Tháo nghĩ đến Tiểu Kiều đã được đưa đến thuyền của mình, trong lòng lão lập tức nóng lên, đúng lúc này, ngoài cửa có người hô lớn:

- Hán Vương điện hạ giá lâm!

Trong hành lang lập tức lặng ngắt như tờ, chỉ thấy Lưu Cảnh dưới sự chỉ dẫn của thị nữ đi nhanh vào đại sảnh. Tôn Quyền và Tào Tháo cùng nhau đứng lên, tất cả mọi người đi theo đứng lên, các quý phụ xì xào bàn tán, không nghĩ tới Hán Vương danh chấn thiên hạ lại trẻ tuổi oai hùng như vậy. Trong ánh mắt các thiếu nữ đi theo phụ thân đến tham gia yến hội lại toát lên vẻ tôn sùng, các quý phụ thì tiếc nuối, chỉ hận mình không giành được người con rể thiên hạ đệ nhất này trước Đào gia, các thiếu nữ cảm thấy bi ai, các nàng đã không còn cơ hội trở thành Hán vương phi rồi.

Lúc này, Đại Kiều cũng duyên dáng đứng lên, nàng nhìn chăm chú vào Lưu Cảnh hiên ngang đi vào đại sảnh, tầng băng sương lãnh đạm trên mặt bắt đầu tan rã, ánh mắt cũng tùy theo đó sáng lên, trong sóng mắt trào dâng tình cảm dịu dàng. Nàng thật sự có thiện cảm với Lưu Cảnh, tuy rằng không phải tình yêu say đắm giữa nam nữ, nhưng nàng thấy được vẻ oai hùng năm xưa của trượng phu trên người Lưu Cảnh.

Tới một mức độ nào đó, sâu trong nội tâm của nàng lại mơ hồ xem Lưu Cảnh thành trượng phu của mình, khiến nàng trong mờ mịt thấy được hy vọng, giờ khắc này, trong lòng nàng có một tia điểm tựa đối với Lưu Cảnh.

Vẻ mặt biến hóa đầy kịch tính của Đại Kiều đều lọt vào mắt Tào Tháo, với sự từng trải của mình, lão lập tức đoán ra được tâm tư của Đại Kiều, trong lòng không khỏi tức giận, cúi đầu hừ một tiếng.

Tôn Quyền cười lớn tiếp đón:

- Hiền đệ đến muộn, cần phải phạt ba chén rượu!

- Nên phạt! Nên phạt!

Lưu Cảnh cười tay trong tay với Tôn Quyền đi đến trước chỗ ngồi của mình, hắn lại hướng sang Tào Tháo thi lễ, cười nói:

- Đêm xuân khổ ngắn, Thừa tướng lại ngồi trong này uống rượu, hơi buồn đó!

Tào Tháo ngẩn ra, lập tức mơ hồ cảm nhận được tia không ổn, rõ ràng là Lưu Cảnh ám chỉ Tiểu Kiều, sao hắn lại biết việc về Tiểu Kiều? Ánh mắt Tào Tháo nhanh chóng liếc qua Tôn Quyền, chỉ thấy Tôn Quyền cũng có chút ngạc nhiên, hiển nhiên cũng không biết gì cả.

Tào Tháo che giấu biểu cảm, nâng chén cười nói:

- Trước phạt rượu, sau mới nói đến chuyện lý thú khác.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Đạo Triều Thiên [Dịch]
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN