Chương 863: Bão táp Giang Đông (20)

Chương 863: Bão táp Giang Đông (20)

Tôn Quyền có chút không nén được giận, y lo rằng Lưu Cảnh sẽ làm hỏng đại sự của mình. Phải biết rằng Nhị Kiều là một bước rất quan trọng để đạt được trong cuộc thương lượng với Tào Tháo. Đại Kiều vì liên quan đến mẫu thân nên y vẫn chưa dám hành động, Tiểu Kiều chính là cách tốt nhất để y biểu đạt thành ý. Một khi việc Tiểu Kiều thua tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến 3 vạn thạch lương thực viện trợ của y.

Tôn Quyền vẫy một tên thị vệ đến thấp giọng dặn dò gã mấy câu, thị vệ lĩnh lệnh đi. Lúc này tâm trạng của y vô cùng nặng nề, dường như đã quên chưa mở màn, mãi đến khi Tạ phu nhân nhắc y hai lần y mới kịp phản ứng.

- Các vị!

Tôn Quyền đứng lên với vẻ mặt tươi cười, tiếng bàn luận xôn xao trong hành lang liền trở nên yên tĩnh. Tôn Quyền gật đầu về phía Tào Tháo và Lưu Cảnh rồi chậm rãi nói:

- Thật tốt, chúng ta may mắn mời được Tào thừa tướng và Hán Vương điện hạ đến tụ hội, hy vọng buổi tụ hội hôm nay có thể để cho chúng ta hiểu rõ tình bằng hữu sâu sắc.

Tôn Quyền chậm rãi mà nói, lúc này có một nữ thị vệ mang rượu đến rót cho Lưu Cảnh rồi lặng lẽ để một tờ giấy lên bàn. Lưu Cảnh ngẩn người ra, từ từ mở tờ giấy, trên giấy có viết một hàng chữ nhỏ nhắn “Tiểu Kiều mất tích rồi”.

Lưu Cảnh ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn chỉ thấy Đại Kiều phía xa đang chăm chú nhìn hắn, trong mắt hắn tràn đầy lo lắng, Lưu Cảnh mỉm cười nhẹ nhàng ý muốn nói Tiểu Kiều vẫn bình an vô sự.

Đại Kiều cũng vừa mới nhận được tin, nói sáng sớm muội muội Tiểu Kiều đã ra ngoài, lúc mình đến đây vẫn chưa gặp Tiểu Kiều. Điều này khiến Đại Kiều bắt đầu lo lắng, nếu Tôn Quyền không bỏ qua cho mình, như vậy cũng đồng nghĩa với việc y sẽ không bỏ qua cho muội muội. Muội muội không rõ tung tích liệu có liên quan đến Tôn Quyền hay không?

Càng nghĩ khả năng này càng lớn, trong lòng nàng lại càng sợ hãi hơn. Mãi đến khi Lưu Cảnh xuất hiện, dường như nàng mới nắm được cây cỏ cứu mạng, lệnh cho thị nữ lặng lẽ đưa cho Lưu Cảnh tờ giấy đó. Lúc này Đại Kiều nhìn thấy Lưu Cảnh cười, trong nụ cười tràn đầy sự tự tin, khiến nàng cũng được thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Tôn Quyền cuối cùng cũng đọc xong diễn văn, y nâng chén lên cười nói:

- Vì buổi tụ họp hôm nay, chúng ta cạn chén này!

Mọi người cùng giơ chén lên ngang tai, uống một hơi cạn sạch, buổi tiệc bắt đầu đi vào trạng thái tự do, một đội vũ công vào nhảy múa ca hát, tiếng cổ nhạc vang lên. Mọi người cũng bắt đầu đàm luận, cười nói náo nhiệt.

Tào Tháo bưng chén rượu lên ngang tai cười nói với Lưu Cảnh:

- Hán Vương điện hạ, chén rượu này xin kính ngươi!

- Thừa tướng khách sáo rồi, phải là tôi kính Thừa tướng chứ!

Lưu Cảnh hai tay bưng chén rượu lên đến lông mày, uống với Tào Tháo. Tào Tháo lại cười hỏi:

- Vừa rồi nghe ý của điện hạ hình như là có chuyện gì xảy ra, ta rất hứng thú, có thể xin điện hạ nói được không?

Lưu Cảnh lắc lắc đầu nói:

- Ta không có ý gì, chỉ là tiện miệng nói thôi, Thừa tướng không cần phải nghĩ nhiều!

- Ha ha! Xem ra ta lo lắng quá rồi!

Tào Tháo lại hỏi:

- Điện hạ định lúc nào thì về?

- Lần này ta đến Kiến Nghiệp, chủ yếu là đến thăm bệnh tình của nhạc mẫu, hôm qua ta đã đi thăm rồi vốn định hôm nay đi nhưng Ngô hầu lại tới mời tham gia bữa tiệc, cho nên sáng mai mới đi được. Không biết lúc nào thì Thừa tướng quay lại Hợp Phì?

- Có lẽ ta cũng ngày mai.

Hai người nói chuyện mấy câu, lúc này có một tên thị vệ vội vàng chạy tới ghé vào tai Tôn Quyền nói mấy câu khiến sắc mặt y đại biến. Bỗng dưng y nhìn Lưu Cảnh chằm chằm, ánh mắt phun ra lửa giận. Không ngờ đi được nửa đường thì Tiểu Kiều bị người ta bắt đi rồi. Cần gì phải nói nữa, ngoài Lưu Cảnh ra không còn ai khác. Hắn phá hỏng hiệp nghị của mình và Tào Tháo.

- Điện hạ!

Tôn Quyền hơi khống chế cơn tức giận hỏi:

- Vì sao điện hạ lại làm như vậy?

Lưu Cảnh liếc mắt nhìn, vẫn cười nói như cũ:

- Ngô hầu muốn nói gì cơ?

- Người của ta, tại sao điện hạ lại bắt đi?

Lưu Cảnh tắt hẳn nụ cười, lạnh lùng nói:

- Đây là đạo đãi khách của Ngô hầu sao?

- Không phải! Điện hạ là khách quý Giang Đông, Tôn mỗ cung kính, nhưng điện hạ làm tổn hại đến lợi ích thiết thân của Giang Đông, hy vọng điện hạ có thể trả lại người cho ta.

Lúc này, trong đại sảnh liền yên tĩnh, tất cả mọi người đều cảm nhận được sự không thoải mái giữa Ngô hầu và Hán vương. Đến đội múa cũng ngừng lại, bất an nhìn Tôn Quyền và Lưu Cảnh. Tào Tháo đã thầm hiểu xảy ra chuyện gì rồi, cũng rất tức giận nhưng lòng dạ lão thâm sâu, trên mặt không hề tỏ ra biểu cảm gì.

Lưu Cảnh hừ một tiếng nói:

- Ta không rõ Ngô hầu đang nói gì, hình như người quan trọng của Ngô hầu mất tích rồi nhưng vì sao lại cho rằng là Lưu Cảnh ta gây ra. Có lẽ Ngô quận Tôn Thiều gây nên cũng có thể là Hội Kê Tôn Bí gây nên, còn có thể là thủ hạ của Tào thừa tướng hiểu lầm... Nhưng Ngô hầu lại một mực cho rằng là Lưu Cảnh ta làm, xin hỏi Ngô hầu có chứng cớ gì không?

Tôn Quyền bị hắn hỏi khó, quả thực y không có chứng cớ. Hơn 10 thị vệ của y đã bị giết, xe ngựa không thấy tung tích, hiện trường không người làm chứng. Cho dù là không có chứng cớ nhưng trong lòng y vẫn hiểu, ngoài Lưu Canh ra không còn người nào khác. Bởi vì, tối hôm qua Kiều Huyền có đi cầu cứu Lưu Cảnh, hắn rất hiểu tầm quan trọng của Nhị Kiều, bắt Tiểu Kiều đi, đã làm hỏng thỏa thuận của y và Tào Tháo.

Tôn Quyền sắc mặt xanh mét, không nói được một câu, tay miết chặt chén. Lúc này Tào Tháo hẳn nên đứng ra hòa giải nhưng lão ta lại híp mắt không hề lên tiếng, lão ta rất thích nhìn thấy Tôn Quyền và Lưu Cảnh trở mặt.

Trưởng giả ngồi ở dưới liền cười đứng dậy hòa giải nói:

- Ngô hầu uống hơi quá chén rồi, xin Hán Vương điện hạ đừng trách, ta mời điện hạ một chén, coi như đền tội.

Rốt cuộc Tôn Quyền cũng tỉnh táo trở lại, y cũng ý thức được nhược điểm của mình còn nằm trong tay Lưu Cảnh, không thể trở mặt với hắn được, lúc này y hơi áy náy nói:

- Quả thực ta uống hơi quá chén, không biết mình đang nói gì, xin điện hạ thứ lỗi!

Lưu Cảnh tỏ ra giễu cợt cầm chén lên nói:

- Đương nhiên là ta không để ý, trên thực tế ta cũng không biết Ngô hầu đang nói cái gì?

- Không biết là tốt nhất, tiếp tục uống đi!

Tôn Quuyền khoát tay, tiếng nhạc lại vang lên, đội múa lại nhảy múa, nhưng chuyện đã xảy ra tất cả mọi người đều không thể giả vờ không biết được. Trong hàng lang lại có những tiếng thì thầm bàn tán. Lúc này Lưu Cảnh nháy mắt với Đại Kiều, cười nói:

- Ngày mai ta muốn rời khỏi đây, muốn đi cáo biệt Ngô lão phu nhân, không biết phu nhân có thể dẫn ta đi được không?

Đại Kiều hiểu được ý của Lưu Cảnh, muội muội Tiểu Kiều mất tích, Tôn Quyền phải giải thích với Tào Tháo, có lẽ sẽ có ý đồ với mình, trong lòng nàng cũng căng thẳng liền đứng dậy thi lễ nói:

- Xin nghe theo điện hạ!

Lưu Cảnh giơ chén rượu lên ngang tai uống một hơi cạn sạch rồi cười nói với Tôn Quyền:

- Ta đi trước đến cung Trường Can, nhân lúc lão phu nhân còn chưa đi nghỉ cáo biệt với người xong, ta lập tức quay lại!

Nói xong, hắn cười gật đầu với Tào Tháo rồi đứng dậy ra khỏi đại sảnh. Mặc dù Đại Kiều thấy có chút không ổn nhưng nàng vẫn cố lấy dũng khí rảo bước nhanh theo Lưu Cảnh. Hắn vừa đi khỏi, trong hành lang lập tức bàn luận xôn xao, việc này khiến người ta kinh ngạc, không ngờ Lưu Cảnh lại dẫn Đại Kiều đi, tuy lấy cớ là đi thăm lão phu nhân nhưng người nào tỉnh táo cũng đều biết rằng đây chỉ là cái cớ mà thôi. Tất cả mọi người đều bắt đầu ý thức được rằng, sự trở mặt của Tôn Quyền và Lưu Cảnh rất có thể sẽ liên quan đến Nhị Kiều. Trương Chiêu cũng hiểu, đây chắc chắn là Lưu Cảnh đã bắt Tiểu Kiều đi rồi.

Lúc này Tào Tháo điềm tĩnh cười nói:

- Ngô hầu uống từ từ, ta về thay quần áo, lát nữa sẽ quay lại.

Tào Tháo đứng dậy dời đi, sắc mặt của Tôn Quyền vô cùng khó coi, dù thế nào y cũng không thể ngờ được Lưu Cảnh lại cả gan làm loạn, dám mang Đại Kiều đi ngay trong buổi yến hội. Qủa thực không còn ra thể thống gì nữa, rất không nể mặt y, cái đó có gì khác với loại lưu manh, vô lại chứ? Tôn Quyền không thể nhịn được đập “bốp” một cái lên bàn khiến cả sảnh phải sợ hãi.

Tào Tháo đi ra khỏi cửa chỉ nói với thị vệ bên cạnh:

- Mau đi nói với Hứa tướng quân, lệnh cho ông ta phải cản Lưu Cảnh lại, không được để hắn lên thuyền.

Tào Tháo chưa chắc đã muốn ngăn Đại Kiều, mà là nhằm trực tiếp vào Lưu Cảnh, nếu hắn và Tôn Quyền trở mặt với nhau, có những chuyện Tôn Quyền không tiện làm, lão ta có thể đi làm, tạm giữ Lưu Cảnh ở lại Giang Đông càng phù hợp với lợi ích của lão.

Thị vệ nhanh chóng bước đi, Tào Tháo trầm tư một láy rồi quay về đại sảnh không chút hoang mang, lão ta cũng không lo lắng mà tin rằng Tôn Quyền sẽ vì viện trợ lương thực mà nhất định sẽ giải thích cho mình.

Lưu Cảnh dẫn Đại Kiều ra khỏi đại điện. Đại Kiều đi nhanh hai bước theo kịp hắn nói:

- Điện hạ, đi như vậy không hay lắm!

Kiểu đi sau lưng này nàng chưa bao giờ làm, nàng hơi lo lắng, cái này dường như rất vô lễ, cũng rất hoang đường. Lưu Cảnh dừng bước lại nhìn nàng chằm chằm nói:

- Nếu cô muốn đêm nay ở lại trên thuyền với Tào Tháo thì cứ việc ở lại, ra sẽ không ép cô!

Đại Kiều ngẩn người ra, sau đó cúi đầu một lúc mới nhỏ giọng nói:

- Ta nguyện đi theo điện hạ!

- Vậy mau đi thôi!

Lưu Cảnh xoay người tiếp tục đi ra ngoài cung. Lúc này Đại Kiều xách váy đi sát theo hắn, đã mấy lần nàng muốn hỏi chuyện của Tiểu Kiều nhưng lại khó mở miệng. Không phải không có gì tiện hỏi, mà là Lưu Cảnh đi quá nhanh, nàng theo không kịp:

- Điện hạ, chờ ta với!

Đại Kiều thở hồng hộc nói.

Lưu Cảnh thấy một bóng đen chạy gấp về chỗ xe ngựa của Tào Tháo, biết lão ta muốn ra tay, hắn chỉ có hơn 50 thị vệ, mà Tào Tháo dẫn theo đến mấy trăm người, còn có Hứa Chử vũ dũng, nếu thật sự đánh nhau chưa chắc hắn đã an toàn trở ra được.

Hắn quay đầu lại nắm lấy cổ tay Đại Kiều, nhẹ nhàng dẫn đi. Đại Kiều chỉ cảm thấy mình được kéo mạnh chạy về phía trước, nàng cắn chặt môi đuổi kịp Lưu Cảnh. Bọn họ đi xuống bậc thang, một chiếc xe ngựa nhanh chóng đi tới, dừng ở đó. Lưu Cảnh mở cửa xe, nhẹ nhàng ôm eo đẩy nàng vào xe ngựa.

Đại Kiều chỉ thấy tim mình đập loạn xạ, từ khi chồng nàng qua đời đã mấy chục năm chưa có người đàn ông nào chạm vào nàng như vậy. Nhưng nàng cũng biết, Lưu Cảnh không có ý gì khác, chỉ là không có thời gian để ý nhiều đến nàng, cũng không đợi được thị nữ đến giúp nàng.

Nàng không trách hắn lỗ mãng, nhưng lực mạnh mẽ trên cánh tay của hắn lại khiến trong lòng nàng sinh ra cảm giác ỷ lại khó nói, tim nàng đập loạn hết lên.

Lưu Cảnh cũng lên xe ngựa, trầm giọng nói:

- Về thuyền!

Người phu xe chấn động, xe ngựa nhanh chóng rời đi, hướng về phía tây bắc, mười mấy thị vệ bảo hộ hai bên. Lúc này Lưu Cảnh quay đầu lại nhìn về hướng đông, chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên từ xa, Hứa Chử dẫn quân sắp đuổi tới rồi.

Đề xuất Voz: Chuyện tình Game thủ - My Love's Name
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN